Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Chương 11: Những chuyện liên quan đến hôn nhân



Thích một người có rất nhiều cách bày tỏ nhưng dường như cách mà anh làm lại là cách ngốc nghếch nhất. 1 Tuần sau, Tiểu Quân lại gặp ông bà Trần ở nhà Khởi Trung. Một tuần vừa rồi, cô đã làm rất nhiều việc: nhận lời mời của công ty Khởi Hoa, xin thôi việc tại công ty cũ. Trước khi thôi việc phải báo trước một tháng nên cô đành dùng hết số ngày phép của năm nay mà cô vẫn chưa dùng đến. Khi cô đưa đơn xin thôi việc, nét mặt của trưởng phòng vô cùng thản nhiên. Thêm vào đó, khi bước ra khỏi công ty, ánh mắt của Triệu Tinh nhìn cô vô cùng phức tạp. Đã lâu lắm rồi cô không có được cảm giác thoải mái như vậy. Mỗi lần nghĩ lại thì đều cảm thấy rất vui. Khởi Trung cũng rất vui. Tiểu Quân có cả một tháng nhàn rỗi. Như vậy cô có thể dốc toàn bộ tâm trí vào việc chuẩn bị cho chuyện kết hôn. Cô gặp mặt bố mẹ anh thêm vài lần, chắc chắn họ sẽ nhanh chóng kéo gần khoảng cách. Đúng là một công đôi việc. Tất nhiên là Tiểu Quân đồng ý. Thực ra cô cũng muốn tìm cách rút ngắn khoảng cách với bố mẹ Khởi Trung. Anh đã nói rằng bố mẹ anh có nghĩ ngợi về chuyện của cô. Tuy cô vẫn cố cãi nhưng trong lòng cũng cảm thấy không ổn. Cô đã nghĩ kỹ rồi. Cô muốn lấy Khởi Trung. Chí Hào thì khác. Anh đã cho cô hiểu rằng lấy một người có tiền là điều ảo tưởng. Mấy tháng qua ở bên Khởi Trung, cô chưa bao giờ cảm thấy yên ổn, vui vẻ và tràn ngập niềm tin vào cuộc sống đến thế. Cô và Mỹ Mỹ đã thảo luận với nhau về chuyện này. Hôn nhân dựa vào điều gì? Phần lớn các cuộc hôn nhân đều không phải là thành quả của tình yêu. Trong quá khứ, cô đã trúng độc tình yêu quá nặng. Thực ra, phần lớn hôn nhân đều dựa vào cảm giác an toàn. Cô thiếu cảm giác an toàn và Khởi Trung đã cho cô điều đó. Đó chính là lý do cô và anh lấy nhau. Những lý do khác đều không cần thiết. Mỹ Mỹ gật đầu tán thành. Cô ấy nắm chặt tay Tiểu Quân bày tỏ sự ủng hộ nhiệt tình và còn nói: - Tiểu Quân, Khởi Trung thật sự là người đàn ông tốt. Tớ chưa từng thấy ai đối xử tốt với cậu như vậy. Cậu phải biết trân trọng, đừng để mất anh ấy. Nếu để mất thì cậu sẽ không tìm được người đàn ông nào khác tốt hơn đâu. Tiểu Quân cảm thấy Mỹ Mỹ nói rất đúng. Với người đàn ông bị cô nôn lên người mà vẫn đưa cô về nhà, vừa là quần áo cho cô vừa cầu hôn thì dù thế nào cô cũng phải trân trọng Khởi Trung. Nếu đã như vậy thì cách nghĩ của bố mẹ Khởi Trung về cô là một chuyện vô cùng quan trọng. Tuy Tiểu Quân không phải là người con gái có tư tưởng cổ hủ, cũng không sống trong xã hội cũ mà một câu của bố mẹ chồng có thể quyết định sự sống chết của con dâu nhưng nếu bố mẹ chồng tương lai không hài lòng về cô thì cũng sẽ ảnh hưởng