Tôi Nhớ Cô Rồi, Về Nhà Đi!

Chương 10



Chap10

Hôm sau nó không đi học, đơn giản là nó bị đau chân, trước khi đi hắn còn căn dặn, mk xin nhắc lại nguyên văn: ” Tôi nấu đồ ăn rồi, cô đói thì tự xuống ăn, giấy xin phép cứ để tôi lo, còn nữa, đừng có lười nhác vì đau chân mà bỏ bữa, hôm nay tôi cũng sẽ nói với Seho là cô không đi học. Tôi đi đây.” Xong bài diễn thuyết với giọng nói lạnh như băng, hắn đi ra ngoài, để lại nó trong phòng trố mắt lên nhìn, hắn đi khỏi nhà mấy phút rồi nó mới hoảng hồn trở về thực tại, miệng còn lẩm bẩm:

– Anh ta tốt như thế từ khi nào thế nhỉ, hay là… đồ ăn có độc. (ôi con lạy mẹ…)

Trường Banguk…

Hắn đưa giấy xin phép của nó cho cô giáo chủ nhiệm, rồi nói:

– Hôm nay Hisun xin nghỉ ạ.

– Ừ. – Cô đáp ngắn gọn.

Hắn vào bàn ngồi mà không để ý đến Ina, trong đầu cô hiển thị là biết bao nhiêu câu hỏi, kiểu như:” Sao anh ý lại có giấy xin phép của nó?, Anh ý quan tâm con nhỏ đó ư? Hay là hai người ở chung khu nên tiện đường… nhưng sao tiện đường hoài vậy…bla bla…Nghi quá ”.

Giờ ăn trưa… hắn ăn tại cái bàn huyền thoại của mình… ” cạch” một chiếc khay đặt ngay đối diện, mọi hoạt động trong căntin ngừng hẳn, mọi ánh mắt đổ dồn về chiếc bàn…Nếu đó là Ina thì quen rồi, lúc nào cô ta chẳng qua đó, nhưng rồi cũng bị hắn đuổi đi, nhưng đây là…:

– Sao Hisun không đi học? – Một giọng nam nhi quen thuộc, hắn ngẩn đầu lên nhìn, Seho đang ở ngay trước mắt hắn, rất gần như chưa từng gần hơn thế.

Hắn lấy giấy lau miệng và ngả ngửa lưng ra sau, hắn thở dài:

– Cô ta bị đau.

– Thế thôi sao.

– Thế thôi. – Hắn đáp lại như muốn thách thức Seho.

Nhưng Seho đáp lại sự kì vọng đó bằng cách nhìn xuống khay, anh bắt đầu ăn như hắn không hề ở đó, hắn nhìn những hành động quá đỗi tự nhiên kia của Seho rồi cũng bắt đầu ăn. Cả hai mắc sai lầm lớn nhất là khi không để ý đến thế giới bên ngoài, cho dù đối với hai anh chàng này thì mọi chuyện đã ổn thì ở bên ngoài càng nguy to, nhiều người còn sợ là mình đang nằm mơ chưa ngủ dậy, những lời bàn tán hết sức bá đạo, như là:” Ôi trời ơi… Cha sinh mẹ đẻ tới giờ chưa từng thấy thiên nhiên tuyệt vời thế này..; Sao thế kia… lỗi tạo hóa hả…; Hôm nay mặt trời sẽ lặn lúc 12h trưa…bla bla”

Nó ở nhà ngấu ngiến những món bổ dưỡng do hắn làm, nó ăn như chưa từng được ăn ( thế mà bảo có độc cơ đấy). Nó không ngừng khen hắn:

– Chà… anh ta nấu ngon thật đấy… công nhận…bla bla.

Sau khi vỗ cho cái bụng của mình no say, nó lại vào phòng và online, nó nhận thấy cuộc đời mình thật tươi đẹp khi có… osin. Và nó thầm cười nếu có 1 osin thật.

Hắn và Seho kết thúc xong bữa trưa trong không khí thế giới chưa trở về thực tại và căng thẳng giữa hai người, hắn đứng dậy trước, cầm theo khay cơm hắn còn nói với Seho:

– Àh, hôm nay cậu ấy không đi học thêm được.

– Tôi biết rồi – Seho vừa nói vừa dọn những đống còn lại trên bàn.

Hắn thấy anh đã hiểu chuyện nên cũng đi thẳng, nhưng rồi hắn cũng quay lại, Seho thở dài một cách chán nản, anh dừng mọi hoạt động hiện tại của mình:

– Chuyện gì nữa?

Hắn chép miệng nói một cánh khó khăn:

– Cậu đừng ngồi đây ăn nữa, tôi thấy khó chịu lắm. Lần sau yự tìm chỗ đi.

