Tôi Là Jemima

Chương 27



“Thế này,” Ben quay sang Simon nói, nâng ly sâm panh lên, “mới đúng là sống.”

“Tốt hơn là cậu nên thắt dây an toàn vào đi,” Simon nhăn nhở cười. “Chúng ta sắp hạ cánh rồi.”

“Tôi không muốn hạ cánh,” Ben rên rỉ. “Tôi muốn ở trên máy bay mãi mãi.” Một nữ tiếp viên hàng không đi qua và mỉm cười với Ben, anh tặng cô nụ cười quyến rũ nhất của mình rồi quay lại phía Simon. “Hiểu ý tôi chứ? Phụ nữ xinh đẹp, sâm panh miễn phí, đồ ăn ngon lành.”

“Cậu có tiền để bay vé hạng nhất,” Simon làu bàu. “Còn lương ba cọc ba đồng như tôi chỉ có thể ngồi vé dành cho gia súc với những chiếc ghế cũ rách và thức ăn dở tệ thôi.”

“Tôi có trả tiền vé đâu,” Ben nói.

“Đúng, nhưng cậu được ưu ái vì cậu nổi tiếng. Tôi không nghĩ người ta sẽ tự động ưu ái cho nhà sản xuất Simon Molly làm việc quá sức này vì anh ta có nụ cười đáng mến đâu.”

“Nhưng họ đã làm rồi đấy thôi,” Ben ngoác miệng cười.

“Chỉ vì tôi đi cùng cậu.”

Họ thắt dây an toàn vào và chuẩn bị hạ cánh.

“Chúng ta sẽ nghỉ ở đâu?” Ben hỏi.

“À,” Simon nói, với lấy chiếc cặp táp. “Tôi thực sự rất ưu đãi chúng ta đấy. Truyền hình London Ban ngày muốn để chúng ta ở trong một khách sạn tồi tàn nào đó, nhưng tôi đã xoay xở được một chỗ tên là Shutters on the Beach.” Anh ta lôi quyển quảng cáo trong cặp ra và đưa cho Ben. “Trông đẹp đúng không?”

“Đẹp thôi á?” Ben nói khi máy bay bắt đầu hạ dần độ cao khỏi bầu trời. “Đẹp kinh ấy chứ.”

“Đẹp kinh khủng,” anh nhắc lại khi họ đi qua khu vực tiếp tân, nơi mà mới đây thôi Jemima đã đặt chân qua. Là đàn ông, Ben không chú ý một cách chi tiết như Jemima, tuy vậy anh vẫn có thể thưởng lãm vẻ đẹp yên ả của nơi này.

“Tôi phải đi gọi điện thoại đây, rồi đến gặp người phát ngôn,” Simon nói khi họ đi theo nhân viên hành lý vào thang máy. “Lát nữa tụ tập chút được không?”

“Xem nào,” Ben nhìn đồng hồ, nói. “Tôi không chắc tối nay có đi được không, tôi thấy mình sắp bị lệch múi giờ trầm trọng rồi.”

“Được rồi,” Simon đồng ý, chính anh ta cũng không thấy hào hứng lắm. “Nếu tối nay cậu bỏ rơi tôi thì ngày mai, sau khi phỏng vấn xong, chúng ta phải làm một chầu nặng đô đấy.”

“OK,” Ben cười tươi, nói.

“Tuyệt.”

Ben thấy mệt mỏi, nhưng vẫn háo hức, anh không phải gọi điện thoại, không phải gặp gỡ ai, và sau nửa tiếng ngó qua hàng trăm kênh truyền hình, anh quyết định thả bước đi dạo.

Anh không biết mình sẽ đi đâu, nhưng anh chẳng bận tâm. Anh có thể đi dạo loanh quanh mà chỉ mặc quần jean và áo phông, thế là đủ; anh đã đi qua ba người phụ nữ xinh đẹp nhất mà anh từng thấy chỉ trong vài phút rời khỏi khách sạn, thế là đủ; và anh đã thực sự ở đây, Los Angeles này, thế là đủ.

