Tội Ác Trong Mơ (Dream Man)

Chương 21



Nhà phác hoạ là một phụ nữ tóc đỏ, thấp bé, đẫy đà tên Esther. Esther có những ngón tay nhỏ, nhanh nhẹn, lem mực, đôi mắt lanh lợi và một giọng nói như kiểu Tinkerbell. Tuổi của bà có thể là bất kì đâu giữa ba mươi và năm mươi; tóc bà muối tiêu nhiều chỗ, nhưng làn da lại mịn màng tươi trẻ. Giống như hầu hết các nghệ sĩ khác, bà mặc bất kể cái gì sẵn tiện. Trong trường hợp này, đó là một chiếc quần thể thao, một chiếc áo phông của chồng, và giày đế mềm nhưng không có tất.

Với cà phê trên tay để làm mình tỉnh táo, Marlie ngồi cạnh Esther và làm việc với các chi tiết trên mặt tên sát nhân. Đó là một nhiệm vụ đau đớn, liên quan tới hằng hà sa số những lông mày và mũi, kích cỡ của mắt, chiều rộng và độ dày của môi, đường viền quai hàm, độ nhọn của cằm. Nàng có thể nhắm mắt lại và nhìn thấy hình khuôn mặt, nhưng vẽ nó ra trên giấy không dễ dàng gì.

Dane không chen ngang nhưng lúc nào cũng ở gần, thường xuyên rót thêm cà phê cho Marlie. Gần đến sáu giờ chiều anh mới về nhà và đánh thức nàng trên ghế sô-pha, nơi nàng đã ngủ quên. Mặc dù anh rất chăm chút nàng, tâm trạng của anh vẫn u ám khi anh đưa nàng tới sở.

"Sống mũi cao hơn," Marlie đăm chiêu nói, quan sát nỗ lực mới nhất của họ. Trước đây nàng đã rất nhiều lần làm việc với các nhà phác hoạ của cảnh sát, nàng biết họ cần gì ở nàng. "Và mắt hắn ta gần nhau hơn một chút."

Với một vài đường bút chì nhẹ hều, Esther thực hiện những thay đổi. "Khá hơn chưa?"

"Khá hơn, nhưng chưa đúng lắm. Mắt hắn. Chúng nhỏ, cứng rắn, và gần nhau. Kiểu như mắt sâu, với một đường lông mày giao nhau thẳng thớn."

"Nghe giống một tên chó đẻ xấu xí," Esther dài giọng nói, thực hiện thêm những thay đổi.

Marlie cau mày. Nàng mệt, nhưng buộc mình phải tập trung. "Không, hắn không thực sự xấu, không phải về mẽ ngoài. Tôi nghĩ có thể gọi hắn là hấp dẫn, thậm chí cả khi đầu trọc."

"Bundy là một gã quỷ đẹp trai, nhưng hắn chẳng phải là người trong mộng của ai cả. Càng chứng minh là ta không thể trông mặt mà bắt hình dong."

Marlie cúi tới trước. Lần này những chỉnh sửa của Esther đã khiến bản phác hoạ gần với hình ảnh trong đầu nàng hơn. "Tốt rồi. Hãy làm trán rộng hơn chút nữa, và làm cho xương sọ rõ hơn. Đầu hắn không tròn thế."

"Giống Kojak[1] nhiều hơn hử?" Vài nét chì êm ái thay đổi hình dạng cái đầu.

"Dừng lại. Thế được rồi." Nhìn khuôn mặt trên giấy khiến nàng cảm thấy hơi buồn nôn. "Hắn đấy."

Dane bước tới đứng sau Marlie và nhìn vào bản phác thảo đã hoàn thành, chăm chú vào nó. Thì ra đây chính là tên khốn. Giờ hắn đã có một khuôn mặt. Giờ hắn sẽ bị săn lùng.

"Cảm ơn, Esther," anh nói.

"Không có chi."

Marlie đứng lên và vươn người, cực kì ngạc nhiên thấy mình cứng đờ ra sao. Trammell bước tới trước đứng cạnh Dane và quan sát bản phác hoạ, anh ta nãy giờ vẫn kiên nhẫn chờ ở đằng sau. "Tớ sẽ phân phát cái này," anh ta nói. "Mang Marlie về nhà và cho cô ấy lên giường trước khi cô ấy gục mất."