đến hạnh phúc trong tương lai của cô và Khởi Trung. Đương nhiên cô không thể qua loa đại khái được. Cô và Khởi Trung đã bàn bạc rất lâu. Cuối cùng, họ quyết định sẽ làm theo cách mà Khởi Trung đã làm. Người Trung Quốc coi việc ăn uống quan trọng như trời. Một cô dâu tốt hiền lành đảm đang thì phải bắt đầu từ một bàn ăn. Mọi người cùng ngồi ăn một bữa, vấn đề gì rồi cũng được giải quyết. Họ quyết định Tiểu Quân sẽ vào bếp chuẩn bị một bàn thức ăn mời bố mẹ chồng tương lai. Nhưng sau khi cô hạ quyết tâm thì lại phải học một cách nghiêm túc. Kết quả là cô chẳng học được gì. Tiểu Quân là con gái Thượng Hải điển hình. Từ nhỏ, cô đã lớn lên bên bà ngoại, lại không có bố mẹ ở nhà, thế nên chẳng hề giỏi giang chuyện bếp núc. Với chuyện này, cô chỉ có lòng nhiệt tình chứ chẳng hề có chút kinh nghiệm hay kỹ năng gì cả. Dù có muốn vội cũng chẳng được. Tuy Khởi Trung vô cùng nhẫn nại nhưng cuối cùng anh cũng đành phải quyết định tự mình làm. Đến lúc đó, Tiểu Quân chỉ cần bê ra là được rồi. Tiện hơn rất nhiều. Ngày nghỉ mà mới sáng sớm Tiểu Quân đã ra ngoài. Bước vào nhà thấy Khởi Trung đã bận rộn với việc bếp núc, không biết trong nồi áp suất hầm thứ gì nữa? Mùi thơm tràn ngập trong phòng. Tiểu Quân đến rất sớm. Cô còn chưa kịp ăn sáng. Bước vào cửa ngửi thấy mùi thơm là cô đã muốn bước ngay vào bếp xem rốt cuộc là món gì nhưng Khởi Trung ngăn cô lại. - Em đừng vội. Chưa được đâu. Cô thở dài: - Anh không cho em vào, đợi bố mẹ anh đến, chỉ cần ngửi mùi trên người chúng ta thì họ cũng biết ai nấu món này. Giả vờ thì cũng phải giả vờ cho giống một chút chứ? Khởi Trung cười phá lên: - Được. Vậy em đeo tạp dề vào. Bố mẹ anh nói mười một giờ mới đến. Vẫn còn một lúc nữa. Khi nào gần đến giờ thì em hãy vào. Tiểu Quân gật đầu rồi đi tìm tạp dề đeo vào. Anh đang tìm bát đĩa trong chạn bỗng nhiên dừng lại nhìn cô. Cô cảm thấy rất lạ, liền bước đến hỏi anh: - Sao vậy anh? Anh mỉm cười nói: - Tiểu Quân, thế này trông em xinh lắm! Cô vòng hai tay ra sau lưng tiếp tục buộc dây, rồi đáp lại anh một câu: - Thì em vốn xinh sẵn mà. – Nhưng bỗng nhiên lòng cô thấy ngài ngại, nói không nên lời mà mặt lại đỏ lên. Hết rồi. Dạo này, cô càng ngày càng có biểu hiện kỳ lạ trước mặt người đàn ông này. Có lẽ đây gọi là hội chứng tiền hôn nhân. Hội chứng này hết sức nghiêm trọng. Tiểu Quân đã mặc xong tạp dề. Khởi Trung vẫn tiếp tục bận rộn chuẩn bị đồ ăn. Thường ngày, cô rất ít khi vào bếp, Khởi Trung cũng không yêu cầu. Anh nấu nướng rất ngon. Lần nào cô đến cũng chỉ có mỗi nhiệm vụ ăn mà thôi. Ăn xong thì anh lại rửa bát. Cô chưa từng phải làm gì ở đây cả, cũng không phải là không chịu giúp. Thỉnh thoảng, khi anh nấu nướng, cô đề nghị phụ giúp nhưng anh đã dung túng cho