Toàn Chức Cao Thủ

Chương 649: Trước giờ trận chung kết



Edit: Tùm | Beta: Kha

Vào lúc mà đám đầu não các đại công hội còn xoắn xuýt với hai đối thủ này bằng đủ loại nguyên nhân thì BOSS hoang dã vua cống ngầm Lộ Tạp Tu cấp 55 đã bị cướp xong.


Kết cục không gì mới lạ, BOSS bị Nghĩa Trảm Thiên Hạ cướp được. Thực chất, BOSS cấp 55 chả là gì so với những công hội hàng top. Chẳng qua vẫn khiến họ tức anh ánh không phải BOSS, mà bởi nó mở ra một việc vô cùng gay go.

Bên đánh BOSS, lúc mấy người Diệp Tu tiến đến đã được Trảm Lâu Lan tổ đội. Trong kênh đoàn đội, nhóm Diệp Tu có thể thấy rõ Trảm Lâu Lan nhặt được những món gì.

“Đại thần muốn gì thì chọn trước đi.” Trảm Lâu Lan liệt kê một danh sách đồ trong cửa sổ chat cho Diệp Tu xem.

“OK.” Diệp Tu chả khách sáo, lấy không nhiều không ít, vừa đủ một nửa giá trị trong danh sách vật liệu rơi ra.

Đây là sự ăn ý ngầm giữa đôi bên. Trảm Lâu Lan vô tư, Diệp Tu cũng tự giác, quan hệ hợp tác muốn duy trì lâu dài luôn cần rất nhiều lối cư xử đúng mực.

“Hôm nay thuận lợi đấy, có tin tui lại báo ông.” Trảm Lâu Lan đang rất vui.

“OK. Miễn là tui online.” Diệp Tu trả lời.

Đây là cũng điều mà nhóm phải bó tay. Bởi số lượng thành viên có hạn, nhóm Diệp Tu không thể túc trực canh BOSS 24/24 như các công hội lớn khác. Chỉ với bằng ấy người, lại toàn tự lực cánh sinh, nghỉ ngơi là nhất thiết. Vì thế mà có để vuột mất bao nhiêu BOSS cũng là chuyện phải chịu. Chứ không cớ sao Diệp Tu lại mong có thể cố giết BOSS có giá trị cao chút?

“Tuần này còn nhiều BOSS lắm, cố lên.” Trảm Lâu Lan nói.

“Vậy á? Còn bao nhiêu?” Diệp Tu khá thiếu thốn thông tin những vấn đề này. Tuy BOSS hoang dã chết sẽ được báo lên hệ thống, nhưng cũng phải chú ý mới nhớ hết được, huống chi còn trường hợp thông báo mà không ai online hoặc không để ý.

“Tui gửi danh sách cho.” Quả nhiên Trảm Lâu Lan rất tích cực trong công tác này, BOSS mới ra hay bị đánh chết đều được ghi chép lại đầy đủ.

Một danh sách thống kê được gửi tới.

Thần Chi Lĩnh Vực từ cấp 55 lên 70 luôn được update liên tục, bản đồ được chia làm 69 khu vực lớn. Ngoài một BOSS hoang dã trên mỗi khu thì còn có vài BOSS được thiết lập đặc biệt, vậy nên Thần Chi Lĩnh Vực có 74 BOSS hoang dã tất cả. BOSS hoang dã cao nhất cấp 70 có 20 con, đây chắc chắn là mục tiêu chính của các công hội lớn. Nếu gặp BOSS mà số lượng thành viên có hạn thì chắc chắn sẽ ưu tiên 20 con này trước tiên.

Mà 20 con BOSS này chính là đỉnh cao của PVE trong Vinh Quang. Dù không có ngoại lực quấy nhiễu thì một công hội câu lạc bộ cũng chưa chắc đánh chết được nó. Huống gì lúc tranh cướp hỗn loạn ai cũng muốn có phần, cuối cùng bị BOSS giết chết máu chảy thành sông cũng chưa phải chưa xảy ra.

Diệp Tu lật xem công tác thống kê của nhóm Trảm Lâu Lan trong tuần này, chủ yếu là xem 20 con này trước. Tuần này đã giết được 7 BOSS, còn 13 BOSS. Các BOSS hoang dã khác còn rất nhiều, 43 con, quá nửa.

“Bận đấy.” Ngụy Sâm đến gần nhìn lướt qua bảo.

“Mong là gặp nhiều nhiều chút.” Diệp Tu nói.

“Một cơ hội cũng không thể bỏ qua.” Ngụy Sâm tỏ vẻ.