Ben không biết gì về việc băng ẩu qua đường. Anh không biết rằng, ở California, nếu bạn ngốc nghếch băng qua cột đèn giao thông trước khi nó chuyển sang màu xanh cho người đi bộ, bạn có thể bị phạt. Thế là anh đứng đấy, trên góc phố, với một đám đông người, tự hỏi tại sao không ai băng qua con đường trống kia. Anh đang sải bước sang đường thì một chiếc Porsche mui trần màu đen rin rít phóng qua, chệch người anh mấy centimet. Chiếc xe gầm rú, và người tài xế, một gã tóc vàng đẹp trai kinh dị hét lên, “Mẹ kiếp!” Ben run rẩy đứng đó trong vài giây khi một thanh niên tóc dài, quần áo thùng thình đi về phía anh.

“Đừng băng qua đường khi chưa có tín hiệu, anh bạn,” anh ta lè nhè nói rồi bước đi.

“Ồ,” Ben nói, đã lấy lại bình tĩnh. “Cảm ơn.”

Tôi không biết phải cảm thấy thế nào. Tôi không biết liệu tôi nên sợ hãi hay thích thú, liệu tôi nên cười nhẹ nhõm vì cảm giác bất ổn không phải do mình tưởng tượng ra, rằng mình không điên, hay tôi nên nôn thốc nôn tháo ra đây.

Tất cả dường như bất động. Thứ duy nhất mà tôi nhận thức được trong lúc này là chồng ảnh và tạp chí trước mặt. Tôi thấy bàng hoàng cả người, nhưng lại không thể không ngờ tới, như thể tôi cần phải nhìn chúng, nếu không đó chỉ là ảo giác vậy.

Tôi với tay rút ra một trong những quyển tạp chí từ chồng báo. Trên trang bìa là một cái tít gớm ghiếc, “To và Nẩy!”, bên dưới là hình một phụ nữ không thực sự giống phụ nữ mà giống một núi thịt hơn. Cô ta hoàn toàn khỏa thân, cười tươi trước ống kính camera và giạng chân ra, có lẽ là để người đọc nhìn được thứ mà biết đâu họ sẽ bỏ qua bởi những nếp da và hàng tảng mỡ có thể che mất bộ phận sinh dục.

Lạy Chúa tôi. Ai mua những thứ này thế? Chúng làm gì ở đây? Trong căn hộ của Brad.

Tôi giở trang đầu tiên ra và đọc thư tổng biên tập, trong đó nhắm đến những người đàn ông có hứng thú với phụ nữ to béo. Tôi lật từng trang, và bạn có biết điều gì khiến tôi không tin nổi không? Tôi không thể tin rằng một người như Brad lại bị những người đàn bà phì nộn đó mê hoặc, nhưng nếu không thì đống tạp chí này ở trong căn hộ của anh ta để làm cái quái gì?

Phần sợ hãi trong con người tôi không muốn nhìn, nó muốn vùi vào váy mẹ khóc lóc và mong rằng thế giới rộng lớn, tồi tệ, bẩn thỉu này sẽ biến mất, nhưng phần kia, phần tò mò, lại không thể ngừng lật giở trang báo vì những người phụ nữ này chính là tôi. Tôi đã từng là họ, nhưng tôi chưa bao giờ biết mình trông như thế nào vì tôi chưa từng dám soi gương một cách thực sự. Tôi đã từng lừa mị mình rằng nếu tôi không thấy mỡ thì người khác cũng sẽ không thấy.

Nhưng khi nhìn kỹ hơn, tôi nhận ra những phụ nữ đó không giống tôi. Họ có nụ cười hờn dỗi, lấp lánh, họ liếm môi đầy nhục cảm khi nhìn vào camera, họ dường như tự hào về kích cỡ, về cơ thể phì nhiêu và trọng lượng quá khổ của mình, nhưng họ không nên tự hào như vậy? Hay họ nên thế?