"Em ổn," nàng nói, nhưng quanh mắt nàng hằn lên sự đau khổ, và mặt nàng kiệt quệ.

Dane không tranh cãi. "Tối tớ sẽ gọi," anh nói, vòng tay quanh Marlie và đưa nàng ra cửa. Một khi họ đã ở trong ô tô, nàng cố thức, nhưng mắt nàng sụp xuống trước cả khi họ tới được cột đèn giao thông thứ hai.

Giống như đêm hôm trước, Dane mang nàng vào nhà, đặt nàng lên giường, và nhanh nhẹn cởi đồ cho nàng. "Ngủ ngon, em yêu," anh thì thầm, cúi xuống hôn nàng.

Nàng vòng tay quanh cổ anh và bám riết. "Đêm nay hãy ôm em," nàng nói.

"Ừ. Giờ đi ngủ đi. Sáng mai em sẽ thấy khá hơn."

Nàng nằm trong vòng tay anh khi nàng thức dậy sáng hôm sau. Nhìn thấy nằm mở mắt, Dane lật nàng nằm ngửa ra và di chuyển lên trên người nàng, đẩy hai chân nàng tách ra rồi nằm vào giữa. Anh khẽ đi vào, và đẩy hai người lên đỉnh.

Làm tình với anh khiến nàng tìm lại sức sống, gạt sự xấu xí ra sau. Họ nằm bên nhau một lúc lâu, mỗi người đều tìm thấy niềm an ủi trong vòng tay người kia. Cuối cùng nàng nói. "Kể cho em về cô ấy."

Dane hôn thái dương nàng, và ôm nàng gần hơn như thể sự gần gụi của anh sẽ ngăn được nỗi kinh hoàng. "Cô ấy tên là Marilyn Elrod," anh nói. "Gần đây đã ly thân với chồng, nhưng anh ta vẫn còn quan tâm đủ để gọi hỏi thăm cô ấy, và tới nhà khi không thấy ai trả lời điện thoại. Có vẻ như bây giờ anh ta đã tỉnh ngộ đôi chút, khi đã quá muộn."

"Marilyn," nàng nói, nhìn ra mối liên hệ. "Vậy là không phải Maryland. Marilyn."

"Cơn bão đã làm mất điện toàn khu vực. Cô ấy đã thắp nến trên bàn trang điểm. Mọi thứ khác đều giống em đã nói."

"Cô ấy đã chống trả?"

"Có vẻ như thế. Các khớp ngón tay cô ấy bị sưng. Tiếc là cô ấy đã không cào xước được hắn; cái đó sẽ cho chúng ta một dấu hiệu nhận dạng." Mặc dù việc đó có thể sẽ khiến các ngón tay cô bị cắt lìa giống như của Nadine Vinick, nhưng anh không bao giờ kể cho Marlie chi tiết nhỏ đó. Nếu nàng đã không nhìn thấy trong hình ảnh tiên thị, chắc chắn anh sẽ không thêm gánh nặng vào hiểu biết của nàng.

"Mặt hắn không nhận dạng được sao? Có thể cô ấy đã làm xước môi hắn. Có vết máu nào ngoài của cô ấy không?"

"Có chúng ta cũng không thể nhận dạng được," anh cẩn trọng nói. Anh cố không nghĩ về sự chém giết tàn bạo ấy, về lượng máu khổng lồ ngập tràn căn phòng. Họ sẽ không thể nào tìm ra vài giọt máu lạ; việc đó sẽ đòi hỏi vận may thuần tuý, mù mờ, mà vận may thì chưa bao giờ là bạn tốt của họ cả. Nếu không nhờ Marlie, giờ này thậm chí họ còn không có nổi một manh mối.

"Nhưng chắc sẽ có vết bầm, hoặc là môi bị sưng."

"Đó là đêm thứ Sáu. Một vết xước trên môi lành rất nhanh, và dù sao cũng không dễ thấy lắm. Một vết bầm có thể làm xẹp bằng đá, và dùng mỹ phẩm che đi. Hắn là một gã thông minh. Hắn biết mọi thủ thuật."

"Nhưng dù thế nào anh cũng sẽ bắt được hắn."

"Phải," Dane nói ủ rũ. "Anh sẽ bắt được."