cô lười biếng. Thích một người có rất nhiều cách đề thể hiện. Có thể tất cả những gì anh làm là ngốc nghếch nhất nhưng ít ra anh cũng đã cố gắng làm mọi thứ mình có thể và chiều hư cô. 2 Cuối cùng, khi bố mẹ Khởi Trung đến nhà con trai thì người ra đón họ là cậu con trai. Bước vào nhà, họ thấy Tiểu Quân đang mặc tạp dề bê bát canh ra nhìn họ chào: - Bác trai, bác gái. Tiểu Quân búi tóc, đeo tạp dề rất khác với người họ đã gặp lúc trước. Ông bà Trần lại thấy kỳ lạ rồi cùng nhìn nhau. Không hẹn mà gặp, cả hai đều tỏ vẻ hài lòng. Tiểu Quân và Khởi Trung cũng nhìn nhau, cảm giác họ đã thành công. Lần này, Tiểu Quân đã thể hiện rất tốt. Hỏi dạ bảo vâng. Ăn cơm xong, cô còn tranh vào bếp rửa bát. Bà Trần cũng vào phụ giúp. Thấy cô nhanh nhẹn nên bà cũng nở nụ cười nói chuyện vài câu. Sau đó, bà Trần nhớ ra điều gì đó nên bổ sung thêm: - Tiểu Quân à, Khởi Trung nhà bác không biết ăn nói, tính khí bướng bỉnh. Sau này, nếu có tranh cãi với nó chuyện gì thì cháu cứ mặc kệ nó. Cháu nói với bác, bác sẽ cho nó một trận. Tiểu Quân cười đáp: - Bác gái, tính tình anh Khởi Trung rất tốt. Hơn nữa, nếu có chuyện gì thì đều nói rõ ràng. Nếu vẫn không được thì cả hai cùng đi ăn cơm. Ăn xong thì sẽ quên cả chuyện vì sao mình tranh luận. Bác thấy có đúng không ạ? Đúng là con gái Thượng Hải thật giỏi giang. Mới có từng ấy tuổi mà đã thấu hiểu đạo lý như vậy khiến cho bà Trần nghe xong mà thấy nhẹ lòng. Khởi Trung bước ra và hỏi: - Mẹ, hai người nói chuyện gì mà vui thế? – Bà xua tay tỏ ý không có gì. Để anh và cô ở lại, bà cười rồi bước ra. Khởi Trung bước đến bên Tiểu Quân. Đây là lần đầu tiên anh thấy cô rửa bát. Hai bàn tay ngập trong bọt xà phòng, cô còn đeo cả tạp dề nữa, trông rất chuyên nghiệp. -Sao vậy? Anh chưa nhìn thấy em hiền thục đảm đang thế này bao giờ sao? Thật sự là anh chưa bao giờ cả nhưng trong lòng vẫn rất vui. Khởi Trung xắn tay áo thì thầm: -Mẹ ra ngoài rồi. Anh rửa giúp em nhé? -Anh ra ngoài đi. Chúng ta thống nhất là để em thể hiện cho tốt một lần rồi mà. Ngộ nhỡ bố mẹ anh vào thì họ lại nghĩ không hay về em mất. – Tiểu Quân không thể nào quên câu nói đó. Bà Trần đã đi ra ngoài phòng khách. Ông Trần đang ngồi xem ti vi, nhìn thấy vợ đi ra, ông hỏi: - Hai người nói chuyện xong rồi à? Bà Trần ngồi xuống, hít một hơi rồi mới nói: - Cô gái này rất được đấy. Ông Trần cười: -Vẫn là con trai chúng ta biết chọn người. Được rồi. Bà đừng nghĩ ngợi chuyện lần trước nữa. Chúng ta còn phải chuẩn bị hôn lễ cho hai đứa đấy. Bà gật đầu nhưng lát sau lại thở dài: - Cũng chẳng biết phải làm thế nào nữa. Tôi luôn cảm thấy chuyện này có chút vấn đề. Cứ đợi gặp bố mẹ người ta rồi hãy tính. Muốn hiểu một người phải xem hoàn cảnh sống từ nhỏ của người đó