Tôi là Ê-ri

Chương 22



Hôm đó, thời tiết rất lạnh, lại có tuyết rơi rất dày. Chúng tôi lập mưu, xin bọn chúng vào nhà vệ sinh để tìm xem có chỗ nào có thể trốn ra ngoài được không. Nhưng bọn chúng ép cả bốn đứa chúng tôi phải vào nhà vệ sinh một lượt. Bọn tôi thầm nghĩ vậy cũng tốt, chúng tôi càng có cơ hội chạy trốn cùng nhau. Nhưng khi đã vào đến nhà vệ sinh, chúng tôi thất vọng nhận ra không có đường nào có thể chạy thoát đành ngậm ngùi nghĩ cách khác. Thời gian trôi qua được khoảng một tiếng, chúng tôi đã phát hiện ra lối có thể thoát khỏi căn phòng đang bị nhốt. Căn phòng này có một cái cửa sổ bằng kính giống loại kính chớp. Chúng tôi kéo từng tấm kính ra cho đến khi hở hẳn một khoảng trống đủ để người chui lọt qua được. Tôi nói với mọi người rằng, không nên mang gì theo ngoài tiền và hộ chiếu. Không cân phải tiếc bất cứ thứ gì, vứt hết đi nếu không chúng ta sẽ không thể trốn thoát. Mọi người đều làm theo lời tôi nói. Chúng tôi chui ra ngoài bằng cách trèo qua cái cửa sổ đó. Nó không cao lắm nên cũng không phải mất quá nhiều sức để trèo. Ra đến bên ngoài, chúng tôi nhận thấy đằng sau ngôi nhà là một khu vườn trồng rau. Mặt đất rất ẩm ướt. Chúng tôi phải lội qua lớp bùn nhầy nhụa, dính như keo mới có thể ra được đến đường cái để vẫy xe. Lúc đó tôi cảm thấy rất hồi hộp, lo sợ sẽ bị bọn chúng bắt lại. Nếu bị bắt, rất có thể bọn chúng sẽ không tiêm thuốc mà bắn chết chúng tôi ngay lập tức.

Tôi và các bạn đưa nhau chạy ra một con đường lớn mới mở. Tình cờ gặp một chiếc xe taxi đang chạy qua, chúng tôi vẫy xe, xin tài xế đưa chúng tôi ra khỏi nơi này. Người tài xế nhìn chúng tôi chắc cũng đoán được chúng tôi đang chạy trốn ai đó nên có lẽ anh ta cũng sợ bị liên lụy, dù vậy vẫn chở chúng tôi ra khỏi đó. Khi xe chạy được một đoạn không xa lắm, tôi thấy anh ta dùng bộ đàm thường dùng trên xe taxi, nói cái gì đó với ai cũng không rõ. Tài nghe hiểu nên dịch lại cho chúng tôi biết rằng anh ta đang báo cáo với một ai đó về bốn cô gái Thái đang chạy trốn. Tôi liền bảo anh tài xế dừng xe và nói với anh ta chúng tôi sẽ tìm cách tự đi với nhau. Anh ta cũng chịu dừng xe. Ban đầu, chúng tôi dự định sẽ ngồi taxi đến tận Tokyo. Nhưng để đến được đó chắc chắn phải mất khá nhiều thời gian. Tiền taxi chắc cũng không hề rẻ. Và quan trọng là rất có thể chồng của Lếp sẽ dùng cách chặn ngang đường bắt chúng tôi. Vì thế, chúng tôi đành phải vẫy một chiếc xe riêng bất kỳ chạy qua, xin họ cho đi nhờ đến ga tàu điện nào đó gần nhất, miễn là không phải ga Matsumoto mà đêm qua chúng tôi đã đến. Rất may, cũng có người tốt bụng chịu chở chúng tôi. Chúng tôi muốn anh tra đưa đến ga tàu điện gần nhất, nhưng người lái xe có ý định bắt chúng tôi nộp cho cảnh sát. Vì lý do gì thì không ai biết. Tôi vội bảo anh ta dừng xe lại rồi xuống xe. Chúng tôi không thể để cảnh sát bắt vì tất cả đều không có hộ chiếu và quan trọng là mọi người đều muốn ở lại kiếm tiền chứ chưa muốn quay về Thái Lan. Đêm đó, cả lũ chúng tôi nhìn ai cũng lếch thếch, khổ sở, giày dép dính đầy bùn đất, lại còn phải đổi xe nhiều lần. May mắn thay, cuối cùng cũng trốn thoát đến một ga tàu điện. Tại ga, chúng tôi chỉ dám mua vé đến tỉnh kế tiếp mà thôi.

