Tôi là Ê-ri

Chương 9



Một hôm, Lếp hỏi tôi:

“Này Nỉnh tao không muốn đi học nữa đâu. Mày nói tao có nên nghỉ học không? Vì đi học tao chẳng hiểu gì cả”.

Tôi nói:

“Tùy mày thôi. Nếu không chịu nổi thì bỏ đi còn nếu muốn học tiếp thì đừng đi làm nữa”.

“Nhưng tao không biết phải làm gì để có nhiều tiền như làm nghề này”. Lếp nói.

Tôi hiểu cảm giác của Lếp vì cô ấy nghĩ giống tôi. Lếp là một đứa trẻ thiếu sự quan tâm chăm sóc của gia đình, không có anh chị em. Bố đã có vợ bé và đã có con riêng với bà ta. Ông rất ít khi quan tâm đến Lếp. Còn mẹ Lếp đang làm việc ở Ả Rập và tôi đoán mẹ Lếp chắc cũng đang làm cái nghề giống với nghề của chúng tôi.

Một hôm, có người đến gõ cửa phòng tôi, thật không ngờ người đó chính là chị Wan. Chị ấy đã quay trở lại quán cũ nhưng không gặp tôi ở đó, chắc chị ấy đã hỏi thăm mọi người để biết địa chỉ của tôi. Chị Wan đến tìm tôi vì muốn xin tôi cho ở cùng. Đây là lần đầu tiên chị ấy đến tìm tôi sau hai, ba tháng kể từ ngày đầu tiên đi cùng khách. Tôi điều tra và biết được hôm đó chị Wan được một khách người Nhật đưa đi chơi ở đảo Koh Larn bốn, năm ngày liền. Trước khi về nước, người khách ấy cho chị mấy chục nghìn bạt nên chị đã đi thuê nhà trọ một mình mà không hề quay lại tìm tôi. Chị Wan không muốn tôi đến ở cùng vì chị mê một người đàn ông cũng làm nghề bán dâm, ít hơn chị nhiều tuổi. Họ thuê nhà ở với nhau. Sau đó chị ấy bị hắn lừa hết sạch tiền rồi bỏ đi. Bản thân chị cũng không có việc làm, hàng ngày chỉ ngồi chơi. Khi hết sạch không còn đồng nào, chị Wan mới đến tìm tôi với hy vọng có thể được ở cùng. Tình cờ khi ấy, Lếp cũng đang ở đó, cô ấy ngăn tôi không được giúp chị Wan. Lếp nói:

“Chị à, đây là phòng của Lếp, Nỉnh chỉ là người ở nhờ mà thôi”.

Lếp làm như vậy vì giận chị Wan đã đưa tôi đến đây mà lại bỏ mặc tôi, đến lúc có tiền rồi cũng không thèm giúp đỡ tôi. Tôi biết chị Wan không tin lời Lếp nói nhưng vẫn xin ở lại hai, ba ngày rồi sẽ đi. Tôi cũng phải đồng ý cho chị ta ở lại và sau đó chị ta cũng đi thật. Từ đó trở đi, tôi và chị Wan không gặp lại nhau nữa.

Tôi ở Pattaya làm gái bán dâm được một thời gian thì bắt đầu tập hút thuốc lá, cần sa và ngày càng nghiện nặng hơn, nhưng tôi không uống rượu. Lếp không thích tôi hút thuốc vì có mùi hôi và thường mắng mỏ tôi, nhưng cuối cùng cô nàng cũng phải chấp nhận và thậm chí còn hay mua thuốc cho tôi hút, nếu không tôi sẽ không chịu đi đâu cùng cô ấy. Tôi làm việc ở Pattaya được bảy, tám tháng, hôm làm hôm nghỉ nhưng vẫn có tiền tiêu, không phải thiếu thốn. Tôi cũng không gửi tiền mẹ mua sữa cho con được nhiều lắm, nhưng dù sao có vẫn hơn không. Vì mải chơi với bạn bè, tôi cũng rất ít khi về nhà thăm con ở Bangkok.

Một lần, tình cờ tôi làm quen với một nhóm đầu gấu. Bọn họ là tay chân của một băng nhóm nổi tiếng ở tỉnh Chonburi mà nếu nói tên thì ai cũng biết. Họ là những người có thế lực, có một nhà nghỉ ở Pattaya. Phải nói rằng họ yêu quý tôi như con cháu trong nhà. Họ không khi nào sàm sỡ tôi và cũng chưa từng coi thường tôi là gái bán dâm. Họ khuyên tôi nên từ bỏ nghề này. Một người trong số đó tên là Uôn. Anh ấy rất yêu quý tôi, rất thích đến đón tôi đi ăn cháo khuya vì anh chỉ ra ngoài vào tầm đó. Đi đâu anh cũng gặp người quen và không ai dám gây chuyện với anh. Đặc biệt, anh thường sai tôi cầm hộ một cái túi, mới đầu tôi nghĩ rằng đó là túi đựng tiền mãi sau này mới biết thực ra trong đó đựng súng ngắn. Tức là anh đi người không và sai tôi cầm súng thay.

