Tội Ác Trong Mơ (Dream Man)

Chương 10



Anh không thể khiến nàng nói thêm gì nữa, mặc dù kết nối vẫn tiếp tục. Dane bò toài mặc quần áo và xỏ đôi chân không tất vào trong giầy chạy. Anh tóm bao súng, với khẩu Beretta trong đó, nhưng không tốn thời gian trượt nó vào người. Chưa tới một phút sau khi trả lời điện thoại, anh đã trên đường ra khỏi cửa.

Tim anh đập vào lồng ngực đau đớn. Nàng đã nói gì? Câu cuối cùng của nàng nhỏ đến nỗi anh gần như không thể nghe thấy; cái gì đó về chuyện làm lại.

Không quan trọng nàng đã nói gì. Cơn hoảng loạn của nàng đã vượt qua đường dây đến với anh, thực như anh có thể nhìn thấy. Nàng đang gặp rắc rối, rắc rối lớn.

Trời mưa nhẹ, chỉ vừa đủ để làm ướt đường phố và khiến anh phải bật cần gạt. Anh không thể lái xe nhanh như anh muốn, nhưng anh vẫn đi quá nhanh so với điều kiện đường xá thế này. Cảm giác cấp cứu cứ níu chân anh trên cần ga. Anh hầu như chỉ chậm lại chỗ đèn giao thông, và chỉ dừng ở đèn đỏ khi có xe đi qua.

Một tai nạn trên đường cao tốc buộc anh phải vòng qua đường, đi ngược lại và tìm một con đường khác, phí phạm thời gian quí báu. Gần hai mươi phút đã trôi qua khi anh lái xe tới lối vào nhà Marlie. Xe ô tô của nàng đậu ở chỗ thường lệ, và một ngọn đèn sáng trong phòng khách. Anh không buồn bước lên hai bậc cầu thang mà nhảy thẳng lên hiên với một bước nhảy bật và gõ cửa.

"Marlie? Dane đây. Mở cửa."

Bên trong ngôi nhà hoàn toàn im lặng, giống hệt buổi chiều nay ở nhà Vinick, như thể không có sinh vật sống nào ở bên trong. Máu Dane đông cứng, và giọng anh khàn khàn khi anh gọi nàng lần nữa, dùng nắm tay giộng lên cửa.

Không có tấm kính cửa sổ nào trong cánh cửa nhà nàng để mà đập, anh không tốn thời gian đi ra cửa sau và kiểm tra cửa bếp. Anh lùi lại và dùng chân đá vào cửa. Bốn cú đá đã làm long ổ khoá và vỡ khung cửa, cánh cửa mở ra đập vào tường. Anh biết anh nên kiên nhẫn, không vội vã khi không biết tình huống ra sao, nhưng nỗi sợ còn lớn hơn cả sự cảnh giác và anh phi qua cửa, khẩu Beretta trong tay.

"Marlie!"

Nàng chỉ đang ngồi đó trên sô pha, trong ánh sáng của ngọn đèn, giống như một bức tượng trong hốc tường. Đôi mắt nàng mở to, cố định và không nhìn thấy gì. Nàng hoàn toàn bất động, hoàn toàn trắng bệch, và trong một giây phút hoảng loạn anh đã ngừng thở. Nỗi đau như một cái nắm tay, siết chặt quanh ngực anh.

Rồi anh nhớ lại những gì Cảnh sát Ewan đã nói, rằng đầu tiên anh ta tưởng nàng đã chết, và anh bắt đầu thở trở lại, cố gắng cử động, mặc dù nỗi sợ vẫn còn chưa rút hết những hơi thở băng giá của nó trong người anh. Anh đặt khẩu súng sang một bên và quỳ trên sàn trước sô pha, cầm một bàn tay nàng lên khỏi đùi và giữ nó áp vào ngực mình trong khi đặt hai ngón tay lên cổ tay mỏng manh của nàng, ấn và tìm nhịp đập trấn an của mạch máu. Nó chậm nhưng đều. Da nàng mát lạnh, nhưng hơi ấm cuộc sống vẫn còn nằm bên dưới cái lạnh ấy.

"Marlie," anh gọi lần nữa, lần này bình tĩnh hơn. Không có phản ứng nào.

Anh cẩn thận nhìn qua nàng, rồi quan sát xung quanh. Không có biểu hiện vật lộn, và không có vết thương nào anh có thể nhìn thấy. Nàng có vẻ ổn, về mặt thể xác.

Ống nghe điện thoại vẫn còn nằm bên cạnh nàng trên ghế, âm thanh bíp bíp phát ra từ nó. Anh nhặt lên và đặt nó vào giá đỡ.

Anh nuốt nước bọt khi nhận ra chuyện gì vừa mới xảy ra. Nàng đã có một hình ảnh khác, thậm chí vẫn còn bị khoá trong đó. Lần này là gì? Một vụ án khác chăng? Chúa mới biết được, với ma tuý và những đám tội phạm đường phố, thật kì diệu vì nàng đã không tốn hầu hết thời gian ở trong trạng thái hôn mê. Nàng có bao giờ bắt được những chuyện tốt lành không, vào những giờ khắc vui vẻ, khi mọi người chơi đùa với con cái họ và cười lớn với những câu đùa ngu ngốc? Làm sao nàng có thể sinh hoạt được, nếu nàng bị quá tải bởi những mớ rác rưởi trong cuộc sống của mọi người?