Sau đó, một bên tiếp tục luyện cấp, một bên tiếp tục chờ tin tức của Trảm Lâu Lan, sau đấy hoàn toàn sóng yên gió lặng. Diệp Tu lưu ý tin tức đổi mới trên kênh thế giới, quả là không thấy thông báo BOSS hoang dã nào bị giết, hiển nhiên cũng không phải tình báo của Nghĩa Trảm Thiên Hạ bị sai sót.

Nhoắng cái đã đến tối, chưa có thêm một con BOSS nào xuất hiện. Quân Mạc Tiếu hoàn thành sự nghiệp lên cấp 70, từ giờ thoát khỏi cảnh bị áp chế cấp độ.

“Chài, đến một con BOSS cũng chưa có.” Trảm Lâu Lan ai oán nhắn tin.

“Chịu vậy thôi.” Diệp Tu cũng đành chịu. Cái này random, lúc mình cho rằng nhiều BOSS vậy đáng ra phải xuất hiện con mới thì nó lại đách ra, ai làm gì được.

“Đi xem trận đấu đã.” Trảm Lâu Lan hô lên. Trận chung kết sắp bắt đầu.

“Canh BOSS đấy nhá.” Diệp Tu vội nhắc.

“Trận chung kết đấy.” Trảm Lâu Lan nhấn mạnh, như thể Diệp Tu không biết hôm nay là ngày gì.

“Vừa chơi vừa xem đi.” Diệp Tu nói.

“Vấn đề không phải chỉ mình tui, nhóm canh bản đồ cũng đâu phải ai cũng…” Trảm Lâu Lan đáp.

Diệp Tu ngẫm cũng thấy đúng. Sắp 8 giờ rồi, thường thì đây là lúc trò chơi đông dân nhất, nhưng coi Thần Chi Lĩnh Vực đi, vắng tanh như chùa bà đanh. Mỗi năm chung kết một lần, bảo không xem kiểu gì cũng bị khinh bỉ: Mài là fan Vinh Quang kiểu gì vại?

Không chỉ muốn xem thôi, còn phải gạt hết mọi hoạt động để đi xem. Nom bên cạnh Ngụy Sâm đi, đêm nay có dẫn được mống nào đi đâu. Tối nay là trận chung kết của Luân Hồi nhà người ta, là thành viên công hội mà không đi xem, cẩn thận bị nghi là fan giả mạo trà trộn vào công hội lừa đảo.

Nhưng dù sao công hội thuộc câu lạc bộ thì vẫn là công hội câu lạc bộ. Nhóm tinh anh cốt cán đều là nhân viên hay bán nhân viên. Online canh BOSS hoang dã là công việc chính, trong trận chung kết có thể cho mọi người thảnh thơi một chút, nhưng trách nhiệm thì vẫn phải có chứ? Vậy nên trong công hội lúc này vẫn có người chạy khắp nơi.

Điểm này thì nhóm Trảm Lâu Lan không làm được. Tuy chiến đội của gã đã coi như chính thức gia nhập mùa giải sau, nhưng công hội trong game thì vẫn mang nặng tính chất người chơi thông thường, vào những lúc thế này đến gã cũng chả sai được ai, cuối cùng thì không có ai để ý xem có BOSS gì reset không.

“Những lúc thế này mới chính là cơ hội cho chúng ta đây nè, mọi người đi xem trận chung kết hết rồi, chúng ta tập trung tìm BOSS có khi lại vớ bở, ông đừng quên còn đầy BOSS mà mãi chưa ra con mới, nhỡ tý nữa lại lũ lượt xuất hiện mấy con liền thì sao? Đều là dân chuyên nghiệp rồi còn ham hố xem trực tiếp làm gì? Muốn nghiên cứu thì sau này xem clip, lúc ấy tua đi tua lại phát ói luôn, xót gì cái trận này.” Diệp Tu tiếp tục dụ dỗ Trảm Lâu Lan.

“Nội dung chỉ là thứ yếu, chủ yếu là cái cảm giác muốn biết ai là quán quân nè.” Trảm Lâu Lan nói.

“Luân Hồi.” Diệp Tu đáp luôn.

“Hả?” Trảm Lâu Lan đánh hơi thấy ngay, “Ông bán mấy cái kia cho Luân Hồi à?”

“Thì rõ, chả lẽ ông không nhận ra điểm kỹ năng của mấy acc Luân Hồi đều tăng à?” Diệp Tu hỏi.

“Gần đây mới nghe nói…” – Trảm Lâu Lan đáp.

“Đấy, nguyên nhân đấy.”

“Chỉ có thế cũng không đến mức chắc chắn dành quán quân chứ?” Trảm Lâu Lan lại hỏi.

“Nếu họ không tự chơi dở thì đội nào cũng chịu.” Diệp Tu nói.

