Tôi là Ê-ri

Chương 35



Tính kế lấy chồng

Chị Ổ và Tài cùng nhau về lại Pattaya, còn tôi trở về với gia đình, đồng thời tìm cách làm thủ tục để được quay lại Nhật Bản làm đám cưới với Chin-ya. Chin-ya cũng bay sang Thái tìm tôi và làm thủ tục để tôi quay lại Nhật. Khi tôi về gặp bố mẹ, mọi người rất mừng khi biết tôi sắp kết hôn với người Nhật. Bố mẹ tôi lúc đó vẫn phải ở trong một phòng trọ, điều này khiến Chin-ya hiểu được hoàn cảnh gia đình tôi. Tôi nói với anh rằng đây chính là nguyên nhân khiến tôi chưa thể từ bỏ nghề này được. Tôi bắt buộc phải kiếm tiền để mua nhà cho bố mẹ. Từ đó trở đi, Chin-ya cũng hiểu và thông cảm cho tôi nhiều hơn. Sau đó, Chin-ya quay lại Nhật, tôi đã được chấp nhận cấp visa nhưng chưa thể đăng ký kết hôn ở Thái Lan. Tôi phải sang Nhật đăng ký kết hôn với Chin-ya trước mới có thể làm lễ cưới và có được visa một cách chính thức. Tôi cũng không hiểu tại sao lại phải lắm thủ tục đến như vậy.

Thế là sau khi trở về được khoảng hai tháng, tôi lại theo Chin-ya quay về Nhật. Nhưng khi xuống đến sân bay Nhật, nhân viên xuất nhập cảnh không cho phép tôi vào, họ bắt tôi quay về Thái ngay trong ngày hôm đó. Cho dù tôi có xin xỏ, năn nỉ đến thế nào cũng không có kết quả. Họ cũng không chịu cho tôi liên lạc với Chin-ya trong khi tôi đang ở sân bay Nhật. Tôi rất buồn khi phải quay lại Thái và gọi điện kể hết mọi việc cho Chin-ya nghe. Anh bảo tôi chờ anh ở Thái, anh sẽ mua vé qua Thái đón tôi sang. Lúc này tôi chỉ còn lại một khoản tiền nhỏ cuối cùng để chi tiêu tại Thái, khoảng hơn hai mươi nghìn bạt. Tôi không biết tiêu hết số tiền này rồi thì phải làm sao. Xin Chin-ya cũng không được nhiều vì anh còn phải để dành tiền để mua vé máy bay đến đón tôi. Thôi đành tiêu pha dè sẻn vậy.

Tôi đến tìm Tài ở Pattaya để kiếm việc làm tạm thời trong thời gian chờ đợi Chin-ya bay sang, chắc cũng phải chờ nhiều tháng nữa. Gặp Tài ở Pattaya, sự giàu có của cô nàng khiến tôi vô cùng ngạc nhiên. Tài đã mua một ngôi nhà mới ở gần bãi biển Chom Thiên. Tài nói là do gã Sa-chô chồng cô mua cho, nhưng có lẽ là mua theo phương thức trả góp hàng tháng. Ngôi nhà đó phải có giá hàng triệu bạt, nhưng không biết chính xác là bao nhiêu. Tài còn khoe, hàng tháng gã Sa-chô đó còn gửi cả trăm nghìn bạt cho cô nàng tiêu. Sau khi đến ở với cô được vài ngày, tôi nhận thấy cô tiêu tiền rất giỏi, không biết tiếc là gì, đã thích cái gì là phải mua cho bằng được. Người yêu Tài vẫn qua Thái tìm cô thường xuyên. Đến giờ tôi mới biết lúc ở Nhật cô nàng không nói dối. Ngay cả việc Tài nói cô là chủ một quán karaoke ở Nhật cũng là sự thật vì cô đã chụp rất nhiều ảnh cho tôi xem.

Trong thời gian ở Pattaya, tôi không gặp được chị Ổ. Tài cũng nói là cô cũng không liên lạc được. Nhưng qua việc hỏi han thông tin từ nhiều người, tôi biết được Lếp đã trở về Chonburi sinh sống và đã kết hôn với một anh chàng người Thái. Nhưng tôi cũng không thể tìm được Lếp. Các bạn cũ của tôi ở Pattaya chỉ kể cho tôi nghe rằng Lếp đã kết hôn và sắp sinh con. Có lẽ cô ấy sẽ bỏ nghề này vĩnh viễn. Tôi cũng cầu nguyện cho cuộc sống của Lếp được tốt đẹp hơn trước đây và không phải quay lại làm gái mại dâm nữa.

