Tôi Nhớ Cô Rồi, Về Nhà Đi!

Chương 27



Cả căn phòng im lặng, nó từ từ thả cây súng xuống, mọi người nín thở nghe kết quả. Boram chạy lại chỗ quả táo. Cô trố mắt lên nhìn làm chính nó cũng ngẩn người lo sợ, Ina cười khẩy khi thấy biểu hiện của Boram, cô chắc mẩm rằng nó bắn trúng… bức tường phía sau, nhưng khi Boram đưa quả táo lên cùng với một giọng nói hết sức ngạc nhiên:

– Đạn sơn trúng ngay tâm.

– WoW…- Cả khán phòng Ồ lên, nhưng nó lại nhăn mặt.

– Cái gì? Sơn sao?

Nó chạy lại chỗ của Boram, giật lấy quả táo từ tay Boram, nó nhăn mặt:

– Quái lạ… Sao lại là sơn? Cây súng chị Hai đưa mình để chổ khác mà… chuyện này…

Nó lập tức ngẩn mặt lên nhìn hắn thì hắn lại né tránh ánh mắt đó, nó nheo mắt:

” Thằng đó… chắc chắn là có gì đó, nghi quá, phải làm rõ”

Boram vỗ vai nó làm nó giật mình, cô vui vẻ:

– Cậu cừ lắm, chắc qua rồi đấy.

Nhưng…

– Kim Hisun. Chúng tôi không chấn nhận phần thi này của cậu.

Câu nói này… từ chính miệng của hắn… tên đáng ghét, nó trố ánh mặt ngạc nhiên: ” Sao lại thế?”. Cả khán phòng cũng không thể tin rằng một phần thi tuyệt vời như thế lại bị từ chối.

Hắn như hiểu vì sao nó thắc mắc nên nói thêm:

– Không có câu lạc bộ bắn súng trong trường, nên chúng tôi không thể chỉ vì cậu mà thành lập riêng một CLB. Cậu còn phần thi khác nữa không?

Nó không biết làm thế nào cho phải nữa, chính lúc này, nó chỉ muốn bắt n*t cái hộp sọ của hắn. Nếu hắn đã biết là nó không thể thành công với trò này thì sao không nói sớm chứ, nhưng nó bỗng nhớ lại, nó đâu có nói với hắn là sẽ thi cái này chứ… Haizz. Không thể làm gì được, nó đành đưa ánh mắt cầu cứu lên phía Dara.

Cô bạn hiểu được thì đưa lay lên tư thế đánh đàn… Đúng rồi, Đàn… Nhưng nó đâu đem theo đàn chứ, hi vọng cuối cùng đã bị tắt vụt.

Hắn – Hiểu rồi:

– Nghe nói Hisun còn có khả năng đánh đàn, nên tôi nghĩ cậu sẽ cần mượn đàn của tôi chứ?

– Thật chứ, cảm ơn a…cậu. – Nó líu lưỡi.

Rồi Boram đi ra với túi đựng Guitar, cô cười thân thiện và đưa đàn cho nó. Nhận lấy từ Boram, nó cũng cười thân thiện. Vừa mở vỏ đàn, nó thấy ngay chiếc đàn hắn tặng nó. Ngẩn lên nhìn hắn, nó nhẻo nhẹ môi thể hiện sự cảm ơn từ đáy lòng nó.

Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, nó ngồi ngay ngắn vào ghế, đặt míc thật chuẩn xác, tay bấm phím cũng đã được chuẩn bị.

1…2…3…bắt đầu….

siganeul doedollimyeon

gieokdo jiwojilkka

haebol sudo eopsneun maldeureul

naebaetneun geol ara

neol himdeulge haessgo

nunmullo salge haessdeon

mianhan maeume geureon geoya

hajiman nan marya

neoui bakkeseon sal su eopseo

naegen neo hanaro muldeun

siganmani heulleogal ppuniya

saranghaeyo. gomawoyo

ttatteushage nareul anajwo

i sarang ttaemae naneun sal su isseo

Ca khúc this love (Davichi) được nó ngân vang trong cả căn phòng, Mọi người lặng im thưởng thức, chính hắn cũng không thể tin được nó có thể làm thế. Chất giọng ngọt lịm…

Hắn lặng im, tay khoanh trước ngực, đầu nghiêng một bên, đôi mắt dán chặt vào nó kèm theo một điệu nhếch môi nhẹ nhàng. Hắn đang chìm đắn trong những giai điệu. Nhưng không phải ai cũng ưa tiết mục này. Ina… cô ăn ngồi không yên khi thấy ai cũng lặng im nhìn nó một cách đắm đuối. Thật là…

Khi nó kết thúc. nhiều người còn ngẩn ra đấy, không biết nó đã kết thúc lúc nào.

Ngày hôm đó trôi qua bình yên, thậm chí nó còn có thêm fan nam cũng như fan nữ.

Nó về trước vì đã xong việc, nhưng hắn ở lại để tổng kết lại điểm và đàn phán với mọi người ai sẽ được vào. Tất nhiên sẽ có chuyện 3 chọi 1, khi Ina nhất khuyết không tán thành việc nó vào trường vì nó lòa đứa con gái duy nhất có thể sử dụng súng, nhưng sau một thời gian đang phán thì…nó cũng an toàn rồi. Hắn thở phào nhẹ nhõm, kiểu này thì không bắt đền nó thì không được. Chắc mẩm điều đó, hắn bước đin nhanh hơn để về nhà gặp nó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.