Nàng chỉ mặc một chiếc áo mỏng ở trên và quần lót, và chân nàng lạnh buốt dưới cú chạm của anh. Anh đứng lên và đóng cánh cửa bị hỏng lại, rồi đi vào trong phòng nàng tìm chiếc chăn. Căn phòng nhỏ bé, giống như mọi căn phòng khác anh đã nhìn thấy trong ngôi nhà của nàng, ấm cúng và an ủi. Nàng đã khiến căn nhà như một nơi để rút lui, một chướng ngại vật ngăn cản thế giới. Anh đứng ở giữa căn phòng và nhìn quanh, để hiểu nàng từ những chi tiết nhỏ nhặt. Tấm vải trải giường trên chiếc giường đôi bị vặn vẹo và rơi một nửa xuống sàn; rõ ràng nàng đã lên giường khi hình ảnh bắt đầu, và tình trạng của tấm vải thể hiện sự bối rối của nàng.

Có một tấm chăn thêu nằm trên chiếc ghế bập bênh. Anh nhặt nó lên và trở vào phòng khách, quấn nó quanh người nàng, nhét tấm vải quanh cánh tay và chân trần của nàng. Theo trí nhớ của anh, nàng đã không di chuyển lấy một xăng ti mét, trừ những chuyển động lên xuống gần như không thấy được của ngực nàng khi nàng hít thở.

Anh không biết làm gì khác ngoài chờ đợi. Anh vào trong bếp và châm một bình cà phê; có thể nàng không cần nó khi thoát ra khỏi hình ảnh, nhưng anh thì chắc như quỷ là cần.

Anh ngồi trên ghế sô pha cạnh nàng, nhìn nàng. Biểu hiện của nàng trống rỗng và vô cảm như bức tượng mà lúc trước anh đã nhớ đến khi nhìn nàng. Nàng không còn chút nhận thức nào; đôi mắt vẫn mở, nhưng hoặc là nàng đã bất tỉnh hoặc ... đã đi xa bằng cách nào đó.

Anh quan sát khuôn mặt đờ đẫn của nàng. Nhìn từ một phía, có một sự thanh khiết siêu phàm trong những đường nét của nàng mà trước đây anh chưa từng để ý thấy. Khi nàng thức dậy, miệng lưỡi sắc bén của nàng và vẻ thông minh lạnh lùng trên đôi mắt xanh thẳm đã chiếm gần hết sự chú ý của anh. Gần hết, chứ chưa hết. Nếu nàng đang tỉnh, anh chắc chắn sẽ không đắp một tấm vải phủ lên cơ thể nửa trần trụi của nàng. Anh nhìn vào đường cong mềm mại trên môi nàng, nhớ lại chúng có cảm giác ra sao, vị của chúng thế nào. Cả cơ thể nàng đều toát lên vẻ ngon lành của đàn bà, những đường cong uyển chuyển, mềm mại làm toàn bộ cơ thể anh cảm thấy nóng lên, và da anh thì căng lại.

Mười phút tích tắc trôi qua. Tiếng máy o o và xì xì trong bếp đã dừng, chứng tỏ máy pha cà phê đã ngừng.

Anh lấy một cốc cà phê, rồi phục hồi vị trí bên cạnh Marlie và đặt cái cốc lên chiếc bàn để đèn. Anh nâng nàng dậy hết sức nhẹ nhàng, đặt nàng ngồi lên đùi mình.

"Marlie. Giờ em tỉnh được chưa? Thôi mà, cưng, tỉnh lại đi." Anh vuốt ve mặt nàng, rồi tóm lấy vai nàng mà lay.

Nàng phát ra một tiếng kêu nhỏ bé, không hẳn là tiếng thì thào, hai hàng lông mày chớp chớp.

"Trở lại với anh đi, Marlie. Dane đây. Thức dậy và nói cho anh biết chuyện gì đã xảy ra." Đầu nàng gật xuống vai anh. Anh ôm nàng trong cánh tay vững chãi của mình và dùng bàn tay kia chà khắp cẳng tay và vai nàng, cảm nhận làm da mát lạnh, trơn mịn dưới lòng bàn tay cứng cáp của anh. Anh lay nàng lần nữa, nhưng không mạnh, chỉ đủ để dịch chuyển người nàng. Giờ đôi mắt nàng lại nhắm, nhưng với anh có vẻ như thế còn bình thường hơn, giống như nàng đang ngủ.

"Marlie!" Anh khiến giọng mình sắc bén hơn. "Tỉnh dậy và nói chuyện với anh đi, chết tiệt!"

Nàng rên và cố tránh ra khỏi anh, nhưng bàn tay nàng nặng nề rơi xuống đùi như thể nàng còn chưa hoàn toàn kiểm soát được nó. Nàng kéo thêm vài hơi thở giật cục nữa, và lông mi mở lên, rồi lại đóng, nỗ lực quá sức đối với nàng.

"Marlie, nhìn vào anh." Anh cố tình gọi tên nàng, gọi nàng từ nơi xa xôi trong bóng tối, trở về với ánh sáng.

Ai đó đang không ngừng kêu tên nàng. Trí óc kiệt sức của Marlie nhận ra sự thân quen, giống như một người chết đuối tuyệt vọng bám lấy một cái phao cứu sinh. Nó cho nàng một tâm điểm, một cảm giác nhận biết trong biển sương mù của cơn ác mộng. Giọng nói lúc đầu ở rất xa, rồi tới gần hơn và gần hơn, cho đến khi nó ở ngay bên đầu nàng. Hiện thực ùa vào, mặc dù có gì đó rất khác thường trong chuyện này. Nàng có cảm giác như đang nằm trên một ai đó, như thể có những cánh tay đang vòng quanh người nàng, và cảm xúc xa lạ đến nỗi nó làm nàng bối rối. Nàng không cho phép ai ôm nàng; sự xâm nhập về mặt tinh thần, cộng với tiếp xúc thể xác, là quá sức chịu đựng. Nhưng ai đó đã ôm nàng, một kí ức mờ ảo cố cãi. Ồ, phải. Dane. Ngược đãi một cách dịu dàng, cứng đầu cứng cổ, từ chối lắng nghe nàng... Tất nhiên. Dane.

