Tôi là Ê-ri

Chương 33



Bọn họ nói rắng chắc chắn chúng tôi sẽ bị giam ở đây khá lâu nhưng mỗi tuần bọn họ sẽ cho chúng tôi đi mua sắm một lần. Tôi hỏi:

“Thế chúng ta ra ngoài bằng cách nào? Trong này có đến hàng trăm người, người ta quản thế nào được”.

Bọn họ nói:

“Chúng có cách riêng của chúng”.

Rồi họ hỏi tôi:

“Mày có mang theo quần áo gì không hả? Để khi ra ngoài còn có cái mà mặc cho tươm tất. Nếu không thì có thể thông báo cán bộ quản lý họ sẽ mua cho mày”.

Suốt thời gian bị giam trong nhà tù đó, chúng tôi rất vui vẻ, không hề cảm thấy chán nản hay mệt mỏi, chỉ có mỗi một việc là chờ ngày về nước.

Nhà tù này có một phòng lớn chung và nhiều phòng ngủ nhỏ. Phạm nhân trong này đều là nữ, đến từ nhiều nước khác nhau nhưng đều bị bắt vì bán dâm. Phía tầng bên trên phòng ngủ của chúng tôi là nơi giam giữ các phạm nhân nam cũng đến từ nhiều nước. Buổi sáng, người ta sẽ đem thức ăn đến đặt trước cửa phòng ngủ từng người. Thông thường, bữa sáng sẽ có bánh mì, cà phê, trà, sữa, trứng ốp và hoa quả. Bữa trưa sẽ chỉ là những món ăn nhẹ, ăn xong đã thấy đói. Tuy nhiên gần như ngày nào cũng có nhân viên từ đại sứ quán Thái Lan và học sinh, sinh viên đang học tập ở Nhật Bản làm đồ ăn mang vào cho chúng tôi. Bữa tối bao gồm các loại đồ ăn mặn như cơm, thịt gà rán, thịt lợn và còn có cả thuốc lá để hút. Chúng tôi không bị bắt làm bất cứ việc gì ngoài tập thể dục mỗi ngày một tiếng đồng hồ sau đó quay về phòng ngủ. Chúng tôi cũng được phép hút thuốc trong ngày từ sáu giờ sáng đến sáu giờ chiều, nhưng không được dùng bật lửa. Ai muốn hút thuốc phải đi châm lửa ở cửa chính bên ngoài. Người ta bố trí hệ thống lửa ngoài đó để đề phòng hỏa hoạn trong nhà giam. Sáu giờ chiều là thời gian người ta đóng cửa chính, vì thế chúng tôi không thể tiếp tục hút thuốc. Khi tôi thông báo với các bạn mình có mang theo bật lửa vào, bọn họ ai cũng hoan hô tôi nhiệt liệt vì đồng nghĩa với việc chúng tôi sẽ được hút thuốc thoải mái trong phòng ngủ vào ban đêm.

Tôi ở trong nhà tù được tròn một tuần và đang vui mừng chuẩn bị đồ đạc và quần áo để được ra ngoài mua sắm như các bạn tôi từng nói. Chẳng ngờ, cán bộ quản lý lại thông báo cho chúng tôi viết danh sách tất cả những thứ cần mua vào một tờ giấy, sau đó họ sẽ cử người đi mua cho chúng tôi. Và tất nhiên không có ai được phép ra ngoài. Kết luận là tôi đã bị lũ bạn lừa cho một vố. Tuy thế, việc đặt mua hàng đồng nghĩa với việc chúng tôi phải có tiền trong người, nếu ai không có tiền thì họ cũng sẽ không mua cho. Hàng đặt mua phần lớn đều là thuốc lá, hoa quả, băng vệ sinh, bánh mì theo danh sách hàng hóa đã quy định. Điều này cũng mang lại một niềm vui nho nhỏ, tôi không thấy ai buồn phiền khi bị giam ở trong này. Đã thế ai cũng nói rằng họ không muốn về nhà, được nhốt, ở đây cả năm cũng thấy thích.

Mọi người chỉ nghĩ một điều là khi về nước thì không biết sẽ phải làm cách nào để có thể quay lại Nhật. Ai cũng nghĩ đủ mọi cách, có người nghĩ sau khi về nước sẽ tiếp tục đến nước nào khác làm việc. Tôi không thấy có bất kỳ người nào nghĩ sẽ từ bỏ nghề này vì chúng tôi cho rằng nghề này rất dễ kiếm tiền. Mặc dù thỉnh thoảng chúng tôi gặp phải tai nạn, đôi khi còn phải đối mặt với tử thần nhưng không ai biết sợ.

