Tôi Nhớ Cô Rồi, Về Nhà Đi!

Chương 15



Zin chạy theo chị vào nhà bếp, cô bé đứng trước mặt chị với khuôn mặt nghiêm túc nhất của cô:

– Chị không thể làm thế.

Sunny nhìn khuôn mặt của em, cô thả ly nước xuống thật bình tĩnh:

– Tại sao?

– Chị vẫn chưa rút được kinh nghiệm từ chuyện của anh Huy sao?

Sunny liền chuyển ngay thái độ khi Zin nhắc đến Huy, cô cũng đã làm thế này với Huy và bị anh ấy phát hiện, khuôn mặt của cô thoáng chút lo lắng, nhưng rồi cô lại nói với em nhìn cùng khuôn mặt gang thép:

– Huy là Huy, Jihun là Jihun. Còn bây giờ, chị buồn ngủ rồi.

Thế là cô đi về phòng, để mặc đứa em của mình trong nhà bếp với cảm xúc lẫn lộn khó tả.

Hôm sau…

Sunny cầm tách sữa trên tay, dựa người vào tường nhìn em mang giày chuẩn bị đi học, cô còn nhắc nhở:

– Nhớ nói với Jihun là chị nghỉ học vì bị đau đấy nhé.

– Vâng ạ. – Zin đáp lại tiếng nhỏ như thủ thỉ.

rồi cô bé đi ra cửa, để lại chị gái trong nhà nhìn theo. Sau khi tiếng xe đạp điện đi mất dạng, Sunny quay đầu vào nhà, thở ra một cách thật thoải mái:

– Bắt đầu thôi.

Cô đi vào nhà, lấy ra một vali đồ mà cô coi là báu vật cảu mình. Cô xách vali lên tầng hai, cô mở từng chiếc khóa của vali và lật nắp lên… trong đấy là cả một dàn máy tính hiện đại. Đây chính là bộ điều khiểu và giám sát từ xa của cô, cô được bố nuôi tặng khi ở Mỹ và nó thật sự hữu ích. Trong đó, ngoài máy tính ra thì còn có những thứ khác như máy nghe lén,…

Cô xuống nhà, lấy chiếc túi giấy mà cô không kịp khoe cho em gái, nhưng tốt nhất là không nên vì con bé sẽ lại làm ầm lên. Cô lấy ra ba chiếc máy camera mini màu trắng mà cô nói dối người bán hàng là muốn mua để chống trộm trong nhà, nhưng nó sẽ được dùng với mục đích cao cả hơn… cô sẽ theo dõi Jihun ngay từ trong nhà của cậu ấy.

Cô bắt đầu công việc của mình bằng cách truyền dữ liệu từ máy tính đến camere… sau một lúc chờ đợi thì đã có kết quả, thế là cô có thể dám sát cậu ấy khi ở nhà và thậm chí được lưu hẳn vào trong đĩa. Cô bỏ những đồ nghề vào trong balo nhỏ, cài đặt một chút trong máy tính nữa và xong…

Cô xuống nhà, chuẩn bị đi đến nhà của Jihun…

Đến trước cửa nhà của hắn…

Cô lấy ra một dụng cụ mở khóa và mánh khóe này cô học được từ những cuộc chơi thâu đêm khi ở Mỹ.

” Cạch” – tiếng cửa mở, thế là xong công việc thứ nhất.

Sunny ung dung đi vào trong nhà như thể mình là chủ. Cô đặt chiếc túi lên bàn, lấy ra bộ dụng cụ: khoan, ốc,… và không thể tiếu chính là chiếc camera nhỏ màu trắng. Cô xách theo máy khoan và đi quanh nhà, xem xét kĩ lưỡng và cô quyết định, một chiếc trong phòng ngủ, một trong nhà khách và một trên phòng giải trí của tầng hai. Không thể thiếu nữa đó là một máy nghe trộm được đặt ngay dưới gầm bàn nơi hắn thường đọc sách.

Sau một hồi lắp đặt và xóa đi dấu vết, cô chuẩn bị đồ ra về. Sau khi ra tới cổng, cô lại quay người nhìn căn nhà một lần nữa và miệng vừa lẩm bẩm vừa cười:

– Thế là từ nay cậu nằm trong tầm tay của tớ nhé.

Rồi cô đi thẳng về nhà.

Trường Banguk…Giờ nghỉ trưa…Căntin…

sau một hồi đùa giỡn nhau, ba cô nàng nhà ta cười ha hả. Nhưng Dara bỗng hỏi một câu làm cho Zin phải dập tắt ngay nụ cười trên môi mình, thay vào đó là khuôn mặt lo sợ:

– Sao Sunny lại nghỉ thế? – Dara ngây thơ.

– Chị ấy…chị ấy…không…khỏe – Zin ấp úng đáp lại.

– Cậu ấy bị đau sao? Mình phải đến thăm chứ?! – Nó nói và nhìn Dara. Nhưng Zin lập tức cắt ngang:

– Không cần đâu, chỉ là cảm nhẹ thôi.

Zin cố gắng trấn an lại hai đứa bạn ngây thơ, rồi cô bé đứng dậy, cầm theo khay cơm, cô nói với hai đứa bạn của mình với khuôn mặt lộ rõ sự lo lắng, hoảng sợ:

– Mình no rồi, hai cậu cứ tiếp tục ăn đi.

Rồi cô để khay lên bàn phát thức ăn, và lập tức chạy về hướng nhà vệ sinh trong sự lo lắng của Dara:

– Cậu ấy sao thế nhỉ?

– Không sao đâu, Có lẽ do đường ruột có vấn đề thôi. Mình ăn tiếp đi. – Nó đơn giản hóa vấn đề ( điểm này giống ai ý nhỉ?).

Dara nghe thế thì cũng không muốn suy nghĩ nhiều. Ngay lúc đó, có tiếng loa thông báo:

” 1 tháng nữa là đến kì xét thường niên của năm, xin mời 20 bạn học sinh mới vào của năm nay, sau bữa trưa lên phòng Hội trưởng để được phổ biến. Còn những học sinh khóa mới thì sẽ được lớp trưởng phổ biến. Hết”

Nó nghe xong đần mặt ra không hiểu gì thì nghe Dara lẩm bẩm:

– Đến rồi.

– Là sao?

Dara bắt đầu giải thích:

– Đây là kì xét thường niên đểchứng tỏ các cậu có xứng đáng là học sinh trong trường hay không, vì không phải người Hàn, nên phần thi của các cậu sẽ có chút rắc rối hơn đấy…bla…bla

Nó gật gật đầu ra vẻ hiểu những gì Dara nói mà không để ý đến ánh mắt của Ina, trong tâm can, cô nghĩ:

” Tôi sẽ tống cô về nước cho bằng được”

Nhà vệ sinh nữ…

Zin bật nước lên rửa mặt cho thật tỉnh táo, cô không thể tin mình đã nói dối những người bạn thân của cô. Cô thấy thật khó xử, phải làm sao khi một bên là chị gái và một bên là bạn kia chứ. Xưa nay, chưa từng thân với ai ngoài chị gái của mình, Zin không cần phải nói dối ai. Bây giờ, cô đang nói dối, thật sự rất khó…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.