như thế nào. Bố mẹ chính là tấm gương cho con gái. - Ồ! Bao giờ thì hai nhà sẽ gặp mặt vậy? Bên nhà trai chúng ta phải chuẩn bị một chút chứ. - Cứ đợi gặp họ rồi tính đi. Bà chuẩn bị thì cũng phải đợi người ta đưa ra yêu cầu trước chứ. – Ông Trần tiếp tục xem ti vi, trong lòng ông nghĩ, đàn bà đúng là đàn bà, chuyện gì cũng hấp tấp vội vàng. Hôn nhân là chuyện lớn, phải thực hiện từng bước một, có muốn vội cũng không thể vội được. Sự thực đã chứng minh, tuy đàn ông nhà họ Trần không giỏi quan sát, ăn nói nhưng khả năng dự tính lại cao hơn người khác một bậc. Lần nào họ cũng biết nhìn xa trông rộng. 3 Với chuyện hôn nhân, mỗi nơi đều có những phong tục riêng của nơi đó. Ở Thượng Hải, chuyện bố mẹ hai bên gặp mặt nhau là điều không thể nào thiếu được. Lần đầu tiên hai gia đình gặp nhau vẫn là ở nhà hàng. Bà Hà đi mà không vui. Nguyên nhân đơn giản. Đến tận bây giờ, bà vẫn cảm thấy con gái mình có người bạn trai như Khởi Trung là quá thiệt thòi. Bao nhiêu năm nay, bà luôn hy vọng Tiểu Quân có thể nhờ chuyện hôn nhân mà thay đổi số phận. Không ngờ, con gái bà chọn đi chọn lại, cuối cùng lại chọn đúng một người đàn ông tầm thường như vậy. Bà vốn định phản đối đến cùng nhưng hai tháng nay, Khởi Trung thường xuyên đến nhà, họ hàng và hàng xóm đều đã coi anh như con rể tương lai của nhà họ. Thế nên cho dù có kịch liệt phản đối thì cuối cùng ai ai cũng đều cho rằng Tiểu Quân sắp lấy chồng. Có người cô họ ở nước ngoài còn gọi điện về, bà nghe điện thoại, cô họ đã hỏi luôn: - Tiểu Quân và Khởi Trung đã đính hôn chưa? Bao giờ thì chúng tôi được uống rượu mừng đây? Chúng tôi cũng chuẩn bị đến Thượng Hải rồi. Bà tức đến mức mãi sau không thốt nên được lời nào. Chuyện đã vậy, con gái bà lại còn cương quyết nên những người khác đều ngầm công nhận mối quan hệ của chúng. Bên nhà bà quá ít người thân nên chẳng ai có thể nói giúp bà. Dì Lan thấy chuyện không thành nên đã quay về Mỹ. Bà có muốn giữ cũng chẳng giữ nổi. Hơn nữa, con gái mà lại từ chối người ta như vậy thì bà làm gì còn mặt mũi nào mà giữ chứ. Nghĩ cũng thật đau lòng. Con gái lớn rồi thì không cần mẹ nữa. Hồi nhỏ thì cứ suốt ngày bám lấy chân mẹ, thế mà bây giờ lớn rồi thì mẹ lại không giữ nổi chân con gái nữa. Nói là vậy nhưng trước khi đồng ý chuyện bố mẹ hai bên gặp mặt thì bà vẫn cương quyết với con gái một lần nữa: - Ăn cơm thì được. Nhưng chuyện hôn nhân thì hai bên phải bàn bạc kỹ lưỡng mới được. Bố mẹ vất vả lắm mới nuôi dạy được con khôn lớn. Bố mẹ đâu thể tùy tiện gả con cho người ta được. Khi Tiểu Quân thuật lại những lời mẹ mình nói cho Khởi Trung nghe. Anh nghe xong mà thở phào nhẹ nhõm, vậy là những cố gắng của anh trước đây cuối cùng cũng được đền đáp. Tiểu Quân không lấy gì