Tôi đang bị mất trí chăng? Có lẽ nào đàn ông lại thấy những phụ nữ đó quyến rũ bất chấp cân nặng khổng lồ của họ? Tôi thích sự chú ý mọi người dành cho tôi khi tôi thon thả và tóc vàng, nhưng cuộc sống của tôi có thay đổi nhiều không? Phải, tôi cảm thấy dễ chịu hơn, tự tin hơn, nhưng trong sâu thẳm, tôi vẫn là con người cũ, và nếu thực sự thành thật với bản thân, tôi sẽ nói rằng giờ đây tôi hạnh phúc hơn nhiều, nhưng tất cả những bất ổn trong tôi khi là một cô nàng béo phì vẫn còn đó, chúng chưa buông tha tôi, dù điều này nghe có vẻ tức cười.

Điều kỳ cục là vẫn như trước, người ta đánh giá con người tôi qua vẻ bề ngoài, chỉ có điều bây giờ họ đưa ra một kết luận hoàn toàn khác, và vâng, tôi đã có bạn trai, nhưng cuộc sống của tôi thực sự không phải là một câu chuyện thần tiên như tôi đã nghĩ. Dù tôi đang ở Los Angeles cùng Brad, tôi bàng hoàng nhận ra rằng hầu như lúc nào mình cũng cô đơn khủng khiếp. Cô đơn hơn rất rất nhiều so với hồi ở quê nhà Kilburn.

Càng nghĩ nhiều về điều đó, tôi càng nhận thấy mình không thực sự là chính mình kể từ khi tới Los Angeles. Tôi cảm thấy mình gần như đang thủ một vai diễn, tôi đã mải mê làm bạn gái của Brad mà quên mất rằng mình thực sự là ai. Thật ra, không phải từ khi tới LA tôi mới có cảm giác đó. Thực tình tôi đã không còn là chính mình nữa từ khi giảm cân, trước đó tôi chưa bao giờ hiểu rằng mình đã coi cân nặng quá khổ ấy là vũ khí bảo vệ bản thân.

Tôi đọc xong đống tạp chí rồi quay sang chồng ảnh, xem xét chúng một cách chậm rãi và cẩn thận. Trong mỗi tấm ảnh là một phụ nữ to béo, và ngay khi tôi nghĩ rằng mình đã đủ choáng váng để chịu đựng cả đời, thì tôi nhìn thấy một thứ đột nhiên lý giải tất cả mọi chuyện, và tôi không thể đừng được. Nghe có vẻ sáo rỗng, nhưng tôi phải lấy tay che miệng và thở gấp.

Bởi vì ở đó, trong tư thế khỏa thân kiêu hãnh, là Jenny. Jenny đang nằm trên giường của Brad và mỉm cười khêu gợi trước camera. Trên chiếc giường mà tôi và Brad thường làm tình. Cô ta nằm đó cứ như thể đó là giường của cô ta vậy. Thảo nào. Thảo nào cô ta ghét tôi. Mọi thứ trở nên rõ ràng đến kinh hoàng.

Và khi mọi việc bắt đầu sáng tỏ, một suy nghĩ cũng cồn lên trong bụng tôi. Brad đang làm cái quái gì với tôi vậy? Tại sao anh ta lại nói rằng anh ta yêu tôi? Tại sao anh ta muốn tôi ở lại? Tại sao lại là tôi?

Tôi mơ hồ cảm thấy các mối liên hệ vẫn ở đó, trong đầu mình, nhưng chúng không thực sự ăn khớp với nhau. Nhưng tôi không phải nghĩ lâu vì cửa phòng ngủ đột nhiên bật mở và đứng trên ngưỡng cửa là Brad.

Tôi biết đó là anh ta, tôi thậm chí chẳng buồn nhìn lên, tôi không cần phải làm vậy, tôi đợi anh ta nói một điều gì đó nhưng anh ta chỉ im lặng, tất cả những gì tôi nghe thấy là tiếng thở nặng nhọc. Anh ta đang hết hơi, anh ta đã chạy, đã vội vã lao về đây. Cuối cùng, sau một hồi dài im lặng, tôi quay sang nhìn Brad, nhưng không nhìn vào mắt mà nhìn những giọt mồ hôi bắt đầu lăn xuống trán anh ta.

“Không phải của anh đâu,” là điều đầu tiên anh ta nói. Tôi không nói gì hết, tôi bắt đầu run rẩy. Giống như một khung hình tĩnh trong phim mà không ai cử động, rồi tôi nghe thấy giọng của chính mình.

