Tội Ác Trong Mơ (Dream Man)

Chương 19



"Tên nạn nhân là gì?" Dane hỏi, nhìn vào thi thể khi người chụp hình của cảnh sát bấm máy từ các góc độ khác nhau.

Đây chỉ là một hiện trường án mạng bình thường, nếu có một thứ được gọi như thế. Chỗ này đang đông đúc như một tổ ong, và phần lớn mọi người chẳng làm cái quỷ gì trừ việc đứng xung quanh. Ngôi nhà đầy chặt cảnh sát, và khu vực lân cận thì đầy chặt đám phóng viên, những người chẳng để ý gì đến cơn mưa nhẹ trong nỗ lực lấy được bất kì lời bình luận nào của bất kì ai chịu nói chuyện với họ. Bonness đã ở đó, Trammell ở đó, Freddie và Worley ở đó – quỷ thật, có vẻ như là mọi thám tử của văn phòng đều có ở đó – và cảnh sát trưởng thì nói là đang trên đường đến. Đội lấy dấu vân tay đang phủ bụi than của họ lên mọi thứ, đội pháp y đang dọn dẹp – đúng là một cái vườn thú.

"Felicia Alden," Freddie nói. "Chồng của chị ta, Gene, đã tìm thấy thi thể. Anh ta là nhân viên kinh doanh cho một hãng dược phẩm và vừa đi công tác."

"Và anh ta vô tình về nhà đúng sau khi vợ bị sát hại ư," Dane nói một cách cảnh giác. Tất cả họ đều nhìn vào nhau. Họ đã thấy những hiện trường khác, và cái này không có gì giống chúng cả, trừ thực tế là người phụ nữ đã chết vì những vết dao đâm. Thứ nhất, nạn nhân vẫn còn mặc quần áo, và chị ta đang nằm trên giường như thể đã được sắp đặt. Không có một biểu hiện bị tấn công tình dục nào cả.

Dane thở dài nhẹ nhõm. Marlie đã không sai; tất cả họ đều biết, và việc này chỉ là vấn đề chứng minh, rằng Gene Alden có thể đã giết vợ mình và cố dàn dựng để trông nó giống như một trong một chuỗi án mạng. Có thể Alden nghĩ rằng, vì các phương tiện truyền thông đưa tin không có bằng chứng nào để lại, hắn ta sẽ được an toàn khi cuộc điều tra chỉ phát hiện ra những bằng chứng pháp y dính dáng đến hắn; bởi vì hắn sống ở đó cơ mà.

"Mang anh ta đi thẩm vấn, và tìm những bảo hiểm nhân thọ anh ta được hưởng từ vợ," Bonness nói. "Hay thử xem anh ta có bắt gặp chị ta ngoại tình không. Tôi sẽ cố gắng làm đám phóng viên bình tĩnh, nhưng tôi không thể nói gì nhiều cho đến khi chúng ta thực sự khởi tố được anh ta, nên bọn họ sẽ không tin tôi." Trông ông rất chán nản trước ý tưởng đối mặt với cả một đại đội những tay phóng viên đang la ó.

"Ít nhất chúng ta cũng làm được gì đó trong vụ này," Freddie nói.

Trammell bước tới để đi cùng Dane, và họ ra bên ngoài. Các phóng viên đang bám lấy Bonness, gào các câu hỏi vào ông ta. Ông ta đang cố nói, nhưng họ cứ ngắt lời suốt. "Tớ đoán Marlie không có hình ảnh tiên thị nào với vụ này," Trammell nói.

"Không có lấy một mảy may, nhưng dù sao cũng vẫn đáng sợ; không phải là một hình ảnh, nhưng chiều nay cô ấy đã kiểu như khoá được vào hắn. Hắn đã chọn được nạn nhân tiếp theo, nhưng chuyện gì đó đã xảy ra và hắn để mất bà ta."

Trammell huýt sáo. "Marlie sao rồi?"

"Bên bờ vực. Cô ấy đang dần kiệt sức."

"Chả trách. Tớ ước có cách gì đó làm cho mọi việc dễ dàng hơn với cô ấy."

"Tớ sẽ đảm bảo chắc chắn là cô ấy ổn," Dane ủ rũ nói. "Nhân thể, nhà tớ thế nào rồi?"

"Sàn nhà gần xong rồi, và đồ đạc sẽ được mang tới cuối tuần này. Cậu có thể dọn về vào thứ Hai, nếu cậu muốn."

Dane khịt mũi khi tới xe anh. "Thực tế đi, anh bạn."

Trammell cười. "Phải, đúng như tớ nghĩ. Hẹn gặp cậu sáng mai."

Như Dane đã nghĩ, Marlie vẫn còn thức khi anh về. "Không phải hắn," anh nói, và nhìn sự căng thẳng rút ra khỏi mặt nàng. Trông nàng rất nhỏ bé, khi cuộn tròn ở góc chiếc sô pha với chiếc áo choàng quấn chặt quanh người. "Có thể chồng nạn nhân đã làm, và cố khiến nó trông có vẻ như những vụ giết người khác." Anh giơ tay ra cho nàng. "Lại đây, cưng, trở lại giường thôi."

***

Janes cẩn thận kiểm soát chiều thứ Sáu thăng hoa của hắn khi hắn trông theo mụ khách hàng phẫn nộ bỏ đi. Annette cũng ở đó, vì thế hắn không được để dù chỉ một thoáng cảm xúc bộc lộ. Cuối cùng! Hắn sẽ tận hưởng mụ này; đã ba tuần, quá lâu để hắn so sánh được chính xác với vụ cuối. Bên cạnh đó, hắn đã kết luận rằng chính sự vội vã trong lần trừng phạt cuối cùng đã làm hỏng vụ đó của hắn. Hắn sẽ làm vụ này theo cách đúng đắn, với sự chuẩn bị chậm rãi và cẩn trọng, để cho sự dự đoán hình thành. Hắn cần ít nhất một tuần để làm việc thật chuẩn.

