Tội Cho Cô Gái Đó

Chương 14: 20 tuổi đi học lại




Rer trở về biệt thự William,hắn lên phòng tắm rửa trong lúc người làm dọn bữa trưa.Anh xuống dưới, cô quản gia cúi đầu chào rồi cùng người làm đi vào trong, bàn ăn rộng lớn

Nhiệm vụ lần này phải chăng anh cần thêm người?,Rer nghĩ đến ngay Đức và Tuấn.Hẳn là mỉm cười, nụ cười ác quỷ khi cầm máy điện thoại lên, tra danh bạ tên Đức.

Quán bar ồn ào náo nhiệt, Đức đang hăng say nhảy nhót, biết là có điện thoại nhưng anh chẳng thèm bắt máy, cứ để điện thoại rung chuông đổ số, anh vẫn không quan tâm.Gọi vài lần cho Đức không được, Rer lấy làm tức, gọi ngay đến số của Tuấn. Tuấn thì rảnh rỗi sinh ra nông nổi bắt máy luôn và cũng bị ăn mắng thay Đức luôn. Quá là oan uổng mà không dám kêu ca.

Mắng cho đã đời,Rer mới vào vẫn đề chính:

“Ngày mai cậu với Đức sang Việt Nam nhập học lớp 12A1, trường LM cho tôi nha, nghe rõ không?”

“Cậu hâm à, tui hai mươi tuổi rồi học hành chi nữa, mà cậu thích học thì học một mình bắt bọn tui khổ sở làm gì”! –Tuấn hét ầm vào loa, đầu giây bên kia Rer phải để điện thại xa xa tai một chút.

“Ở Anh ăn cho sướng sang đấy chi cho khổ, tui không sang đâu nhá”– Tuấn nói tiếp

[size=150][b]”có nhiệm vụ xang đi”– Rer buông giọng nhẹ, Tuấn cũng đa phần là hiểu biết nhiệm vụ anh nói quan trọng tầm cỡ.

“Về ngay đi Đức, Rer nó đang điên đây này, cậu chui ở đâu mà nó gọi chục cuộc không nghe thế?”Đức nghe xong hơi bị choáng, mà Tuấn cũng tài thật,hắn ta chỉ gọi chín cuộc thôi mà.

“Cái…cá­i gì, nó về từ bao giờ thế?” “Thì cứ về đây nhanh, ai bảo cậu không nghe máy làm tôi ăn mắng oan này” “đang về đây”

nhanh chóng rời khỏi bar, về ngay, cơn đại hồng thuỷ này lớn quá, gió thổi mạnh quá khiến Đức rựng cả tóc gáy lẫn tóc mái…Xe đỗ, Đức đi vào, Tuấn đang ngồi lù lù một đống chơi game trên điện thoại mà giật mình khi thấy bộ dạng của Đức.

Cái áo mưa rộng thùng thình kèm theo cái mũ bảo hiểm chất dành cho dân đua mô tô phân phối.Tuấn khẽ nhíu mày, lại gần cửa nhìn ra ngoài.

“lạy má “trời nắng to, ô tô của Đức còn đậu ngoài sân, nhưng sao hắn ta lại thế này…và Tuấn bật cười lớn

“Này, tôi không nghĩ trời nắng phải mặc áo mưa và đi ô tô phải đội mũ bảo hiểm đâu đấy“.

“hắn ta đâu?”

“Ở bên Việt ý, mà mặc thế này đúng thật dân chơi không sợ mưa rơi, thằng hâm hấp”–Tuấn lại ôm bụng cười.

“Khổ quá, sao cậu bảo hắn ta đã về rồi”–ĐỨC la ầm lên, cởi phang cái áo mưa và mũ bảo hiểm ra.

“Tôi có nói câu ý sao? Hử” “Không nói nhưng hàm ý là vậy.” – Đức than.Chả là, mỗi lần Đức và Tuấn không nghe điện thoại hay mắc lỗi gì đó là Rer sẽ chừng phạt theo gia pháp

(@song: tới cả gia pháp đới nhá)

Nhưng, hôm nay là lần đầu Tuấn thấy Đứcphòng tránh theo kiểu này đấy.

Sau một hồi vật lộn cười, Đức cũng vào chủ đề chính cần bàn, khi nghe xong điều Tuấn nói, Đức thét lên “Đi học á, hâm hấp à! Why? Mình 20 tuổi đầu rồi mà lại phải đi học cùng mấy đứa 18 á?”

“có nhiệm vụ nên Rer mới gọi? – Tuấn nói một cách hàm ý, Đức hiểu và cũng đoán ra nhiệm vụ gì mà cần hai người bọn anh giúp nữa. Lủi thủi lên dọn đồ cho chuyến bay ngay đêm nay

Sáng hôm sau, cả hai đã có mặt tại sân bay Việt Nam.Hai mươi phút sau, Đức và Tuấn mới có mặt tại biệt thự

Vừa nhìn thấy Rer cả hai đã không đếm xỉa hắn bằng cách khen lấy khen để khung cảnh của căn biệt thự”Oa, lâu lắm không về đây, vẫn đẹp như trước nhỉ?” Đức – Tuấn cười toe toét

“Công nhận vẫn không thay đổi – Đức tặc lưỡi

“Tất nhiên, cái đẹp thì không nên thay đổi – Rer cười lạnh

“Nhưng sao mặt cái mày có đẹp đâu mà không thay đổi đi, Rer” – Đức nói khôn quá, ăn ngay cái củi trỏ của Rer đại nhân

“ÁC MA đã xuất đầu lộ diện bên Việt sao”- Đức và Tuấn trợn mắt nghe Rer nói

“Đúng vậy! Và đang tìm kiếm bộ phần mềm SOS trong trường đại học LM”- Rer cầm tách càfê nhấm ngụm.

ÁC MA ai chả biết danh tiếng lẫy lừng của ả ta trong Hắc Đạo. Là sát thủ máu lạnh cánh tay phải đắc lực của DƯƠNG HƯƠNG MAI người thừa kế duy nhất của ông trùm xã hội đen.

ÁC MA ả ta có nguy cơ là người sẽ thay đổi cả Thế giới ngầm này vào ngày VAMPIRE -ngày hội tắm máu

“ngày đó sẽ xảy ra vào một năm sau,ngày mà thế giới ngầm của chúng ta thay đổi!”