Tối Tiên Du

Chương 4: Thập tự chân ngôn



Bốn người rời khỏi đại điện, ngoại trừ Lâm Phiền ra, ba người khác đều có vẻ mơ hồ, trong lòng Lâm Phiền thầm buồn cười, ba người này đều ngoan hiền, từ nhỏ lên núi đều không ra ngoài. Lâm Phiền thì khác, Lâm Phiền ngay cả Trung châu cũng từng đi qua, lúc đó một người bạn vong niên của Tông chủ Chính Nhất Tông đến hồi đại nạn, Tông chủ đi gặp một lần cuối cùng, thuận tiện dẫn Lâm Phiền đi theo.

Mọi người đưa mắt nhìn về phía Cổ Nham, đội trưởng do chưởng môn chỉ định. Cổ Nham nhíu mày, phất tay nói:

- Lên đường thôi!

Lâm Phiền nhắc nhở:

- Có cần thu thập hành trang một chuyến, thuận tiện mang theo ít tiền trên người không?

- Tiền?

Ba người khác đều nhìn Lâm Phiền.

Lâm Phiền kinh ngạc hỏi:

- Các ngươi đều Tích Cốc rồi?

Ba người cùng gật đầu, đồng thời kinh ngạc, Trúc Cơ kỳ Tích Cốc Luyện Khí, đây là lẽ thường. Đương nhiên, tu vi của ba người bọn họ còn chưa hoàn toàn đạt tới cảnh giới không cần đồ ăn nước uống, thế nhưng mọi người đều Tích Cốc, chỉ cần uống nước suối và ăn rau dại là được rồi.

Mọi người không quen nhau, nên không khỏi có chút xấu hổ, cuối cùng Cổ Nham nói:

- Thu thập hành lý, xin Tông chủ nghỉ phép, ngày mai vào giờ Thìn tập trung ở đình cách chân núi bảy dặm.

Mọi người gật đầu chào nhau, sau đó hiển lộ thần thông hồi tông, Cổ Nham ngự kiếm mà đi, tốc độ nhanh nhất. Diệp Vô Song lấy từ trong ống trúc ra một quyển pháp chú, đạp gió mà đi, tốc độ xếp thứ hai. Thứ ba là Ngự Phong phù của Lâm Phiền. Bạch Mục là chậm nhất, hắn chỉ dùng Ngự Phong thuật. Lâm Phiền nhìn ba người rời đi, mới đại khái hiểu một ít về ba gã đồng đội.

Không sợ đối thủ như thần, chỉ sợ đồng đội như heo.

Lâm Phiền trở về Chính Nhất Tông, Trương lão đang cùng một người đối diện đánh cờ, nhìn thấy Lâm Phiền thì nói:

- Lâm Phiền, đây là mười điều chân ngôn mà trước khi tiểu Tam bế quan đã dặn ta đưa cho ngươi.

- Còn có cả cẩm nang diệu kế nữa.

Lâm Phiền nhận sách, mở ra lẩm bẩm:

- Điều thứ nhất, tam thập lục kế tẩu vi thượng sách, trong ba mươi sáu chước, chước chuồn là hơn, đánh không lại thì chạy, đánh thắng cũng phải chuẩn bị tinh thần để chạy, phải tùy thời có thể bỏ chạy, muốn chạy thì phải chuẩn bị chạy. Điều thứ hai, đạo hữu chết thì kệ đạo hữu, bần đạo không chết là được, lúc chạy trối chết, phải toàn lực ứng phó, không cần phải bỏ mạng cùng đồng bạn, bỏ đồng bạn thì chưa chắc đã không có cơ hội lật kèo… Tông chủ ghi giấy trắng mực đen như vậy, thật sự ổn chứ?

Trương lão lắc đầu, nói:

- Tiếp tục xem đi.

Lâm Phiền lẩm bẩm:

- Điều thứ ba, văn hiến sẽ không ghi chép ngươi chiến thắng đối thủ quang vinh chính đại như thế nào, chỉ ghi chép ngươi có thể đánh bại đối thủ hay không, hoặc là đối thủ đánh bại ngươi. Nếu như đâm một đao sau lưng mà có thể chiến thắng đối thủ, vậy thì đừng chính diện đánh nhau với hắn.

- Điều thứ tư, tránh xa tà nhân, không gần ma nhân.

Nhìn bốn điều, Lâm Phiền thu sách lại, trở về sương phòng của mình chỉnh lý hành trang, sáu điều trong mười điều này đều là lời nhắn nhủ của Tông chủ mỗi khi Lâm Phiền rời núi. Còn cái gì mà có lễ có thể khiêm, có lễ lại không thể khiêm. Ý nói, lễ phép là khiêm tốn, nhưng nếu như người ta tặng quà cho ngươi, ngươi ngàn vạn lần không được từ chối. Vừa tổn thương tấm lòng tặng lễ của người ta, vừa không nhận được lễ, Chính Nhất Tông không có đệ tử ngu ngốc như vậy.

Trương lão vừa đánh cờ vừa thở dài, nói:

- Có Tông chủ thế nào thì có đệ tử thế đấy. Khó trách không mở rộng thu môn đồ, thì ra là sợ tai họa đến mọi người.



Sau trăm ngày trúc cơ, tu vi Lâm Phiền tăng lên, lúc di chuyển cũng không còn mồ hôi đầy đầu nữa, thuận gió mà bay có vài phần phiêu dật, đến ngôi đình cách bảy dặm, tản Ngự Phong phù, giống như một chiếc lông vũ nhẹ nhàng hạ xuống đình. Cổ Nham đã đến, hai tay của hắn chắp sau lưng, ưỡn ngực đứng thẳng. Lâm Phiền chắp tay nói:

- Sư huynh.