Hắn kiểm tra lịch, mặc dù tất nhiên là hắn không cần. Đó chỉ là một phần trong sự chính xác tuyệt đối của hắn. Phải, ngày sớm nhất có thể sẽ là đêm thứ Sáu tuần tới. Những dịp cuối tuần là thích hợp nhất bởi vì chúng là những ngày nghỉ của hắn, và hắn có thể ngủ trễ vào ngày hôm sau. Hãy để cho bọn truyền thông om sòm, thoả mãn với câu chuyện, chìm xuồng một chút. Chẳng có gì để đổ thêm dầu vào lửa sợ hãi, mặc dù có một chút kích động ngu ngốc vào đêm hôm kia khi một gã bán hàng nào đó giết vợ và cố đổ tội cho hắn. Tất nhiên việc đó đã không thành công; tên con hoang ngu ngốc không có cùng sự chăm chút tới các chi tiết. Cảnh sát ngay lập tức nhìn thấu hắn. Các bản tin truyền hình nghe có vẻ hơi thất vọng.

Phải, lần này sẽ phải tuyệt, có lẽ là lần tuyệt nhất. Mụ đàn bà hoàn toàn là một mụ chó cái, loại mà hắn đã luôn luôn khinh miệt từ cái nhìn đầu tiên: gầy gò, rám nắng, nóng nảy, lỉnh kỉnh đồ trang sức với thẩm mỹ tệ hại. Mụ khoe khoang tiền tài của mụ. Có thể mụ sẽ có một hệ thống an ninh, hay thậm chí là bọn chó canh. Khả năng cực kì hấp dẫn. Nếu mụ ta có thật thì đó sẽ là một cuộc kiểm tra thực sự với đầu óc thiên tài của hắn. Hắn bỏ qua khả năng có một người chồng; trước đây việc đó chưa từng ngăn được hắn.

Hắn nhìn xuống cái tên mụ đã viết, nhắc lại nó trong trí óc mình, nhấm nháp từng chữ cái. Marilyn Elrod. Sự dự đoán đã bắt đầu mang năng lượng tràn ngập cơ thể hắn. Marilyn Elrod. Hắn ngâm nga vài câu nhạc, lắp tên của mụ vào. Mar-ư-lynn, Ô Mar-ư-lynn, la lá la. Đó là đoạn nhạc được phát trước vòng đua Preakness[1]. Buồn cười là mụ không biết mụ cũng nên chạy đi.

***

Tối thứ Sáu, Marlie hỏi anh việc sửa nhà của anh đến đâu rồi. Dane nói dối không chớp mắt. "Gần xong rồi," anh nói. "Có chút chậm trễ với những đồ đạc mà Trammell đã đặt."

Đồ đạc đã được đưa đến, và mọi thứ nhìn thật tuyệt, nhưng anh không có ý định chuyển ra khỏi nhà của Marlie cho đến khi tên sát nhân bị bắt. Một cuối tuần nữa đã đến và đi mà không có án mạng nào. Một vài tay phóng viên châm chọc đã bắt đầu hỏi xem cảnh sát có chắc là có một tên sát nhân hàng loạt không, hay là họ chỉ bị một điểm tương đồng giữa hai vụ án Nadine Vinick và Jackie Sheets làm cho hết hồn?

"Hôm nay em thấy gì không?" anh hỏi.

Nàng lắc đầu. "Không có gì chắc chắn. Chỉ là một cảm giác khó chịu." Và khi nàng đang lái xe về nhà, nàng đã đi qua một cặp đôi đang mê mải với nhau đến nỗi họ hôn nhau nồng nàn ngay trên vỉa hè. Nàng đã ở trong trạng thái tự động mỗi khi lái xe, sự cảnh giác được hạ xuống, và đột nhiên nàng đang đọc tâm tưởng chàng trai trẻ. Một lần nữa, nàng bị sốc đến nỗi ngay lập tức đóng tâm trí lại, rút lui khỏi mối tiếp xúc tinh thần. Nàng đã có một ý nghĩ thoáng qua là nàng hi vọng họ sẽ sớm tìm được nơi nào đó riêng tư, nếu xét đến sự khuấy động cao độ của chàng trai, nếu không nàng sẽ không phải là người duy nhất bị sốc nữa.

Vậy là sự đồng cảm đã đến với nàng hai lần rồi và nàng có thể kiểm soát được tiếp xúc ấy, có thể đóng nó lại. Thậm chí trước đây trong lúc đỉnh cao phong độ, nàng cũng không thể làm được việc đó. Nàng đã học cách tách biệt mình ra, nhưng chưa bao giờ hoàn toàn bảo vệ bản thân được. Okay, vậy là tiếp xúc đầu tiên đã lẻn vào trong lúc nàng đang thư giãn; nàng vẫn còn có thể cắt kết nối ngay lập tức.

Nàng đã không muốn khả năng của nàng trở lại, nhưng đột nhiên lòng nàng tràn ngập cảm giác chiến thắng, và sự mãn nguyện. Rút cuộc Gleen đã không thắng nàng. Quá trình lành bệnh đã mất quá nhiều thời gian, nhưng cuối cùng, nàng đã là kẻ chiến thắng. Nàng đã vượt lên từ nỗi đau thậm chí còn mạnh hơn trước, kiểm soát tốt hơn món quà nàng có. Với Dane, nàng thậm chí còn vượt qua được cả nỗi kinh hoàng về thể xác và học được niềm vui trong sex. Hai năm, hay thậm chí một năm trước thôi nàng có thể đã không làm được việc đó, nhưng quá trình lành bệnh của nàng cuối cùng đã tiến triển tới một điểm để nàng chiến thắng.