Nàng buộc đôi mí mắt nặng trịch của mình phải nâng lên, và thấy nàng đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cứng đờ, đôi mắt nâu thẫm lại vì lo lắng. Trái tim anh đập đều đều bên cạnh nàng, một nhịp điệu yên bình khiến cho nàng muốn cuộn tròn trên người anh. Hơi nóng từ cơ thể anh ở dưới người nàng, bao quanh nàng, đuổi đi cơn lạnh giá thấm tới tận xương. Tại sao nàng lại lạnh đến thế?

Nàng mơ màng nhìn ra chung quanh. Nàng đang ở trong phòng khách của mình. Nhưng tại sao Dane lại ở đây, và tại sao nàng lại đang ngồi trên đùi anh? Tại sao nàng mệt mỏi đến thế? Nàng đã mong anh gọi điện, nhưng anh không gọi, và nàng đã lên giường –

Nàng đã gọi anh. Nàng cứng người lại, kí ức trở về trong một cơn lũ các chi tiết kinh khủng mà nàng sẵn sàng cho đi bất kì cái gì để không phải nhớ lại. Trí óc kiệt quệ của nàng đấu tranh để thích ứng kịp.

"Dane." Nàng tóm lấy áo sơ mi của anh, những ngón tay xoắn xít tấm vải.

"Không sao," anh lẩm bẩm, vuốt mái tóc nàng. "Anh ở đây. Em có một hình ảnh tiên thị khác phải không? Lần này là về cái gì? Cứ bình tĩnh, từ từ thôi. Em muốn uống chút cà phê không? Thế có ích gì không?"

Anh đang giơ một cốc cà phê lên môi nàng, và nàng nhấp một ngụm, hi vọng chất ca phê in sẽ cho nàng thêm vài phút. Nàng phải sắp xếp lại các ý nghĩ của mình, kể với anh nhiều hết mức có thể, nhưng cốc cà phê này là cốc tệ nhất nàng từng uống, và với một cái nhăn mặt nàng quay đầu tránh đi khi anh cố cho nàng uống nữa.

"Hắn lại làm chuyện đó," nàng nói, câu cú hơi líu nhíu.

"Ai làm?" anh lơ đãng hỏi, cố cho nàng uống thêm chút cà phê. Nàng quay đầu tránh đi.

"Hắn. Đêm nay hắn đã giết chết một phụ nữ khác." Cơn run rẩy lại bắt đầu, rung người nàng từ trong ra ngoài.

Anh cứng cả người. Nàng có thể cảm nhận những cơ bắp của anh co lại bên dưới nàng. "Cùng kẻ đã giết Nadine Vinick?" anh cẩn thận hỏi.

"Vâng. Em biết hắn ở ngoài đó, đang tìm kiếm... em đã cảm thấy hắn, chỉ một chút xíu, vào cái đêm em gọi cho anh." Nàng ép mình nói năng đàng hoàng, cố kể lể tất cả.

"Đó là thứ làm em sợ?"

Nàng gật đầu, đầu nàng gần như không di chuyển khỏi cái hõm ở vai anh.

Ôm nàng an toàn trên tay anh, Dane nhấc điện thoại lên và gọi vào tổng đài trung tâm. Anh xưng tên và nói, "Có ai báo một vụ giết phụ nữ bằng dao chưa?"

"Không, đêm nay là một đêm thứ Sáu khá yên tĩnh. Đoán là cơn mưa đã làm mọi chuyện đều chán nản. Anh biết điều gì mà chúng tôi không biết chăng?"

"Có thể, có thể không. Nghe này, nếu có bất kì cái gì như thế, gọi vào máy nhắn tin cho tôi nhé. Bất kể ngày đêm."

"Được rồi."

Anh gác máy và nhìn xuống Marlie. "Không ai báo cáo gì cả."

Nàng vẫn còn tóm lấy áo sơ mi của anh, và đôi mắt nàng đã mang cái nhìn xa xăm giống như sáng thứ Hai, khi nàng thuât lại câu chuyện kinh hoàng bằng một giọng đều đều, vô cảm. Cơn run rẩy trong cơ thể gầy gò của nàng đã tăng lên; anh ôm nàng bằng cả hai tay, cố làm nhẹ bớt những cơn sóng choáng váng mà anh có thể cảm nhận được đang cuộn trào trong nàng.

"Bà ta có mái tóc đỏ," nàng nói bằng một giọng nhỏ, ma quái. "Bà ta rất xinh đẹp. Bà ta đang xem tivi, một bộ phim cũ nào đó. Bà ta không biết hắn ở đó. Hắn đi đến đằng sau bà ta và đứng đó, nhìn xuống. Hắn buồn cười; bao lâu trước khi những giác quan của bà ta nhận ra sự hiện diện của hắn? Quá lâu. Bà ta là một con bò cái ngu ngốc, và hắn bắt đầu chán. Hắn chạm vào cổ bà ta, với bàn tay trái, rồi chặn qua miệng bà ta trước khi bà ta có thể hét lên. Hắn yêu cái giây phút đầu tiên kinh hoàng ấy. Con dao trên tay phải của hắn. Hắn giữ nó ở cổ họng bà ta."

