Toàn Chức Cao Thủ

Chương 687: Thợ bốc vác nhặt mót



Edit: Cớt | Beta: Mei + Tiếu

Luân Hồi mở tiệc chúc mừng hoành tráng tại gia.

Các đội quán quân trước đây còn có thể vào game ăn mừng thân thiết với các fan, nhưng mấy năm gần đây đấu đá càng ngày càng dữ dội, hoạt động đó cũng coi như bỏ luôn. Game là một thế giới không có hạn chế gì, mấy nhân vật tuyển thủ như Nhất Súng Xuyên Mây hay Vô Lãng mà muốn diễu hành ăn mừng một chút ấy hả? Chỉ e fan của các chiến đội khác sẽ nhiệt tình tung skill giúp các chú ăn mừng.

Trong game chỉ có chém giết, dù là chúc mừng cũng dùng cách đó. Nay là chủ nhật, số người online còn nhiều hơn ngày thường, tuy chỉ có hai nhà tham gia chém giết nhưng ngó bộ còn náo nhiệt hơn mấy ngày trước nhiều.

Mặc dù fan hai nhà đang đấm đá đến dầu sôi lửa bỏng, nhưng phía công hội thì vẫn yên ắng, bọn họ biết rõ lần này các công hội khác sẽ không can dự mà chỉ ngồi xem trò hay, nên phải tự giữ thực lực. Họ biết rất rõ chuyện này vốn chỉ là một trận đánh giải tỏa cảm xúc, không phải để phân thắng bại.

Xét về công hội, quả thực Lam Khê Các mạnh hơn Luân Hồi một chút, nhưng chưa đủ để chỉ cần phát lệnh là diệt gọn công hội người ta.

Mà với kiểu công hội núp bóng câu lạc bộ như bọn họ, vốn không cần nói “diệt” hay gì. Bởi chỉ cần câu lạc bộ của họ còn ở trong giới chuyên nghiệp thì công hội sẽ còn được chống lưng. Còn nếu đã rời khỏi giới chuyên nghiệp, thì công hội kia không cần diệt cũng tự động tan rã nhanh thôi. Mấy năm gần đây cũng không hiếm hoi gì những chuyện như thế.

Công hội hai nhà đều tránh né cẩn thận, thực chất lại rất ăn ý ngầm không cho lực lượng tinh anh của đôi bên va chạm, thành ra cuộc đại chiến bây giờ có vẻ không được chân thật. Diệp Tu dẫn theo vài người định bụng tiếp tục nhặt mót, ngờ đâu nghe Ngụy Sâm nói vậy, lập tức mất hứng.

Đoàn tinh anh tránh xung đột trực diện, vậy đi khi dễ đám dân thường thì khác nào diễu võ dương oai? Sự tham gia của công hội ở trận chiến này là điều bất đắc dĩ, điểm này hai nhà đều hiểu rõ. Bọn họ sẽ không bị tình huống ấy làm cho kích động, vì tâm tính của đám nòng cốt tinh anh cũng giống chiến đội chuyên nghiệp, chấp nhận chuyện thắng thua một cách bình tĩnh y như các tuyển thủ.

Đương nhiên chuyện “bình tĩnh” chỉ giới hạn trong phạm vi tinh anh. Còn bất kể là ở tổng đàn hay phân hội, thì đa số người chơi chỉ đơn thuần là fan hâm mộ, hoặc lý trí hoặc dễ kích động. Có người nghe công hội khuyên bảo, cũng có người cho rằng đây là lúc bọn họ nên ra mặt.

Công hội không lo được nhiều như vậy, chỉ có thể quản nghiêm lực lượng tinh anh, mặt khác cố gắng né tránh bị cuốn vào, thành ra cũng giữ nguyên được thực lực.

Thật ra, trang bị nhân vật của những người chơi không phải tinh anh kia cũng không đến nỗi. Dù sao cũng là công hội lớn, rất nhiều trang bị mà người chơi cày phó bản mãi đều không được, mua cũng không nổi, nhưng lại có thể dùng điểm cống hiến để đổi ở trong nhà kho công hội. Công hội câu lạc bộ thu hút nhiều người chơi cũng không phải tất cả đều là fan.

Nhưng bọn Diệp Tu chỉ toàn nhắm vào đoàn tinh anh, những trang bị trên người đám nhân vật ấy mới đích xác là hàng cao cấp nhất trong game. Bây giờ đột nhiên bảo bọn họ đi nhặt mấy trang bị bậc hai, bậc ba hay thậm chí tệ lậu hơn thế, nhất thời cảm thấy thật vô nghĩa.