Điều mà tôi thấy ngạc nhiên nhất đó là sự may mắn của Tài. Tài khoe với tôi cô nàng có một Sa-chô nuôi nấng và tình nguyện sẽ kết hôn với cô. Sa-chô này là một thương gia giàu có. Nhưng tôi không tin. Tài kể rằng Sa-chô đã mua một ngôi nhà trị giá bốn triệu bạt cho cô ở Pattaya. Và trong suối thời gian ở Nhật, Sa-chô còn mở quán karaoke cho cô quản lý. Tôi luôn nghĩ có lẽ Tài chỉ nói khoác vì cô ta có vẻ hơi hâm hâm, làm gì có ai chịu lấy làm vợ. Tuy thế, tôi vẫn ngồi nghe cô nàng kể. Tài nói tiếp là khi nào về đến Thái, cô ấy sẽ đưa tôi về nhà để tôi biết cô ấy không nói dối.

Tôi bị nhốt trong nhà tù đã hơn mười ngày. Chúng tôi dùng bật lửa mà tôi mang vào, hàng đêm moi bông trong ruột gối ngủ ra làm mồi giữ lửa dùng cho được lâu. Nhưng thật không may lửa cháy lan ra ngoài rất nhanh khiến cho chúng tôi không kịp phản ứng gì, chỉ biết hét toáng lên. Tiếng ồn ào khiến các viên trại giam vội chạy tới kiểm tra. Vì trong mỗi phòng ngủ đều có camera theo dõi mọi hoạt động của chúng tôi nên khi hút thuốc lá, chúng tôi phải trùm chăn thật kín. Chẳng ngờ hôm nay lại gây hỏa hoạn. Cán bộ trại giam vào phòng hỏi cung từng người nhưng không ai chịu nhận mang bật lửa. Cuối cùng bọn họ phạt chúng tôi phải ngồi tù thêm một tuần nữa. Chuyện quá đơn giản, chúng tôi rất vui vẻ nhận hình phạt ngồi tù thêm thấy nó cũng hay, chẳng sao cả.

Sau lần đó một thời gian, khi chỉ còn lại hai,ba ngày nữa là chúng tôi được về nhà, nhiều người rủ nhau chơi bài đến mức bị thua hết sạch không còn đồng nào. Người ta cho phép chúng tôi chơi bài để giải trí nhưng chúng tôi lại chơi theo kiểu đốt nhà đốt cửa của nhau vì nhiều người chơi thua đến hàng trăm nghìn bạt. Tôi thì không có tiền, Chin-ya gửi cho tôi có bốn mươi man tương đương với tám mươi nghìn bạt mà thôi. Con số đó là rất ít so với những người khác.

Cuối cùng cán bộ trại giam cũng đến thông báo cho chúng tôi chuẩn bị hành trang về nước. Hôm đó tôi mới tâm sự cho các bạn biết tôi đang có hơn hai mươi viên thuốc lắc và hỏi có ai uống cùng tôi không. Chẳng ngờ, hầu hết mọi người đều muốn uống. Tôi đành phải chia ra cho mỗi người một viên.

Chuyến đó không phải tất cả được về cùng nhau. Có một số người vẫn phải ở lại chờ về chuyến sau. Đêm đó, có tất cả mười sáu người sẽ về trên cùng một chuyến bay vào sáng hôm sau, trong đó có tôi. Cán bộ trại giam mang đến cho chúng tôi một chiếc bàn là. Chúng tôi sẽ chọn bộ đồ đẹp nhất, là cho phẳng phiu để mặc lên máy bay trở về Thái. Nhưng trước khi là quần áo, chúng tôi lại rủ nhau uống thuốc lắc, mỗi người hai viên. Tôi nói với các bạn rằng nếu có làm sao thì tôi xin được là người là quần áo đầu tiên vì tôi sợ nếu để lâu sẽ say, không thể là được quần áo. Cuối cùng tất cả hơn chục người đều bị say và tôi lại là người là quần áo cuối cùng trong đêm đó. Tài chọn một bộ quần áo trông rất đẹp, áo voan màu xanh da trời, váy dài giống người Hàn Quốc. Chẳng may Tài lại làm cháy vải. Trên bộ cô mặc hiện nguyên hình chiếc bàn là cháy đen một mảng lớn, vải cháy thậm chí còn dính cả vào mặt bàn là. Nhưng Tài vẫn phải nhắm mắt mặc bộ này lên máy bay vì nhân viên không chịu để cho cô nàng thay bộ khác.

Lên máy bay, đó là lúc chúng tôi cảm thấy xấu hổ nhất vì nhân viên cảnh sát đi áp giải chúng tôi lên tận ghế ngồi trong máy bay. Chúng tôi là nhóm người cuối cùng bị đưa lên máy bay sau khi hành khách thông thường đã ổn định chỗ ngồi. Cảnh sát dùng dây buộc chúng tôi lại thành một hàng dài nối tiếp nhau cả mười sáu người và chỉ cởi trói cho chúng tôi khi đã ngồi yên vị trong máy bay. Mọi người trên máy bay ai cũng nhìn chúng tôi chằm chằm. Phần lớn họ cũng biết là chúng tôi bị cảnh sát bắt. Đây là điều thật đáng xấu hổ. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn không thể quên được cảnh đó. Dù là xấu hổ nhưng tôi cũng thấy nó hay hay, là lạ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.