***

Carroll Janes nhìn chằm chằm vào tờ báo sáng Chủ nhật với sự nghi hoặc giận dữ. Bản phác hoạ của cảnh sát chính xác một cách kì quái, mặc dù tất nhiên nó hiện hình hắn trọc long lóc chứ không phải với mái tóc vàng xoăn. Hắn vò tờ báo và ném nó sang một bên. Lần đầu tiên hắn cảm thấy một gợn báo động, và điều đó khiến hắn còn giận dữ hơn. Đáng lẽ cảnh sát không được phép đến gần hắn đến thế! Ồ, chúng sẽ không bắt được hắn, nhưng đáng lẽ chúng còn không được biết nhiều thế này. Ai đã nhìn thấy hắn? Hắn có thể thề hắn không bị theo dõi. Hay là con chó cái ngu xuẩn đó có giấu camera an ninh ở đâu đó? Hắn không thể tin được, vì nếu có, thì hai lần đầu tiên hắn vào nhà nó đã phải quay hắn rồi, tất nhiên là trừ khi mụ ta ngu ngốc tới nỗi không bao giờ kiểm tra băng ghi hình. Cảnh sát sẽ kiểm tra, kể cả khi mụ không làm. Không, không thể có camera được. Nếu có thì hắn đã phát hiện ra.

Chuyện gì đã xảy ra? Cái gì đã sai?

Hắn thấy an ủi nhờ thực tế là như mọi khi hắn đã không để lại một bằng chứng pháp y nào. Không tóc, không da, không dấu vấn tay, không dấu chân. Con dao thuộc về nạn nhân, và đã bị bỏ lại hiện trường. Hắn đã không mang về vật kỉ niệm nào, không có gì có thể liên hệ hắn với hiện trường. Hắn an toàn.

Nhưng kẻ nào đó đã nhìn thấy hắn. Hắn đã trượt chân – hoàn toàn không thể chấp nhận được – và kẻ nào đó đã thấy hắn. Để chuộc lỗi này, hắn sẽ phải sửa sai. Hắn sẽ phải tìm ra và huỷ diệt kẻ đó – nam cũng như nữ.

***

"Em có đi với anh tới nhà Elrod không?" Dane hỏi.

Marlie nhìn chằm chằm vào anh, trong một lúc quá choáng tới nỗi nàng không thể tin là anh đã hỏi. Thực sự đi vào trong ngôi nhà đó... Tâm trí nàng lùi xa khỏi ý tưởng đó. Nhìn thấy nó trong đầu nàng đã đủ tệ rồi; nàng không tài nào chịu được cảnh bước vào trong căn phòng ngập ngụa máu đó.

Miệng Dane mím lại thành một đường cứng rắn khi anh nhìn nàng đột ngột trắng bệch ra. Anh nắm hai vai nàng để nàng không thể quay đi. "Anh biết anh đang đòi hỏi ở em điều gì," anh nói gay gắt. "Anh biết việc đó sẽ bắt em trả giá thế nào. Anh sẽ không hỏi trừ khi anh cần em giúp. Tất cả bọn anh đều đang quờ quạng trong bóng tối, và em là ánh sáng duy nhất của bọn anh. Có thể rất ít khả năng, nhưng nếu em ở hiện trường thật, biết đâu em bắt được thêm cái gì đó về hắn ta."

Hiện trường duy nhất nàng từng tới là khi Dusty bị giết, khi nàng nằm bất lực và theo dõi Gleen tàn sát một cậu bé nhỏ xíu, cũng bất lực như nàng. Nàng đã sống với kí ức ấy kể từ lúc đó; thật không công bằng khi Dane đòi hỏi nàng chất thêm gánh nặng vào những kí ức đó. Anh biết nàng đã phải trải qua những gì, nhưng anh không sống với nó, vì thế anh không biết sự tra tấn rõ như nàng.

Nàng nhìn vào đôi mắt nâu cực kì cương nghị, cảm thấy ý chí của anh đang tác động đến nàng. Nàng có thể chống lại anh, nàng u buồn nghĩ. Nhưng nàng khó mà chống lại những lời nài xin trong câm lặng của Nadine Vinick, của Jackie Sheets, của Marilyn Elrod. Nàng có thể nhìn thấy tất cả họ, những tiếng khóc thương đòi công lý của họ.