"Hắn có đang săn người không?" Dane hỏi.

"Ai mà biết được? Như em đã nói, không có gì chắc chắn cả. Có thể chỉ là đêm nay em sợ quá."

"Chắc anh có thể làm gì đó về việc này," anh nói bằng giọng thấp, trầm. Anh đang dựa vào tủ bếp, lại chắn lối nàng trong lúc nàng đang chuẩn bị một bữa ăn nhanh như mọi khi. Nàng nhìn vào anh và đầu gối bủn rủn. Trông anh nam tính đến mức mỗi tế bào trên người nàng đều phản ứng lại. Dane luôn luôn hơi thô ráp một chút, thậm chí cả khi quần áo của anh vừa mới được ủi xong, nhưng lúc này còn hơn cả thế với áo sơ mi hơi nhàu, mái tóc đen bù xù, và cái cằm vừa hiện rõ vết tích tàn phá của lưỡi dao cạo sáng nay vừa có nhu cầu cần phải cạo râu lần nữa. Như mọi khi, anh vẫn đeo bao súng, nhưng phần báng súng lòi ra dưới nách; anh đã quá quen với việc mang vũ khí tới nỗi anh không còn chú ý đến nó nữa.

Đôi mắt nâu sắc bén đó xanh hơn bình thường, và mang theo một tia độc đoán khi anh nhìn nàng.

"Có thể," nàng đồng ý, giọng nàng cũng khàn hơn bình thường. Còn khuya mới là có thể, nàng chắc chắn là có. Sức mạnh giới tính anh có với nàng mạnh mẽ đến nỗi việc duy nhất giữ nàng khỏi hoảng hốt là nàng biết rằng khi nàng muốn, nàng cũng có thể làm anh phát điên như thế. Nàng có thể nghi ngờ về tình cảm của anh, nhưng không có chút nghi ngờ nào về phản ứng cơ thể anh. Tất cả những gì nàng phải làm là chà người vào sát anh, hay cho anh một cái nhìn đặc biệt nào đó, hay thậm chí là không làm gì cả, và anh sẽ vẫn bị khuấy động.

Đôi khi việc đó làm nàng giật mình, vì nàng rõ ràng không phải là một mẫu phụ nữ sexy theo bất kì mặt nào. Nàng luôn cố tình ăn mặc để giảm sự nữ tính của mình xuống, bởi vì nàng không bao giờ muốn thu hút bất kì một kiểu chú ý nào. Không thành vấn đề với Dane; như thể là anh chẳng bao giờ nhìn thấy quần áo, mà nhìn thẳng vào trong người nàng. Nàng vẫn ăn mặc như cũ, theo thói quen và để tiện lợi – rút cuộc, quần áo có sẵn mà – nhưng bây giờ, hơi ngạc nhiên với chính mình, nàng nhận ra rằng nàng không cảm thấy cần tiếp tục nguỵ trang thêm nữa. Mọi chuyện đã thay đổi. Nàng không cần phải giấu mình để bảo vệ sự riêng tư tinh thần nữa, nàng cũng không cần phải lo lắng về những chen ngang bệnh hoạn trong sự bạo dạn tình dục nữa. Dane thường xuyên xâm nhập với sự bạo dạn tình dục, và chẳng có chút gì bệnh hoạn trong đó cả.

Nàng đã mạnh hơn. Các khả năng của nàng đã thay đổi. Nàng đã lành, và đang kiểm soát tình hình. Nàng cảm thấy một niềm vui nho nhỏ nữa khi nàng thật sự nhận ra, lần đầu tiên, rằng nàng không còn ở vào thế yếu so với sức mạnh tinh thần của chính nàng nữa.

Nàng có thể ăn mặc bất kì cách nào mà nàng muốn. Nàng có thể mua những bộ quần áo ôm sát người, thanh lịch mà nàng đã luôn ngưỡng mộ, hay thậm chí mặc một cái gì đó cực kì sexy.

"Em đang nghĩ gì thế?" Dane hỏi khó chịu. "Em đang nhìn chằm chằm vào anh như thể anh là Chim Tweetie[2] còn em là một chú mèo đói bụng ý."

Nàng để cho ánh mắt mình trượt xuống thấp hơn, và chậm rãi liếm môi.

Khuôn mặt anh thay đổi. Anh đứng thẳng dậy khỏi tủ bếp, mọi thớ thịt trong cơ thể hùng mạnh của anh căng ra. Rồi anh đưa tay ra và cố tình tắt bếp. Nàng nhướn lông mày với anh. "Việc này có thể mất một lúc," anh giải thích, đôi mắt anh nặng trĩu khi anh kéo nàng lại gần.

***

Không có chuyện gì xảy ra trong cuối tuần đó, mặc dù Marlie không thể rũ bỏ tâm trạng dự đoán khó chịu. Nàng bắt đầu nghĩ nàng sẽ cảm thấy như thế này cho đến khi hắn bị bắt. Nhưng nàng đương đầu với sự căng thẳng tốt hơn cuối tuần trước, có lẽ vì sự tự tin mới tìm được của nàng. Nàng đã kiểm nghiệm sự kiểm soát đó khi đứng nói chuyện với Lou một lát vào ngày thứ Bảy, cố tình mở lòng ra; nàng ngay lập tức đọc được các cảm xúc của người hàng xóm, và khi nàng quyết định dừng lại, dòng chảy liền bị ngăn chặn. Nó giống như mở và đóng một cánh cửa vậy. Nàng có thể làm được!