“Ý ông là, Luân Hồi phát huy như thường vẫn thắng?” Trảm Lâu Lan hỏi.

“Không khẳng định, tóm lại là tui chọn Luân Hồi.” Diệp Tu đáp.

“Ông nói vậy, tui càng muốn xem…” Trảm Lâu Lan nói.

“Vừa treo vừa xem đi, nhỡ trong game có tin tức gì còn biết mà hành động. Tui thấy công hội ông cũng đâu có off hết đâu nhể? Có ai thì bảo người nấy để ý nhá.” – Diệp Tu dặn.

“Rồi biết rồi.” Trảm Lâu Lan bất đắc dĩ.

“Mong có tin tốt.” Diệp Tu nói.

“Mong đừng có BOSS mới…” Trảm Lâu Lan thì vừa cầu nguyện vừa tập trung xem trận đấu.

Tốn hơi thuyết phục Trảm Lâu Lan đừng bỏ lỡ thời cơ tốt, Diệp Tu cũng tập trung quan sát trò chơi. Bên Hưng Hân không phải xuống tầng dưới xem trận đấu, ngay trong phòng huấn luyện cũng trang bị màn chiếu. Giờ đã bật, chẳng qua Trần Quả không có đây.

Quán net tiếp sóng trận chung kết đương nhiên rất đông, là chủ quán, Trần Quả vẫn phải đích thân xuống trông coi đề phòng trường hợp đột ngột phát sinh cần xử lý.

“Mày không xem à?” Ngụy Sâm ngồi cạnh thấy Diệp Tu vẫn đang chơi game thì hỏi. Vài phút nữa là trận đấu bắt đầu, thành viên hai đội đã ngồi vào vị trí thi đấu.

Diệp Tu giảng lại lý do đêm nay có thể là cơ hội tốt cho Ngụy Sâm nghe. Nghe xong Ngụy Sâm cũng dao động, nhưng lại khó xử bảo: “Dù gì tao cũng là cựu đội trưởng của Lam Vũ, giờ tao cần phải cổ vũ đội cũ một tẹo chứ.”

“Chính ông là người bán ưu thế cho đối thủ cạnh tranh của đội cũ nhà ông đấy.” Diệp Tu nhắc nhở.

“Ờ nhể.” Ngụy Sâm vỗ đùi cái đét, dường như giờ mới nhớ ra.

“Vậy nên đi phó bản thôi.” Diệp Tu dứt lời, Quân Mạc Tiếu trong tay cũng chạy về phía một phó bản nhỏ cấp 70. Max cấp 70, đồ trên người cũng phải đổi một loạt. Trang bị tự chế là mục tiêu cuối cùng, trước đó chỉ có thể kiếm từ trong game. Đồ vàng, tím hay xanh kết hợp thế nào, lúc lên 70 Diệp Tu đã tính cả.

“Phó bản nào?” Ngụy Sâm vừa hỏi vừa nghía sang phía Diệp Tu, vừa thấy đã chửi, “Ơ cái đệch, vừa đánh vừa xem thật à?”

Diệp Tu đang đứng trước cổng phó bản cho 5 người cấp 70. Ngụy Sâm biết thừa với trình độ hai thằng thì dư sức vượt qua. Nhưng không thể áp đảo, vẫn phải tập trung thao tác mới được, lúc thế này thì còn dư hơi đâu đi xem trận đấu? “Vừa đánh vừa xem” lúc này khác xa kiểu nhắm mắt thao tác đại cũng áp đảo phó bản cấp thấp trong quá khứ.

“Nhiều người thì nhẹ nhàng hơn ấy mà.” Diệp Tu đáp, lại ới thêm cả Đường Nhu và Bánh Bao.

Đường Nhu không đắn đo nhiều vấn đề xem trực tiếp, Bánh Bao cũng thế, nghe hú là tức tốc phi tới ngay. Hàn Yên Nhu của Đường Nhu và Bánh Bao Xâm Lấn đã max 70 được một thời gian, chẳng qua đồ thì vẫn phọt phẹt. Đều là đồ của các phó bản nhỏ 5 người, kém xa đồ rơi ra từ các phó bản trăm người.

Ba người vào phó bản, kim đồng hồ điểm 8 giờ, trận chung kết đã bắt đầu trên màn chiếu, đợt quái nhỏ đầu tiên trong phó bản cũng được Diệp Tu dẫn dụ.

“Đội không có mục sư… có thêm người cũng rảnh đâu mà đi xem trận đấu.” Ngụy Sâm lẩm bà lẩm bẩm, cảm giác cứ như bị Diệp Tu gài bẫy ấy. Không có mục sư, đương nhiên phải tập trung tránh né thương tổn, tình huống này mà còn xem được thì đúng chất quỳ cmn luôn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.