Tối Tiên Du

Chương 3: Lịch lãm



Lâm Phiền thấy thái độ của Tông chủ, hỏi:

- Tông chủ, ngươi dường như không mong muốn ngự kiếm lắm?

- Không, ta không muốn ngự kiếm.

Tông chủ giải thích:

- Ngự kiếm không quan hệ đến tu vi, chỉ cần luyện hóa một thanh bảo kiếm, hiểu pháp môn ngự kiếm là có thể ngự kiếm mà bay. Linh khí của kiếm hết rồi sẽ thành đồng nát sắt vụn, sau đó lại phải tìm một khối hàn thiết để luyện kiếm. Cho nên ta muốn ngươi quy củ một chút, trước khi đạt tới Nguyên Anh thì không ngự kiếm.

Mặc dù có rất nhiều người không thể đạt tới Nguyên Anh.

- Ồ?

Lâm Phiền không hiểu.

Tông chủ không nhịn được, nói:

- Ngươi có thể nghĩ như thế này, mỗi ngày ngươi đổi một bà nương để ngủ, đợi đến khi ngươi chính thức kết hôn với lão bà, ngươi có thể không nghĩ đến bà nương khác không? Ngự kiếm ở chỗ thành tâm, thành tâm mới có thể khiến nhân kiếm hợp nhất. Cho nên tất cả tông phái đều có ước thúc ở điểm này, muốn lấy hàn thiết, phải được đích thân Tông chủ đồng ý.

Trương lão nói:

- Tiểu Tam, sau khi Trúc Cơ phải lịch lãm, Lâm Phiền sẽ đi với ai?

- Thuận theo tự nhiên đi.

Tông chủ nói:

- Lâm Phiền lịch lãm, ta phải bế quan một khoảng thời gian, Trương lão ngươi đi đi… Nào có nhiều cơ hội lịch lãm như vậy, Lâm Phiền rãnh rỗi thì đi cùng Trương lão.

- Biết rồi.

Lâm Phiền gật đầu.



Trăm ngày Trúc Cơ thuận lợi kết thúc, cùng ngày hôm đó, Lâm Phiền cũng tới trước đại điện chưởng môn báo danh. Mỗi khi có Đông Thành Trúc Cơ, phải đến đại điện ghi danh, sau đó cùng ba bốn đồng bạn kết thành tổ, tạo thành đội. Tương lai nếu có lúc cần, chưởng môn sẽ đánh giá tình huống mỗi đội, phái Đông Thành đi trước. Có thể cả đời không bị phân công, ba bốn người có thể cả đời cũng không biết đội viên của mình là ai.

Ba trăm năm trước, tà phái xâm lấn mười hai châu, sinh linh đồ thán, ma giáo và chính đạo liên thủ, cuối cùng đánh bại tà phái, đuổi bọn chúng vào tuyệt địa mênh mông. Mà trong trận đại chiến này, ma giáo dùng tới bốn năm người làm một tiểu tổ, sức chiến đấu kinh người, sau khi đại chiến kết thúc, phương pháp này đều được tất cả môn phái mô phỏng.

- Sư huynh, nhập sách thí luyện.

Lâm Phiền nói với một đệ tử làm văn án, các đệ tử đều thay phiên, ví dụ như thủ sơn môn, ví dụ như chỉnh lý giấy tờ,…

Đệ tử văn án ngẩng đầu liếc nhìn Lâm Phiền, hỏi:

- Tông phái?

- Chính Nhất Tông.

- Tên?

- Lâm Phiền.

- Tuổi?

- Mười sáu.

- Thời gian nhập môn?

- Bảy năm trước.

- Am hiểu?

- Thiên Cửu bài.

- …

Đệ tử văn án đang ghi, bị lời này khiến cho bị nghẹn, đệ tử văn án nhìn Lâm Phiền, hỏi:

- Kỳ Môn Độn Giáp, kiếm, đạo pháp, luyện khí, luyện đan,…

Lâm Phiền nghĩ một chút, nói:

- Vẽ bùa.

- Am hiểu phù chú.

Đệ tử văn án hỏi:

- Biết ngự kiếm?

- Không.

- Được rồi, sư đệ về tông phái trước, nếu như lịch lãm thì sẽ phái người thông báo. Nếu như sư đệ phải rời sơn môn, xin hãy đến chỗ ta lấy bản ghi chép.

- Đa tạ sư huynh.

Lâm Phiền chắp tay rời đi, đại điện chưởng môn yên tĩnh vắng vẻ, Lâm Phiền cũng không có hứng thú ở lâu, về Chính Nhất Tông, Tông chủ đã bắt đầu bế quan, chỉ có một mình Trương lão. Người trẻ tuổi và lão nhân thỉnh thoảng có thể đánh cờ, nhưng hồi lâu thì cũng rất nhàm chán. Vân Thanh môn không được tôn trưởng cho phép thì đệ tử không thể đến những tông phái khác, cho nên Lâm Phiền cũng không có chỗ nào để đi, chỉ có thể vừa ngủ vừa đọc sách ở Tàng Thư các.

Hai canh giờ sau, một đệ tử ngự kiếm đến Chính Nhất sơn, nói:

- Truyền lệnh chưởng môn… Có ai không? Có người nào không?

Một lúc lâu sau, đệ tử phát điên, mình lòng vòng quanh Chính Nhất sơn lâu như vậy, không ngờ không thấy một bóng người nào. Tình huống này, trước kia đệ tử truyền lệnh đã từng gặp, phần lớn đều là để công văn chương môn đặt ở đại điện là được, nhưng bây giờ là khẩu lệnh của chưởng môn, phải truyền mệnh, không có biện pháp quăng đi là xong việc.

- Có ai không?

