Tội Ác Trong Mơ (Dream Man)

Chương 12



Bằng cách nào đó nàng đang ngồi trên đùi anh, áo choàng của nàng vẫn mở toang và bàn tay anh thì ở trong, nhưng thay vì thấy sợ, Marlie lại thấy hoàn toàn an tâm, hơi ấm và sức mạnh của anh bao quanh nàng như một thành luỹ. Đó là một cảm giác tuyệt vời, một cảm giác nàng chưa bao giờ được hưởng trước đây. Nàng muốn chìm vào trong anh, say sưa trong sự tự do mới mẻ này, vì đó chính là sự tự do, một viễn cảnh hoàn toàn mới mở ra cho nàng. Nhưng Dane muốn thông tin, từng chương từng hồi, và Thám tử Hollister rất giỏi làm mọi việc theo ý mình. Nàng có thể chống lại doạ dẫm, nhưng không chống lại được sự im lặng chờ đợi trong đó anh kìm giữ bản thân, một sự im lặng khiến nàng cảm nhận được căng thẳng của anh trong đó. Sự căng thẳng sẽ không mất đi cho tới khi anh biết, và vì vậy nàng kể cho anh, những chi tiết xấu xí, mặc cảm tội lỗi mà nàng đã giữ trong lòng nhiều năm trời.

Đầu nàng đang đặt trên vai anh, mặt quay vào bức tường cơ bắp trên ngực anh. Vì lý do gì đó đây là cách thức dễ chịu nhất, như thể nàng sẽ vừa không nhìn thấy vừa không bị nhìn.

"Hắn đánh em bất tỉnh," nàng bắt đầu kể. "Khi em tỉnh dậy thì em đã bị lột trần, nằm ngửa trên sàn, hai tay bị trói bằng một loại ống gì đó, có thể là một ống dẫn khí. Gleen cũng trần truồng, ngồi dạng trên hông em với con dao trên tay, mỉm cười và chờ em tỉnh lại. Dusty bị trói vào chiếc giường cách đó khoảng năm feet, theo dõi toàn bộ mọi chuyện. Nó quả là một thằng bé dễ thương." Giọng nàng nhỏ và xa cách khi nàng nhớ lại. "Tóc xoăn màu nâu đỏ bao khắp cả đầu, và đôi mắt tròn, to màu xanh dương. Nó quá sợ hãi. Nó khóc suốt."

Dane nhìn xuống bàn tay to lớn của mình trên bụng nàng, hầu như hoàn toàn bao trọn lấy nàng. Ý nghĩ Gleen nhìn thấy nàng như thế này, dùng một con dao trên thân thể thon thả, mềm mại nữ tính này, quá bẩn thỉu đến nỗi anh gần như không thể kìm nén đuợc một tiếng gừ đã bắt đầu từ trong lồng ngực. Dường như bây giờ khi đầu óc nàng đã lạc trong quá khứ nàng quên mất rằng mình cũng đang khoả thân, nhưng Dane thì ý thức rất rõ. Thậm chí trong cơn giận dữ, anh nhìn vào hai gò bồng đảo mềm mại, tròn lẳn của nàng với những núm vú màu hồng dịu, và cảm thấy ham muốn nung nóng phần dưới bụng anh. Anh kiểm soát nó, ép nó sang một bên để anh có thể ôm nàng, và lắng nghe nàng. Đã từng có ai ôm nàng, an ủi nàng chưa? Anh nghĩ là chưa, và việc đó càng tăng thêm cơn giận của anh.

"Em không biết tại sao em lại làm thế," nàng nói tiếp, đầu nàng vẫn nằm một cách tin cậy trên hõm vai anh. "Nhưng có gì đó trong em từ chối – em không thể nhượng bộ hắn. Em thà chết còn hơn cho hắn thứ hắn muốn. Hắn muốn em cầu xin, nhưng em không. Hắn muốn em sợ hãi, và em sợ, nhưng em không để hắn thấy. Em cười vào mặt hắn. Ôi, lạy Chúa, em đã cười. Hắn cắt em, và em hét lên với hắn rằng hắn là một thằng đàn ông đáng thương hại. Hắn kéo chân em tách nhau ra và cố đưa nó vào trong em." Nàng do dự một cách không thoải mái. "Anh biết đấy – nó, không phải con dao."

"Anh biết "nó" là gì," anh gầm gừ.

Nàng vùi mặt vào đường cong nơi cổ anh sâu hơn. "Hắn không thể, và em cười nhạo hắn. Em chế giễu hắn, em bảo với hắn hắn có một con sâu nhỏ thật thảm hại, và hắn là một con sâu nhỏ thật thảm hại. Hắn phát cuồng lên vì việc đó, em có thể cảm nhận hắn mất kiểm soát ra sao, tất cả sự căm ghét và thịnh nộ đều trào ra ngoài, nhưng em cứ tiếp tục thúc ép. Em cũng có thể cảm nhận được Dusty, quá sợ hãi, vươn tới với em, cầu xin em đừng để cho gã xấu xa làm đau nó lần nữa.