“Chắc anh giữ mấy thứ này giúp bạn mình.”

“Chuyện dài lắm,” anh ta nói, “nhưng chúng không phải của anh.”

“Brad,” tôi khẽ nói. “Em không ngu đâu.”

Brad lấy tay vò tóc và ngồi xuống giường. Anh ta ôm đầu, và tôi chỉ có thể nghĩ rằng trông anh ta thật tội lỗi. Tội lỗi. Tội lỗi. Tội lỗi.

“Có lẽ anh nên nói cho em biết tất cả chuyện này là như thế nào,” tôi nói, giọng nghe như không phải của tôi, quá lạnh nhạt và bình thản, tình huống này cũng không giống với tình huống của tôi, cảm giác như tôi đang quan sát chuyện này từ ngoài cuộc vậy, như thể tôi đang xem một bộ phim ở rạp chiếu bóng.

Brad im lặng một lúc lâu, tôi cũng chẳng buồn hỏi anh ta. Tôi chỉ ngồi đó chờ đợi, vẫn lật giở những trang tạp chí như thể mình đang trong một cơn mơ.

“Anh không biết phải nói gì,” anh ta lên tiếng.

“Được rồi.” Giọng tôi lạnh như băng. “Để em giúp anh vậy. Những bức ảnh này là của anh, em nghĩ đúng chứ?”

Brad gật đầu.

“Chắc anh giữ mấy thứ này vì thấy những người đàn bà đó hấp dẫn phải không?”

Brad nhún vai.

“Phải không?”

Anh ta nhún vai lần nữa.

“Phải không?”

“Anh nghĩ vậy.”

“Vậy cái này là thế nào?” Tôi lấy tấm ảnh của Jenny ra và giơ trước mặt Brad. Anh ta rên lên rồi gục đầu xuống tay như tôi đã làm trước đó, như một đứa trẻ, như thể mọi thứ sẽ biến mất nếu anh ta nhắm mắt lại, rằng nếu anh ta không trông thấy tôi hay những bằng chứng cáo buộc đó thì tôi cũng sẽ không nhìn thấy anh ta. Tôi hiểu cảm giác của Brad.

“Ít nhất thì tôi cũng đã hiểu tại sao cô ta lại ghét tôi,” tôi tiếp tục. “Không có gì ngạc nhiên khi cô ta lại cảm thấy bị đe dọa, cô ta không thể tạo dáng cho bộ sưu tập khiêu dâm ghê tởm của anh khi tôi ở đây phải không?”

“Không phải vậy,” một giọng vang lên trước cửa. Lạy Chúa. Hôm nay không phải ngày của tôi rồi. Ở đó, trên ngưỡng cửa, là Jenny. Brad lại rên lên và lấy tay che mắt.

“Ồ, thế à,” tôi nói. “Xem ra Brad có vẻ á khẩu rồi, có lẽ tốt hơn cô nên nói cho tôi biết chuyện này là như thế nào đi.”

“Em xin lỗi, Brad,” Jenny nói, bước tới đứng bên Brad và đặt tay lên vai anh ta. “Em đến đây vì biết có chuyện không ổn khi thấy anh lao ra khỏi văn phòng. Anh không sao chứ?”

“Anh không sao chứ?” Thật không thể tin nổi. “Xin lỗi? Lạy Chúa, mặc kệ anh ta đi. Tôi muốn cô nói cho tôi biết chuyện này là như thế nào.”

Jenny liếc nhanh những bức ảnh. “Được thôi,” cô ta nói với tôi, trơ trẽn đến mức không tỏ ra một chút bối rối nào. “Cô thực sự muốn biết chuyện gì đang diễn ra à?”

“Phải.” Mặc dù bỗng nhiên tôi cảm thấy không chắc chắn lắm.

Jenny nhìn Brad. “Em kể cho cô ta nghe đây,” cô ta nói, nhưng Brad chỉ im lặng, anh ta thậm chí còn chẳng buồn ngước lên mà chỉ ngồi đó ôm đầu.