Anh Uôn quen một nhóm chuyên đưa các cô gái bán dâm đi làm việc ở nước ngoài. Tôi nói mình muốn được đi làm việc ở nước ngoài và nhờ anh giúp liên hệ cho nhưng anh không chịu vì không muốn tôi làm việc đó. Tôi chơi với anh Uôn không được bao lâu thì nhóm của họ phải giải tán, mỗi người bỏ đi một nơi vì dính vào một vụ án. Từ đó trở đi chúng tôi không gặp lại nhau nữa.

Một hôm, tự nhiên Lếp đến nói với tôi rằng có lẽ chúng tôi phải tạm chia tay nhau vì mẹ Lếp đã từ Ả Rập trở về đón cô ấy sang đó làm việc. Lếp cũng đã đồng ý đi cùng mẹ. Tôi xin Lếp được đi cùng nhưng Lếp nói tôi nên chờ đi sau. Lếp đi trước xem tình hình thế nào và hứa rằng chắc chắn sẽ về đón tôi sang cùng. Tôi đã khóc khi chia tay Lếp. Tuy rằng ở với nhau ngày nào cũng cãi vã nhưng chúng tôi vẫn yêu quý nhau.

Lếp đã chuyển đến ở với mẹ để chờ ngày đi Ả Rập khiến tôi không muốn ở lại Pattaya nữa nên quyết định về Bangkok với mẹ và cũng là để chăm sóc con. Nhiều lúc tôi thấy nhớ Lếp da diết và không hiểu tại sao mẹ của Lếp lại rủ cô ấy đi bán dâm ở Ả Rập. Tôi đoán mẹ của Lếp cũng làm nghề bán dâm vì tôi đã từng gặp bà. Trông bà vẫn còn rất trẻ đẹp nhưng thay vì khuyên can con một việc tử tế thì bà ấy lại khuyến khích con làm nghề này.

Trở về Bangkok sống, tôi thấy rất buồn và ngày nào cũng nhớ Lếp. Thỉnh thoảng tôi cũng thấy tủi thân vì nghĩ có lẽ mình không đẹp nên không có ai chịu đưa tôi đi làm việc ở nước ngoài. Tôi cảm thấy ước muốn đi làm việc ở nước ngoài thật quá xa vời và chắc chắn cũng không phải chuyện đơn giản.

Về Bangkok tôi quen một người, là bạn của bạn tôi. Anh ấy bán thuốc lá ngoại ở phố Patpong[1], hồi đó thuốc lá Marlboro mỗi gói ba mươi lăm bạt, ba gói một trăm bạt. Ngày nào tôi cũng đi bán thuốc lá ở phố Patpong và lãi mỗi bao năm bạt. Việc bán thuốc lá lậu cho tôi chứng kiến cuộc sống của gái đêm, đặc biệt là các cô gái múa cột. Thỉnh thoảng tôi cũng muốn được làm nghề này vì nghĩ rằng chắc sẽ tốt hơn đi bán thuốc lá. Nhưng tôi không biết nhảy, thêm nữa cũng nghĩ không biết nếu mình vào liệu họ có dạy mình nhảy không.

[1] Patpong: Khu phố “đèn đỏ” nổi tiếng ở Bangkok, Thái Lan.

Nhiều khi thầm nghĩ, tại sao cuộc sống của tôi lại quẩn quanh với thế giới về đêm mãi thế này, hay là số phận đã an bài bắt tôi phải thế, không thể thoát ra được. Sống trong thế giới đêm tại đường Patpong được hai, ba tháng bằng nghề bán thuốc lá dạo khiến tôi thông thạo mọi đường xá, ngõ nghách. Tôi làm quen được với hai cảnh sát có cấp bậc khá cao. Họ làm trong đội cảnh sát hình sự, thường xuyên đến tìm bắt bọn bán thuốc lá lậu, thuốc phiện và các loại hàng quốc cấm ở khu vực này. Vì quen thân nên họ không bắt hàng của tôi mà còn thương tôi hơn vì thấy tôi là đứa con gái duy nhất đi bán thuốc lá ở đây. Gần như đêm nào họ cũng gặp tôi đến ngồi uống cà phê cùng, vì thế tôi cũng không thể đi bán hàng. Họ cũng thường xuyên rủ tôi đi sàn nhảy Super Star, Patpong và The Palace, nằm trong khu Pahoyothin. Các sàn nhảy hiện đại chưa có nhiều như bây giờ. Hai chú cảnh sát này tên là Nôn và Nết. Cả hai người yêu quý tôi như con cháu. Họ thường dạy tôi đừng dính vào ma túy, đừng làm trái pháp luật và còn dạy nhiều điều khác nữa. Bọn côn đồ ở khu vực Patpong không kẻ nào dám gây chuyện với tôi vì mọi người ai cũng biết rõ tôi được chú Nôn và chú Nết bảo trợ. Được thế này, tôi cũng thấy oai oai.