Nhưng nói là nói vậy thôi, chứ thật ra đi nhặt trang bị đương nhiên là nhanh hơn cày phó bản rồi? Trang bị cũng không hẳn là để mình dùng, có thể góp vào nhà kho công hội mà? Hết cách, bọn Diệp Tu vẫn chọn cách nhặt mót, nếu không hiện tại, bọn họ quả thực không có gì để làm. Người chơi bình thường thì cần cù cày phó bản tìm trang bị này nọ, nhưng theo lời Ngụy Sâm nói: thân phận của mày là gì, mày mà cũng đi cày trang bị không biết mất mặt à, đi mua luôn đi không thì cướp giết hiếp là được?

Trước kia còn có thể nói cày phó bản là để giúp bọn Đường Nhu và Bánh Bao quen thuộc game, quen thao tác. Nhưng giờ cũng đã qua nửa năm rồi, hai người đã nắm vững những điều cơ bản cần thiết, phó bản với bọn họ chẳng còn nghĩa lý gì nữa. Mặc dù có vài bài huấn luyện cần phải thông qua phó bản mới hoàn thành được, nhưng trên thực tế mấy năm trở lại đây, giới chuyên nghiệp đã có phương thức huấn luyện chuyên nghiệp khác, vừa hệ thống lại năng suất. Bọn họ đều có phần mềm huấn luyện mô phỏng do tự mình biên soạn. Bộ phận phát triển ở hậu cần các câu lạc bộ không phải chỉ xoay quanh mỗi chuyện trang bị tự chế, mà còn kiêm luôn nhiều vấn đề khác.

Những phương thức huấn luyện này đều là cơ mật của câu lạc bộ, chắc chắn không phải là loại public dễ dàng tải xuống ở trên mạng. Tuy Diệp Tu quen thuộc với các phần mềm và phương thức huấn luyện bên Gia Thế, nhưng vấn đề là nó được biên soạn thế nào? Chuyện này hắn làm sao rõ được, Gia Thế không cung cấp, nên giờ hắn cũng đành chịu.

Chiến đội Hưng Hân thiếu hụt nhân tài, kỳ thực cũng không chỉ riêng mặt tuyển thủ chuyên nghiệp. Nếu lấy một câu lạc bộ làm khuôn mẫu, bọn họ còn quá giản lược. Đích thị là một chiến đội lượm lặt thành viên, cứ như Liên minh thời ban sơ tám năm trước, tùy tiện lôi kéo vài người lập một chiến đội đi báo danh liền gia nhập giới chuyên nghiệp.

Ngay cả chuyện công hội câu lạc bộ cũng phải do đích thân tuyển thủ trong chiến đội đứng ra gánh vác, đây là chuyện tuyệt đối không thể tưởng tượng được trong Liên minh Vinh Quang hiện tại. Dù là chiến đội mới thành lập, bình thường cũng là có nguồn tiền lớn đổ vào, chuyện trang bị cũng thế, nhặt mót thì được sao? Coi Trảm Lâu Lan người ta làm thế nào? Vung polime ra hốt hàng là xong.

Nghĩ đến điều đó, Trần Quả có chút đắng lòng.

Đại thần thích đi hôi của nhặt mót sao? Đương nhiên là không rồi, chẳng qua hắn không còn cách nào khác mà thôi. Tuy Trần Quả không thích cách này lắm, nhưng cô đã không có tiền lại không cho người ta đi nhặt mót, thì làm sao trữ được một lượng lớn trang bị đây? Làm sao nhanh chóng xây dựng được nhà kho công hội đây?

Đừng nói mấy câu thừa thãi kiểu “luôn có cách giải quyết mọi vấn đề, chỉ cần chúng ta cố gắng”, Trần Quả không phải một đứa con nít, không có những suy nghĩ ngây thơ như vậy, thế giới vốn có rất nhiều chuyện dù cố gắng đến đâu cũng không làm gì được. Trong 20 chiến đội ở Liên minh, có đội nào mà không cố gắng? Nhưng giải quán quân chỉ có một.

Nguồn vốn trong tay Trần Quả hiện giờ muốn tậu chút trang bị không thành vấn đề, bản hướng dẫn nâng điểm kỹ năng của Ngụy Sâm kiếm được 20 triệu đã được chuyển khoản, hơn nữa người này cũng tỏ ý có thể dùng nó để phát triển chiến đội. Quả thực điều kiện tài chính đã tốt gấp bội so với những chiến đội của tám năm về trước. Nhưng bây giờ không phải tám năm trước, Liên minh phát triển mạnh như tên lửa, dùng nguồn vốn này bơi vào giới chuyên nghiệp thì vẫn chỉ là giai cấp nghèo nàn đồng tiền bẻ nửa mà thôi.

Nên dù ban đầu cô có ghét nhặt mót, lúc này lại không có ý kiến gì, thậm chí còn muốn góp tay nhặt mót cùng cả bọn. Cả đại thần cũng làm chuyện ấy, cô không tìm ra lý do gì để e dè nữa.

Ngờ đâu lại bị một câu trình quá kém của Diệp Tu cho ra rìa. Cái câu “Chị mót đồ người ta hay để người ta mót đồ chị?” thẳng thắn thật thà trước sau như một làm cô tức đến nội thương.