"Vì thế em tiếp tục cười nhạo Gleen, và đá vào hắn hết sức có thể. Bằng cách nào đó em đã đá được vào giữa hai chân hắn, không thực sự mạnh vì chân em bị trượt trên đùi hắn, nhưng hắn... phát cuồng. Giống như là hắn nổ tung, bằng cách nào đó. Giây trước hắn còn ở trên em và giây sau hắn đã ở trên Dusty, và Dusty la hét. Em vẫn còn có thể nghe nó la hét. Em có thể cảm nhận được nó, sự hoảng loạn tuyệt đối, nỗi đau đớn. Nó giống như một cơn sóng màu đen, trào qua em, qua não em, và em cũng la hét. Em gào thét và gào thét và gào thét. Máu ở khắp mọi nơi..." Nàng dừng lời, và sau một sự im lặng tưởng chừng dài vô tận nhưng thực ra chỉ kéo dài vài giây, nàng nói đơn giản, "Em không còn nhớ gì khác nữa. Dusty chết, và em cũng chết cùng với nó."

Dane biết chuyện gì đã xảy ra sau đó; giáo sư đã kể cho anh nghe. Những tiếng thét của nàng đã chỉ chỗ Gleen cho cảnh sát trưởng và người của ông ta, và họ đã giết Gleen trước khi hắn có thể chuyển cơn giận dữ chết người sang Marlie. Nhưng họ không kịp cứu Dusty, và ở một khía cạnh họ cũng đã không kịp cứu Marlie. Cùng sự kết nối với Dusty, cái chết của thằng bé cũng là cái chết của nàng, và việc nàng sống sót sau cơn sốc là cả một điều kì diệu.

Anh vuốt tóc nàng ra sau tai, và mơn trớn má nàng. "Nhưng em đã trở lại," anh nói với sự hung dữ đã được kiểm soát.

"Dần dần. Phải mất một thời gian dài em mới cảm nhận được bất cứ thứ gì, bất cứ loại cảm xúc nào. Trước đó, em cảm nhận được mọi thứ, tất cả các cảm xúc của mọi người, và sau đó em thậm chí còn không nhận ra được cảm xúc của chính mình. Em chẳng có gì cả."

"Em đã lành bệnh, Marlie à. Đó là một khoảng thời gian rất dài, nhưng hắn đã không chiến thắng. Hắn không thể làm em gục ngã."

"Hắn đã suýt làm được," nàng nói. Nàng im lặng dựa vào anh một lát. "Nếu em đã không thúc ép hắn, nếu em đã cho hắn thứ hắn muốn, có thể Dusty vẫn còn sống."

Dane khụt khịt. "Phải, thật tuyệt nếu tất cả chúng ta đều có quyền năng tối thượng." Anh sẽ không phí phạm thời gian để nuông chiều mặc cảm tội lỗi tự nhiên của nàng. Anh huých nàng một chút, buộc nàng phải ngẩng lên nhìn anh. "Anh mừng vì em đã ở đây," anh nói một cách dõng dạc.

Nàng nhoẻn được một nụ cười mong manh. "Em cũng vậy. Và đôi khi có vẻ như đó là việc nhẫn tâm hơn tất cả, vì em đã mừng được sống. Vào lúc mà em cười nhạo Gleen em đã không nghĩ được gì xa xôi; việc duy nhất em biết là em chắc chắn không thể chịu được để hắn cưỡng hiếp em. Ý nghĩ có hắn bên trong người em ghê tởm đến nỗi em sẵn sàng thúc giục hắn giết chết em đi, còn hơn là phải chịu đựng sự đụng chạm của hắn. Trong tất cả những thứ khiến em gặp ác mộng, sex là thứ tệ nhất. Em có thể xem vài cảnh bạo lực trên truyền hình hay trong phim, nhưng em vẫn không thể xem nổi một cảnh sex nào. Em không thể nghĩ về nó như tình yêu. Em nhớ đến khuôn mặt Gleen, mùi hơi thở của hắn, nước miếng của hắn phun ra khi gào vào mặt em. Em nhớ cảm giác của hắn trên người em, giữa hai chân em, và em vẫn còn muốn nôn oẹ." Nàng hít một hơi thở sâu. "Đằng nào đi nữa thì sex cũng chưa bao giờ tốt đẹp với em," nàng thành thật nói.