"Em có chắc là cùng một kẻ không?" Dane hỏi. Anh tuyệt vọng mong nàng nói rằng nàng không chắc.

"Có. Bộ phim vẫn tiếp diễn; nó nguỵ trang những tiếng động. Hắn bắt bà ta cởi bộ pijama ra và nằm xuống trên sàn. Cái ghế sô pha quá chật; hắn không thích sô pha. Hắn dùng bao cao su. Bà ta không xứng đáng với tinh trùng của hắn. Chậm và nhẹ, chậm và nhẹ... để cho bà ta thư giãn, không quá sợ hãi. Không làm đau bà ta, chưa, chưa đến lúc."

Dane ôm nàng vào mình, giữ nàng chặt đến mức anh nghĩ nàng sẽ phản đối, nhưng nàng không kêu, tất cả sự chú ý của nàng đặt vào bài kinh cầu kinh dị. Xương sống anh nổi gai ốc, rồi tóc ở sau gáy anh cũng dựng đứng. Ôi, Chúa ơi.

"Hắn đã xong. Hắn quỳ bên cạnh bà ta. Bà ta nhìn lên hắn, đôi mắt mở lớn và sợ, nhưng hi vọng. Thế là tốt, rất tốt. Hắn cười với bà ta, và cái miệng ngu ngốc của bà ta run run, nhưng bà ta cũng cười. Bà ta sợ không cười, bà ta nghĩ rằng hắn điên. Quá ngu ngốc để được sống. Hắn thấy chán; lần này chẳng vui như lần trước. Có lẽ hắn có thể làm bà ta sống động lên một chút. Hắn chọc bà ta một chút và bà ta la lên như lợn, và cuộc săn bắt đầu. Vòng quanh và vòng quanh bụi dâu tây."

"Lạy Chúa tôi," Dane nói, giọng anh khàn đặc. "Marlie, ngừng lại đi. Thế là đủ rồi."

Nàng chớp mắt và tập trung lại vào anh, và biểu hiện trong mắt nàng khiến cho anh muốn khóc. Vẻ xanh xao kiệt sức phủ lên mặt nàng như một chiếc mặt nạ bằng đất sét.

"Anh phải bắt được hắn," nàng nói bằng giọng mệt mỏi.

"Anh biết. Anh sẽ bắt được, cưng à. Anh hứa."

Nàng quay mặt vào trong vai anh và nhắm mắt lại.

Cơ thể nàng trở nên mềm oặt trong tay anh. Anh nhìn xuống nàng ngay khi nàng bắt đầu thở chậm chạp, nặng nề báo hiệu một giấc ngủ sâu. Cũng nhanh chóng như thế, nàng đã trượt vào cơn mê. Anh không thấy đáng báo động. Sau khi đã nhìn thấy nàng như lúc anh mới đến, lần này trông nàng hoàn toàn bình thường.

Anh ngồi đó trong vài phút, khuôn mặt nhăm nhó khi xem xét câu chuyện xấu xí. Cuối cùng anh đứng dậy, với Marlie vẫn nằm trong tay, và mang nàng vào trong phòng ngủ, nơi anh cẩn thận đặt nàng xuống giường. Nàng không cử động khi anh kéo tấm vải phủ ra và đắp tấm ga giường lên người nàng.

Anh rót đầy cốc cà phê nóng, rồi trở lại chỗ ngồi ban nãy và nghĩ về những việc vừa xảy ra đêm nay. Anh không thích bất kì một việc nào.

Anh liếc nhìn đồng hồ; đã quá nửa đêm. Dù thế nào anh cũng gọi Trammell.

Ống nghe được nhấc lên ở đầu bên kia và anh nghe một giọng nói rất nữ tính. "Xin chào?" cùng lúc với Trammell nói, "Đừng có trả lời cái đó!" Rõ ràng hai cốc bia không làm anh ta mất khả năng quá nhiều, và rõ ràng là cuộc hẹn bị huỷ đã lại được khôi phục.

Rồi Trammell lấy điện thoại ra khỏi bàn tay cô bạn gái của anh ta. "Vâng?"

Dane không ở trong tâm trạng để đùa. "Đêm nay Marlie lại có một hình ảnh tiên thị khác," anh nói mà không mào đầu. "Cùng một gã. Cô ấy nói hắn đã làm một vụ nữa."

Trammell im lặng trong hai giây choáng váng khi những hệ luỵ của câu chuyện cũng đánh vào anh ta. "Ở đâu?" anh ta hỏi.

"Chưa có vụ báo cáo nào cả."

Thêm một lát im lặng. Rồi anh ta nói, "Bằng cách này hay cách khác việc này sẽ chứng minh liệu cô ấy có phải là thật không."

"Ừ. Cô ấy đang rất tồi tệ. Tớ đang ở nhà cô ấy, nếu cậu cần tớ. Tổng đài sẽ gọi nếu có bất kì cái gì được báo cáo."

"Okay. Nếu cô ấy ổn... cứt thật!"

Phải, cứt thật. Dane ngồi đó uống cà phê, ủ ê suy nghĩ. Nếu Marlie đúng, và cùng một gã giết Nadine Vinick lại giết thêm một người phụ nữ nữa, theo cùng một cách, thì họ sẽ có rắc rối lớn. Anh cực kì mong tóm được tên con hoang, nhưng đồng thời anh cũng đã tưởng là đang tìm kiếm một kẻ chỉ giết người một lần, anh hi vọng ai đó là người quen biết bà Vinick. Anh đã tưởng đây là chuyện cá nhân, mặc dù anh chưa thể tìm được bất kì điều gì ám chỉ chuyện đó. Những vết chém liên tiếp thường có nghĩa là ai đó cực kì điên tiết với nạn nhân.