làm lạ với phản ứng của anh. Qua quá trình đấu trí lâu dài với mẹ, cô đã đúc kết ra được những kinh nghiệm và bài học quý báu. Mẹ người khác nói như vậy có thể là đã chấp nhận chuyện này nhưng mẹ cô nói như vậy thì có nghĩa là rất có thể mọi thứ mới chỉ bắt đầu. Vì vậy, để tranh thủ thời gian, Tiểu Quân còn phải hỏi bố xem nội dung của cuộc bàn bạc mà mẹ mình nói đến là gì. Lúc đó, ông Hà đang ở dưới nhà chăm sóc cây cối. Nghe con gái hỏi, ông phủi tay quay đầu lại an ủi: - Mẹ con đã nói chuyện này với bố rồi. Vẫn là chuyện nhà cửa xe cộ thôi. Hôn nhân là chuyện nhà nào chẳng phải nói tới. Dù thế nào, bố cũng luôn ủng hộ các con. Tiểu Quân thở dài. Mẹ cô cực kỳ độc đoán, cho dù có nghĩ ra điều gì cũng chưa chắc đã bàn bạc hết với bố cô. Thôi vậy. Giặc đến thì tướng đánh, nước dâng thì lấp đất, đợi đến khi vấn đề nảy sinh rồi giải quyết cũng không muộn. Họ hẹn gặp nhau ở nhà hàng Làn Sóng Xanh. Ba người nhà họ Hà không đến muộn. Cuối cùng, hai gia đình cũng ngồi cùng nhau. Lần đầu gặp mặt, ông bà Trần cực kỳ khách sáo. Họ đứng dậy mời ông bà Hà ngồi. Khi ăn cơm, họ nói chuyện của hai đứa trẻ hồi nhỏ. Không khí cực kỳ hòa hợp! Khi thứ ăn được dọn lên, ông Trần nói: - Ông Hà, bà Hà, hai đứa trẻ đã tìm hiểu nhau được một thời gian. Chúng tôi rất quý Tiểu Quân nên hy vọng chúng có thể sớm trở thành người một nhà. Hay là nhân tiện hôm nay, hai nhà chúng ta cùng bàn bạc chọn ngày nhé. Trước hôn lễ cần làm rất nhiều việc. Chọn ngày để chúng tôi còn chuẩn bị nữa. Ông bà thấy thế nào? Ông Hà gật đầu, bà Hà cũng gật đầu. Thật không ngờ mẹ mình lại dễ dàng đồng ý như vậy. Điều này khiến cho Tiểu Quân cứ tròn mắt há mồm ngạc nhiên. Nhưng thái độ sau đó của bà Hà hoàn toàn không như Tiểu Quân dự tính. Sau khi gật đầu, câu đầu tiên bà nói là: - Ngày thì chắc chắn chắc phải chọn rồi. Nhưng trước mặt nhà bên đó, gia đình chúng tôi cũng có vài yêu cầu để hai bên cùng bàn bạc. Ông bà Trần nghe xong câu này đều gật đầu: - Có chứ. Có chứ. Bên nhà gái có điều kiện gì thì xin ông bà cứ nói. Bên nhà trai chúng tôi sẽ cố gắng hết sức. Mọi người hưởng ứng nhiệt liệt như vậy khiến Tiểu Quân ngồi bên cứ ngây người ra, tim đập thình thịch liếc nhìn mẹ. 4 Trên đường về, không khí trong xe nhà Khởi Trung cực kỳ nặng nề. Cả chặng đường, ông bà Trần đều không nói câu nào. Sau khi xuống xe, cuối cùng bà Trần cũng nói. Dựa vào cửa xe, bà nhìn con trai với nét mặt rất nghiêm túc: - Khởi Trung, con lên nhà một chút. Bố mẹ có chuyện muốn nói. Khởi Trung ngồi trong xe thở dài. Đỗ xe xong, anh mới đi lên nhà. Căn nhà bố mẹ anh ở trên tầng năm của một khu nhà cũ, cầu thang rất hẹp. Đèn cảm ứng bật sáng từng tầng theo tiếng bước chân. Khởi Trung đã ở nơi này nhiều năm nên anh