"Tại sao lại thế?" Giọng anh không đòi hỏi, và sự đụng chạm của anh gần như không có khi anh vuốt tóc nàng từ thái dương, nhưng đôi mắt nâu của anh thì căng thẳng.

Nàng chưa bao giờ nói về những khó khăn nàng gặp phải với sex, nhưng vì lý do gì đó, nằm trong vòng tay bảo vệ của anh, tách rời với phần còn lại của thế giới, nàng có thể làm được. Nàng cảm thấy mơ màng kì lạ, bị kẹt giữa cảm xúc hỗn độn vừa đau buồn và mệt mỏi sau sự căng thẳng, như thể không có gì là thật. "Nó rất tồi tệ. Về mặt tinh thần, em không thể chịu đựng được nó. Em phải cố gắng rất nhiều để dựng nên một lá chắn, để bảo vệ em khỏi mọi thứ," nàng giải thích.

"Đó là cách duy nhất em có thể hoạt động, và lá chắn đó cùng lắm cũng chỉ chắn được một phần. Cả cuộc đời em em đã muốn làm người bình thường. Em muốn yêu ai đó, em muốn có một mối quan hệ, muốn thứ mà những người bình thường đều có. Em không muốn cô đơn một mình. Em muốn sự thân mật phải thật tuyệt vời, nhưng nó chẳng vui vẻ gì. Thân mật về mặt thể xác chỉ thổi bay những lá chắn về tinh thần của em. Em không thể ngăn chặn cái gì được cả. Sự can thiệp về mặt tinh thần cực kì to lớn; tất cả những gì em có thể cảm nhận là cảm xúc của anh ta, xoá sạch bất kì một sự thoả mãn thể xác nào mà em có thể có. Mà cả cảm xúc đó cũng chẳng bay bổng gì." Miệng nàng cong lên. "Anh ta không hân hoan vì thích thú gì em, tất cả những gì anh ta muốn là sex.

Và anh ta cảm thấy tự hào với chính mình vì dám làm tình với một quái nhân ngoại cảm."

"Tên khốn kiếp," Dane khẽ nói.

Nàng nhích một bên vai lên trong cái nhún vai khẽ. "Em đã quái đản mà. Em vẫn còn quái."

"Trời ạ, chẳng trách em ác cảm với sex. Tất cả những gì em từng thấy là mặt xấu xa của nó; em chẳng bao giờ có một ảo ảnh lãng mạn nào, phải không? Em chỉ biết về vụ ghi điểm, và về cưỡng hiếp. Chắc em phải nghĩ mọi đàn ông đều là đồ rác rưởi."

"Không," nàng chối. "Khi anh biết về cảm xúc của mọi người, như em, anh sẽ biết rằng không phải như thế. Cũng có nhiều người đàn bà ích kỉ, xấu xa y như những người đàn ông đáng ghê tởm. Nhưng khi liên quan tới sex, em không thể đóng đầu óc lại và chỉ cảm nhận thôi. Việc đó sẽ không có gì khác nếu em yêu điên cuồng một người đàn ông tuyệt vời cũng yêu em nhiều như thế; em vẫn không thể thích sex với tất cả những tĩnh điện tinh thần cứ xẹt qua xẹt lại như thế."

"Em nghĩ em đã chấp nhận việc em không thể nào có bất kì một mối quan hệ lãng mạn nào," nàng nói tiếp. "Em thích ở một mình, trong căn nhà gỗ nhỏ của em trên núi. Tiến sĩ Ewell nghĩ chuyển vào ở trong căn nhà đó tốt cho em, một sự hướng tới cuộc sống bình thường hoá của em. Và đúng là như vậy; nó rất tuyệt. Em đã làm việc với với ông ấy trong các thí nghiệm và viết tài liệu, và thỉnh thoảng tìm kiếm người mất tích, mặc dù những nỗ lực trong việc đó làm em kiệt sức đến nỗi – chà, anh biết nó thế nào rồi. Một lần, trước vụ Gleen, em đã có thể định hướng sự tiên thị. Em có thể khoá vào một con người cụ thể, và đi vào trong hình ảnh tiên thị. Giờ em không thể kiểm soát nó được chút nào nữa."

"Em có muốn giống như trước không?"

"Em chưa bao giờ muốn có một tiên thị nào trong suốt cuộc đời mình," nàng lẩm bẩm. "Nhưng nếu em không còn lựa chọn nào thì có, em muốn có thể kiểm soát chúng. Thế này – thế này giống như bị tập kích vậy." Nàng lại gà gật lần nữa, và mí mắt nàng trĩu xuống.

"Nhưng trừ hai hình ảnh đó, em không còn có một hình ảnh nào khác?"