Nhưng một nạn nhân khác, giết người với cùng một phương pháp[1], có nghĩa là họ có một kẻ điên loạn[2] ở Orlando. Một tên giết người hàng loạt. Kẻ không có lương tâm, kẻ chỉ hành động theo những qui luật kì quặc của hắn. Tệ hơn, có vẻ như hắn là một tên giết người hàng loạt rất thông minh, lấy đi nỗi đau và chẳng để lại gì sau lưng. Những tên giết người hàng loạt đều là những kẻ khó bắt vô cùng trong bất kì trường hợp nào, và một tên thông minh thì gần như là không thể bắt được. Hãy xem xem Bundy đã giết bao nhiêu người trước khi rút cuộc hắn cũng mắc một sai lầm.

Anh không thể làm được bất kì việc gì ngoài chờ đợi. Anh không thể điều tra một vụ giết người chưa được báo cáo, một thi thể còn chưa được tìm thấy. Cho tới khi nạn nhân xuất hiện, tất cả những gì anh có là một hình ảnh tiên thị của một nhà ngoại cảm đã không còn năng lực, từng bị chấn thương về tâm lý. Mặc dù vậy anh tin nàng; trực giác của anh tin nàng, và bản thân điều đó đã rất đáng sợ. Một góc lạnh lùng của lý trí trong não anh vẫn nói "hãy chờ xem," nhưng lô gíc không thể xua tan sự co thắt trong dạ dày anh.

Anh biết thuật ngữ đó. Tên giết người hành loạt tình dục leo thang (escalating sexual serial killer). Anh cố nhớ xem có bất kì một vụ án đâm chém nào chưa giải quyết được ở Orlando trước Nadine Vinick không, nhưng không nhớ được gì, ít nhất không có vụ nào giống vụ này. Hoặc tên này chỉ vừa bắt đầu giết chóc các nạn nhân của hắn, hoặc hắn đã chuyển tới từ một thành phố khác. Nếu một tên sát nhân di chuyển, khiến các vụ giết người của hắn trải dài ra nhiều phạm vi thẩm quyền, thì cảnh sát có thể không bao giờ tìm ra đó là do một kẻ sát nhân hành loạt bởi vì họ sẽ không có những vụ án khác để mà so sánh cách thức với nhau.

Nếu bà Vinick là nạn nhân đầu tiên của hắn, thì để phải giết người tiếp theo sớm như thế tên này chắc hẳn đã hoàn toàn mất kiểm soát, và họ sẽ nhanh chóng có một vụ tắm máu trong thành phố. Một tên giết người leo thang bắt đầu rất chậm, có thể có hàng tháng trời giữa các nạn nhân của hắn. Rồi các vụ giết chóc sẽ bắt đầu gần nhau hơn, bởi vì đó là cách duy nhất hắn có thể giải thoát, và hắn muốn việc đó ngày càng thường xuyên hơn. Chỉ một tuần giữa hai nạn nhân báo hiệu cơn cuồng nộ chớm bắt đầu.

Và anh không thể làm bất kì việc gì ngoài chờ đợi.

Khi nào thì thi thể, nếu có một thi thể, mới được phát hiện? Có lẽ người chồng làm việc ca ba, giống như ông Vinick. Có lẽ đó là một đặc điểm chung, những người chồng đi làm ban đêm. Nếu thế, người ta sẽ phát hiện ra vào buổi sáng, khoảng từ sáu giờ đến tám giờ. Nhưng nếu người phụ nữ sống một mình, có thể vài ngày sau hay lâu hơn trước khi ai đó thấy nhớ bà ta đủ nhiều để tới kiểm tra. Trời ạ, anh đã gặp những trường hợp người ta chết hàng tuần rồi mới có người phát hiện.

Chờ đợi.

Anh nhìn vào đồng hồ lần nữa. Hai giờ năm phút. Cà phê đã hết, và anh đã uống quá nhiều thứ nước này đến nỗi nó chỉ có hiệu quả chừng nào anh còn uống vào. Anh mệt mỏi; hai mí mắt cảm thấy như giấy nhám.

Anh nhìn vào chiếc ghế sô pha của Marlie, và khụt khịt mũi bỏ qua. Anh cao sáu feet hai, và cái ghê dài năm feet. Anh chưa bao giờ là kẻ tự hành xác.

Anh ngó vào trong một căn phòng của ngôi nhà nhỏ mà anh chưa nhìn, tự hỏi nó có phải là phòng ngủ phụ không. Không phải. Đó là nơi nàng giữ những món đồ cũ như bàn ghế, va li, hộp đựng sách. Nó còn ít lộn xộn hơn những phòng chính trong ngôi nhà của anh.

Cái giường duy nhất ở chỗ này là cái mà Marlie đang ngủ. Anh cho là anh có thể về nhà, nhưng anh không muốn để nàng lại một mình. Cái khoá cửa của nàng đã bị phá hỏng. Anh không biết nàng sẽ ngủ bao lâu, nhưng anh định ở đó khi nàng thức dậy.

Anh do dự gần như chỉ một giây, tự hỏi nàng sẽ nói gì khi tỉnh dậy với anh nằm trên giường cạnh nàng, nhưng rồi anh nhún vai và đi vào trong phòng ngủ của nàng. Theo những gì anh biết, nàng vẫn không hề cục cựa một chút nào.