đã quen leo cầu thang của khu nhà này. Trước đây, anh chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi nhưng lần này, anh lại cảm thấy bước chân mình nặng đến mức có cảm giác không thể leo lên đến nơi được. Cuối cùng cũng đến cửa. Cánh cửa chỉ khép hờ, có ánh sáng từ trong nhà hắt ra. Anh bước lại gần thì nghe thấy giọng mẹ. Bà nói rất nhanh có phần kích động. - Ông nói xem chuyện là thế nào? Có thể nêu điều kiện như vậy sao? Lại còn muốn chúng ta dọn nhà đến ở gần nhà họ nữa chứ. Lại còn để con gái họ đứng tên. Nhẫn cưới, tiệc cưới đều có hết điều kiện này đến điều kiện khác. Họ định kiếm tiền bằng việc gả con gái chắc. Nhà chúng ta có phải cái máy in tiền đâu? Bố nói chuyện có phần nhẫn nại: - Tín Hoa, bà đừng kích động như vậy. Chuyện này phải từ từ bàn bạc. Cửa không đóng. Tuy giọng họ không lớn lắm nhưng bên ngoài vẫn có thể nghe rõ mồn một. Khởi Trung cau mày, anh bước vào nhà rồi đóng hẳn cửa lại. Bố mẹ anh cùng quay lại nhìn. Bà Trần nhìn thấy anh thì tỏ ra thái độ tức giận. Bà ngoảnh mặt đi rồi ngồi lên ghế sô pha không thèm nói gì. Ông Trần bước tới vỗ vai con trai: - Khởi Trung, bố mẹ hoàn toàn ủng hộ chuyện hôn nhân của con nhưng chúng ta cần phải bàn bạc vài việc. - Bàn bạc gì chứ? Có bàn bạc thì cũng chẳng bàn ra nổi một ngôi nhà đâu. Tôi thật không hiểu nhà họ nghĩ gì nữa? – Bà Trần xen vào. Khởi Trung nhìn bố mẹ. Thực ra, anh cũng không ngờ là mẹ Tiểu Quân lại đưa ra điều kiện như vậy ở bàn ăn. Có điều kiện có thể đoán trước nhưng có điều kiện thì đúng là không thể nào ngờ nổi. Đặc biệt là điều kiện anh phải mua nhà gần nhà cô. Nhà Tiểu Quân sống ở một trong những nơi sầm uất nhất của Thượng Hải. Chỉ cần một căn phòng nhỏ cũng đắt gấp hai lần căn nhà của người khác. Tuy anh cũng có nhà ở Thượng Hải nhưng yêu cầu về chuyện nhà cửa này chắc là không được rồi. Sau khi mẹ Tiểu Quân nói xong các yêu cầu thì không khí bàn ăn trở nên im lặng. Anh thấy Tiểu Quân và bố mẹ cô đều sửng sốt. Anh chỉ là phận con nên không dám mở miệng ra hỏi. Một bữa ăn bắt đầu vui vẻ là thế mà lại kết thúc một cách ảm đạm. Phản ứng của bố mẹ anh cũng hoàn toàn như những gì anh đã dự tính. Anh ngẫm nghĩ rồi nói: - Bố, chuyện này cứ để con và Tiểu Quân bàn bạc với nhau rồi tính. Hôm nay cũng muộn rồi. Bố mẹ đi nghỉ trước đi. Thấy con trai nhẫn nại như vậy, ông bà Trần nghe xong cùng thở dài. Bà Trần nghĩ mãi cuối cùng bổ sung thêm: - Khởi Trung, chuyện hôn nhân phải dựa vào thành ý của hai nhà mới được. Nếu họ thật sự có thành ý muốn gả con gái cho chúng ta thì chúng ta bàn bạc thế nào cũng được. Mẹ chỉ e người ta không hài lòng về chúng ta nên mới đưa ra điều kiện này để con rút lui. Khởi Trung đã chuẩn bị đứng dậy, nghe xong câu này, anh