Toàn Chức Cao Thủ

Chương 671: Cướp BOSS có chừng mực



Edit: Khỉ | Beta: Kha

“Khác nhau chứ.” Người trả lời chắc nịch với Trần Quả không phải Diệp Tu, mà là Trảm Lâu Lan. Trình độ chiến thuật thao tác trong game của tên này trong mắt Diệp Tu cũng chỉ tầm tầm. Thế nhưng, trình độ trong khoản kinh doanh câu lạc bộ lại không phải dạng vừa. Kiểu như mấy lần thừa cơ để tuyên truyền lần trước, cái gì dùng được đều tận dụng bài bản. Đến mức dù chọc ngoáy mấy công hội lớn, vẫn khiến cho dân tình quan tâm ủng hộ.

Nhưng bây giờ, khi đối mặt với vấn đề cướp BOSS hoang dã rất quan trọng và nhạy cảm, gã ta lại chả có tí khí thế ngông nghênh như hồi tuyên truyền, lại còn băn khoăn lắm điều, chứng tỏ Trảm Lâu Lan là kẻ rất có chừng mực.

Cướp BOSS hoang dã không thể so với việc cãi cọ trên mạng. Vật liệu rơi ra từ BOSS hoang dã là thành phần quan trọng của những trang bị tự chế. Trang bị tự chế lại quyết định độ mạnh yếu của nhân vật, thực lực của nhân vật lại có thể ảnh hưởng đến thực lực của cả chiến đội. Mà thực lực chiến đội chính là căn cơ sinh tồn của cả một câu lạc bộ.

Động vào BOSS hoang dã của nhà người khác cũng giống như động vào móng nhà người ta, sao có thể giống nhau được?

Vì thế với chuyện cướp BOSS, Trảm Lâu Lan mới băn khoăn như vậy. Gã hiểu rõ việc này khác với chuyện gã tìm bừa một kẻ vung bút đùa bỡn giỡn chọc tức mấy câu lạc bộ kia.

Cướp BOSS là phải có chừng mực.

Không sai, phải có chừng mực.

Trần Quả nghe phương án của Diệp Tu không thấy có nghĩa gì khác, Trảm Lâu Lan lại hiểu được, làm vậy là biết chừng mực.

Mai phục tại chỗ đợi người ta sắp giết được BOSS thì đánh lén cướp đồ, so với từ tốn chậm rãi đến, sau đó vội vàng lao vào cướp BOSS, hai cách làm này mục đích hoàn toàn giống nhau, điểm khác biệt chỉ là người trước cố ý, người sau vô tình.

Cố ý cướp BOSS là nói toạc ra ta đóng vai ác.

Vô tình xông vào lại được coi như một quy tắc chấp nhận được trong game.

Thế nên dù cố ý hay vô tình, việc phải làm cứ làm, nơi muốn đi cứ đi, đây chính là ý nghĩa của cách “giả vờ đến muộn” mà Diệp Tu từng nói.

Những hàm ý sâu xa này Trảm Lâu Lan không cần nghe Diệp Tu giải thích cũng hiểu được. Nhưng Trần Quả nghe Diệp Tu giải thích xong một lúc sau vẫn đờ hết cả người ra.

Phương hướng quyết định rồi, vậy thì “giả vờ đến muộn” cũng phải có nghệ thuật giả vờ đến muộn chứ.

Mấy chuyện thế này rất dễ bị chọc thủng, ai ai cũng biết rõ. Thế nên dù anh có giả vờ đến muộn, người ta cũng sẽ không ngu mà để yên cho anh đánh bài vờ. Vì đến muộn cũng phải biết được mình cần đến đâu, lỡ như bị mất tin tức về đối phương thì sao đây?

Những công hội câu lạc bộ giàu kinh nghiệm lúc một mình giết BOSS hoang dã đều phải xác định hoàn cảnh chắc chắn an toàn, thậm chí còn bày binh bố trận như thể xây dựng lăng mộ vua chúa, khiến đối phương thật giả lẫn lộn không biết đường nào mà lần.

Do đó, tính chính xác của tin tình báo thường rất nhỏ nhoi trong trường hợp “giả vờ đến muộn” này. Hiện Nghĩa Trảm Thiên Hạ vẫn còn người chơi báo cáo tình hình BOSS ở gần đó, nhưng sau khi bắt đầu giết BOSS, đối phương sẽ cố hết sức gạt bỏ những ánh mắt theo dõi ấy.

Chuyện cướp BOSS này quả thực cần chú ý rất nhiều chi tiết. Nếu chỉ cậy vào thực lực thôi thì chẳng đã uổng kinh nghiệm tích lũy bao nhiêu năm đấu tranh của nhân loại rồi sao. Chẳng qua chú ý từng chi tiết nhỏ lại thuộc mảng hiểu biết chuyên sâu về trò chơi. Trảm Lâu Lan chỉ đành câm nín dựa cột lắng nghe, dõi mắt trông mong đại thần chỉ đạo.

“Để tui đi” Diệp Tu thở dài.