Tuy nhiên đó không hoàn toàn là một kinh nghiệm thoải mái; nàng phát hiện ra rằng Lou cực kì không bằng lòng với tình huống ở nhà kế bên, với một người đàn ông thô thiển chuyển vào ở cùng nàng, cho dù đó là một cảnh sát đi nữa. Lou cảm thấy đó là một tấm gương xấu. Marlie tự hỏi nàng đang noi gương xấu cho ai, vì dù sao nàng cũng là người trẻ nhất trong khu này. Hầu hết hàng xóm của nàng đều là những người đã về hưu.

Chú thích:

[1] Vòng đua kéo dài 1,91km cho ngựa thuần chủng ba năm tuổi của Mỹ, tổ chức hàng năm vào ngày thứ Bảy thứ ba của tháng Năm

[2] Con chim hoàng yến vẫn xuất hiện trong Tom&Jerry, very cute ^^

Dane chẳng giúp được gì khi chọn đúng thời điểm đó để ra ngoài hiên trước, mặc độc một chiếc quần jean hầm hố. Bởi vì họ đã dành cả một ngày lười biếng ở trong nhà, anh còn không cạo râu. Trông anh to lớn, thô bạo, hơi nguy hiểm, và nam tính toàn phần, với bờ ngực trần mạnh mẽ. "Chào, bà Lou," anh gọi. "Xin lỗi đã chen ngang. Cưng ơi, em có biết anh để dầu bôi trơn súng ở đâu không?"

"Anh không để đâu cả," nàng trả lời. "Anh để quên ở ngoài. Em đã mang vào trong bếp, cái ngăn kéo thứ hai từ bên phải."

Anh cười toe toét với nàng. "Xin lỗi." Rồi anh biến lại vào trong nhà.

Khuôn mặt Lou cứng đờ, đôi mắt bà ta mở lớn khi bà nhìn vào chỗ anh vừa đứng. Marlie nhấp nhổm không thoải mái. Đây là lần duy nhất nàng chắc chắn không muốn mở cánh cửa đó và cảm nhận điều Lou đang nghĩ.

Rồi Lou thở ra một hơi thật dài. "Trời đất ơi," bà nói.

Hai má nàng hơi hồng một chút. Bà ta dành cho Marlie cái nhìn hơi e thẹn. "Có thể tôi hơi cổ hủ," bà thừa nhận, "nhưng tôi còn lâu mới mù."

Vài phút sau Marlie vào trong bếp và thấy Dane đang bình thản lắp lại súng. Không đời nào anh kịp lau súng trong khoảng thời gian ngắn ngủi như thế. "Anh cố tình làm thế," nàng buộc tội, cố lắm mới giữ được giọng bình thường. Lou vẫn còn cười khúc khích khi bà đi vào trong nhà.

Anh cười toe, không hề ngắt ngứ trong những cử động mạnh bạo, thành thục của mình. "Anh thích làm bà ấy xù lông lên một tí," anh thừa nhận. "Anh đã nghĩ về việc kéo khoá quần xuống, nhưng anh quyết định thôi. Bà ấy chết mất." (trẻ con quá!)

"Tốt. Anh có thể không còn nguyên vẹn mà vào nhà nổi, nếu anh đã làm thế."

"Thực sự làm bà ấy bực mình hử?"

"Không hẳn."

Anh nhìn lên, khuôn mặt khó hiểu. Marlie cười ngọt ngào với anh. "Lou phải lòng thân hình cường tráng, to lớn của anh."

Sau một thoáng bị sốc, anh bắt đầu cười lớn. Anh quá nặng nàng không thể đẩy ghế anh đi được, vì thế nàng gạt cái bàn ra và đặt tay lên vai anh khi vòng chân qua ghế và ngồi xuống đùi anh. Nụ cười của anh dừng hẳn, sự căng thẳng quen thuộc làm nét mặt anh cứng lại. "Em biết bà ấy cảm thấy thế nào," Marlie thì thầm, nhấm nháp cằm anh. Tim nàng tăng nhịp đập trước mùi hương của anh, toàn mùi đàn ông nóng bỏng, nồng nàn trộn lẫn với mùi dầu bôi trơn găn gắt. Nàng chậm rãi chà xát vào quần jean của anh.

"Chờ đã." Anh phản đối yếu ớt. "Tay anh có dầu."

"Thì sao? Em rửa sạch được mà," nàng lẩm bẩm, và đó là tất cả những gì anh cần nghe.

***

Đó là một cuối tuần tuyệt vời. Nàng lờ đi luồng cảm xúc báo động vẫn luôn ở đó, không bao giờ hoàn toàn cho phép các dây thần kinh của nàng thư giãn, và tận hưởng những gì nàng có. Không có hình ảnh nào, không có báo động giả nào về các vụ giết người tương tự. Nàng đã gợi ý tạt qua nhà anh để xem mọi thứ trông thế nào, nhưng anh đang ở trong trạng thái lười biếng và dường như không quan tâm. Họ xem ti vi và đọc sách. Họ cố thử các công thức nấu nướng mới... hay đúng hơn là, Marlie thử, trong khi Dane ở cạnh nàng và ăn thử thành quả. Và họ làm tình, thường xuyên. Đó chính xác là kiểu sống Marlie đã luôn mong muốn, và luôn nghĩ là không thể có được.

Vào thứ Hai, giới truyền thông đã dịu xuống khi không có gì xảy ra vào dịp cuối tuần. Sở cảnh sát Orlando đã hành động thái quá, giống như chú Gà bé nhỏ[1] quang quác về chuyện trời sập. Một nhà báo còn gợi ý rằng cảnh sát không chỉ tự làm mình ngu ngốc với hai vụ án mạng giống nhau ở mức căn bản, mà thậm chí sự nhặng xị của họ có thể đã thúc đẩy vụ án mạng mô phỏng của Fecilia Alden.