Tại sao nàng lại không thể vào trong tâm trí họ, thay vì tâm trí hắn? Hắn phải chọn họ theo cách nào đó; có thể một hay tất cả họ đều đã biết tên hắn. Nhưng thay vào đó chỉ có năng lượng tinh thần của hắn là vươn ra và ghi khắc vào tâm trí nàng, buộc nàng phải cảm nhận sự độc ác của hắn. Nhưng nàng đã từng một lần ở trong tâm trí của nạn nhân, đã cảm nhận cái chết của Dusty, và việc đó cũng đã gần giết chết nàng. Nàng sẽ ra sao nếu phải chịu đựng nỗi đau đớn và kinh hoàng về mặt tinh thần đó lần nữa?

"Marlie?" Dane khẽ lay nàng, buộc nàng tập trung nhìn vào anh.

Nàng ưỡn hai vai ra, gồng mình lên. Hơn cả lúc ban đầu, lúc này nàng càng không thể quay lại. "Được rồi," nàng nói vững vàng. "Em sẽ đi với anh."

Một khi nàng đã đồng ý, anh không phí phạm thời gian. Trong vòng năm phút họ đã lên đường. Mới đầu giờ chiều; nhà thờ đã mở cửa, và trẻ con ào ra khỏi khu dân cư cao cấp của gia đình Elrod. Nàng ngồi lặng yên, mắt nhìn xuống tay khi nàng cố chuẩn bị sẵn sàng. Nàng không biết phải trông chờ điều gì; có thể là không có gì, có thể nàng sẽ sống lại hình ảnh tiên thị, có thể nàng sẽ thực sự cảm nhận được cái gì đó mới.

Và có thể nàng sẽ nhìn vào gương và mặt đối mặt với tên giết người.

Nàng biết hắn, biết rằng hắn giết người mà không hề mặc cảm. Hắn thích thú việc đó. Hắn hân hoan trước nỗi đau và sự kinh sợ của các nạn nhân của hắn. Hắn đội lốt con người, nhưng hắn là một con quái vật đáng tởm, kẻ sẽ tiếp tục giết chóc cho đến khi có ai đó ngăn hắn lại.

Dane đưa xe vào lối lái xe. Ngôi nhà giăng đầy dấu niêm phong hiện trường. Mặc dù đã hai mươi tư giờ kể từ khi người ta tìm được thi thể, hàng xóm vẫn còn đứng thành từng nhóm nhỏ chỉ chỏ và xì xào, bàn tán vài chi tiết họ đã nghe được từ các phóng viên truyền hình và báo chí, và thêm vào những lời đồn thổi từ rất nhiều nguồn khác nhau đang lan toả trong khu vực này.

"Bọn anh nghĩ hắn đã vào qua ga-ra, khi cô ấy ra ngoài tối hôm đó," Dane nói, giữ một bàn tay chắc chắn trên khuỷu tay Marlie khi họ đi bộ theo đường lên cửa trước. Anh giơ niêm phong lên để họ chui qua. "Do lúc cô ấy về nhà thì đã mất điện, điều khiển tự động của ga-ra không làm việc. Cô ấy bỏ xe lại lối lái xe và đi vào bằng cửa trước. Cả hệ thống báo động cũng không làm việc, bởi vì không có điện, nhưng dù thế nào cũng chẳng ích gì: hệ thống báo động không được gắn ở cánh cửa từ ga-ra đi vào nhà. Mọi người có thể ra những quyết định ngốc nghếch, vì những lý do ngốc nghếch nhất. Ông Elrod nói rằng chỉ có cánh cửa đó không nối với hệ thống để họ có một đường vào nhà mà không cần phải vật lộn với mật mã. Chẳng khác nào họ đề một cái biển viết "Tội phạm vào đường này" ở đó.

Anh nói chuyện không ngừng khi mở cửa trước và đưa nàng vào trong. Hệ thống báo động đã bị tắt, bởi vì có quá nhiều người vào ra trong ngày hôm trước.

Marlie hít một hơi dài. Ngôi nhà có vẻ bình thường không thật, trừ bột màu đen vương vãi khắp các bề mặt bóng lộn. Đó đã từng là một ngôi nhà rất đẹp và sang trọng. Nàng tự hỏi liệu có ai còn muốn sống ở đây nữa không, liệu Ông Elrod có thể ngủ trong căn nhà này, hay có thể bán nó đi nếu ông ta không chịu được không. Có lẽ anh ta có thể bán nó cho một người di cư mới tới từ phương Bắc và không biết gì cả. Theo ý kiến của nàng, nó nên bị san bằng.