Nàng nghĩ tới đêm đầu tiên nàng đã gọi cho anh, và biết anh đang làm gì, anh sẽ nói gì, thậm chí khi anh trả lời điện thoại. "Có một thoáng tiên tri, nhưng nó không liên quan tới các vụ giết người, và cũng không xảy ra lần nữa. Nó chỉ kéo dài một hoặc hai giây thôi. Em không coi những hình ảnh tiên thị là tiên tri; chúng... khác, tập trung vào cảm xúc nhiều hơn. Dù sao – không. Không có gì khác."

"Tốt."

Có một sự thoả mãn gian xảo trong giọng nói của anh, sự thoả mãn mà nàng không hoàn toàn giải mã được. Rồi bàn tay ấm áp của anh bao phủ ngực nàng, và nàng biết, với một bản năng chẳng liên quan gì đến các khả năng ngoại cảm, mà chỉ liên quan tới giới tính. Không còn thấy buồn ngủ, nàng ngẩng đầu ra sau cánh tay anh để nhìn vào anh.

"Với anh có vẻ như giờ là thời điểm hoàn hảo để chỉ cho em thấy một chút niềm vui của sex," Dane lẩm bẩm. Đôi mắt nâu cháy lên mãnh liệt, và chuyển sang xanh đậm. "Em không thể cảm nhận được các cảm xúc của anh, thế là giải quyết được vấn đề thứ nhất. Nếu em sợ anh, em sẽ không nằm khoả thân trong lòng anh được nửa giờ qua, thế là giải quyết được vấn đề kia. Tất cả những gì em phải làm là nằm đó và để anh khiến em thấy tuyệt vời."

Nàng rùng mình, ánh mắt khoá với mắt anh. Giờ là lúc ư? Trước Dane, nàng chưa từng cảm thấy ham muốn. Sex đã là một khảo nghiệm, một niềm hi vọng, và một sự thất vọng cực kì. Nàng không sợ anh, nhưng thay vào đó sợ rằng nàng sẽ thất bại một lần nữa. Yêu anh vẫn còn quá mới mẻ, quá choáng váng, đến nỗi nàng không muốn làm lu mờ nó. Thật hèn nhát, nhưng nàng thà là không bao giờ thử, và lưu giữ được niềm hi vọng mong manh là nàng có thể làm được, còn hơn là thử và thất bại. Đáng-lẽ-đã-được là một niềm an ủi thảm hại, nhưng còn hơn là không có gì.

"Em không biết," nàng lo lắng nói. "Lỡ -"

"Thôi lo lắng đi," anh chen ngang. "Chỉ cần nằm xuống, nhắm mắt lại, và để mọi việc cho anh."

Nói thì dễ hơn làm. Nàng vẫn đang nhìn chằm chằm vào anh với đôi mắt lo lắng, không thể quyết định có hay không. Quá nhiều chuyện đã xảy ra với nàng để có thể tiến hành bước đi đó. Nàng ghét chính mình vì quá yếu đuối, và nước mắt bắt đầu vòng quanh.

Dane cho nàng xấp xỉ hai giây, rồi tự mình giải quyết vấn đề. Anh vuốt tay dọc xuống người nàng và dưới cạp quần lót của nàng, đặt bàn tay vào điểm nối giữa hai đùi nàng. Marlie ré lên ngạc nhiên, tự động nắm cổ tay anh. Đùi nàng khép chặt lại quanh cổ tay anh. Đôi mắt nàng mở lớn, áp đảo cả khuôn mặt xanh xao của nàng. Nhưng thậm chí cả khi họ đang nhìn chằm chằm vào nhau, hai má nàng cũng ửng đỏ.

"Em có tin anh không?" anh hỏi bằng giọng bình tĩnh, như thể anh không cần phải vét hết từng gam tự kiểm soát để không lăn nàng xuống dưới mình và chìm vào trong nàng, tìm kiếm sự giải thoát tuyệt vời cho sự cương cứng nhúc nhối của anh.

Nàng cắn vào môi dưới của mình, và anh gần như rên lên vì sự khiêu khích. "Có."

"Vậy hãy thả lỏng hai chân. Anh sẽ không làm em đau. Thực tế, anh đảm bảo là em sẽ thích."

Nàng nở một nụ cười run run. "Đảm bảo hử?"

"Chắc chắn." Anh cúi đầu xuống và chà một nụ hôn nhẹ ngang qua miệng nàng.