Anh cởi quần sooc ra, vứt quần áo của mình lên chiếc ghế bập bênh, và đặt khẩu súng trên bàn cạnh giường. Máy nhắn tin của anh đặt ngay cạnh khẩu súng. Chỉ có một chiếc bàn và Marlie đang nằm ở bên phía giường đó. Dane với qua nàng, rồi trượt vào bên cạnh nàng và tắt đèn mà không có lấy một mảy may cắn rứt lương tâm.

Cảm giác thật tuyệt. Sự thoả mãn ào qua anh, một liều thuốc giải ấm áp cho sự lo lắng của anh trong mấy giờ qua. Với cơ thể to lớn của mình, anh thấy chiếc giường đôi hơi chật, nhưng thậm chí đó cũng là điểm tốt vì Marlie quá gần với anh. Anh vòng tay quanh người nàng, ôm nàng trong lòng để đầu nàng đặt lên chỗ hõm ở vai anh. Cơ thể nhỏ nhắn của nàng mềm mại và mong manh, và hơi thở của nàng phả ra trên ngực anh với những đụng chạm nhẹ nhất.

Anh sẵn lòng nằm trằn trọc suốt phần đời còn lại của mình, nếu anh có thể bảo vệ nàng khỏi những gì nàng đã phải trải qua đêm nay. Nàng đã kể cho anh, Cảnh sát Ewan đã kể, vị giáo sư đã kể, nhưng cho đến khi anh chính mắt nhìn thấy, anh chỉ đơn giản không nhận ra nó khổ sở thế nào với nàng, đau đớn thế nào với nàng, và nó bắt nàng phải trả giá ra sao.

Nàng đã trả một cái giá quá cao! Anh biết tác động của nó lên tinh thần những người phải nhìn thấy quá nhiều sự xấu xí, ngày này qua ngày khác. Vài cớm đương đầu với nó tốt hơn những người khác, nhưng tất cả họ đều phải trả giá, và họ chỉ có khả năng nhạy cảm bình thường. Đối với nàng sẽ như thế nào, khi phải cảm nhận tất cả mọi thứ, tất cả nỗi đau và sự giận dữ và căm ghét? Với nàng mất khả năng đồng cảm chắc hẳn giống như được giải cứu khỏi sự tra tấn. Giờ rõ ràng nó đã quay trở lại, nàng cảm thấy ra sao? Bị kẹt? Tuyệt vọng?

Ham muốn làm anh co thắt; anh không thể ở gần nàng mà không muốn nàng. Nhưng mạnh hơn cả ham muốn là nhu cầu được ôm nàng gần bên và bảo vệ nàng, khỏi những nỗi kinh hoàng ở bên trong cũng như bên ngoài.

Anh ngủ tới tận tám giờ, và thức dậy ngay lập tức nhận ra máy nhắn tin đã không kêu lần nào suốt đêm qua. Marlie cũng không cựa quậy. Nàng nằm sõng soài bên cạnh anh, sự bất động của nàng là biểu đo sự kiệt sức. Trạng thái này thường kéo dài bao lâu nhỉ?

Anh đi tắm, nghĩ rằng nàng sẽ không ngại để anh sử dụng phòng tắm và khăn tắm của nàng. Rồi anh cạo râu, dùng dao cạo của nàng và chửi thề khi anh làm xước mặt mình. Rồi anh vào trong bếp và châm một bình cà phê khác. Anh đang bắt đầu cảm thấy thoải mái trong ngôi nhà của Marlie như chính nhà mình. Trong khi anh chờ cà phê được, anh xem xét cánh cửa trước bị hỏng để tìm cửa thay thế. Anh vừa mới làm xong thì tiếng chuông điện thoại reo.

"Nghe thấy gì chưa?" Trammell hỏi.

"Không có gì."

"Marlie nói sao?"

"Cô ấy chẳng nói gì cả. Cô ấy đã ngủ gần như từ lúc thoát khỏi hình ảnh đêm qua. Cô ấy đã cố nói với tớ những gì nhìn thấy, rồi mới xỉu."

"Tớ đã nghĩ về chuyện này hàng giờ liền đêm qua. Nếu đây là một tên sát nhân hàng loạt..."

"Chúng ta gặp vấn đề lớn."

"Có nên nói với Bonness những gì chúng ta nghĩ không?"

"Tốt hơn là nên. Rút cuộc, ông ấy tin Marlie trước cả chúng ta. Chúng ta không thể làm gì cho tới khi vụ giết người được chứng thực, nhưng chúng ta nên thông báo tình hình cho ông ấy."

"Chúng ta sẽ giống mấy thằng ngốc nếu không tìm được cái xác nào."

"Tớ hi vọng thế," Dane ủ rũ nói. "Thề có Chúa tớ thành thực mong mình là một tên ngố biết đi. Thế còn tốt hơn cả ngàn lần so với trường hợp ngược lại."

Trammell thở dài. "Tớ sẽ nói chuyện với Bonness," anh ta tình nguyện. "Cậu sẽ ở chỗ Marlie bao lâu?"

"Tớ không biết. Ít nhất tới khi cô ấy có khả năng tự mình hoạt động. Cứ nhìn cái cách cô ấy bây giờ thì chắc phải cả tuần."

"Bị chấn động hoàn toàn, hử?"

"Cậu còn không biết được một nửa đâu." Một ý nghĩ chợt đến với anh. "Và trong khi cậu ra ngoài loanh quanh hôm nay, tớ cần cậu mua cho tớ một cánh cửa. Cửa của Marlie không an toàn lắm."