Để ý mới thấy cuộc đời tôi thường liên quan đến những người có thế lực hoặc bọn đầu gấu, cũng không hiểu tại sao lại thế. Tôi cũng chưa từng bị những người này sàm sỡ hay xâm phạm tình dục. Có thể vì tôi khiêm tốn, lễ phép và biết cách bảo vệ bản thân nên đã tránh được bị xâm hại nhiều lần. Lâu dần, họ thấy tôi giống con cháu của họ nhiều hơn là cái gì khác. Tôi là người không hề xinh đẹp nhưng tôi cũng không phải là đứa ngu ngốc. Tôi biết họ nghĩ gì và cảm nhận về tôi như thế nào, chính vì thế tôi mới được an toàn.

Tôi bắt đầu chán công việc bán thuốc lá dạo vì thu nhập mỗi ngày chỉ được khoảng hơn trăm bạt, không đủ tiền gửi cho mẹ nuôi con. Tôi luôn suy tính nên phải làm gì tiếp. Có một đứa bạn cùng bán thuốc lá khuyên tôi đi bán băng nhạc quốc tế. Tôi không có cách nào để kiếm ra một khoản tiền làm vốn nên tôi phải bán thuê cho bạn. Nó chia cho tôi mỗi băng mười bạt tiền phần trăm. Tôi nghĩ bán băng nhạc tốt hơn là bán thuốc lá vì tuy vẫn phải đứng bán ở khu Patpong nhưng thu nhập nhiều hơn bán thuốc lá. Tôi bán băng cho bọn Tây, mỗi ngày lãi khoảng hơn hai trăm bạt, có những ngày được đến ba, bốn trăm bạt. Nhưng vì bạn bè cũng ngày càng nhiều hơn nên tiền kiếm được cũng chẳng còn dư, nào là phải ăn tiêu, nào là đãi bạn khiến cho thời gian đó tôi cảm thấy vô cùng chán chường.

Lúc đó, bạn của tôi toàn là con trai. Đêm nào chúng nó cũng phóng xe máy lượn lờ và hay hẹn hò tụ tập tại cửa hàng bán băng của tôi. Khoảng hai giờ đêm, khi tôi chuẩn bị đóng cửa hàng, bọn chúng sẽ đến dọn hàng giúp tôi sau đó cùng nhau lượn xe máy trên phố, thỉnh thoảng còn đi đua xe rất vui. Vào ngày thứ sáu, thứ bảy, bọn tôi sẽ lái xe đến tận Pattaya để ngủ qua đêm trên bãi biển tới sáng hôm sau mới về.

Bọn bạn dạy tôi cách đi xe máy và bắt đầu tụ tập hàng chục chiếc xe để tổ chức đua. Thi thoảng, tôi cũng tham gia đua với bọn chúng. Chúng còn dạy tôi cách lướt xe máy qua gầm xe tải. Thời gian đầu tôi không dám tự lái xe đến Pattaya vì sợ bị tai nạn, chỉ dám ngồi sau xe người khác, nhưng về sau tôi cũng muốn được nếm trải cảm giác như họ nên thử lái một lần. Từ đó trở đi, tôi bắt đầu thích và thường xuyên tự lái lấy. Tôi là đứa con gái duy nhất trong nhóm hơn hai chục tay đua ấy. Cuộc sống lúc đó thật là vui nhưng tôi cảm thấy mình có lỗi với gia đình, chỉ vì mải mê chơi bời mà không chịu về chăm sóc con hay quan tâm đến mẹ. Tôi đã lơ là bổn phận của mình. Thật là tệ. Nguyên nhân cũng chỉ bởi cuộc sống ru rú ở xó nhà và bị quản lý khắt khe bấy lâu khiến tôi bị “choáng ngợp” hoàn toàn trước thế giới rộng lớn bên ngoài.

Hồi đó, tôi không thể ép mình từ bỏ những thú vui chơi bời. Mặc dù tận sâu trong đáy lòng, tôi vẫn luôn nghĩ rằng, khi đã bước qua cái tuổi mười tám, mười chín bấy giờ, mình cũng cần phải có một chỗ đứng vững vàng. Nhưng vì cơ hội chưa đến nên tôi chỉ còn cách tự an ủi mình: “Sẽ có một ngày, cả thế giới sẽ nằm trong tay ta”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.