Lúc này, người có thể tiếp tục điều tra lấy tin mà không bị xử lí thì chỉ có thể là cao thủ. Mà ai lại “cao thủ” hơn Diệp Tu cơ chứ?

“Cậu mà đi thì… có hơi quá không?” Trần Quả nói.

“Ai đi cũng thế thôi.” Diệp Tu nói xong liền bố trí Trảm Lâu Lan: “Đường đến đấy cũng phải tra xét rõ ràng tỉ mỉ, xem có công hội nào khác tham gia vào không. Chắc không chỉ có một nhà dễ dàng vậy đâu.”

“Cứ yên tâm”. Trảm Lâu Lan đã sớm nghĩ đến vấn đề đó mà tự mình sắp xếp. Cái gì cũng để đại thần phải chỉ tận tay thì hơi mất mặt. Mặc dù đã cố gắng tránh lặp lại sai lầm, cuối cùng vẫn cần đại thần chỉ bảo… Trảm Lâu Lan không biết bao giờ mình mới có thể tốt nghiệp được.

Rốt cuộc tin tức của lính đi trước cũng truyền về, người chơi công hội Việt Vân đều đã tập trung đông đủ, chuẩn bị bắt đầu giết BOSS.

Xung quanh không thấy người chơi của công hội khác, nhưng Việt Vân vẫn không hề buông lỏng, liên tục phái người dọn dẹp xung quanh.

Bảo dọn dẹp cũng không phải giết chết, chỉ ra chào hỏi một chút, thường là thông báo sắp giết BOSS hoang dã, rất nguy hiểm, mọi người hãy tránh xa ra. Tất nhiên cũng có người chơi cố ý không đi, họ cũng không cương quyết giết chết. Công hội câu lạc bộ mà, phải chú ý hình tượng, nhất là những đoàn đội mang đích danh công hội lại càng phải để ý. Gặp phải tình huống cố ý không đi thì phải làm sao? Thì tiến lên một bước nói rõ ràng với anh: Đây là BOSS hoang dã của Vinh Quang, là thứ khó giết nhất trong game, đến lúc đó tình cảnh thế nào không ai biết trước được, anh cứ tự liệu thân mình đi.

Thỉnh thoảng cũng gặp những trường hợp phải nói toẹt ra là: Trong cảnh giết BOSS rối loạn, tụi tao không chỉ vã BOSS mà còn vã tứ tung, xui dính đạn thì cũng đừng trách tụi tao không nói trước. Tụi tao hết cách rồi, cũng không thể thêm mày vào đoàn đội được.

Nói đến mức này, chỉ có bọn chết não mới không biết phải làm thế nào. Còn vẫn chưa chịu đi, quả quyết hóng họ giết BOSS, thì “Vì không khống chế tốt mà lỡ tay lạm sát người vô tội vây xem, công hội xin được lượng thứ”. Tâm trạng mà tốt muốn vớt vát mặt mũi thì bồi thêm câu “Lúc ấy anh có đánh rơi trang bị, chúng tôi đã nhặt lại giúp, muốn lấy lại vui lòng liên hệ XXX”, còn lười không muốn giải thích thì cứ im lặng là vàng. Mấy ai lại để ý kẻ khác rơi đồ gì lúc giết BOSS hoang dã chứ, đây cũng là hợp lý thôi.

Trên đầu lính Nghĩa Trảm Thiên Hạ ở tiền tuyến không hiện tên công hội, tất nhiên cũng được nghe câu từ chối khéo này của Việt Vân. Đừng thấy công hội Việt Vân thua kém mấy công hội câu lạc bộ, không hay rình rập BOSS hoang dã mà xem thường. Mấy quy tắc ngầm thông thường này họ chơi mãi cũng thành thần rồi.

Mà đám lính tiền tuyến lại cho rằng công hội của mình sắp đến, không muốn rời đi dễ dàng như thế, kết quả chỉ có thế bị “lỡ tay lạm sát”. Sau khi báo cáo lại tin tức cho hội trưởng, kẻ tình báo chợt nhận được thông báo rút lui từ Trảm Lâu Lan.

“Sao thế? Không giết?” Nhân viên tình báo hoang mang.

“Kế hoạch có biến” Trảm Lâu Lan trả lời. “Chú về trước đi, bọn anh đang ở 48711, 48128, lại đây tập trung với cả hội trước.”

Cậu chàng không hiểu mô tê gì, nhưng cũng rời khỏi vị trí. Lúc này, Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu đã lên đường đi về phía được định sẵn.

Thông thường trong những tình huống thế này, bên đi dọn bãi sẽ sẵn tiện dò xét một chỗ vắng vẻ để dụ BOSS đến úp sọt.

Bản đồ diện tích Vinh Quang rất rộng, cho dù người chơi đông như kiến thì diện tích bình quân mỗi người vẫn là một con số không nhỏ. Hơn nữa, người chơi làm sao có thể online cùng lúc được đúng không? Thế nên tìm một mảnh đất vắng vẻ không khó khăn gì. Còn chuyện dụ BOSS sao cho ngọt, phải xem trình của chú thế nào.

Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu đuổi đến nơi, Việt Vân thậm chí còn chưa dọn dẹp xong xung quanh, càng không nói đến dụ BOSS đi.

Công hội nhỏ cũng có cái khó của nó.

Cùng là dân chuyên nghiệp, các chiến đội yếu kém đứng vị trí thế nào trong lòng người chơi chứ? Tuy thực lực của họ hơn hẳn những người chơi thường, nhưng trong mắt mọi người, đó không phải trình độ mà một chiến đội chuyên nghiệp nên có. Với đại đa số, những kẻ cứ chiến là bại chỉ là cặn bã, cho dù thực tế anh có mạnh hơn những người chơi này bao nhiêu lần.

Không để anh vào mắt, tất nhiên sẽ không nghe lời anh. Dù người ta biết không đi sẽ rước phiền phức, nhưng anh kêu một câu tôi liền đi, chẳng coi tôi ra gì cả, tôi xem tí rồi đi không được à?

Trước mặt những đội yếu, người chơi cũng quan tâm thể diện của mình lắm.

Cuối cùng, những người chơi rời đi như nhân viên tình báo của Nghĩa Trảm Thiên Hạ còn không bằng một phần ba số lượng người chơi bám trụ lại. Hội trưởng công hội Việt Vân đau cả đầu. Chiến đội không mạnh dẫn đến chỗ dựa trong game cũng không bền vững. Vừa bị Nghĩa Trảm Thiên Hạ bắt nạt, giờ lại bị đám ngườichơi qua đường coi thường.

Gã hội trưởng thực sự muốn ra lệnh một câu nổ chết mấy cái tên râu ria này, khiến chúng không dám khinh khi công hội và chiến đội Việt Vân nữa. Tiếc rằng đó chỉ là mơ mộng hão huyền, làm hội trưởng công hội của chiến đội nhỏ khổ tâm lắm á…

Giả sử có một hai người nán lại, lợi dụng “lỡ tay lạm sát” giết hết là việc rất đơn giản. Thế nhưng lưu lại đến hai phần ba, “lỡ tay lạm sát” hết sạch lại không phải chuyện dễ, hội trưởng Việt Vân còn đang vò đầu bứt tai không biết nên làm thế nào, lại có tin tức báo về: Người không những không bớt, còn đang đến nhiều thêm.

“Đậu, thằng nào đang đến hả” Hội trưởng Việt Vân bực mình hỏi. Đây vốn là một khu luyện cấp hoang dã với nhiều người qua lại. Cho dù hiện nay người chơi hiếu chiến ham pk chiếm đa số, nhưng những khu luyện cấp không hoang vắng đến mức có người đến cũng phải ngạc nhiên hỏi lý do.

Thế mà gã mới hỏi thử thôi, người đến lại có lý do thật.

“Là Quân Mạc Tiếu.” Người chơi nhìn thấy Quân Mạc Tiếu đi đến báo lại.

“Móa!” Hội trưởng Việt Vân hít sâu một hơi. Hôm nay bị chơi một vố đau, phỏng chừng là thành quả của tên cờ hó này. Hội trưởng Việt Vân chợt hiểu rõ, bằng không sao mình lại thua thảm dưới tay Nghĩa Trảm Thiên Hạ chứ. Gã vẫn còn ấn tượng sâu sắc với màn phối hợp chiến thuật của Nghĩa Trảm Thiên Hạ lúc ấy. Đó không phải điều một công hội người chơi thường có thể làm được. Chắc chắn có người đứng sau chỉ điểm, mà Quân Mạc Tiếu lại có mặt trong đội ngũ phe địch lúc ấy.

Thật là phiền cmn toái. Tên này đến đây rồi, có phải bọn Nghĩa Trảm Thiên Hạ cũng sắp đến hay không?

Hội trưởng Việt Vân vội gọi thêm người mở rộng phạm vi tra xét, đã nhìn thâý Quân Mạc Tiếu thong dong bước đến. Vừa nhìn thấy lại hít sâu cái nữa, gã bị trang bị trên người Quân Mạc Tiếu dọa sợ! Cái phong cách đầu voi đuôi chuột này là kiểu quái gì thế? Đại thần đang lòe thiên hạ à?

Ai dè Quân Mạc Tiếu chỉ đảo quanh một vòng, còn tìm cả người chơi công hội Việt Vân để hỏi: “Sao còn chưa giết nữa?”

Hội trưởng công hội Việt Vân tức vẹo cả mũi, có đứa nào lại hỏi thăm như tên này không? Đúng là đách coi tụi này ra gì mà.

Người chơi kia ngơ ngác chưa chuẩn bị trước, không biết trả lời thế nào, dáo dác nhìn quanh, cuối cùng nhìn về phía hội trưởng.

Quân Mạc Tiếu nhìn theo hắn liền thấy được chữ hội trưởng trên đầu nhân vật, lập tức bước về phía đấy.

“Hội trưởng ở đây, sao còn chưa giết?” Diệp Tu ngang nhiên hỏi thẳng hội trưởng công hội nhà người ta.


Anh rất tỉnh và đẹp traiლ(╹◡╹ლ )


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.