Giọng nói liên tục thúc vào nàng, từ chối để nàng nghỉ ngơi. Đó là một giọng kiên nhẫn, mặc dù không ngừng nghỉ. Ở rìa xa xăm của nhận thức nàng biết rằng giọng nói rất quen, nhưng nàng còn chưa nhận ra nó được. Nàng mệt mỏi, rất mệt; nàng chỉ muốn ngủ, muốn quên. Giọng nói đã kéo nàng ra khỏi trạng thái mê mụ trước đó. Tại sao nó không để cho nàng được yên? Nàng phản đối sự quấy nhiễu một cách cáu kỉnh, cố tìm một chút thoả mãn trong hư vô một lần nữa.

"Marlie. Thôi nào, Marlie. Dậy nào."

Nó sẽ không dừng lại. Nàng cố quay tránh khỏi tiếng ồn, nhưng cái gì đó đang giữ nàng xuống.

"Đúng rồi, cưng. Mở mắt ra."

Đầu hàng có vẻ dễ hơn; nàng không có năng lượng để chiến đấu. Hai mí mắt nàng nặng như đá, nhưng nàng ép chúng mở ra, và cau mày khó hiểu trước người đàn ông đang ngồi một bên giường nàng. Cánh tay anh ta chống hai bên nàng, giữ tấm ga giường thật khít; đó chính là cái đã ngăn nàng cử động.

"Em đây rồi," anh khẽ nói. "Chào, cưng. Anh đã bắt đầu lo rồi đấy."

Nàng không thể suy nghĩ; mọi thứ đều rất lộn xộn. Tại sao Dane lại đang bắt giữ nàng như thế này? Sự bối rối chắc hẳn phải hiện lên mặt nàng, bởi vì anh cười và nhấc một tay lên để vuốt mái tóc rối bù của nàng ra khỏi mặt. "Mọi chuyện đều ổn. Nhưng em đã ngủ rất lâu, và anh không biết liệu thế có bình thường không, vì thế anh quyết định thử đánh thức em. Mất công lắm đấy," anh nhăn nhở nói thêm.

"Cái gì...? Tại sao anh ở đây?" nàng lầm bầm, cố ngồi dậy. Anh ngồi lại, thả tấm ga ra, và nàng vật lộn để ngồi thẳng. Nàng phải nỗ lực nhiều đến nỗi thấy đau. Có chuyện gì vậy? Nàng đã bị ốm ư? Có lẽ là bị cúm; xương nàng rất nhức, nên có thể là do cúm. Nhưng tại sao Dane lại ở đây?

"Nếu anh phải đoán," anh nói, giọng nhỏ lại thành một tiếng lầm rầm an ủi, "anh sẽ nói em cực kì cần gặp bác John (nhà vệ sinh). Em đi tới đó được không?"

Khi anh nhắc tới, nàng nhận ra anh hoàn toàn đúng. Nàng gật đầu và lẩy bẩy gạt tấm ga giường ra. Anh đứng lên để nàng có thể quăng một chân qua giường. Nàng không mặc nhiều quần áo lắm, nàng yếu ớt nghĩ khi ngồi trên mép giường nhìn xuống đôi chân trần, nhưng nàng chỉ là không có đủ sức để quan tâm.

Nàng cố đứng và lại rơi uỵch xuống đệm. Dane cúi xuống và bế nàng lên tay dễ dàng. Đầu nàng gục vào đường cong nơi vai và cổ anh, và vị trí đó dường như quá thoải mái đến nỗi nàng cứ để mặc mình dụi đầu vào đó.

Nàng nghe thấy tiếng rì rì của điều hoà nhiệt độ. Không khí mát lạnh trên da trần của nàng, và hơi ấm toả ra từ cơ thể to lớn của anh như thiên đường khi anh mang nàng tới... đâu đó. Nàng nhắm mắt lại.

"Không được," anh càu nhàu, đặt nàng đứng trên hai chân. Mí mắt nặng trịch của nàng mở ra và thấy rằng nàng đã ở trong phòng tắm của mình. "Cố lên nào cưng. Giờ, em có tự làm được không hay muốn anh vào trong đó cùng em?"

Nàng không mệt đến nỗi không thể cho anh cái nhìn "tỉnh lại đi," và anh cười khúc khích. "Em ổn," nàng nói, mặc dù nàng nghe thấy sự yếu đuối cáu kỉnh trong giọng mình. Nàng lờ nó đi. Nàng sẽ làm được; nàng luôn làm được.

"Okay, nhưng anh sẽ ở ngay ngoài cửa. Kêu lên nếu em cần anh."

Nàng đứng lắc lư trong căn phòng nhỏ sau khi anh đã ra, nhìn đầy ham muốn vào bồn tắm và tự hỏi liệu nàng có đứng được đủ lâu để tắm không. Sẽ thật là xấu hổ nếu Dane phải giúp nàng, bê đỡ cơ thể trần truồng của nàng như thể nàng là một đứa bé sơ sinh.

Mặc dù vậy, việc nào trước phải làm trước. Nàng rất khát, nhưng có một nhu cầu còn bức thiết hơn. Khi nhu cầu đó đã được chăm sóc, nàng tu liền hai cốc nước, rồi đứng ấn ly nước mát lạnh vào trán mình. Đầu óc nàng quá mờ mịt, mọi ý nghĩ đều là một nỗ lực. Nàng cần nhớ lại cái gì đó, nàng cảm thấy rất cấp bách, nhưng không thể tập trung đủ lâu để mang nó trở về trí óc mình. Tất cả những gì nàng muốn làm là ngủ. Giấc ngủ được ban phước lành. Nàng không muốn nhớ lại.

Nàng thực sự rất muốn được tắm.