Nàng nhìn quanh những căn phòng rộng rãi, thoáng đãng, trần nhà cao vọi. Có một bầu không khí tĩnh lặng ở đây; lẽ ra nó đã là một nơi tuyệt vời để sống. Sàn nhà ở tầng dưới hoặc làm bằng gỗ bóng loáng hoặc đá lát cao cấp. Nàng im lặng đi lại qua các phòng, cố buộc mình thư giãn và để mở tâm trí, nhưng nàng không thể ngăn được nỗi sợ phải lên lầu. Nàng không muốn, nhưng biết rằng nàng sẽ phải làm.

Có lẽ họ nên đợi một ngày khác; nàng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục từ hình ảnh tiên thị. Có lẽ đó là lý do tại sao nàng không thể mở cánh cửa tâm tưởng để cho phép các cảm xúc tràn vào. Nàng liếc nhìn Dane, rồi tự ngăn chặn lời gợi ý đã nằm trên đầu lưỡi nàng. Anh không đi theo nàng từng bước, mà vẫn đứng ở ngoài cửa của mỗi căn phòng trong khi nàng vào trong. Khuôn mặt anh u ám, biểu cảm phong kín hơn bất kì lúc nào nàng từng nhìn thấy trước đây. Có một sự điềm tĩnh kì cục nơi anh, như thể anh đã quay lưng lại với bất kì lời cầu khẩn nào nàng có thể nói.

"Có gì không?" anh hỏi, thấy nàng nhìn vào anh.

Nàng lắc đầu.

Anh không thúc giục nàng. Anh không giục nàng cố gắng hơn. Anh không cố bảo nàng nhanh lên, hay bảo nàng đi lên lầu xem hiện trường đi. Anh chỉ đứng đó, chờ đợi, không gì lay chuyển được.

Nhưng khi nàng đặt tay lên tay vịn và đặt chân lên bậc cầu thang đầu tiên, anh tóm cánh tay nàng. Ánh mắt anh nhìn xoáy vào nàng, một biểu hiện nàng không hoàn toàn hiểu được nháng qua mắt anh. "Em có sao không?"

"Có." Nàng hít một hơi thật sâu. "Em không thích thú gì, nhưng em sẽ làm được."

"Hãy nhớ," anh lẩm bẩm. "Anh cũng không thích thú gì."

Nàng nhìn anh dò hỏi. "Em chưa bao giờ nghĩ là anh thích thú cả."

Rồi nàng lên trên lầu. Anh ở ngay đằng sau nàng, bước đi lặng im, sự hiện diện của anh vững chắc như một bức tường.

Tên sát nhân đã chờ Marilyn về nhà từ chỗ nào? Tiên thị của nàng không hoàn toàn bắt được chuyện đó; nó chỉ bắt đầu khi hắn bắt đầu đi theo cô qua căn nhà tối om. Có lẽ lúc mất điện, hắn đã rời chỗ trốn và tìm chỗ thoải mái để quan sát nếu có ai đến gần. Nàng dừng trên hành lang và nhắm mắt, tập trung, cố đọc bất kì nguồn năng lượng nào còn vương lại. Nàng cảnh giác mở cánh cửa tinh thần, và một đám âm thanh ập vào nàng. Nàng đóng chặt cánh cửa đó và mở mắt. Nàng đã bắt được tình cảm của rất nhiều người, của rất nhiều hoạt động; quá nhiều người đã ở đây kể từ vụ án mạng, làm mờ đi các hình ảnh.

Cánh cửa cuối hành lang vẫn để mở. Đó là phòng ngủ của Marilyn. Marlie vững vàng bước về phía đó, và ngay lập tức Dane tóm cánh tay nàng. "Anh đổi ý rồi," anh đột ngột nói. "Em không cần phải đi vào đó."

"Marilyn Elrod cũng không cần phải chết," nàng trả lời. "Cũng như Nadine Vinick hay Jackie Sheets, hay bất kì người phụ nữ nào mà hắn đã giết trước khi chuyển tới đây." Nàng dành cho anh nụ cười nhạt và kéo tay ra. "Hơn nữa, em đã ở trong đó rồi, nhớ không? Em đã ở đó khi chuyện này xảy ra."