“Brad và tôi học trung học cùng nhau...”

“Cô cái gì cơ?” tôi hỏi. “Tôi không tin.”

“Tin đi,” Jenny nói. “Chúng tôi không phải một cặp,” cô ta ngừng lại. “Hồi ấy.” Nhún vai. “Tôi trông khá giống như tôi bây giờ. Một đứa trẻ béo phì cho người ta chế nhạo. Thật ra tôi cũng có bạn, những kẻ lạc lõng với xã hội, những kẻ quê mùa, nhạt thếch mà không ai muốn biết.” Giọng cô ta dịu đi khi nhìn Brad.

“Brad là người hùng của trường trung học. Anh ấy là cậu bé vàng, ngôi sao của đội tuyển bóng bầu dục. Anh ấy hẹn hò với đội trưởng đội cổ vũ, tôi đã yêu Brad ngay từ giây phút nhìn thấy anh ấy.”

“Tất nhiên là anh ấy chưa bao giờ chú ý đến tôi, không phải theo cách đó, nhưng tôi nhớ là anh ấy luôn tử tế, anh ấy chưa bao giờ nhận xét độc địa về cân nặng của tôi, hoặc cười và hét to biệt danh Big Bird[10] khi tôi bước vào lớp. Anh ấy thường bảo mọi người ngậm miệng lại, đừng nói về chuyện cân nặng của tôi nữa, anh ấy bảo họ hãy để tôi yên, điều đó chỉ làm tôi càng thêm yêu anh ấy.”

“Mãi đến khi chúng tôi ra trường, tôi mới hiểu tại sao anh ấy lại bảo vệ tôi. Lúc ấy thì anh đã đi rồi, đi học đại học trong khi tôi ở lại và làm một chân thư ký. Tôi làm việc cùng một phụ nữ, Judy, tôi trở nên thân thiết với bà. Bà nói rằng trông tôi giống bà thời trẻ, Judy giống tôi kinh khủng, chúng tôi nặng như nhau.”

“Một hôm khi ở chỗ làm, tôi nhắc đến tên ngôi trường mình từng theo học. ‘Chắc cháu phải biết con bác,’ bà nói, rồi lấy bức ảnh của Brad ra khỏi ví. Tôi nhớ là mình đã nhìn chằm chằm vào bức ảnh đầy sửng sốt, và mặc dù tôi thừa nhận mình biết anh, nhưng tôi không bao giờ nói cho bà biết cảm giác của tôi với Brad.”

“Ngay cả khi bỏ việc, tôi vẫn giữ liên lạc với Judy, bà luôn cho tôi biết về tình hình của anh ấy. Tôi chưa từng thực sự có bạn trai, chưa bao giờ nghĩ có ai đó thích mình, nhưng tôi cũng chưa từng từ bỏ giấc mơ một ngày nào đó, Brad và tôi sẽ thành đôi.”

Tôi ngừng xem những bức ảnh. Tôi không thể rời mắt khỏi Jenny, tôi biết mình nên căm ghét cô ta, cô ta đã hủy hoại cuộc đời tôi, nhưng tôi lại không làm được điều đó bởi khi ngồi đây lắng nghe giọng nói của cô ta, tôi như được nghe câu chuyện của đời mình.

“Judy từng kể cho tôi nghe về những cô bạn gái của anh ấy,” cô ta tiếp tục. “Nhưng có vẻ những mối tình đó không kéo dài, thế rồi mấy năm trước, bà nói cho tôi biết anh ấy ở LA, anh ấy đã mở phòng tập và đang tìm kiếm trợ lý. Tôi đã nghĩ đi nghĩ lại về điều đó và biết mình phải tới đây, mình phải ở bên anh ấy.”

“Cho dù mọi chuyện không thành thì tôi cũng biết cách duy nhất để tôi hạnh phúc là ở gần Brad, vì thế tôi rời nhà và bắt xe buýt Greyhound tới Los Angeles.”

“Tôi không nghĩ Brad còn nhớ tôi, nhưng khi tôi tới phòng tập, anh ấy đã há hốc miệng khi nhìn thấy tôi” - cô ta hơi mỉm cười khi nhớ lại kỷ niệm đó - “và tôi bắt đầu làm việc cho anh ấy từ ngày đó.”