Chúng tôi không dám mua vé tàu chạy thẳng đến Tokyo vì sợ chồng Lếp sẽ chặn bắt chúng tôi tại ga tàu lần nữa. Vì thế chúng tôi đã xuống tàu ngay ở trạm tiếp theo. Sau đó lại ngồi taxi đến một ga tàu khác để đổi chuyến tàu khác vào Tokyo. Lúc đó thật là vất vả nhưng may là Lếp mang theo người khá nhiều vàng và tiền nên cuối cùng cũng trốn được đến Tokyo. Ai nấy đều hớn hở, vui mừng vì nghĩ rằng như thế là đã thoát chết. Chúng tôi xuống ga Ueno, ga xe lửa cuối cùng rồi đi tìm một quán cơm để ăn. Vì không ai có bạn bè hay người quen ở Tokyo cả nên chúng tôi ngồi bàn bạc với nhau xem sẽ làm gì tiếp theo. Trong lúc đang ngồi thảo luận bằng tiếng Thái thì có một anh chàng đến ngó qua mặt chúng tôi và hỏi: “Các cô là người Thái à?”.

Chúng tôi vô cùng vui mừng vì gặp được người Thái. Chúng tôi nói chuyện với anh rồi nhờ anh giúp đỡ, kiếm việc làm hoặc tìm nhà. Anh nhận lời giúp, nhưng đêm nay chúng tôi phải tìm một khách sạn ngủ tạm trước vì phòng trọ của anh là phòng trọ của nhân viên, không thể đưa người ngoài đến ngủ được. Chúng tôi đành phải tìm thuê phòng trong khách sạn để ngủ qua đêm chờ đến sáng. Sáng hôm sau, anh chàng đó đưa chúng tôi đến gặp một người đàn ông khác, cũng là người Thái. Sau khi đã làm quen, người đàn ông đó đưa chúng tôi đi tìm việc làm. Bốn người chúng tôi được làm việc trong một quán karaoke nằm trong khu phố Shinjuku thuộc quận Kabukicho (khu đèn đỏ ở Tokyo). Đó là một quán karaoke bình thường, ở đó có rất nhiều các cô gái Thái khác cùng làm việc cho một má mì người Đài Loan, đồng thời là chủ quán.

Khi cả bốn chúng tôi đã được nhận vào quán làm việc, má mì nói có phòng trọ cho chúng tôi ở cùng nhau nhưng phải đóng tiền thuê phòng theo đầu người, mỗi người năm man. Chúng tôi cũng vui vẻ đồng ý. Có một chuyện khiến tôi có cảm giác, đất nước Nhật Bản này thật là bé nhỏ, không rộng lớn như tôi từng nghĩ đó là tôi vô tình gặp lại Mèm, người yêu của anh Tùn, người đã đưa tôi qua Nhật. Trông thấy tôi, Mèm nhảy lên vì vui sướng. Tôi hỏi cô ấy sao lại đến đây vì nghĩ chắc chúng tôi khó lòng có thể gặp lại nhau. Mèm kể lại anh Tùn là người đưa cô sang Nhật. Cô ấy cũng được đưa đến ở ngôi nhà trên đường Ladprao như bảy người chúng tôi, rồi cũng phải sang Malaysia và ở lại đó. Cô ấy cũng trải qua mọi qua mọi việc y như những gì mà bảy người chúng tôi đã từng trải qua. Khi đến Nhật cũng được đến ở với chị Tíc, người từng là bà chủ của cả bảy đứa chúng tôi. Hiện tại, Mèm đến làm việc trong quán này vì chị Tíc không bán cô cho người khác. Chị Tíc chính là má mì của Mèm nhưng lại gửi Mèm làm việc trong quán của người khác. Mèm đã làm việc với bà má mì người Đài Loan này được khoảng một tháng rồi. Hàng tuần, chị Tíc sẽ đến đây thu tiền công làm việc của Mèm để trừ vào tiền nợ mà cô ấy phải trả. Mèm nói hầu như ngày nào cô cũng có khách, có ngày đến hai lượt khách. Mỗi đêm cũng kiếm được cả chục nghìn bạt. Hiện tại cô ấy đã trả được khoảng một nửa số nợ rồi. Tôi liền giới thiệu để Lếp, Tukata và Tài làm quen với Mèm. Cả năm người chúng tôi ở cùng trong một ngôi nhà. Sáng hôm sau, chúng tôi đều có khách đến đón đi làm và đều phải tự mình đi bộ về nhà trọ. Trước đó mọi người đều đã tìm hiểu kỹ đường đi lối lại rồi nên tôi tin mọi người không thể đi lạc đường hay không thể tìm được đường về nhà. Nhưng đến tối muộn, khi tất cả mọi người đều đã trở về phòng trọ rồi mà vẫn không thấy Tài trở về. Ba ngày ba đêm trôi qua, cũng không thấy bóng dáng cô ấy đâu. Lúc đó tôi nghĩ chắc Tài đã bỏ trốn, vì chị Tíc vẫn đến quán này thu tiền của Mèm và biết đâu sẽ gặp Tài trong khi cô ấy lại đang trốn nợ chị Tíc. Tất cả chúng tôi đều hiểu và thông cảm cho suy nghĩ của Tài. Tôi nghĩ rằng người như Tài chắc chắn sẽ có thể tự chăm sóc được cho bản thân. Thi thoảng khi nghĩ đến cô ấy, tôi lại lo sợ, có khi cô ấy đã bị khách giết chết trong khác sạn rồi cũng nên. Tôi nghe ngóng tin tức nhiều ngày nhưng không tin nào liên quan đến việc có người Thái Lan bị giết chết ở Nhật Bản. Vì thế, tôi tin rằng cô ấy vẫn còn sống. Sau ngày đó, Tài không liên lạc với chúng tôi nữa.