Bốn bước chân nhanh chóng mang nàng vào trong phòng. Nàng dừng phắt. Nàng không thể đi tiếp mà không bước vào vũng máu màu nâu đậm. Không có cách nào tránh được chúng; máu vung vãi trên khắp cái thảm, trên tường, trên giường, mặc dù vũng máu lớn nhất nằm ở cạnh giường, nơi cuộc sống của Marilyn Elrod cuối cùng đã kết thúc. Nhưng cô ấy đã chiến đấu với hắn khắp cả căn phòng này, và để lại máu của mình như một chứng nhân. Khoảng mười ngọn nến thơm đặt trong những chiếc cốc nhỏ xíu của chúng vẫn đứng trên mặt tủ; kia chính là chiếc gương Marlie đã nhìn thấy tên sát nhân, nhìn thẳng vào hắn qua đôi mắt của chính hắn.

Nàng phải mở lại cánh cửa tinh thần, để có thể chắt gạn một mẩu thông tin khác. Marilyn đáng được hưởng nỗ lực đó của nàng.

"Đừng nói chuyện với em trong khoảng một phút nhé?" nàng bảo Dane, giọng nàng nhỏ, gần như không ra tiếng. "Em muốn suy nghĩ."

Có lẽ các nguồn năng lượng chồng chất thành nhiều lớp, với những lớp mới nhất ở trên cùng. Nàng nhắm mắt lại, hình dung các lớp năng lượng, gán cho chúng các màu khác nhau để nàng có thể dễ dàng phân biệt được. Nàng phải gạt các lớp trên cùng ra, lớp đó là của các thám tử, các cảnh sát mặc đồng phục, thợ chụp ảnh, đội khám nghiệm pháp y, vô số người đã vào trong ngôi nhà sau cái chết của Marilyn. Họ đã cố gắng giúp, nhưng họ lại đang cản đường. Ông Elrod cũng đã ở đây, thêm vào một lớp năng lượng khác.

Nàng gắn màu xanh dương cho các cảnh sát và những người liên quan, gắn màu đỏ cho Ông Elrod. Màu của tên sát nhân là màu đen, đậm đặc ma quái và dày khừ, ngăn mọi sự xâm nhập của ánh sáng.

Marilyn... Màu của Marilyn sẽ là một màu trắng thuần khiết, trong suốt.

Nàng hình dung bức tranh trong đầu, nhìn thấy các lớp, tập trung vào chúng để lãng quên hết mọi thứ khác. Nàng chỉ tồn tại ở bên trong, kéo mọi thứ vào nội tâm để cho khả năng của nàng không bị phân tán. Nàng hết sức khéo léo tách lớp màu xanh dương ra và đặt nó sang một bên. Tiếp theo là lớp màu đỏ, rất mỏng bởi vì Ông Elrod không đóng góp gì nhiều, khó xử lý hơn. Cả lớp ấy cũng đặt sang một bên.

Chỉ còn lại màu đen và màu trắng, nhưng hai lớp ấy vặn xoắn với nhau đến nỗi nàng không biết nàng có tách chúng ra được không. Tên giết người và nạn nhân, khoá lại với nhau trong cuộc vật lộn sinh tử. Marilyn đã thua trong trận chiến đấu ấy.

Nàng hiểu rất rõ rằng nếu nàng cố kéo hai lớp tách ra, nàng có thể phá huỷ chúng, phá huỷ thông tin trong chúng. Nàng sẽ phải để mặc chúng như cũ.

Giờ là lúc mở cánh cửa ra. Trong tâm tưởng nàng bước vào trong hai lớp năng lượng, giống như bước vào một đám sương mù, năng lượng bao bọc xung quanh nàng. Nàng để cho chúng bao quanh, nhấn chìm nàng hoàn toàn. Và rồi nàng mở cánh cửa.

Cú tấn công của ma quỷ làm nàng nghẹt thở, nhưng không có gì xa lạ với nàng. Nàng buộc mình không được rút lui, mà phải nghiên cứu nó, trong lúc chiến đấu để ngăn nó không làm nàng choáng ngợp như lần đầu tiên. Nàng không thể để mình bị hút vào trong việc dựng lại vụ án mạng, nếu không những tác động của nó sẽ làm nàng kiệt lực, nàng sẽ không thể tiếp tục.