Tôi tạm biệt Tài trở lại Bangkok. Tôi nghĩ mình cần phải tìm một công việc nào đó để làm trong thời gian chờ đợi Chin-ya đến đón. Tôi dự định đi Hồng Kông lần nữa. Lần này tôi rủ Đa đi cùng. Đa vẫn đồng ý đi với tôi mặc dù cô nàng cũng đã có đầy đủ mọi thứ. Đa đã xây được nhà mới giá cả triệu bạt. Tuy thế, Đa cũng không định bỏ nghề. Chúng tôi nhất trí với nhau, lần này đi Hồng Kông sẽ không qua bất kỳ người môi giới nào để khỏi phải trả nợ, vì chúng tôi đã biết phải đi như thế nào, nghỉ ở đâu và làm việc với ai. Chúng tôi mua vé máy bay đi Hồng Kông, chẳng ngờ xuống đến sân bay Hồng Kông, cảnh sát xuất nhập cảnh không chịu cho chúng tôi vào nước họ vì cho rằng hai chúng tôi đến để bán dâm. Ngay cả khi lúc đó Đa mang theo mình hàng trăm nghìn bạt, cô ấy còn giở sổ tài khoản ngân hàng ra cho họ xem, cô gắng trình bày là chúng tôi đến để du lịch và đi mua sắm nhưng họ vẫn không chấp nhận. Đã thế, còn bắt cả hai chúng tôi cởi hết quần áo để kiểm tra xem có giấu thuốc phiện trong người không. Sau đó trục xuất chúng tôi về lại Thái. Tuy thế, chúng tôi cũng bị giam hai đêm do phải chờ chuyến bay tiếp theo về lại Thái Lan.

Về đến Thái Lan, chúng tôi chia tay nhau và từ đó tôi cũng không gặp lại Đa nữa. Tôi xin vào làm việc trong một quán karaoke của khách sạn Mae Nam. Khách ở đó có cả nước ngoài và người Thái Lan. Làm việc ở đây giúp tôi quen hai anh em song sinh tên là Lếc và Yai. Tôi biết họ là những ông chủ chuyên tổ chức đưa các cô gái đi làm việc tại Nhật Bản nên cố gắng làm thân. Tuy thế, tôi không nói cho họ hoặc bất cứ ai ở đó biết tôi đã từng làm việc ở Nhật Bản. Tôi nói với Lếc và Yai:

“Nỉnh muốn đi Nhật làm việc có được không?”.

Họ hỏi:

“Thế cô đã từng đi Nhật chưa?”.

“Chưa từng ạ”. Tôi trả lời

Vậy là Lếc liền thu xếp, làm thủ tục cho tôi đi và anh cũng bay cùng để đưa tôi đến nơi. Lếc và Yai thường thay phiên nhau đưa gái sang Nhật làm. Hai anh em họ chỉ dùng một quyển hộ chiếu mà không bị cảnh sát bắt. Ngoài ra, bọn họ có tiền và quen biết với cảnh sát nên việc đi lại rất dễ dàng.

Tôi không báo cho Chin-ya biết vì muốn làm anh bất ngờ. Sau khi ra khỏi sân bay, tự nhiên Lếc bảo tôi lấy túi thuốc trong áo khoác tôi đang mặc đưa anh. Tôi ngạc nhiên hỏi: “Thuốc nào?”, đồng thời cho tay vào túi sờ thử. Thật không ngờ, Lếc đã giấu những hai trăm viên Dormicum vào trong đó từ lúc nào mà tôi không hề hay biết. Vì ngày lên đường, tôi ăn mặc rất bình thường, nhưng Lếc lại bảo tôi rằng trên máy bay sẽ rất lạnh nên anh đưa tôi một chiếc áo khoác để mặc, làm ra vẻ như anh ta đang lo lắng cho tôi lắm. Hóa ra đó lại là kế hoạch anh ta đã chuẩn bị từ trước. Tôi thấy rất tức giận. Anh ta lẽ ra không nên làm thế vì nếu không may bị bắt thì chưa biết chuyện gì xảy ra với tôi. Anh ta chắc chắn sẽ chạy mất, bỏ mặc tôi với số thuốc không hề ít đó. Lếc định đem số thuốc đó bán cho gái mại dâm Thái vì thời điểm đó loại thuốc này đang được ưa chuộng ở Nhật Bản. Anh ta bán mỗi viên năm trăm yên, khoảng một trăm bạt, trong khi mua ở Thái chỉ từ năm đến mười bạt một viên.