Bốn đứa chúng tôi sống với nhau khá hòa thuận, vui vẻ. Hầu như đêm nào chúng tôi cũng có khách nên càng có tiền tiêu pha thoải mái. Ai thích gì thì mua nấy một cách dễ dàng. Lúc đó chúng tôi thấy việc kiếm tiền quá đơn giản. Nếu hôm nay tự nhiên muốn mua một chiếc túi xách hàng hiệu đắt tiền thì chỉ cần làm việc ba, bốn ngày sau là có thể mua được, hoặc có thể mượn tiền của bạn mua trước rồi từ từ kiếm tiền trả lại sau. Chuyện vay tiền của bạn tiêu với chúng tôi là điều hết sức đơn giản. Đứa nào cũng có thể mua một chiếc túi xách thương hiệu Louis Vuitton, có đứa còn mua cả bộ, giá hàng trăm nghìn bạt cũng không thành vấn đề. Chúng tôi mua dần dần. từng chiếc một, không đến một tháng là đủ bộ sưu tập. Khi mua vàng, nếu mua lắt nhắt từng chỉ một thì lại thấy không hả dạ nên nói chúng tôi đeo cả ki-lô vàng trên người cũng không sai, có nghĩa là đeo liền một lúc từ bốn, năm dây trở lên, nhìn vào không khác gì bọn phường chèo hay mấy cái tủ vàng di động. Không phải chỉ có bốn đứa chúng tôi có cái kiểu đeo vàng như thế ma là tất cả phụ nữ Thái Lan ở Nhật Bản ai cũng như vậy. Trông có vẻ lố, nhưng vì tiền ở đây kiếm quá dễ dàng. Với lại, dù có đi đâu lúc đêm khuya trong các ngõ vắng cũng không có chuyện trộm cướp rình rập vì ở Nhật Bản an Nỉnh rất tốt, không có trộm cướp, móc túi nhan nhản như ở Thái Lan. Ai muốn đeo vàng, đeo kim cương to cỡ nào cũng cứ thoải mái mà đeo, lúc nào cũng an toàn. Có lẽ vì thế mà đất nước họ mới có thể phát triển và không có sự phân hóa giàu nghèo quá lớn. Bọn họ luôn ở vị thế công bằng. Tôi nghĩ có khi họ còn chẳng biết đến từ “kẻ giàu”, “người nghèo” nữa cơ. Nếu có người nghèo thì chắc cũng có ít đến mức không thể ít hơn được nữa. Không giống như ở Thái Lan, xã hội phân hóa thành nhiều tầng lớp. Thế nào nhỉ? Tôi nghĩ trước sau gì, ai rồi cũng phải chết. Tôi không hiểu sao người ta phải ganh đua ghen ghét nhau làm gì cho mệt. Người giàu có cỡ nào rồi cũng vẫn cứ phải chết, mà chết đi rồi cũng có mang theo được cái gì đâu.