Marlie rùng mình, bị kẹp giữa gọng kìm kép của sự hèn nhát. Nàng sợ phải thử và thất bại, và sợ rằng nếu bây giờ nàng không tin tưởng anh, nàng sẽ không bao giờ có cơ hội khác nữa. Cuối cùng, nỗi sợ thứ hai tỏ ra mạnh hơn. Dù sao đi nữa, nàng muốn biết được ôm Dane trong cơ thể nàng sẽ thế nào, được cảm nhận sức mạnh không thể tin được của anh khi anh đi vào trong nàng, cho anh niềm sung sướng nếu không còn có gì khác. Anh đã quyết tâm mang lại cho nàng sự thoả mãn trước, nàng biết, nhưng nàng cũng biết rằng sau đó sẽ đến lượt anh. Nàng không đồng ý với sự vuốt ve thân mật thôi, mà muốn toàn bộ hoạt động làm tình.

Nàng thở ra một hơi dài, run rẩy. "Okay. Chừng nào em được anh đảm bảo."

"Anh sẽ thảo ra thành văn bản và công chứng," anh hứa, và lại hôn nàng.

Nàng không thể kiểm soát được cơn run rẩy quét qua toàn bộ cơ thể nàng, nhưng nàng hít một hơi thở sâu nữa và từ từ tách hai đùi ra. Anh nhẹ nhàng vuốt ve chỗ nếp gấp mềm mại, đóng kín của nàng, và Marlie thả hai tay đang kẹp cổ tay anh ra. "Từ từ nào," anh thì thầm, rồi khéo léo mở nàng ra và trượt một ngón tay dài vào trong nàng.

Nàng cứng người trong tay anh, hai đùi lại siết chặt vào nhau trong một nỗ lực kiểm soát bàn tay xâm nhập của anh. Đó là một nỗ lực vô ích, bởi vì không điều gì nàng có thể làm để ngăn cản sự thăm dò chậm rãi của ngón tay anh bên trong nàng. Sốc khiến nàng chóng mặt. Ôi Chúa ơi.

Nàng không khô, nhưng nàng còn lâu mới sẵn sàng cho sự xâm nhập. Ma sát khiến ngón tay anh to như dương vật. Nàng vật lộn một lúc để dằn lại sự hỗn loạn trong những đầu dây thần kinh đang phản đối của nàng, rồi đổ gục xuống ngực anh đầu hàng.

"Đó, rất tốt," anh ngâm nga khe khẽ, đẩy thêm một ngón tay nữa vào trong nàng. Hông nàng cong lên, rồi sụp xuống. Nàng cảm thấy giãn ra, bị xâm nhập, cơ thể nàng không còn dưới sự kiểm soát của nàng nữa. Một bản năng nguyên sơ, say ngủ nào đó đang cựa mình trỗi dậy. Những thớ thịt bên trong nàng nhẹ nhàng kết nối với nhau trong sự điều chỉnh, và toàn bộ cơ thể Dane run rẩy.

Giọng anh khàn đặc. "Đây là nhiều nhất những gì anh sẽ làm với em, ít nhất là bây giờ. Em có thể thư giãn bởi vì nó đã xảy ra rồi. Anh có đang làm em đau không?"

Có. Không. Nàng không nhận ra nó có thể như thế này. Nàng hơi mê sảng vì sốc và sung sướng, và nàng lắc đầu, tóc nàng rủ xuống ngực anh. Nàng kinh ngạc vì cơ thể nàng có thể có cảm xúc mãnh liệt đến thế.

"Vậy thì nhắm mắt lại đi, cưng. Nhắm mắt lại và cảm nhận. Đừng nghĩ gì cả, chỉ cảm nhận thôi."

Không thể tự chủ được, nàng làm theo. Với đôi mắt nhắm, nàng tập trung vào cơ thể mình và những gì đang xảy ra cho nó. Màu sắc cuộn xoáy đằng sau mí mắt nàng. Hơi nóng dâng lên khắp người nàng, nhanh chóng theo sau nó là một cơn ớn lạnh không thực sự là ớn lạnh, mà giống một cơn sóng gần như đau đớn hạnh phúc. Da nàng quá căng, quá nhạy cảm. Núm vú nàng dúm lại và cứng, dựng đứng lên.

Những ngón tay anh chạm vào sâu trong nàng, cọ vào những mô nhạy cảm ở bên trong. Nàng bất lực nâng hông lên lần nữa, nhận sâu hơn cú chạm của anh. Đùi nàng mở ra, cho anh lối vào dễ dàng hơn. Trái tim nàng đập như trống, và nàng cảm thấy như thể mình sẽ bay tứ tung đi mất. Nàng bám lấy áo sơ mi của anh, những ngón tay bấm sâu vào bắp thịt bên dưới khi nàng cố níu mình chống lại cơn bão đang vùi dập nàng.