Cuối cùng việc đơn giản nhất là mở nước ra và bước vào trong nó, cả quần áo, đó cũng chính là việc nàng đã làm. Nàng cố tình để nước không ấm lắm, biết rằng nó sẽ giúp nàng thức tỉnh, không muốn phải tắm nước lạnh nhưng nàng chấp nhận sự cần thiết của nó. Nàng đứng dưới dòng nước mát, mặt ngửa lên để nước phả vào, và để cho đám sương mù tan đi. Hãy để cho kí ức quay trở lại. Để cho dòng nước ào qua và quét sạch mọi giọt nước mắt mằn mặn, giống như một cơn lũ ào qua và xóa sạch một dòng chảy nhỏ.

Cho tới khi nó vẫn không đủ và nàng vùi mặt trong hai bàn tay, những đợt nức nở làm rung chuyển người nàng.

"Marlie...?" Giọng nói lo lắng và sốt ruột thay đổi ngay lập tức, trở nên yên tĩnh và vững chãi hơn. "Anh biết, cưng à. Anh biết nó rất tồi tệ. Nhưng giờ em không cô đơn. Anh sẽ chăm sóc em."

Nước tắt, và bàn tay mạnh mẽ của anh ở trên người nàng, giúp nàng ra khỏi bồn tắm. Nàng đứng trên tấm thảm với nước nhỏ tong tỏng, đôi mắt vẫn nhắm trong khi những giọt nước mắt tuôn xuống má nàng.

"Em ướt sũng rồi," anh nói, vẫn bằng giọng an ủi, vững chãi đó. "Hãy cởi bỏ những quần áo này ra –"

"Không," nàng rên, từ ngữ nghẹt thở.

"Em không thể mặc tiếp được."

"Em sẽ làm."

"Em chắc không?"

Nàng gật.

"Okay. Chỉ cần mở mắt ra cho anh, cưng à, và nói là em làm được, và anh sẽ đi lấy ít quần áo khô cho em và để em tự làm. Nhưng anh muốn mắt em mở ra trước khi anh đi."

Nàng nuốt nước bọt, và hít hai hơi thở sâu để kiểm soát những giọt nước mắt. Khi nàng nghĩ nàng có thể làm được, nàng buộc mình mở mắt và nhìn vào anh. "Em làm được."

Ánh mắt anh sắc bén khi quan sát nàng, rồi anh khẽ gật đầu. "Anh sẽ lấy quần áo cho em. Chỉ cho anh em muốn cái nào."

Nàng cố nghĩ, nhưng không nghĩ ra cái gì. "Em không quan tâm. Gì cũng được."

"Gì cũng được," theo quyết định của anh là một chiếc quần lót và áo choàng bằng vải bông. Trong khi anh đợi bên ngoài, nàng cởi bộ quần áo ướt ra, vụng về lau khô người, rồi mặc vào những thứ anh đưa. Nàng đang lau mái tóc ướt bằng một chiếc khăn tắm khi anh quyết định là nàng đã có đủ thời gian, và mở cánh cửa lần nữa.

"Đây, để anh làm cho," anh nói, cầm lấy chiếc khăn tắm từ tay nàng và gập nắp bồn cầu xuống để nàng ngồi lên. Nàng ngồi, và anh cẩn thận thấm hết chỗ nước chảy xuống từ tóc nàng, rồi lấy chiếc lược và chải hết các chỗ rối. Nàng ngồi đó như một đứa trẻ, để cho anh chăm sóc nàng, và những sự quan tâm nhỏ nhặt cho nàng niềm an ủi nàng chưa từng có. Nàng lặng người nhận ra những gì anh đã nói là đúng: Lần này nàng không cô đơn. Dane ở với nàng. Anh đã ở đó suốt đêm qua, và anh vẫn ở đó, chăm sóc nàng, cho nàng mượn sức mạnh của anh mà nàng không có.

"Mấy giờ rồi?" cuối cùng nàng cũng hỏi. Một việc tầm thường, nhưng những việc nhỏ bé và không quan trọng chính là những chiếc phao cứu sinh, những sự bất biến giữ cho con người vững vàng.

"Gần một giờ. Em cần phải ăn; vào bếp đi và anh sẽ châm một bình cà phê nữa, rồi nấu bữa sáng cho em."

Nàng nhớ lại cà phê của anh. Nàng nhìn anh kinh sợ. "Em có thể pha cà phê."

Anh đường hoàng chấp nhận sự phản đối với món cà phê của mình, đã quá quen với nó. Nàng đang thoát khỏi cái bóng; nàng có thể nói bất kì điều gì nàng thích về cà phê của anh. Nàng đã tỉnh táo hơn, mặc dù mặt nàng vẫn cực kì bệch bạc, trừ quầng thâm dưới mắt nàng, và vẻ căng thẳng. Anh đặt một cánh tay quanh eo nàng để trợ giúp khi họ từ từ tiến vào bếp.

Nàng dựa vào tủ bếp trong khi làm cà phê, rồi ngồi xuống và nhìn Dane thành thạo nấu một bữa ăn với bánh mỳ, thịt hun khói, và trứng bác. Nàng cắn vài miếng trứng và thịt, và một lát bánh mỳ. Dane ăn hết phần còn lại.

Khi nàng gục xuống, không nói một lời anh bế nàng lên lòng và ôm nàng trong khi nàng khóc.

Chú thích:

[1] MO: mình đoán là method of operation – phương pháp hành động

[2] Psychopath: những kẻ lệch lạc về tinh thần, thường dùng bạo lực, hành hung, sex... để kiểm soát người khác và thoả mãn nhu cầu của bản thân (wikipedia)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.