Không còn cách nào, Trần Quả đành phải đứng sau ủng hộ. Đám Diệp Tu tháo vát chăm chỉ, lần chiến tranh này lại đánh rất dữ dội, trang bị cứ tự nhiên mà nhặt, ba người đi đi về về, kho từng người cũng sắp bị kín chỗ, Trần Quả nhanh chóng kéo mấy acc khác dùng tạm nhà kho. Vả lại suy xét cho tương lai, nghe theo Diệp Tu tạo mỗi nghề một acc ở Thần Chi Lĩnh Vực.

Đến hiện tại, quả thực ba người này không giống như nhặt mót, mà giống thợ bốc vác hơn. Chiến đấu với đoàn tinh anh còn có thể khiến họ phân tâm tự bảo vệ mình, giờ gặp cục diện chiến tranh đơn giản hơn thì càng dễ chơi, sự chú ý càng ít, làm hết chuyến này đến chuyến khác, ngay cả Trảm Lâu Lan nghe kể cũng thầm ghen tị. Nhưng ghen tị thì ghen tị, Trảm Lâu Lan cũng không mặt dày đến mức chạy đến nhặt mót. Chỉ sau hai ba tháng nữa thôi, nhân vật Trảm Lâu Lan rất trân trọng này phải xuất hiện trên sàn đấu chuyên nghiệp, gã đương nhiên cũng hơi chướng mắt hành động đục nước béo cò chiếm tiện nghi người khác này.

Nhưng nhìn đại thần nhặt vô tư như thế, Trảm Lâu Lan cũng phải mặc cảm: đại thần quả là đại thần, làm gì cũng đường hoàng như thế. Nói là đi nhặt mót mà… A đậu má! Lại chui khỏi biển người về thành rồi kìa, chắc nhặt được đầy túi rồi há?

Vì là chủ nhật, BOSS hoang dã đã xuất hiện hết. Liên minh nhỏ của họ coi như cũng khá bội thu, nhẩm tính toàn bộ e rằng thu hoạch lần này mang tính lịch sử chứ chẳng chơi. Đó giờ làm gì có ai giành được lắm BOSS như thế trong phi vụ cạnh tranh BOSS hoang dã giữa các nhà to. Thống kê lượng BOSS sau một tuần hợp tác cho thấy, thành quả cuối cùng của họ quả thật vượt xa một công hội lớn, dù có phải chia năm.

Liên minh kiểu này thật tuyệt!

Mọi người thầm trầm trồ, họ biết rõ hầu hết các BOSS trong tuần đều do các công hội lớn bận đánh nhau không tham gia cướp được, song viễn cảnh tương lai vẫn quá tuyệt vời. Bất kể mai sau thu hoạch có giảm xuống, một tuần vừa qua cũng không tính là lỗ. Thử nghĩ mà coi, nếu bọn họ không hợp tác với nhau, nếu các công hội lớn rảnh rang cướp BOSS, thì trong đám công hội hạng vừa và nhỏ cũng không ai mạnh mồm bảo mình sẽ độc quyền BOSS đâu, cuối cùng thân ai nấy lo, vài công hội dù tranh được miếng cơm cũng không bằng bây giờ.

Lợi nhuận thực tế làm các công hội càng mong chờ về tương lai. Bọn họ mong ngóng tuần mới mau đến, mong ngóng đợt BOSS tiếp theo reset. Bọn họ cũng hiểu rõ tầm quan trọng của đại thần trong liên minh, nên ai cũng hết lòng với chuyện đại thần nhờ vả. Ví dụ như Trảm Lâu Lan ở một bên vây xem hai công hội lớn đánh nhau, chợt phát hiện bộ ba Quân Mạc Tiếu dạo nhanh trong chiến trường rồi chui ra với tốc độ chậm hẳn vì quá tải. Lúc này gã nhận được tin tình báo từ người chơi công hội: Phát hiện Hại Người Không Mệt.

Đúng, đây chính là chuyện Trảm Lâu Lan hứa giúp đại thần. Lúc Trảm Lâu Lan nhận được tin, Vân Tử Khuynh, Bạch Khuê Lưu Cảnh và Vũ Tận Tri – hội trưởng của ba công hội khác cũng biết được tin này, bọn họ hành động y hệt Trảm Lâu Lan.

Thế là Diệp Tu nhanh chóng nhận được tin nhắn từ bốn người: Hại Người Không Mệt login.

“Ái chà” Diệp Tu vội hú Trần Quả: “Mau đến dỡ hàng.”

Dỡ hàng… Tên này thật sự coi nhặt mót thành khuân vác hả? Trần Quả vừa oán thầm, vừa điều khiển nhân vật đi tới, đồng thời hỏi: “Chuyện gì thế?”

“Cuối cùng tên kia cũng login rồi.” Diệp Tu nói.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.