Nàng nghe thấy anh nói gì đó, nhưng có một tiếng rống trong tai nàng và nàng không thể nhận ra được hết các từ ngữ. Từ ngữ không quan trọng; nàng có thể nghe thấy sự dịu dàng mãnh liệt trong giọng anh, và đó là những gì nàng cần. Những ngón tay anh trượt ra khỏi nàng, và nàng phát ra một âm thanh thất vọng, hông nàng dâng lên hướng về anh. Anh nhanh nhẹn lột bỏ quần lót của nàng và đưa tay trở lại với cơ thể nàng. Lần này nàng sẵn lòng mở hai đùi ra, và cảm thấy sự ẩm ướt háo hức ở giữa chúng. Sự xâm nhập, khi nó tới, là sự nhẹ nhõm tuyệt vời, nhưng sự nhẹ nhõm chỉ xuất hiện một thoáng. Cú đâm chậm rãi của những ngón tay anh gây ra một cơn đói khát sâu sắc, mạnh mẽ, đến nỗi sự đụng chạm của anh không phải là để xoa dịu, mà là một nhu cầu. Rồi ngón tay cái thô nhám của anh tìm lên trên nấp gấp mềm mại của nàng và ấn vào cái núm nhỏ, sưng phồng trên đỉnh bộ phận của nàng. Ngọn lửa thuần tuý nổ tung trong mọi dây thần kinh của nàng, và nàng bắt đầu phát ra những tiếng nức nở khi cuộn người về phía anh.

Anh giữ nàng dựa vào anh chắc chắn, làm dịu bớt những vật lộn khoái lạc của nàng. Anh đang nói chuyện với nàng, những lời nói nhỏ và khàn trong tai nàng, khuyến khích nàng lên những đỉnh cao mới trong khi sức mạnh của anh giữ nàng an toàn trên mặt đất. Anh tiếp tục vòng quanh và ấn bằng ngón cái, dày vò cái núm nhỏ, mỗi cú chạm lại khiến lửa bốc lên cao hơn. Một nhịp đập bắt đầu co thắt giữa hai chân nàng, theo một nhịp điệu mà nàng chưa từng cảm thấy trước đây. Đam mê như một dấu sắt nung, đóng lên da thịt nàng bằng dấu hiệu vô hình của nó.

"D-Dane!" Tiếng kêu gần như khổ sở. Anh ngửa đầu nàng ra sau và đặt miệng anh lên miệng nàng, lưỡi anh lặp lại những cử động xâm nhập của ngón tay, áp lực mạnh và thô bạo. Nàng say sưa trong đó, với tay lên để bám vào đôi vai chắc nịch của anh, dâng miệng nàng lên hơn nữa cho anh.

Nó nhanh chóng hình thành, cảm xúc xoáy theo hình xoắn ốc thành những nút thắt chặt hơn và chặt hơn, và đột nhiên nó là quá nhiều. Toàn bộ cơ thể nàng gập lại, rồi bung ra điên cuồng khi cực khoái của nàng ào qua cơ thể thành từng đợt sóng. Nàng run rẩy trong từng đợt co thắt không kiểm soát được, cảm thấy như các phần cơ thể mình bay tứ tán. Anh ôm nàng thật chặt, để nàng biết rằng nàng không cô đơn trong cơn cuồng phong này. Nàng kêu lên bằng giọng nói khào khào, nhỏ tiếng của nàng và anh kìm lại những tiếng kêu đó bằng miệng mình.

Đỉnh điểm của cảm xúc dịu dần, mặc dù những cơn sóng choáng váng nhỏ bé vẫn tiếp tục lăn tăn trong người nàng. Tay chân nàng lả đi, mặt nàng vùi trong ngực anh trong khi cố hít lấy không khí. Anh nâng nàng lên, rồi những cơ bắp của anh rắn lại bên dưới nàng khi anh đứng thẳng dậy, bế nàng thật chắc chắn trong vòng tay mình. Nàng tóm lấy áo sơ mi của anh khi anh nhanh chóng mang nàng vào trong phòng ngủ và đặt nàng lên giường. Áo choàng của nàng vẫn còn vương trên vai, và anh kéo nó ra hết, rồi đứng dậy và bắt đầu lột bỏ quần áo của chính anh.

Anh đã không bật đèn, nhưng cánh cửa vẫn mở, và đèn từ phòng khách chiếu vào tận giường. Marlie nằm im không động đậy, bị sự mệt mỏi bao bọc hoàn toàn đến nỗi nàng tưởng nàng sẽ không bao giờ còn cử động được nữa. Trong trạng thái mơ màng im lặng đó, với những giác quan cực kì nhạy cảm và trí não hầu như không hoạt động, nàng có thể cảm nhận được mỗi một nhịp tim chậm rãi, nặng nề của nàng khi nó đưa máu vào các mạch. Nhịp mạch của nàng co thắt ở những phần mềm trên cơ thể.