“Hai tháng sau công ty tổ chức một bữa tiệc, và Brad đã lái xe đưa tôi về nhà. Anh ấy bước vào, và chuyện xảy ra như vậy đấy. Chúng tôi yêu nhau.”

Jenny ngừng lại, và tôi ngăn không cho cô ta tiếp tục nữa, tôi không nghĩ là mình muốn nghe thêm, tôi không muốn biết bọn họ yêu nhau. Tôi chỉ muốn nghe câu trả lời cho những câu hỏi chưa được hồi đáp, nhưng cuối cùng mọi thứ cũng bắt đầu trở nên rõ ràng, toàn bộ câu chuyện bẩn thỉu này, và tiếng của tôi bật ra thành một lời thì thầm. “Thế tại sao tôi lại ở đây?”

Giọng Jenny sắt đá trở lại. “Cô nghĩ người như tôi có thể dễ dàng xoay xở ở một thành phố như thế này à?” cô ta nói. “Cô nghĩ là tôi không biết người ta nghĩ gì về tôi sao, họ sẽ nghĩ gì về Brad nếu biết chúng tôi là một đôi?” Bạn biết không, mặc dù có vẻ kỳ lạ, nhưng tôi bắt đầu cảm thấy thương hại cô ta. Tôi bắt đầu vỡ lẽ, bởi dù ở đây chưa lâu, tôi cũng biết Los Angeles là một nơi ưa chuộng hình thức, rằng người ta sẽ chỉ chấp nhận bạn nếu bạn xinh đẹp. Và thon thả. “Đó là lý do cô ở đây,” Jenny thở dài. “Vì Brad cần một bình hoa trang trí. Anh ấy cần một ai đó tóc vàng và mảnh mai.” Sự khinh bỉ trong giọng nói cô ta đập vào mặt tôi như một cái tát. “Anh ấy cần một người như cô để chứng tỏ rằng mình là người thành đạt.”

“Nhưng sao cô lại chấp nhận chuyện đó?” Tôi vẫn thì thầm mà không chắc tại sao. Có lẽ vì tôi không thể tin những gì vừa nghe thấy, có lẽ tôi không thể tin nỗi đau mà chuyện này gây ra. Không chỉ cho tôi, mà còn cho Brad. Và Jenny.

“Bởi vì tôi yêu anh ấy,” câu trả lời của Jenny thật đơn giản, một giọt nước mắt bắt đầu lăn xuống má cô ta. “Tôi yêu anh ấy, tôi biết thành phố này như thế nào, và tôi hiểu tại sao anh ấy cần một người như cô. Tôi phải hiểu. Tôi không còn lựa chọn nào khác.”

“Anh xin lỗi.” Brad bật ra một lời thì thầm, anh ta ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Jenny. “Anh xin lỗi, Jenny.” Rồi anh ta quay sang tôi. “Anh cũng xin lỗi em, JJ. Anh chưa bao giờ có ý định làm tổn thương em, anh chưa bao giờ muốn em phát hiện ra chuyện này.”

“Gì cơ?” Tôi thật không thể tin nổi. “Anh nghĩ mình có thể sống cuộc đời còn lại với cả hai chúng tôi à?”

Anh ta nhún vai. “Anh không biết làm gì khác.”

“Tôi không tin nổi mình lại ở đây,” tôi nói, từ ngữ buột ra trước khi tôi kịp suy nghĩ. “Tôi không thể tin mình đang nghe chuyện này.” Tôi ngước lên trần nhà. “Tại sao lại là tôi?” Tôi khẽ hỏi. “Tại sao chuyện này lại lại xảy đến với tôi?” Tôi nhìn Brad. “Đây là sự thật ư?” Tôi nói, vì trong giây lát, tôi nghĩ có thể Jenny đã bịa ra mọi chuyện, có thể cô ta đã tìm ra cách làm tổn thương lòng tin của tôi, để thắng trong cuộc chiến này. Nhưng tôi thực sự không phải đợi câu trả lời từ phía Brad. Nhìn vào mắt anh ta, tôi có thể thấy đó là sự thật. Nhìn cách Jenny nắm tay Brad mà anh ta không hất ra, tôi có thể thấy đó không phải là một câu chuyện gian dối.