Lớp năng lượng ma quỷ quằn quại quanh nàng, nhưng một thoáng màu trắng liên tục chạm vào nàng, làm nàng sao lãng. Nàng gạt mối tiếp xúc đó đi, tập trung đọc mọi làn sóng năng lượng đen tối.

Chẳng có gì mới, không có dấu vết nào về việc tại sao hắn lại chọn Marilyn làm nạn nhân. Một cú chạm màu trắng lại chọc vào nàng. Có cái gì đó van nài trong ấy, một sự kiên quyết đòi hỏi sự chú ý của nàng.

Marlie lùi lại. Nàng không thể trải nghiệm cái chết của Marilyn. Đơn giản là không thể.

Nhưng lớp năng lượng màu trắng thúc bách nàng hơn nữa. Năng lượng ma quỷ của kẻ giết người đã bị gạt sang một bên. Marlie nhìn thấy nó rõ ràng trong đầu mình, và cực kì ngạc nhiên, vì nàng không hề làm việc đó. Nàng nhìn trở lại màu trắng, và khoảng ngừng tập trung ấy đã đủ để luồng năng lượng màu trắng tràn vào.

Sợ hãi bóp nghẹt trái tim nàng khi lòng nàng chỉ còn nỗi hoảng loạn. Và rồi một cảm giác bình tĩnh lẻn vào, một sự an ủi câm lặng.

Nàng đứng đó tắm trong màu trắng thanh khiết. Đó không phải là nguồn năng lượng của những giây phút cuối cùng của Marilyn, của cuộc vật lộn đầy sợ hãi và đau đớn của cô ấy. Đó là nguồn năng lượng sau này, và nó không phải trong quá khứ. Nó ở đây. Nó là hiện tại.

Không có câu nói nào nên lời, không có từ ngữ thực sự. Marilyn không còn phải chịu đựng đau khổ nữa. Cô ấy đã an nghỉ. Nhưng vẫn còn có một cảm giác lấn cấn; cô ấy không muốn rời đi. Công lý còn chưa được thực thi, cán cân vẫn đang nghiêng về một phía, và Marilyn không thể ra đi chừng nào tên giết người vẫn còn săn lùng các phụ nữ vô tội trong bóng đêm.

Đừng lo, Marlie thì thầm trong tâm trí nàng. Hắn đã mắc sai lầm. Giờ Dane sẽ bắt được hắn.

Mặc dù lời đảm bảo đó được chào đón, nó không tạo ra khác biệt nào. Marilyn sẽ vẫn còn lưu lại cho đến phút cuối cùng.

Một âm thanh đánh vào nhận thức của Marlie. Nó rất phiền phức, nhưng không chịu lùi. Bản năng nàng nhận ra nguồn của nó, và nàng tự động phản ứng lại.

Giờ tôi phải đi. Anh ấy đang gọi.

Tuy nhiên nàng vẫn miễn cường rời khỏi sự thanh thản ấy. Nàng do dự, và cảm thấy cú chạm cuối cùng của năng lượng màu trắng.

"-Marlie! Chết tiệt, trả lời anh!"

Nàng mở mắt nhìn vào khuôn mặt tức tối, lo lắng của Dane. Anh đang lay nàng, và đầu nàng bị giật sang hai bên Nàng nhắm mắt lại để khỏi bị chóng mặt. "Ngừng lại," nàng hổn hển.

Anh ngừng, và ôm nàng vào lòng. Nàng có thể cảm nhận tim anh đang đập vào lồng ngực như sấm, mạnh mẽ và gấp gáp. Anh ôm đầu nàng vào ngực mình, và vòng tay của anh chặt đến nỗi ép cả xương sườn nàng lại.

"Em đang làm gì thế?" anh quát. "Chuyện gì đã xảy ra? Em cứ đứng đó như một con búp bê suốt cả nửa giờ. Em không trả lời anh, thậm chí không mở mắt!"

Nàng vòng tay quanh anh. "Em xin lỗi," nàng thì thầm. "Em đã không nghe thấy anh. Em đang tập trung."

"Anh không gọi cái đó là tập trung, bé cưng. Em tự đặt mình vào trạng thái bất tỉnh, và anh không thích thế. Đừng bao giờ làm lại việc đó nữa, em nghe thấy không?"