Hàng ngày, khi trở về phòng trọ, chúng tôi giúp nhau làm thức ăn, lau dọn nhà cửa. Có sự phân công rõ ràng ai là người giặt quần áo, nấu cơm, ai là người lau nhà, rửa bát. Tôi được giao nhiệm vụ nấu ăn cho cả phòng. Món ăn chính hàng ngày của chúng tôi thường bao gồm nộm Thái, bún và nước dùng. Chúng tôi thích ghép đôi để chơi với nhau. Mặc dù cả bốn chúng tôi đều cùng sống trong một phòng nhưng chắc chắn sự thân thiết sẽ không giống nhau. Mỗi người thường chỉ tâm sự riêng với một ai đó. Tôi thân với Lếp hơn cả, còn Tukata thân với Mèm, đi đâu cũng có nhau. Lếp may mắn hơn mọi người vì còn nhiều tiền vàng mang theo khi bỏ trốn, cũng chính vì thế mà cô ấy rất ít làm việc. Cô ấy bán vàng lấy tiền tiêu và tiêu tiền rất giỏi, thích gì là phải mua cho bằng được. Hôm nào gặp khách mặt mũi ưa nhìn thì cô ấy mới chịu đi làm việc. Dù khách trả tiền công không cao cô ấy cũng vẫn vui vẻ làm. Chúng tôi ở Shinjuku một thời gian thì bắt đầu tìm đếm các quán bar Hosto, quán bar của bọn đàn ông Thái sang phục vụ các bà khách.

Chúng tôi bắt đầu lười làm việc, không chịu tiếp khách, chỉ lo chơi bời. Nếu có khách quan trọng, không thể từ chối thì chúng tôi mới đi nhưng chỉ đi theo giờ hoặc đi khi đã thật sự không còn tiền tiêu. Nếu phải qua đêm với khách, chúng tôi thường trốn về lúc nửa đêm khi khách đã ngủ say để kịp đến các quán bar Hosto chơi, thông thường là vào khoảng thời gian từ hai đến sáu giờ sáng. Hầu như đêm nào chúng tôi cũng đi chơi như vậy. Riêng tôi không mê mẩn đàn ông lắm. Tôi chỉ đi chơi cùng Lếp vì cô ấy muốn thế. Ngược lại, Lếp và Tukata rất mê mẩn lũ đàn ông trong đó. Còn Mèm, tôi thấy cô ấy cũng không hám trai cho lắm. Cô ấy thích rượu hơn thích đàn ông. Nếu có rượu, cô nàng có thể ngồi uống từ sáng đến tối được.

Cuối cùng, Lếp đã có thể liên lạc với gã bồ người Thái của mình. Hắn theo cô ấy đến tận Tokyo ở cùng. Thời gian đầu cả hai còn ở riêng mỗi người một nhà. Nhưng một thời gian sau, Lếp nói với tôi rằng cô ấy muốn dọn đến ở cùng người yêu. Tôi bèn ngăn cản:

“Không được, mày không thể bỏ mặc tao thế được”.

Nhưng Lếp vẫn cố tình đi cho bằng được, nói thế nào cũng không chịu nghe. Thời gian đầu Lếp đến ngủ cùng hắn ta hai, ba đêm mới về phòng một lần. Nhưng khi về, mọi người trong phòng lại không thích nói chuyện với Lếp vì giận Lếp bỏ theo trai. Nếu Lếp đi ngủ với khách hoặc được khách nuôi thì chúng tôi sẽ không bao giờ ngăn cản cô. Nhưng đằng này, cô ấy lại phải chu cấp tiền cho bồ vì hắn biết tiền bạc mà Lếp mang theo vẫn chưa tiêu hết. Cuối cùng Lếp thu dọn đồ đạc đến ở hẳn với hắn ta. Ngày Lếp chuyển đi, tôi và cô ấy đã cãi nhau to tiếng, đến mức cắt hết tình bạn bè và không muốn nhìn mặt nhau nữa. Tôi thấy rất khổ tâm và đau lòng khi phải mất một người bạn tốt như Lếp chỉ vì một tên đàn ông. Tôi sợ Lếp sẽ bị hắn lừa hết tiền bạc cho đến khi cô ấy chẳng còn gì và phải quay lại làm nghề cũ.