- Sư đệ.

Cổ Nham khẽ gật đầu, xem như bắt chuyện.

Người đến thứ ba là Diệp Vô Song, trước khi hạ xuống đất, thu pháp quyển lại, bỏ vào ống trúc, sau khi đáp xuống liền hành lễ:

- Sư huynh, sư đệ.

- Sư tỷ.

- Sư muội.

Lâm Phiền rất không thích trò này, mỗi lần gặp mặt lại phải chào một lần, bên này bốn người, nếu cứ tiếp tục cái lễ nghĩa cấp bậc này thì mỗi ngày phải làm bao nhiêu lần? Chẳng qua Tông chủ đã nói lễ khiêm, vậy thì cứ khiêm nhường trước đã.

Rất nhanh Bạch Mục cũng đến, mọi người lại bắt đầu một vòng khách sáo vô cùng tốn dinh dưỡng. Sau đó Cổ Nham dẫn đường, mọi người im lặng đi theo. Cổ Nham đi trước rất nhanh, một hồi cảm thấy có chút không đúng, lại giảm tốc độ, thế nhưng hắn chậm lại thì Bạch Mục cũng giảm tốc độ. Mặc dù không nói lời nào, nhưng mọi người đều ngươi nhường ta ta nhường ngươi, khách sáo không thôi, nào có chút tâm tính thiếu niên gì.

Tình huống này đến một lúc lâu sau mới đột nhiên nghịch chuyển.

Đông châu nhiều núi, trong lúc bốn người phi hành, đột nhiên trong núi phát ra tiếng nữ tử kêu cứu:

- Cứu mạng!

Cổ Nham cúi đầu nhìn, một nữ tử áo trắng đang chạy trốn, không ngừng vấp ngã, một tên người rừng nửa hóa hình người đang tập trung truy kích. Cổ Nham hét lớn một tiếng:

- Trảm Nguyệt kiếm.

Một thanh bao kiếm từ trong hộp kiếm phá không mà đi, đánh thẳng về phía người rừng. Người rừng rất có đạo hạnh, ngửa người ra sau bay ngược lui ngoài trăm bước, vô số dây từ dưới đất cuốn lên, trói chặt lấy Trảm Nguyệt kiếm.

- Phá!

Cổ Nham một tay kết kiếm quyết, Trảm Nguyệt kiếm phá dây leo mà ra.

Lúc này, người rừng dang hai tay ra, đạp gió bay lượn, bàn tay đánh ra một đạo hắc khí về phía Cổ Nham, Cổ Nham không chút hoang mang kết kiếm quyết, hai cái bảo kiếm bay ra, một kiếm ngăn cản hắc khí, một kiếm vẽ ra một đường vòng cung, từ bên cạnh đánh về phía người rừng.

Người rừng cười khùng khục, hạ xuống đất tránh phi kiếm tập kích, sau đó chạy sâu vào trong rừng. Cổ Nham mang theo kiếm quang đuổi theo truy kích. Diệp Vô Song và Bạch Mục từ phía sau đuổi tới, liếc mắt nhìn nhau, thúc giục chân khí, gia tốc đuổi theo Cổ Nham, nhảy vào trong rừng.

Bởi vì không thích loại hoàn cảnh xấu hổ này, Lâm Phiền hiển nhiên rơi lại đằng sau cùng, mặc dù thấy hết mọi chuyện, chẳng qua hắn lại không hứng thú đuổi theo vào rừng, đây là dụ địch xâm nhập ư? Lâm Phiền hạ xuống trước mặt nữ tử bị truy kích, nữ tử thấp giọng khóc, Lâm Phiền ngồi bên cạnh cẩn thận xem xét, sau đó hỏi:

- Ngươi là ai?

Nữ tử cúi đầu hành lễ, nói:

- Đa tạ ân cứu mạng của tiên trưởng, tiểu nữ tử…

- Chưởng môn, ngươi chơi trò gì đây?

Lâm Phiền hỏi.

Nữ tử giật mình, ngẩng đầu nhìn Lâm Phiền, hỏi:

- Làm sao ngươi có thể nhìn thấu chướng nhãn pháp (*) của ta?

(*) thuật che mắt

Tản đi pháp quyết, hiện ra chân thân, đây không phải chưởng môn Vân Thanh môn, Thiên Vũ Chân Nhân hay sao?

Lâm Phiền nói:

- Bởi vì ta đã từng tới đây, xung quanh năm mươi dặm không có bóng người. Còn nữa, chúng ta bay ở trên kia, ngươi ở dưới mặt đất hô cứu mạng, giọng nói rất khỏe… Bình thường người chạy trốn đều điên cuồng hô cứu mạng, mà giọng nữ căn bản không thể nghe rõ. Nơi này cách Vân Thanh sơn không quá sáu mươi dặm, làm sao có yêu nhân ở đây tu luyện được.

Thiên Vũ Chân Nhân hỏi:

- Làm sao ngươi biết là ta?

Lâm Phiền trả lời:

- Ta nghĩ một hồi, thật sự không nghĩ ra được người nào lại bày trò nhàm chán như vậy.

Thiên Vũ Chân Nhân trán nổi đầy gân xanh, chất vấn:

- Đồng bạn của ngươi bị bắt, ngươi còn không mau đi cứu bọn họ?

- Không vội, nếu là thí luyện do Thiên Vũ Chân Nhân bố trí, vậy thì người rừng này chắc chắn sẽ tìm đến ta. Nó dụ địch xâm nhập, ta chờ sẵn ở đây, cho nó một đòn gậy ông đập lưng ông.

Lâm Phiền rút ra một xấp giấy vàng, rồi sau đó bắt đầu vẽ bùa bày trận.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.