"Họ đã quên," Dane châm biếm nói, "rằng sở không chịu trách nhiệm với tất cả những vụ công khai này; chính giới truyền thông làm chuyện đó. Bọn anh chỉ cố gắng giữ mọi chuyện trong vòng bí mật hết sức có thể."

Marlie bắn cho anh cái nhìn khó chịu. "Nhưng bây giờ, với việc họ coi đó là một báo động giả, mọi người sẽ thôi không cảnh giác nữa. Hắn sẽ dễ thành công hơn."

"Nói với báo chí như thế. Tất cả những gì họ dành cho em sẽ là một câu trả lời chảnh choẹ rằng họ không tạo nên tin tức, họ chỉ đưa tin."

"Nếu đưa tin là tất cả những gì họ làm thì đã tốt. Nhưng họ đã bóp méo nó, xiên xẹo nó, họ "phiên dịch" nó."

Anh đã thấy nàng thực sự buồn phiền như thế nào; anh cũng bực mình, nhưng các bài báo còn làm phiền Marlie sâu sắc hơn thế. Anh nhớ lại rằng các kinh nghiệm của nàng với giới truyền thông nhìn chung không dễ chịu gì cả, và anh nhanh chóng chuyển đề tài.

***

Janes hài lòng với những gì hắn đã đạt được trong cuối tuần này. Hắn đã làm vài chuyến du ngoạn thường lệ tới nhà Elrod, và vui mừng vì những gì hắn khám phá được. Ngôi nhà rộng lớn và cao cấp, đặt ở giữa một lô đất lớn với quá nhiều vật trang trí sẽ cho hắn tấm bình phong tương đối. Các hàng rào cao sáu feet (1m8) đánh dấu đường ranh giới của mọi khu đất trong vùng, càng ngăn chặn thêm tầm quan sát của những người hàng xóm phiền phức.

Hắn không nhìn thấy ông Elrod, mặc dù danh bạ điện thoại của thành phố có liệt kê. Ông ta đã ra khỏi thành phố chăng? Đó là một mối quan tâm dễ trả lời đến mức đáng buồn cười, mặc dù câu trả lời tới từ một nguồn không ngờ. Thật tiện lợi là Marilyn Elrod đã rời nhà năm phút trước khi người đưa thư tới, và Janes chỉ việc tận dụng cơ hội để nhặt thư lên và đọc qua. Một vài mẫu thư rác đã đề địa chỉ gửi tới một Ông Elrod, xác nhận sự tồn tại của ông ta. Một phong bì thú vị hơn đề tên của một hãng luật ở Orlando. Janes không ngần ngại mở nó ra, và điều hắn đọc được làm hắn cực hài lòng. Có vẻ như gần đây Ông và Bà Elrod đã đâm đơn li dị, và Ông Elrod vừa mới chuyển khỏi nhà. Thật là đáng tiếc.

Hắn giữ lá thư, vì nó đã bị bóc ra, và bỏ những bức còn lại vào trong thùng. Một cuộc dọ thám nhanh chóng quanh căn nhà chỉ ra không có con chó nào – nếu có, thì tới lúc đó nó đã phải sủa như điên rồi – nhưng có một hệ thống báo động. Không đặc biệt phức tạp, hắn thấy vậy, nhưng là một vấn đề. Tuy nhiên, mọi hệ thống đều có một điểm yếu, và hắn không nghi ngờ gì về việc hắn sẽ có thể tìm được một lối vào. Mặc dù vậy, việc đâu còn có đó, việc đâu còn có đó. Hắn sẽ không mắc sai lầm vội vội vàng vàng như lần trước.

***

"Chúng ta bị làm cho trông như lũ ngố," Cảnh sát trưởng Champlin gầm ghè. Ông ta đang không có tâm trạng tốt. Thị trưởng đã sạt ông một trận vì đã gây náo loạn và khiến mọi phụ nữ lớn tuổi ở thành phố này bị kích động. Không chỉ thế, danh tiếng xấu còn làm tổn hại kinh tế của thành phố. Orlando dựa chủ yếu vào ngành công nghiệp du lịch, với những khách du lịch từ khắp nơi trên thế giới đổ về Ngôi nhà của Chuột[2]. Tỷ lệ thuê phòng ở các nhà nghỉ và khách sạn địa phương đã tụt xuống kể từ khi tin tức lan truyền.

"Tôi không thể tin được," Bonness ai oán nói. "Tất cả mọi người đều cằn nhằn vì ai đó chưa bị giết!"

"Chỉ mới có hai vụ án mạng. Cứ cho là các chi tiết hơi giống nhau –"

"FBI đã đồng ý đó là cùng một gã," Dane chen vào.

"Lần này chúng ta không đơn thương độc mã, Cảnh sát trưởng ạ. Hắn đang chạy rông. Với sự giúp đỡ của Cục, chúng tôi nghĩ chúng tôi đã xác định được ít nhất mười bảy vụ án mạng khác hắn đã làm."

"Vậy thì có thể hắn rời thành phố khi tin tức lan ra!" cảnh sát trưởng quát lên.

Dane lắc đầu. "Chúng tôi nghĩ hắn vẫn còn ở đây."

"Dựa trên cơ sở thông tin nào vậy?"

"Marlie," anh muốn nói, nhưng ngậm miệng. Anh hài lòng với việc trả lời, "trước đây hắn chưa từng rời một khu vực sớm đến vậy. Chúng tôi đang đi theo hướng hành động định sẵn của hắn."