Với một nỗ lực, nàng nâng hai hàng mi nặng trịch lên và nhìn anh cởi quần áo. Sự vội vã của anh gần như là một nguồn lực có thể sờ mó được, những cử động của anh nhanh nhẹn và mạnh bạo. Chỉ trong vài giây, toàn bộ cơ thể mạnh mẽ của anh đã trần trụi. Anh bò lên giường với nàng, hai đùi cứng chắc của anh gạt hai chân nàng ra và ép chúng mở rộng, rồi anh đặt cơ thể nặng nề của mình vào giữa.

Có một khoảng bất động tuyệt vời, một sự im lặng cả bên ngoài và bên trong. Với niềm vui khôn xiết, và sự rung động nào đó, nàng cảm nhận được sự căng cứng của anh trên phần mềm mại chào đón của chính mình. Anh chống mình trên một tay và dùng tay còn lại đưa vào giữa hai người, hướng dẫn mình khi anh cong người và bắt đầu từ từ đi vào trong nàng.

Hơi thở của Marlie bị nghẹn lại trong họng nàng, và nàng thấy mình lại chìm trong dòng cảm xúc một lần nữa. Nàng đã cảm thấy mình giãn ra dưới ngón tay thăm dò của anh, nhưng dương vật dày dặn của anh lấp đầy nàng tới mức phát đau. Mặc dù nàng rất ướt, những mô bên trong mong manh của nàng đã phồng lên vì sự chăm chút của anh lúc trước; lớp bên ngoài của nàng vẫn cực kì nhạy cảm, thít chặt dữ dội vào anh khi anh không ngừng đâm tới tận cùng. Nàng phát ra một âm thanh khó chịu khe khẽ, hoảng loạn gần như là do đau đớn thật sự.

Dane dừng lại, giữ mình sâu trong người nàng. Cơ thể mạnh mẽ của anh đang run. "Em có sao không?" Giọng anh khàn đặc, và gần như không thành lời.

Nàng không thể nghĩ ra phải nói gì. Nàng đang không có bất cứ một sự đồng cảm nào chen ngang; sự tập trung của nàng chỉ thuộc về cơ thể nàng mà thôi, và một cử động nhỏ nhất cũng nạo giũa những dây thần kinh của nàng; cảm xúc của nàng giao động giữa cực khoái và đau đớn. Trí não nàng trống rỗng, và nàng không thể tìm được từ ngữ để cho anh sự đảm bảo anh cần.

Anh là một người đàn ông, không phải một vị thánh. Xương thịt đàn ông của anh đang co thắt bên trong nàng. Anh giữ mình cứng ngắc trong một giây căng thẳng trong khi anh chờ câu trả lời của nàng, nhưng khi không có câu trả lời nào sự kiềm chế của anh vỡ ra. Một âm thanh thoát ra khỏi cổ họng anh và anh bắt đầu đâm bằng sức lực nặng nề của mình, vươn tới thật sâu trong nàng. Tác động của nó làm toàn thân nàng rung lên. Giờ nàng đã biết câu trả lời của mình, và nàng bám chặt vào anh khi hông anh dập xuống. Tiếng va của hai cơ thể họ vào nhau hoà lẫn với tiếng thở gấp gáp của anh và những tiếng rên khe khẽ của nàng.

Nàng đã muốn Dane, và nàng đã muốn điều này. Nàng nhắm chặt mắt lại, nhấm nháp từng giây từng phút. Nàng yêu sự thô ráp của anh, sự hoang dã trong cơn đói khát của anh. Nàng yêu những tiếng rên bất lực thoát ra từ anh, hơi nóng và mồ hôi khi cơ thể anh thu lại rồi đâm tới. Nàng đã luôn cảm thấy bị cô lập, dị biệt, nhưng với Dane nàng chỉ đơn giản, thuần tuý, là một người đàn bà. Không gì có thể chen vào giây phút này; họ là một người đàn ông và một người đàn bà, giao hợp với sự dữ dội và niềm đam mê không hề phức tạp. Nàng ước gì điều này sẽ kéo dài mãi mãi. (Anh Dane chết đó ;))

Tuy nhiên nó không kéo dài mãi mãi. Nó không thể, xét đến sự cấp bách của anh. Rất nhanh nhịp điệu của anh tăng lên, và anh lùi lại, đi vào trong nàng bằng tất cả sức mạnh. Anh đẩy chân nàng lên cao, gác lên vai anh. Thở hổn hển, nàng cảm thấy anh trở nên lớn hơn và cứng hơn bên trong nàng. Anh phát ra một tiếng kêu ngắn, một cú đâm cuối cùng, và bắt đầu run rẩy dữ dội.