Lâm Phiền cuối cùng cũng từ trong mộng nghe thấy thanh âm, thò đầu ra khỏi Tàng Thư các, nhìn thấy vị đệ tử truyền lệnh kia. Lâm Phiền vẽ một tấm Ngự Phong phù, nhảy ra khỏi cửa sổ, hô:

- Đến đây đến đây.

Cuối cùng cũng nhìn thấy người, đệ tử truyền lệnh bay tới bên cạnh Lâm Phiền, nói:

- Truyền lệnh chưởng môn, đệ tử Chính Nhất Tông Lâm Phiền đến đại điện nghe lệnh.

- Làm phiền sư huynh rồi.

Lâm Phiền khách khí một câu.

- Ừm.

Quả thực làm phiền, đệ tử truyền lệnh cũng không khách khí, lại trở về đại điện giao lệnh.



Trong đại điện, một nữ tử không tới ba mươi tuổi đứng bên cạnh giá sách lẳng lặng chờ đợi, nàng là chưởng môn hiện nhiệm của Vân Thanh môn: Thiên Vũ chân nhân.

Bên dưới có ba tên đệ tử, một người mặc đạo bào trắng, nam giới, mười sáu mười bảy tuổi, nhã nhặn văn nhã, mặt trắng điển trai.

Phía sau là người mặc đạo bào đen, nam, mười bảy mười tám tuổi, sau lưng đeo một cái hộp kiếm, đứng thẳng như tùng, không chút dao động, mày kiếm mắt sáng, lãnh ngạo hiên ngang.

Một nữ tử mặc y trang màu lục, mười sáu mười bảy tuổi, đoan trang xinh đẹp tuyệt trần, sau lưng đeo một cái ống trúc không lớn.

Đệ tử ở ngoài điện báo cáo:

- Đệ tử Chính Nhất Tông Lâm Phiền đến.

- Để hắn vào!

Chưởng môn khép sách lại, đặt sách vào trong giá, đi tới chính giữa.

Đây là lần đầu tiên Lâm Phiền thấy chưởng môn, chỉ biết chưởng môn là nữ, nhưng không ngờ còn trẻ như vậy. Chẳng qua, người tu chân không thể nhìn diện mạo mà đoán tuổi. Lâm Phiền tiến lên chắp tay, nói:

- Đệ tử Chính Nhất Tông Lâm Phiền bái kiến chưởng môn.

- Đến chậm là không tốt.

Chưởng môn nói:

- Các ngươi làm quen với nhau đi.

Nam tử đạo bào trắng chắp tay:

- Bạch Mục.

Nam tử đạo bào đen khẽ gật đầu:

- Cổ Nham.

Nữ tử áo xanh chắp tay, nói:

- Diệp Vô Song.

Lâm Phiền chắp tay:

- Lâm Phiền.

Vẫn là tông phái của mình tốt hơn, cứ ngày nào cũng chắp tay hành lễ thật là chán.

Chưởng môn chắp tay sau lưng, nhìn bốn người, nói:

- Sau này các ngươi sẽ là một đội, Cổ Nham, ngươi lớn tuổi nhất, làm đội trưởng.

- Rõ!

Cổ Nham ưỡn ngực trả lời.

Chưởng môn hỏi:

- Các ngươi có ai biết Tiểu Đông châu không?

Bạch Mục trả lời:

- Hướng tây bốn trăm dặm có một con sông lớn là Đại Độ hà, qua sông là lãnh thổ Tiểu Đông châu, ba mặt Tiểu Đông châu bị nước vây quanh, một mặt bị núi vây quanh, là kho lúa của mười hai châu. Đông tiếp Đông châu, tây tiếp Trung châu, là nơi tất yếu phải qua Trung châu. Tiểu Đông châu sùng phật khinh đạo, đã có mấy trăm năm truyền thống, trong đó Thiên Âm tự là đại tự đệ nhất mười hai châu, trong Tiểu Đông châu, môn phái tu chân đạo gia rải rác không có bao nhiêu.

Chưởng môn gật đầu, khen:

- Quả nhiên đệ tử Thanh Nguyên Tông đều đọc nhiều sách vở, kiến thức uyên bác, không ra khỏi cửa cũng biết chuyện thiên hạ. Giao giới của Tiểu Đông châu và Trung châu gọi là Cửu Lang sơn, trải dài trăm dặm. Trong đó có một đạo quan gọi là Tam Thanh quan, chỉ là đạo quan bình thường, có hơn mười đệ tử đạo gia, phụ cận còn có hai cái thôn trang. Nhưng bắt đầu từ hai tháng trước, liên tục có đệ tử đạo gia và thôn dân mất tích, Tam Thanh quan chủ là phản đồ của Vân Thanh môn ta, bị trục xuất khỏi môn phái, hắn cũng xem như có chút đạo hành, nhìn ra có gì đó không đúng, nên cầu xin Vân Thanh môn giúp đỡ. Các ngươi đi xử lý chuyện này đi. Đây là địa đồ và vị trí của Tam Thanh quan.

Cổ Nham tiến lên tiếp nhận, nói:

- Nhất định không phụ sự trọng vọng của sư môn.

Chưởng môn nói:

- Mặt khác, các ngươi đã biết Tiểu Đông châu tôn phật khinh đạo, người phật gia tính tình ôn hòa, cho dù các ngươi hung hăn càn quấy thì bọn họ cũng sẽ né tránh. Nhưng nếu người ở Tiểu Đông châu vô lễ với các ngươi, các ngươi cũng phải nhượng bộ, không được sính cường.

Bốn người cùng trả lời:

- Cẩn tuân chưởng môn dạy bảo.

Chưởng môn phất tay:

- Các ngươi đi đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.