"Thị trưởng muốn biết, và tôi cũng muốn biết, các anh làm quái gì với thời gian của mình vậy. Nếu không có bằng chứng gì, thì các anh đang làm cái quỷ gì hả?"

Khuôn mặt Dane đanh lại. Trammell nhìn thấy những dấu hiệu bắt đầu mất bình tĩnh và chen vào. "Chúng tôi đã nhận được một danh sách từ các công ty dịch vụ công về các khách hàng mới trong vòng một năm qua, và chúng tôi đang rà soát danh sách đó, điều tra mọi người đàn ông trong đó. Với hồ sơ mà FBI đã cho chúng tôi, chúng tôi có thể khoanh vùng xuống vài khả năng."

Cảnh sát trưởng Champlin vốn là lớp người cũ. Ông ta không thích sự khôn ngoan thạo đời của Trammell, tiền bạc của anh ta, quần áo bóng bẩy của anh ta, hay bề ngoài bảnh bao của anh ta. Tuy nhiên, ông ta tôn trọng những mối quan hệ chính trị của Trammell trong thành phố này, lịch sự với chính chỗ tiền của ấy. Ông ta gầm ghè một câu trả lời "Tốt hơn họ nên nhanh chóng tìm được cái gì đó, nếu không," và rời khỏi văn phòng Bonness.

Bonness thở dài và kéo khăn tay ra lau trán. "Cứt thật. Có gì trong đám tên tuổi chúng ta đang xem không?"

"Không có gì đáng báo động cả, nhưng chúng tôi vẫn còn rất nhiều cái tên cần xem."

"Okay. Hãy cho tôi biết ngay khi các cậu thấy đáng báo động."

"Vâng."

"Chó đẻ," Dane nói giữa hai hàm răng khi họ trở về bàn mình.

"Bình tĩnh đi, đồng sự. Ông ta không biết những điều chúng ta biết, bởi vì chúng ta không thể nói với ông ta về Marlie. Tớ không nghĩ ông ta hiểu."

"Bonness nói đúng." Cơn giận lạnh lùng vẫn còn trong giọng nói và trong mắt Dane. "Những tên con hoang đó không chịu thoả mãn chừng nào chưa có một phụ nữ nữa bị giết."

***

Janes tận dụng thời gian ban đêm của hắn. Hắn tìm thấy một chỗ an toàn để bỏ lại chiếc xe, hắn kiểm tra tình hình đám chó nhà hàng xóm. Có hai con, nhưng một trong hai con cái gì cũng sủa, con còn lại ở bên kia phố sẽ sủa hùa với nó. Những tiếng sủa thường chỉ gợi lên được vài câu "Im ngay" bực tức.

Marilyn Elrod là một mụ đàn bà tiệc tùng. Gần như đêm nào mụ cũng ra ngoài đi bar, đó có thể chính là lý do khiến Ông Elrod không còn sống ở đây nữa. Mặc dù vậy trước giờ mụ không mang bất kì ai về nhà với mụ. Đời sống ban đêm tích cực của mụ cho hắn rất nhiều cơ hội để vào trong nhà. Có rất nhiều cây bụi mọc xung quanh ngôi nhà, tới tận chỗ ga-ra. Mụ có thói quen lùi xe vào ga-ra, để chỉ việc lái thẳng ra ngoài khi nào cần; vì thế mụ nhìn ra đằng trước, quá dễ cho hắn trượt từ chỗ trốn trong bụi cây vào trong ga-ra, trước khi cánh cửa tự động đóng lại. Mụ không bao giờ nhìn đằng sau.

Cánh cửa dẫn từ ga-ra vào phòng sinh hoạt không nối với hệ thống an ninh, mặc dù cánh cửa bên ngoài mở vào ga-ra thì có. Nó có khoá, nhưng khoá chẳng thành vấn đề với hắn. Đó là một kĩ năng khác mà hắn đã tự dạy mình, với chương trình huấn luyện thợ sửa khoá qua thư mà hắn đặt hàng dưới cái tên giả, chỉ để phòng hờ. Một chi tiết nhỏ khác hắn đã nhìn trước được và đã đề phòng.

Lần đầu tiên vào nhà hắn chỉ đơn giản đi vòng vòng và làm quen với nó. Hắn giữ mình bình tĩnh, không để sự dự đoán lừa phỉnh hắn hành động trước khi hắn thực sự sẵn sàng giống lần trước.

Lần thứ hai, hắn khám phá nhiều hơn. Hắn mở tủ quần áo của mụ và lục lọi quần áo, quyết định là thẩm mỹ của mụ chỉ dừng lại ở kiểu quán bar những năm tám mươi. Hắn để ý thấy mụ chi cả một gia tài cho mỹ phẩm khi săm soi tủ phòng tắm.

Hắn hài lòng với mình vì không có khẩu súng nào trong nhà. Súng có thể là một vấn đề lớn.

Rồi, ngân nga với chính mình, hắn khám phá nhà bếp. Mụ không nấu nướng nhiều lắm; tủ lạnh chỉ toàn đồ đông lạnh. Nhưng mụ lại giải trí đúng mốt bằng cách có hẳn một bộ dao đủ chủng loại đặt trên bề mặt tủ, việc đó khiến hắn rất thích thú. Vì mụ nấu ăn rất ít, chắc mụ sẽ không để ý thấy mất một con dao. Hắn kiểm tra từng con, không bằng lòng trước những lưỡi dao inox cùn xỉn. Hầu hết phụ nữ không còn có chút tự hào nào trong những kĩ năng nội trợ nữa, hắn rất tiếc về chuyện đó. Nếu mụ chăm sóc dao rựa của mình tốt hơn, hắn sẽ không cần phải chịu một chút rủi ro chấp nhận được là mang một trong số chúng về để hắn có thể mài nó thật sắc.