Nàng nhận ra nàng đã làm anh sợ, như tất cả những người đàn ông mạnh mẽ, anh không thích thế chút nào. Trong lúc giận dữ anh thậm chí còn gọi nàng là "bé cưng," một điều anh đã không làm kể từ khi nàng bảo anh nàng không thích bị gọi như thế.

Anh cúi đầu xuống với nàng, ấn trán anh vào tóc nàng. "Đây là một ý tưởng tồi tệ," anh lẩm bẩm. "Hãy ra khỏi chỗ này thôi."

Nhưng vì anh là cớm, khi họ đi được nửa đường xuống cầu thang anh miễn cưỡng hỏi, "Em có bắt được cái gì không?"

"Không," nàng khẽ nói. "Không có gì có ích cả." Nàng không kể với anh về sự hiện hữu của Marilyn, hiền hoà nhưng kiên quyết, nhẫn nại chờ đợi. Việc đó chẳng liên quan gì đến cuộc điều tra cả. Đó là việc riêng tư, giữa nàng và Marilyn, cả hai người đều là nạn nhân của cùng một con quỷ, nhưng theo hai cách khác nhau.

Dane mở cửa, và nàng bước ra ngoài. Ánh mặt trời chói chang chiếu thẳng vào mắt nàng, nhất thời làm nàng bị loá, và nàng dừng bước. Nàng không thấy người ta đang lao về phía nàng cho đến khi họ đã ở ngay trước mặt nàng.

"Tôi là Cheri Vaughn ở đài WVTM-TV," một người phụ nữ trẻ nói. "Chúng tôi nghe nói Sở cảnh sát Orlando đã dùng một nhà ngoại cảm tên Marlie Keen để trợ giúp họ tìm hiểu tên Đồ tể Orlando. Cô có phải là Marlie Keen không?" Rồi cô ta ấn một cái micro to đùng màu đen vào trước mặt Marlie.

Choáng váng, nàng nhìn chằm chằm vào cô gái trẻ mảnh mai, ăn mặc đúng mốt, và vào người đàn ông bụng phệ, mặc quần sooc với một chiếc camera đặt trên vai đứng đằng sau cô ta. Một chiếc xe tải bên hông vẽ biểu trưng của đài truyền hình đang đậu ở lề đường, và đám đông hàng xóm cũng tăng lên đáng kể do bị camera của đài truyền hình kéo tới. Dane gần như thô bạo chắn trước mặt nàng. "Tôi là Thám tử Hollister," anh quát. "Cô đang đứng trong vòng niêm phong của cảnh sát. Cô phải đi ra ngay – đi ngay."

Nhưng Cô Vaughn dai dẳng chỉ bước nhẹ qua anh và một lần nữa ấn chiếc micro vào trước mặt Marlie. "Cô có phải là nhà ngoại cảm không?"

Những cảm xúc bối rối mạnh mẽ đồng loạt tấn công Marlie. Nàng không thể đọc được Dane; tấm khiên tư tưởng của anh quá mạnh. Nhưng Cheri Vaughn, tham vọng và hơi lo lắng, thì không phải là đối thủ của Marlie. Marlie thậm chí không cần phải cố gắng; sự thật tổng tấn công vào nàng như một cơn sóng thần.

Cơn choáng váng dồn đến tận đáy dạ dày nàng, và nàng gần như nghẹn thở vì cảm giác bị phản bội đã dâng lên đến cổ họng. Rất có thể ai đó khác đã làm rò rỉ thông tin nàng có liên quan – nhưng không ai khác làm thế cả. Và chỉ có một người duy nhất biết nàng sẽ ở đâu vào đúng giây phút này mà thôi.

Nàng cảm thấy lạnh, lạnh chết người, và đột ngột cô đơn. Hết sức chậm rãi, khuôn mặt nghiêm nghị, nàng nhìn vào Dane. Anh vẫn mang biểu cảm u ám đó, đôi mắt anh nhíu lại và dữ dội như mắt đại bàng khi anh nhìn nàng. Nàng gần như không thở được. Lời buộc tội và cảm giác bị phản bội hiện lên trên mặt nàng khi nàng lấy tay che ngang micro.

"Anh đã lừa tôi," nàng nói với người đàn ông nàng đã yêu, người đàn ông đã sử dụng nàng.

Chú thích:

[1] Nhân vật Thám tử Theo Kojak của Sở cảnh sát New York trong phim truyền hình dài tập Kojak của Mỹ (wikipedia)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.