Tối Tiên Du

Chương 7: Độ khẩu



- Ta biết rồi.

Diệp Vô Song kiên trì nhấc tay.

Bạch Mục không phải Lâm Phiền, không thể bỏ qua mặt mũi của mình, vì vậy hỏi:

- Vô Song, ngươi biết cái gì?

Diệp Vô Song quả thật biết chuyện của Cổ Nham, thân phận của Cổ Nham không tầm thường, hắn là đứa con do Tông chủ Thiên Hành tông cùng một nữ tử của Tử Trúc lâm hợp thể song tu sinh ra, phụ thân hắn dùng ngoại lực để hắn đạt tới Trúc Cơ, tám tuổi thì có tiểu thành. Thế nhưng…

Diệp Vô Song khẽ nói:

- Nhưng phụ thân của Cổ Nham bị yêu nữ tà phái mê hoặc, vứt vợ bỏ con, bây giờ là Giáo chủ của Huyết Ảnh giáo. Tông chủ ta nói, phụ thân của Cổ Nham là một thiên tài, hắn dung hợp đạo pháp chính đạo và tà đạo, tự thành nhất mạch, bây giờ Huyết Ảnh giáo trong tuyệt địa mênh mông chính là tà phái xếp hạng trước ba. Nghe nói ngay cả chưởng môn cũng hỏi thăm chuyện này, tất cả mọi người lo rằng Cổ Nham sớm muộn cũng sẽ rời khỏi Vân Thanh môn, tới Huyết Ảnh giáo. Ba trăm năm trước, tà đạo đại chiến, Huyết Ảnh giáo và Thiên Hành tông của Vân Thanh môn triển khai chém giết, song phương người chết vô số, kết thù sâu đậm. Chính bởi vì đủ loại nguyên nhân, nên Cổ Nham mới bị Thiên Hành tông bài xích, không người nào chủ động nói chuyện với hắn, hắn tìm người khác nói chuyện, người khác chỉ khách sáo ứng phó một câu, dần dần, liền trở thành tính cách như bây giờ. Trước khi ta ra ngoài, Tông chủ đã cố ý dặn dò, Cổ Nham sư huynh không phải là người xấu, có thể nói chuyện với hắn nhiều một chút.

Lâm Phiền gật đầu, nói:

- Tông chủ của ngươi tìm đúng người rồi.

- …

Diệp Vô Song liếc nhìn Lâm Phiền, ý của Lâm Phiền là châm chọc hay không châm chọc?

Bạch Mục nói:

- Vậy không phải chúng ta nên trò chuyện với hắn sao?

- Không cần, Cổ Nham sư huynh đã sớm thích ứng với việc chúng ta nói chuyện phiếm, còn hắn thì bay một mình rồi.

Lâm Phiền trời sinh tính cách tùy ý, cũng không muốn tận lực tìm người để nói chuyện phiếm.



Bởi vì Lâm Phiền còn chưa Tích Cốc, mặc dù ba bữa cơm có thể biến thành hai bữa, nhưng đúng giờ vẫn muốn ăn cơm. Mỗi ngày, mọi người đều cần nghỉ ngơi mấy giờ, trước khi qua Đại Độ hà, liền tìm một khách sạn ở bên cạnh sông để ngủ trọ.

- Mấy vị đạo gia muốn nghỉ ngơi hay ở trọ?

Tiểu nhị ân cần tiếp đãi.

Cổ Nham làm đội trưởng, có nghĩa vụ phụ trách chuyện ăn uống của mọi người, chẳng qua, hắn không mang tiền. Mà Lâm Phiền là người duy nhất trong bọn họ cần ăn thịt, liền tạm thời can thiệp:

- Bốn gian phòng, một lượng bạc rượu và thức ăn, ăn cơm trước.

- Đạo gia không cấm sao?

Tiểu nhị nhận bạc, liền hỏi:

- Không cấm.

- Bốn vị đạo gia ngồi tạm, rượu và thức ăn sẽ lập tức đem lên.

Bốn người đi vào khách sạn, Bạch Mục và Diệp Vô Song có chút hiếu kỳ quan sát xung quanh, Cổ Nham khẽ nhíu mày, dường như không thích nơi này lắm. Lầu một của khách sạn có hai bàn khách, một bàn có lẽ là thương nhân, đợi sáng mai có thuyền sẽ đi Tiểu Đông châu. Còn một bàn là hai nữ tử đang uống trà. Một nữ tử mặc áo xanh, trên mặt mang khăn, lúc uống trà thì khẽ vén khăn, rất có tu dưỡng tiểu thư khuê các, xem y phục trên người là tài liệu làm thủ công, không phú tức quý. Nữ tử còn lại thì mặc áo da hổ ngắn đến đầu gối, áo ngắn vải thổ giống như y phục của người nghèo, nhưng cô gái này mặc áo da hổ, lại khiến người ta cảm thấy lão luyện.

Cổ Nham vừa đi vừa nhìn hai nữ tử này, thấp giọng nói:

- Ma giáo!

Trên quần áo của đệ tử ma giáo có tiêu chí mặt trăng.

Nữ tử mặc áo vải thô dường như nghe thấy Cổ Nham lẩm bẩm, liền quay đầu liếc nhìn bốn người, thấp giọng nói một câu, nữ tử che mặt quay đầu lại nhìn, thoáng gật đầu, xem như chào hỏi. Bốn người Cổ Nham khẽ gật đầu đáp lễ, đi qua bàn bên cạnh ngồi xuống. Ba trăm năm trước tà phái xâm lấn, chính đạo và ma giáo liên minh, cho đến nay, liên minh vẫn không giải trừ, mặc dù cách tu luyện và hành sự giữa hai bên khác biệt, thế nhưng, dựa theo minh ước, đệ tử song phương đều phải xưng huynh gọi đệ. Hơn nữa không được công kích lẫn nhau, trên đường gặp chuyện, có thể trợ giúp thì phải trợ giúp.