Nhìn chung, hắn cực kì không bằng lòng với Marilyn Elrod.

"Tối nay tới nhà ăn tối với Grace và tớ nhé," Trammell nói vào ngày thứ Sáu.

Dane dựa ra sau ghế. Anh quá mệt mỏi với cái danh sách chết tiệt trên bàn đến nỗi anh muốn lùa hết chúng vào thùng rác. Anh không thể tin được có quá nhiều người chuyển tới khu vực Orlando trong năm vừa qua. Điều thực sự làm anh bực mình là họ chẳng phát hiện được điều chết tiệt gì cả. Anh mừng là đã đến cuối tuần, dù anh và Trammell phải trực.

"Hôm nay là thứ Sáu," anh nhắc nhở Trammell.

"Thì sao nào? Cậu vẫn phải ăn uống vào ngày thứ Sáu như mọi ngày khác, phải không?"

"Marlie hơi căng thẳng vào các ngày thứ Sáu."

"Vậy thì tạm quên đi mọi chuyện sẽ tốt cho cô ấy. Nếu cô ấy có một hình ảnh, cô ấy có ở nhà tớ thì cũng như ở nhà mình thôi mà."

"Okay, để tớ gọi cô ấy đã."

Marlie nhanh chóng có cùng những lý do như anh, và anh cho nàng cùng những câu trả lời Trammell đã cho anh. Nàng không thực sự cần thuyết phục nhiều lắm, bởi vì nàng đã dành ra cả tuần sợ hãi cái cuối tuần sắp tới này. Ăn tối với Trammell và Grace sẽ là một sự sao lãng đáng mừng.

Nàng đã dành vài lần nghỉ trưa trong tuần để đi mua sắm, và lần đầu tiên nàng mặc một trong những bộ đồ mới vào tối đó. Trammell đã nói hãy ăn mặc bình thường, và nàng đã mặc bình thường, nhưng ôm sát, quần vải màu trắng và áo vét không tay rất quyến rũ, nàng tự nhận thế. Dane cùng chia sẻ ý kiến với nàng. Khi nàng ra khỏi phòng ngủ, ánh mắt anh đặt lên bờ vai trần và cái cổ áo chữ V khoét sâu của nàng. "Em có mặc áo lót không thế?" anh hỏi bằng giọng kiềm chế.

Nàng nhìn xuống mình. "Sao nào?"

"Anh chỉ muốn biết thôi. Có không?"

"Anh nhìn thấy gì à?" nàng hỏi, trở lại phòng ngủ để tự nhìn mình trước gương.

Dane đi theo. "Chết tiệt, Marlie, em có mặc áo lót hay là không?"

"Em cần phải mặc à?"

"Anh sẽ tự tìm ra vậy," anh bực bội nói, vươn tay tới chỗ nàng.

Nàng tránh ra, dành cho anh nụ cười tinh nghịch. "Bình tĩnh nào, cậu bé. Anh phải chờ lát nữa mới tìm ra được. Chúng ta sẽ bị muộn nếu không đi ngay bây giờ."

"Anh chưa thấy bộ quần áo đó bao giờ,"anh nói khi theo nàng ra cửa.

"Mới mà. Em mới mua tuần này."

Anh quan sát sau lưng nàng, cố quyết định xem có nhìn thấy đường viền một chiếc áo lót bên dưới lớp áo vét chỉ che được một phần cơ thể nàng không. Không hẳn là trông không đứng đắn, chỉ là anh không quen nhìn thấy nàng ăn mặc như thế. Anh thích chết đi được, nhưng anh không muốn bất kì ai khác tán thưởng nàng.

Nhà của Trammell rộng lớn và thoáng đãng, với những đồ đạc đẹp đẽ trong gam màu nhạt lại càng mở rộng không gian hơn nữa. Marlie thừa nhận là khiếu thẩm mỹ của anh ta rất tuỵêt vời. Có một cảm giác khoáng đạt, bình yên và trầm tĩnh ở đây, thêm vào đó là những cây trong nhà tươi mát và những chiếc quạt trần chầm chậm quay.

Bữa tối rất vui vẻ, với nhiều câu chuyện đùa vui, trêu chọc. Marlie đã hỏi Trammell khi nào thì nhà của Dane mới xong, và anh ta nói dối mà không làm cong lấy một sợi tóc. Thêm nhiều sự trì hoãn nữa, anh ta u ám nói.

Grace kể với Marlie tất cả các kế hoạch về đám cưới của cô, và thật may mắn vì họ đã lên kế hoạch đính hôn dài hơi bởi vì cô sẽ cần từng ấy thời gian để chuẩn bị một lễ cưới lớn và hoành tráng. Trammell vã mồ hôi hột khi anh ta nghe câu chuyện, nhưng cái nhìn hoảng sợ đã không còn; anh ta đang điều chỉnh bản thân với ý tưởng hôn nhân.

Một chuỗi những tiếng sấm, chuyện rất bình thường trong những đêm mùa hè nóng nực, nổ ra và chiêu đãi họ với những tràng chớp giật loé sáng và tiếng sầm đùng đùng. Sau bữa tối, Trammell chụp vài bức ảnh của họ, và việc đó dẫn anh ta tới việc trưng bày một chồng an-bom các bức ảnh anh ta đã chụp nhiều năm qua.

Dane hiện ra rõ ràng trong nhiều bức ảnh, và Marlie thích thú quan sát khuôn mặt anh. Vì lý do gì đó, trông anh rất khác trong những bức ảnh đen trắng mà Trammell đã chụp. Nhìn thấy sự thích thú của nàng, Trammell ngồi xuống bên cạnh nàng để kể cho nàng nghe về từng bức hình một.