Khi anh đã ngừng run, khi cơn rung chấn cuối cùng đã trào qua anh, nàng danh hai cánh tay, và anh yếu đuối chìm vào trong chúng. Trọng lượng nặng nề của anh đè nghiến nàng xuống đệm, nhưng nàng quá mệt để quan tâm. Nhịp tim anh đập chầm chậm trên ngực nàng. Cái đầu đen, ướt vì mồ hôi của anh nghỉ ngơi bên cạnh đầu nàng trên gối. Mặt anh quay sang nàng, và hơi thở ấm áp của anh phả vào cổ nàng.

Nàng vuốt ve lưng anh, yêu cảm giác làn da nóng bỏng của anh bên dưới lòng bàn tay nàng. Anh trở nên nặng hơn khi chìm vào giấc ngủ, nhưng nàng không quan tâm. Cơ thể nàng tê liệt với trạng thái thoả mãn hoàn toàn. Chỉ có thiên đường mới tuyệt vời hơn thế này, nằm đây sau khi làm tình, người đàn ông nàng yêu ngủ ngon trong vòng ôm của cơ thể nàng và cánh tay nàng. Nàng muốn thời gian dừng lại mãi mãi để ma quỷ không thể lẻn vào.

Nó lẻn vào với một tiếng bíp đột ngột rít róng.

Dane phản ứng ngay lập tức, rút ra khỏi nàng và ngôi thẳng lên trong cùng một cử động uyển chuyển. Anh bật đèn lên và tắt máy nhắn tin, nhanh chóng liếc qua màn hình số. Marlie nằm bất động. Không nói một lời anh nhấc điện thoại lên và bấm số, giữ ống nghe giữa đầu và vai trong khi bắt đầu nhặt đống quần áo lộn xộn của mình lên. "Hollister đây," anh nói gọn lỏn. Anh lắng nghe một lát, rồi nói, "Tôi sẽ ở đó trong vòng mười phút. Cậu đã gọi Trammell chưa? Khỏi cần, tôi sẽ gọi. Hãy gọi lại cho cảnh sát tuần tra và bảo cậu ta đảm bảo hiện trường được an toàn."

Anh ấn nút và lại có một tràng tút tút khác. Trong khi anh gọi số thứ hai, Marlie rời khỏi giường và mò mẫm tìm áo choàng của mình. Nó đã bị lộn trái, một tay áo lộn ra ngoài. Hai tay nàng đang run, nhưng nàng cố gắng vuốt phẳng chiếc áo và quấn quanh người mình, thắt chặt dây lưng. Dane ngồi trên mép giường và bắt đầu đi giầy vào.

"Chúng ta đã có một nạn nhân," anh nói khẽ vào ống nghe. "Tớ sẽ gặp cậu ở đó." Anh không liếc về phía Marlie. "Số 3311 Cypress Terrace."

Cypress. Dạ dày nàng xoắn lại thành một nút thắt lạnh ngắt. Nàng đã biết, nhưng việc này đã xoá đi sự nghi ngờ cuối cùng còn sót lại.

Anh gác máy và vào trong phòng khách, vừa đi vừa mặc áo sơ mi. Marlie đi theo anh, im lặng như một bóng ma, và đứng ở lối vào nhìn anh trượt bao súng lên vai. Anh cài khẩu súng lớn vào chỗ dưới cánh tay trái.

Nàng không đến chỗ anh, anh cũng không đến chỗ nàng. Anh dừng lại ở cửa trước và nhìn lại chỗ nàng. "Em có ổn không?" anh hỏi, nhưng trong ánh mắt và giọng nói của anh có gì xa cách, đầu óc anh đã tập trung vào nhiệm vụ trước mắt rồi.

"Ổn cả," nàng nói, chôn dấu sự sợ hãi và đau đớn và cô đơn sâu thẳm trong lòng. Nàng không thể cho phép sự yếu đuối của mình làm anh bị trì hoãn.

"Anh sẽ về khi nào có thể," anh nói, và bỏ đi.

Nàng đứng lại cho tới khi tiếng ô tô của anh đã mất hẳn, rồi chậm rãi đi ra cửa trước và khoá lại. Tiếp theo nàng dọn dẹp chỗ bánh pizza còn thừa, và rửa vài chiếc đĩa dơ. Khi nàng đã trở lại phòng khách, nàng nhìn thấy chiếc quần lót của mình ở góc ghế sô pha và nhặt nó lên, vò nó trong tay nàng.

Nàng rất mệt, nhưng không thể nào ngủ được. Niềm vui của đêm nay đã bị huỷ hoại bởi nỗi kinh hoàng quay trở lại. Nàng không thể cho phép mình nghĩ đến bất kì điều gì vào lúc này. Nàng ngồi trên ghế sô pha và lặng lẽ nhìn từng phút tích tắc trôi đi, khi trải qua đêm mặc niệm của chính mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.