Bởi vì người chính đạo thanh tâm quả dục, mà pháp luật và kỷ luật của ma giáo sâm nghiêm, cho nên mấy trăm năm qua ở chung cũng xem như hòa thuận. Ma giáo ở Tây châu, nối liền với tuyệt địa mênh mông của tà phái, ma giáo và chính đạo không hi vọng người của tà phái gây hại mười hai châu, ở điểm này, hai bên cùng nhất trí, tất cả môn phái chính đạo, kể cả Vân Thanh môn đều nhắc nhở đệ tử, không được phát sinh xung đột với đệ tử ma giáo, nhưng đồng thời cũng nhắc nhở đệ tử, không nên quá gần gũi với ma giáo. Bởi vì pháp môn tu chân của hai bên khác biệt, nhỏ có thể dễ gây tranh luận, lớn có thể ảnh hưởng đến đối phương.

Trong lòng Lâm Phiền nghi hoặc, hai nữ nhân này dường như bị truy kích, phải hóa trang thành bình dân, ẩn mình trong khách sạn, hơn nữa nữ tử mặc áo vải thô có lẽ bị thương không nhẹ. Lâm Phiền làm sao thấy được? Bởi vì nữ tử mặc áo vải thô thuận tay phải, mà nàng lại phải dùng tay trái trợ giúp, trừ phi tay phải bị thương, nếu không thì không cần phải làm vậy. Nói bị truy sát là vì các nàng chọn vị trí gần cửa sổ, lúc nhìn ra ngoài, thần sắc tương đối cảnh giác.

Lâm Phiền ngồi xuống, nói:

- Hôm nay chúng ta không ở trọ, được chứ?

- Vì sao?

Diệp Vô Song cười hỏi:

- Lâm Phiền, không phải trên đường ngươi luôn nhắc tới nghỉ ngơi và thịt sao?

- Ta đột nhiên cảm thấy nên Tích Cốc vài ngày, xem bản thân có thể chịu nổi hay không.

Lâm Phiền nói:

- Tiểu nhị, không ở trọ nữa, giúp ta lấy hai cân thịt bò kho, nửa cân thổ hoàng tửu, mang đi.

Cổ Nham ngăn lại:

- Không thể, ngươi xem Bạch Mục cả ngày nay đã mệt nhọc rồi.

Bạch Mục hổ thẹn nói:

- Đã làm mọi người lo lắng rồi.

Cổ Nham lắc đầu, nói:

- Ngươi dùng pháp thuật để ngự phong phi hành, không có bất kỳ môi giới nào, hao phí chân khí nhất, đêm nay nghỉ một đêm, sáng mai hãy lên đường.

- Được rồi, ta nói thật.

Lâm Phiền thấp giọng nói:

- Đệ tử ma giáo dường như chọc phải phiền toái gì đó, chúng ta tốt nhất nên trốn xa một chút.

Cổ Nham sững sờ, trả lời:

- Ma giáo và Vân Thanh môn có minh ước, nếu như đệ tử ma giáo gặp nạn, lại ở địa giới Đông châu, đệ tử Vân Thanh môn phải tương trợ.

Được rồi, bản thân không nên nói thật mới đúng, Lâm Phiền hối hận, sớm biết như vậy thì nên lấy cớ bản thân sinh bệnh… Cái cớ này mặc dù rất nát, nhưng lừa dối Cổ Nham thì như vậy là đủ rồi.

- Để ta đến hỏi.

Cổ Nham chỉ sợ không có phiền toái, đi tới bên cạnh hai nữ tử, nói:

- Chào hai vị cô nương, tại hạ là đệ tử Vân Thanh môn Cổ Nham, xin hỏi có phải các người đang gặp phiền toái không?

Cô nương mặc áo xanh hành lễ, trả lời:

- Cổ Nham sư huynh, chúng ta không có phiền toái, cho dù có, cũng không dám làm phiền đệ tử Vân Thanh môn.

Nữ tử mặc áo vải thô lộ vẻ lo lắng, Lâm Phiền nhìn thấy hết toàn bộ, nghiêng đầu hỏi:

- Bạch Mục, ngươi nói Tam Tinh trận phối hợp với Thiên Lôi phù của ta, uy lực tăng bao nhiêu?

Bạch Mục gật đầu, đáp:

- Tam Tinh trận là pháp trận di hình, tác dụng tương đối nhỏ. Trừ phi chúng ta tính được đối thủ sẽ xuất hiện ở nơi nào, sau đó bày trận ở đó, bằng không thì không dùng được.

Lâm Phiền vỗ vai Bạch Mục, nói:

- Đi, chúng ta đi tiểu.

- …

Diệp Vô Song xoay mặt đi, quá thô tục rồi.

Bạch Mục là người thành thật, giải thích:

- Ta không cần…

- Ta cảm thấy ngươi cần, chúng ta đi nào.

Đã thoát không khỏi phiền toái này, vậy thì nên chuẩn bị, không chỉ chuẩn bị nghênh đón phiền toái, mà còn phải chuẩn bị chạy trốn, chẳng qua lần này chạy trốn có chút phiền toái. Mặc kệ, nếu thật sự không được thì phải dựa theo điều thứ hai trong mười điều chân ngôn, đạo hữu chết thì kệ đạo hữu, bần đạo không chết là được rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.