Tôi đứng lên đến bên tủ quần áo, mặc kệ hai người họ, và khi bắt đầu giật quần áo khỏi mắc mà ném chúng lên giường, tôi mơ hồ nhận thấy Brad và Jenny đã ra khỏi phòng. Brad và Jenny. Ngay cả những từ đó, những cái tên đó cũng làm tôi buồn nôn.

Nhưng ngoài cảm giác buồn nôn, tôi thực sự không cảm thấy gì khác nữa. Không giận dữ, sầu thảm, thậm chí còn không đau đớn nhiều. Tê cứng. Tôi thấy mình tê cứng lại. Tôi mở va li ra và bắt đầu chất quần áo vào trong, cái nọ đè lên cái kia, chẳng buồn gấp lại hay vuốt phẳng, hay là ủi. Đột nhiên tôi cảm thấy một cảm giác thôi thúc tôi phải rời khỏi nơi này. Thật nhanh.

Brad quay trở lại phòng ngủ. “Jenny đi rồi,” anh ta khẽ nói.

“Cả tôi cũng sẽ đi,” tôi cộc lốc nói. “Ngay khi gói đồ xong, tôi sẽ rời khỏi đây.”

“Em không cần phải đi,” anh ta nói.

Cái gì? Có phải tôi vừa được nghe những gì tôi nghĩ mình đã nghe thấy không? “Anh hoàn toàn mất trí rồi phải không?”

“Ý anh là, anh còn phòng trống. Em có thể ở đó.”

“Đừng lố bịch thế.”

“Vậy em sẽ đi đâu?”

“Tôi không biết.” Cho dù tôi định gọi cho Lauren càng sớm càng tốt, tôi cũng không có ý chia sẻ cho anh ta biết điều đó. “Nghe này,” tôi nói với Brad. “Nếu có thể, tôi muốn được ở một mình.”

“OK,” anh ta nói. “Anh có được gặp lại em không?”

“Tôi rất nghi ngờ điều đó.” Khi nhìn Brad, tôi nhận ra rằng đây là lần đầu tiên tôi thực sự nhìn anh ta. Bất chấp sự đau đớn, gian trá, và những lời nói dối, thì anh ta vẫn là người đàn ông đẹp trai nhất mà tôi từng gặp. Nhưng ngoại hình chẳng có ý nghĩa gì. Ừ thì anh ta đẹp trai. Nhưng thế thì sao nào? Tôi chợt nhận ra đó là tất cả giá trị của Brad đối với tôi. Một người đàn ông đẹp trai. Tôi đã si mê vẻ ngoài của anh ta, chứ không phải con người anh ta.

Và quan trọng nhất là tôi đã si mê anh ta vì anh ta muốn tôi. Đó là người đàn ông đầu tiên tỏ ra hứng thú với tôi, nên tôi đã cảm thấy mình được tâng bốc, và tôi nghĩ, ôi Chúa ơi, sao trước đây con lại không nhận ra điều này, tôi cảm thấy mình phải đáp lại tình yêu đó.

Brad ra khỏi phòng, và tôi nhấc máy gọi cho hãng hàng không.

“Tôi muốn đổi chuyến bay tới London,” tôi nói với nữ nhân viên đặt vé ở đầu dây bên kia.

“Vâng, thưa bà. Xin cho tôi biết tên chuyến bay và thời gian bà muốn khởi hành.”

“LAX, tới sân bay London Heathrow. Càng sớm càng tốt. Tối nay tôi có thể bay được không?” Tôi đọc cho cô ta số hiệu chuyến bay và nín thở.

“Tôi nghĩ chuyến bay đó đã hết chỗ rồi thưa bà. Bà có thể giữ máy trong khi tôi kiểm tra máy tính được không?”