Rồi hắn bỏ đi để lại Seho với nụ cười nửa miệng, trong đầu anh mang một suy nghĩ: ” Từ khi nào hắn trở nên như đứa thế hả, buồn cười thật”. Nhưng rồi anh cũng bỏ đi, để lại mớ hỗn đột trong nhà ăn.

” Cạnh” – Cửa mở, hắn đi vào nhà, để giày lên kệ hắn đi thẳng đến bếp, nhìn đống chén dĩa trên bàn lộn xộn, đồ ăn không còn miếng nào, hắn xắn tay áo lên, miệng lẩm bẩm:

– Ăn chừng này cũng hết àh? Cô là heo hay sao?

Rồi không nói không rằng mà hắn tự động dọn những thứ thên bàn. Hắn chăm chỉ đến nỗi, không thay đồng phụcmà thẳng tay làm luôn bữa tối, sau khi xong mọi chuyện hắn mới đi vào phòng, hắn lại gần giường, đưa tay quơ trước mặt nó, thấy nó không động tĩnh đã ngủ say như chết, hắn mới lại gần tủ và cởi áo khoác ngoài, bình thường thì khi thay đồ cả hai sẽ vào nhà tắm, nhưng thấy nó ngủ say vả lại hắn đang nấu giở nồi cá nên chắc không sao đâu.

Nó nằm ngủ…” Mùi gì mà khét thế không biết?’, nó tự nghĩ trong đầu rồi bỗng bật dậy để xem có chuyện gì giứi bếp hay không… Nhưng còn có chuyện khẩn cấp hơn mùi khét…

” Á….”

Cả nó lẫn hắn thét lên như trời sập, nó lập tức quay người gục đầu xuống gối, miệng còn thét lên:

– Anh làm cái gì thế hả?

Hắn không đáp lại vì đang bận… mặc lại quần, sau khi đảm bảo mình không còn lộ bất cứ gì có thể hắn mới ấp úng:

– Sao…sao cô lại thức dậy.

Nó mặt vẫn úp xuống gối, miệng nói lớn:

– Anh xong chưa hả?

– Xo…ng rồi.

Nó ngổng người ngồi dậy, mắt nhìn cái con người vẫn còn mặc chiếc quần đồng phục, chiếc áo bôn trắng, nó nhăn mặt, thét lên nhìn hắn:

– Anh làm gì thế hả?

– Chỉ… là… tôi – Hắn ấp úng không biết trả lời thế nào thì nó lại cắt lời hắn:

– Không phải nói là làm gì riêng tư thì vào nhà tắm sao hả?

– Tôi…tưởng cô ngủ rồi nên tôi…

– Anh biện minh kiểu gì thế hả?

Bấy giờ nó mới nhaạn ra, cái mùi lúc nãy đã quá cháy lắm rồi, nó trố lên ngạc nhiên:

– Khét lắm rồi anh có nấu cái gì dưới kia không?

Đến lúc này hắn mới sực nhớ ra nồi cá, hắn trố mắt lên nhìn nó rồi thét lên:

– Chết rồi!!! Nồi cá.

Thế là hắn chạy nhanh ra bếp, nó dù đau cũng cố gắng lêtd xuông bếp xem ,ọi chuyện thế nào.

Xuống tới bếp, nó đã thấy hắn trong tư thế đang đứng ngây người trước bếp ga, khong hiểu có cái qué gì mà thái độ của hắn chỉ biết ngây ra, nó dựa tưoừng rắng lại gần hắn. Đứng cạnh hắn, nó hỏi:

– Sao rồi?

Hắn không trả lời vội mà đưa dĩa cá lên trước mặt để phụ họa, mắt như ngây lên nhìn nó. Nó cúng không kém phần ngạc nhiên khi nhìn thấy dĩ cas trước mắt, thật sự là khinh khủng, một màu đen như cột nhà cháy, nó còn nát bét không phân biệt được đầu đuôi của con cá đang ở đâu, hắn lẩm bẩm:

– Cháy đen rồi

Nó lắc đầu ngán ngẩn, thật đúng là chẳng ra làm sao, nó mới chỉ khen hắn khi ở một mình, chứ nếu hắn nghe được không phải sẽ đót cháy cả gian bếp này sao.

” kính koong” – Tiếng chuông cửa…

Nó quay đầu lại nhìn về phía cửa rồi lại nhìn hắn rồi nói:

– Cậu cứ lo trong này đi, để tôi ra mở của cho.

Hắn gật nhẹ đầu rồi lại quay ngươì về phía bếp ga, nó vừa đi vừa rủa:

– Chết thật, osin kiểu gì thế hả? Nếu anh ta là osin thật, chắc mình chết quá.

Rồi nó lắc đầu ngán ngẩn, đến gần cửa, nó vặn tay nắm cửa, trước mặt nó là một người quen, với một nụ cười thân thiện. cậu ta nói:

– Chào cậu.

– S…Seho?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.