***

Marilyn Elrod về nhà sớm hơn bình thường, nhưng cơn bão đang quét qua đã làm mất điện ở quán bar, và các khách hàng đã bị mời đi một cách lịch sự nhưng rất kiên quyết. Cô cũng ngà ngà say hơn bình thường, và khi cửa ga-ra không nâng lên, cô ấn vào nút mở lần nữa. Vẫn không có gì xảy ra.

"Chết tiệt," cô lẩm bẩm, chĩa cái điều khiển thẳng vào cánh cửa và giữ ngón tay cái trên nút bấm. Không có gì cả. Cô ném nó sang ghế ngồi bên cạnh. "Cục pin ngu xuẩn."

Cô lảo đảo trên đôi giày cao gót đi bộ tới cửa trước, rồi loạng choạng đứng ở đó khi cố nhớ mật mã cho hệ thống báo động. Cô chỉ có vài giây sau khi mở cửa, cô không nhớ là bao lâu, để bấm mật mã và ngăn chuông báo động reo. Cô ghét cái chuông báo động chết tiệt đó, nó to đến điếc cả tai. Hệ thống báo động là ý kiến của James, không phải của cô. Đàn ông và đám đồ công nghệ của bọn họ.

Cô mất một lúc mới phát hiện ra là cái đèn nhỏ màu đỏ bên trên khoá không sáng. Chết tiệt, chẳng lẽ tất cả mọi thứ trong nhà đều hỏng hết rồi?

Rồi cô khẽ cười với chính mình. Tất nhiên rồi! Cả ở đây cũng bị mất điện. Đáng lẽ cô phải để ý thấy mấy nhà xung quanh tối thế nào.

Cô quờ quạng tra chìa khoá vào ổ và mở nó, hơi chúi nhủi nơi ngưỡng cửa khi đi vào trong. Chết tiệt, tối như nhà mồ ấy! Làm sao cô nhìn đường đây?

Nến, cô nghĩ. Cô có nến. Cô đã mua một lốc nến thơm, nghĩ về bầu không khí sexy cô và người tình cô mang về nhà sẽ tạo ra. Vẫn chưa có người tình nào cả, nhưng dù sao cô vẫn chuẩn bị. James có thể có vài chiếc đèn pin ở đâu đó, nhưng cô không biết chúng ở đâu. Có vẻ như anh ta đã mang chúng theo, tên khốn. Anh ta sẽ không muốn con búp bê bé bỏng của anh ta bị kẹt trong bóng tối.

Nhưng cô đã để chúng ở đâu nhỉ? Trong bếp à? Có vẻ không đúng chỗ để nến thơm cho lắm.

Mặt khác, đó là chỗ để diêm, và có thể cô đã để chúng ở đó. Cô trượt ra khỏi giày cao gót khi lần mò đường đi trong ngôi nhà tối om để vào bếp. Cô tìm thấy diêm trước tiên và bật một que, vui mừng trước ánh sáng nhỏ nhoi. Cô mất ba que diêm mới tìm được chỗ để nến.

Cô thắp một cây lên ngay lập tức, để có ánh sáng. Chà, đúng là một kết thúc hay ho cho một tối buồn tẻ, cô chán nản nghĩ.

Chắc có lẽ cô nên đi ngủ, vì cô thậm chí còn không xem được ti vi.

Cô mang lốc nến trong một tay và tay kia cầm ngọn nến đang cháy khi đi lên lầu, chỉ bị vấp có một lần. "Ối," cô thì thào. "Phải cẩn thận. Mình đang mang lửa." Ý nghĩ ấy làm cô cười khúc khích.

Trong phòng ngủ, nơi cô đã thay đổi hoàn toàn sau khi James bỏ đi – cô đã đốt tất cả những chiếc ga giường mà tên khốn đó đã nằm lên – cô thắp từng ngọn nến một và đặt chúng trên tủ, để cô có thể nhìn thấy hiệu quả ánh sáng khi chúng phản chiếu trong gương. Chà, cô nghĩ. Khá là sexy. Mùi hương nồng nàn bốc lên, và cô ho một tí. Có lẽ cô nên chọn loại nến không mùi.

Cô bắt đầu cởi đồ, để mặc quần áo ở chỗ chúng rơi xuống. Mùi thơm nồng hơn, và cô lại ho nữa.

Cô dừng phắt lại, đầu nghiêng sang bên một chút. Có phải cô vừa nghe thấy gì không? Cô chờ đợi, nhưng căn nhà vẫn im ắng. Quá im ắng, cô nghĩ. Phải rồi, đó là vấn đề. Cô đã quen với việc nghe thấy tiếng ro ro im lặng của tủ lạnh, tiếng đồng hồ, tiếng quạt trần. Không có chúng, cô nghe tiếng bên ngoài quá rõ.

Khi cô đã trần truồng, cô mặc một chiếc áo choàng vào và thắt hờ dây đai quanh eo. Đột nhiên cô quá buồn ngủ để hoàn thành chu trình thoa kem hàng ngày, vì vậy cô chỉ đơn giản làm ướt một miếng khăn trong phòng tắm tối thui và chà qua mặt, rồi vứt nó trong bồn rửa.

Cô ngáp khi đi trở lại phòng ngủ. Những ngọn nến lập loè, thả ra những cuộn hương kì dị. Cô cúi xuống để thổi tắt chúng, và một khuôn mặt xuất hiện trong gương.

Cô quay ngoắt, một tiếng thét dâng lên cổ họng.

"Xin chàooo," gã đàn ông khẽ nói.

Chú thích:

[1] Chicken Little trong phim hoạt hình Chicken Little của Disney chăng? Truyện này viết trước phim đó nhiều mà nhỉ?

[2] Mouse House của Disney

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.