Tôi giữ máy và sốt ruột nhịp chân trên sàn nhà, chờ đợi cô gái đó trở lại đường dây trong tưởng như hàng mấy tiếng đồng hồ. “Tôi rất tiếc, máy bay đã kín chỗ, nhưng chuyến bay ngày mai thì còn chỗ, thưa bà.”

“Cảm ơn Chúa.” Tôi thở phào nhẹ nhõm.

“Xin bà hiểu rằng mình sẽ phải trả toàn bộ tiền vé.”

“Cái gì?” Cô ta nhầm rồi, chắc hẳn cô ta đã nhầm. “Nhưng mấy tuần trước tôi đã đổi chuyến bay với 100 đô la và theo như tôi hiểu thì đó là tiền vé chứ.”

“Tôi e rằng hiện giờ danh sách đã kín, chúng tôi không thể làm thế được nữa.”

“Vậy tiền vé đầy đủ là bao nhiêu?”

“954 đô la cộng thêm thuế.”

Chắc là tôi vừa nghe nhầm. Tôi nắm chặt điện thoại và thì thầm, “Cái gì?”

“Chín trăm năm tư đô la cộng thêm thuế.”

“Nhưng tôi không có đủ tiền!” Tôi nhẩm tính trong đầu xem số tiền đó đổi ra đồng bảng là bao nhiêu, khoảng 700 bảng! Không thể nào, tôi làm gì có số tiền đó.

“Xin lỗi, thưa bà, đó là tất cả những gì chúng tôi có thể làm.”

“Thế ý cô là tôi phải đợi ở đây cho đến ngày tôi đã đặt chỗ về nhà à? Tôi không thể đổi chuyến bay lần nữa với 100 đô la sao?” Tôi không tin điều này lại xảy ra với tôi, tôi thật không tin nổi.

“Tôi e là không.”

“Thôi bỏ đi,” tôi thở dài. “Tôi sẽ phải ở lại nơi khỉ ho cò gáy này phải không? Cảm ơn.” Tôi đặt điện thoại xuống, cảm thấy như thể sắp khóc đến nơi.

Lauren, tôi phải gọi cho Lauren, và ngạc nhiên chưa, ngạc nhiên chưa, cô ấy không có nhà. Có lẽ đã đi chơi với anh chàng pha chế rượu, tôi nghĩ vậy, và đó chính là lúc tôi gục ngã. Tôi cô đơn. Một lần nữa. Tôi đến đây để sống cùng Brad, giờ thì anh ta đã bỏ tôi, thế đấy, tôi đang ở một thành phố xa lạ, bạn bè thì đi vắng, và tôi chỉ có một mình.

Tôi không thể đừng được, tôi không thể ngăn những giọt nước mắt bắt đầu lăn xuống má mình và chỉ trong vài giây, tôi đã thở hổn hển, nức nở như một đứa trẻ. Tôi ngồi co người lại, vòng tay ôm lấy gối, khóc như thể trái tim mình sắp tan vỡ. Thôi nào, tôi cố nói với chính mình. Anh ta không đáng đâu, nhưng ngay cả khi nghĩ vậy, tôi cũng biết đây không phải là vì Brad. Mà là vì tôi. Tôi khóc vì khi bạn nghĩ rốt cuộc cũng tìm thấy ai đó để cùng sẻ chia phần đời còn lại, thì bạn lại không phải người đàn bà lý tưởng của họ. Tôi khóc vì nghĩ là một cô nàng tóc vàng mảnh mai và hoàn hảo thì đương nhiên bạn sẽ hạnh phúc, để rồi phát hiện ra cuộc sống đong đầy những thất vọng như nó vốn thế.

Tôi khóc đến khô nước mắt trong độ nửa tiếng, khi đã ngừng thổn thức, tôi để lại tin nhắn trên điện thoại của Lauren. “Tớ, JJ đây,” tôi nói, hơi nấc một chút. “Có chuyện không hay rồi, tớ cần một nơi để trú chân. Cho dù cậu làm gì thì cũng đừng gọi cho tớ vào số Brad. Tớ đi đây, tớ sẽ tiếp tục gọi cho đến khi nào gặp được cậu. Nói chuyện với cậu sau.” Rồi tôi cúp máy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.