Lếc đưa tôi đến tỉnh Ibaraki. Tôi làm ra vẻ rất hồi hộp như chưa từng đến Nhật để lừa mọi người. Tôi đã có kế hoạch của mình rồi, lần này đến Nhật tôi sẽ trốn nợ. Lếc đưa tôi đến gặp một má mì người Thái. Chồng của bà là một Yakuza có tiếng và tôi nghĩ hồi đó ai cũng phải biết tên bà. Đêm đầu tiên ngủ tại nhà bà, tôi gặp một chị người Thái, cũng là con nợ của bà. Chị ấy kể cho tôi nghe rằng chị đã làm cho má mì được tám tháng rồi nhưng vẫn chưa trả hết nợ vì chị không được đẹp cho lắm. Má mì bèn sai chị về trông con cho bà ở nhà và trả lương theo tháng nhưng chị không thích giữ trẻ. Chị nói muốn được đi tiếp khách, may mà gặp được người nào đó nhận mang về nuôi, nhưng vẫn chưa có cơ hội.

Má mì sai hai người đàn ông, là tay chân của bà và hình như còn có họ hàng với bà, đưa tôi đi làm việc trong một quán karaoke gần đó. Khu vực tôi đang ở là một vùng nông thôn, không được phát triển như ở Tokyo hay Yokohama. Trong lúc ngồi trên xe hơi cùng hai người đàn ông đó, tôi nghe thấy họ nói chuyện với nhau bằng tiếng Nhật, chắc hai gã đó nghĩ tôi không hiểu họ nói gì. Họ nói tiếng Nhật không được giỏi lắm nên tôi nghe và hiểu hết. Đại loại, họ kháo nhau sẽ đưa tôi đến phòng rồi sẽ thay phiên nhau cưỡng hiếp tôi, rồi bảo nhau không được nói chuyện này với má mì. Hai người đó nghĩ tôi sợ hãi không dám kể chuyện này cho má mì nghe vì trông tôi có vẻ chậm chạm, ngu ngơ, không hiểu chuyện. Nhưng thật không ngờ, tôi nghe hiểu hết và nghĩ cách nên làm sao để bản thân được an toàn.

Lúc đó, đầu tôi cũng không nghĩ ra được cách gì. Chúng bảo sẽ đỗ xe để mua đồ trong quán ven đường. Một kẻ đi vào mua đồ trong quán. Kẻ còn lại tình cờ gặp được một người bạn cũ, cũng là người Thái, nên đi ra nói chuyện ở bên ngoài. Tôi nắm lấy cơ hội đó, mở cửa xe, rón rén trốn ra ngoài và vội vàng chạy về nhà của má mì theo con đường cũ không xa lắm. Khi thấy tôi chạy về, má mì hỏi:

“Có chuyện gì xảy ra vậy?”.

Tôi liền kể toàn bộ câu chuyện cho má mì và nói hai người đó đang muốn cưỡng bức tôi. Nghe xong má mì rất giận dữ, gọi cả hai tên đó quay về. Tôi nói với má mì là hai người đó nói chuyện với nhau bằng tiếng Nhật nhưng tôi hiểu hết vì trước đây tôi đã từng làm việc trong quán bar Nhật ở Thái. Khi cả hai người đó về, họ đều chối cãi, nói tôi bịa đặt và họ không hề có ý định làm như vậy. Tôi nói:

“Sao lại không đúng? Hai anh bảo tôi vào tắm trong phòng của hai anh để làm gì trong khi tôi đã tắm và trang điểm xong rồi? Đáng lẽ phải đưa tôi đi làm việc thì các anh lại đưa tôi về phòng mình và bắt tôi đi tắm”.

Chỉ cần nói đến đây, cả hai tên đó đều không mở miệng được câu nào. Họ cố gắng gỡ tội và thanh minh rằng bọn họ muốn ghé vào phòng mình để tắm nhưng chưa kịp đến phòng thì tôi đã bỏ trốn trước. Tôi nói:

“Nếu tôi đến phòng các anh thì các anh nghĩ là tôi sẽ trốn được về hả?”.

Tôi nghe má mì chửi hai tên đó:

“Bọn mày không có quyền làm bất cứ chuyện gì với người của tao. Nếu chúng mày còn làm như thế này một lần nữa, tao sẽ bắt cả hai đứa tống cổ về Thái”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.