Thế là phòng của chúng tôi chỉ còn lại có ba người. Tukata và Mèm thường hay cãi nhau, vì hai người đó bằng tuổi nên không ai chịu nhường ai. Vì thế, tôi phải chơi thân với cả Mèm và Tukata. Nếu hai người không nói chuyện với nhau, tôi sẽ phải cố gắng giảng hòa nhưng không phải lúc nào cũng thành công. Tukata kết thân với một người bạn mới vào làm việc trong quán. Bạn mới của Tukata là hai chị em ruột, tên là Nừng và Bi. Cả tôi và Mèm cũng biết hai chị em họ. Nừng và Bi kể cho chúng tôi biết, bố họ là gay, quen biết nhiều người nổi tiếng trong làng giải trí Thái Lan. Chính ông là người đã đưa họ sang Nhật Bản làm việc. Hai người nói với chúng tôi rằng, khi còn ở Thái Lan, cả hai đều nghiện thuốc phiện. Bố họ từng cố gắng đưa cả hai đến trại cai nghiện một lần và đã cai nghiện thành công, nhưng khi trở về nhà lại tái nghiện và ngày càng trở nên nghiện nặng hơn trước. Họ dính vào đủ loại thuốc gây nghiện, từ heroin cho đến ma túy nên mắc chứng kiết lỵ nặng, nhiều lần tưởng không qua khỏi. Hai người phải làm việc hoặc bán thân, hoặc làm cò mồi cho gái bán dâm để có tiền hút thuốc phiện. Bố họ sợ hai người có ngày sẽ bị đi tù, nếu không có thể sẽ chết vì thuốc phiện nên đưa cả hai sang Nhật. Hoàn cảnh của họ cũng giống như Mèm nhưng hai chị em may mắn hơn khi có người đến trả tiền chuộc. Hai chị em đều trở thành vợ hờ của một tay Yakuza. Nhưng họ cũng không mấy quan tâm cho dù người ngoài có nhìn họ thế nào đi chăng nữa. Họ nói với tôi:

“Miễn sao móc tiền của lão càng nhiều càng tốt. Cả hai chị em cùng giúp nhau moi tiền lão lại càng hay”.

Đặc biệt, lão chồng hờ của họ cũng không phản đối việc cả hai thỉnh thoảng ra ngoài làm thêm vì bản thân hắn ta cũng đã có vợ. Ngày nào hắn đến tìm thì chị em họ phải ở nhà, không được phép ra ngoài hay đi làm.

Tukata ngày càng trở nên thân thiết với chị em họ nhưng cô ấy vẫn chơi thân với tôi như cũ. Tukata thường rủ Nừng và Bi đi bar Hosto với cô ấy nên bọn họ càng hợp nhau hơn. Thời gian sau này, tôi ít đến bar Hosto với Tukata. Mèm thân thiết với tôi hơn, đi đâu cũng đi cùng nhau, tôi nói gì cô ấy cũng nghe theo. Mèm chưa từng làm trái ý tôi, ngay cả việc muốn tôi đi chơi bạc ở nhà bạn. Nặng hơn, tôi thường xuyên lui tới các sòng bạc, Mèm luôn luôn đi cùng tôi. Mèm chưa từng ngồi chơi cùng nhưng lần nào cũng đến nằm ngủ trong sòng bạc chờ tôi. Nếu tôi thua bạc, Mèm sẽ ném tiền cho tôi chơi tiếp cho đến khi thua hết sạch tiền rồi mới chịu về nhà. Cho dù thế nào, Mèm cũng sẽ chiều ý tôi. Cô ấy chưa từng ngăn cản hay ca thán bất cứ điều gì. Tôi giống một đứa bạn tồi, chỉ biết lấy tiền của cô ấy tiêu. Nhưng Mèm vẫn không hề có một lời phật ý. Mèm nói với tôi:

“Nếu thích thì cứ chơi cho đã. Khi nào chán, muốn dừng thì dừng”.

Đó là câu nói vô cùng ấn tượng. Chính câu nói ấy đã kéo tôi ra khỏi con ma cờ bạc một thời gian khá dài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.