dừng lại và chỉ nói: - Mẹ! Ông Trần cũng cau mày nhìn vợ nói: - Tín Hoa, bà đừng có nghiêm trọng hóa vấn đề thêm nữa. Chuyện của con trai thì cứ để cho con quyết định. Chúng ta đừng nên xen vào. Bà Trần lắc đầu, đứng dậy đi vào phòng: - Tôi không nói nữa là được chứ gì? Khi Khởi Trung và bố mẹ anh nói chuyện, không khí ở nhà Tiểu Quân cũng căng thẳng không kém. Bà Hà buông những câu đó trước bàn ăn thật chẳng khác nào quả thủy lôi. Không những nó làm cho ba người nhà họ Trần choáng váng mà còn khiến Tiểu Quân phải điên đầu. Trên đường về nhà, cô cũng chẳng nhìn mẹ lấy một cái. Khi bước vào cửa, cuối cùng bà Hà cũng không nén được giận mở miệng: - Con làm gì thế hả? Mẹ là mẹ con chứ không phải là kẻ thù của con. Không người mẹ nào lại làm hại con gái mình cả. Mẹ nói gì cũng đều là muốn tốt cho con thôi. Câu này bà không nói vẫn tốt hơn. Bà nói rồi, cơn giận đã lâu của Tiểu Quân bỗng bừng lên: - Mẹ muốn tốt cho con ư? Mẹ muốn tốt cho con ở chỗ nào? Mẹ, rốt cuộc có muốn cho con lấy anh ấy không vậy? - Con thì hiểu gì chứ? – Bao năm nay, cứ nói đến chuyện này là mẹ con họ lại trở nên căng thẳng. Cứ tưởng rằng bà Hà sẽ nhảy dựng lên nhưng không ngờ lần này, bà lại thở dài. Bà không để ý gì đến câu nói của con gái mà tiếp tục nói. – Nhà cửa là chuyện quan trọng nhất. Trước khi kết hôn, nếu không nói rõ thì đợi đến khi lấy người ta rồi lại có phiền phức đấy. Nhà cậu ta ở đâu? Ở Kim Kiều! Đó là nơi nào? Nơi đó xa như vậy thì sau này, làm sao bố mẹ chăm sóc con được? - Mẹ, mẹ đừng nói là vì con nữa. Con đã khôn lớn rồi. Con có thể tự chăm sóc cho mình. – Tiểu Quân chau mày. - Khôn lớn ư? Con khôn lớn rồi thì không phải con gái mẹ sao? Con khôn lớn rồi thì không cần bố mẹ nữa sao? – Bà Hà cao giọng. - Tiểu Quân, con lại đây. Bố có chuyện muốn nói với con. - Giọng ông Hà vang lên. Tiểu Quân còn định nói gì đó nhưng tay ông Hà đã đặt lên vai cô. Ông quay đầu lại nhìn vợ nói: - Tôi sẽ nói chuyện với Tiểu Quân. Bà đi tắm rửa rồi đi ngủ đi. Có chuyện gì cứ để đến mai rồi nói. 5 Rất muộn rồi! Hai bố con đi trong ngõ nhỏ một lát. Lúc đầu, chẳng ai nói gì. Trong lòng Tiểu Quân rất buồn. Cô có cảm giác như mình sắp nổ tung. Cô cũng không biết mình muốn làm gì nữa, chỉ cắm đầu bước về phía trước. Cô nghe phía sau có tiếng “tạch”, ngẩng đầu lên thì đó là bố cô đang châm một điếu thuốc. Đốm sáng chập chờn trong bóng tối. Bố cô rất ít khi hút thuốc. Trong nhà không bao giờ trông thấy gạt tàn thuốc. Thi thoảng ông mới ra ngoài hút một điếu và đa phần đó là do người khác mời. Cô rất hiếm khi thấy ông chủ động tự châm thuốc. Cô biết trong lòng ông cũng rất buồn. Tất cả đều vì chuyện của cô. Cô thấy lòng mình thật chua xót. Cô gọi ông: - Bố! – Sau câu nói đó, cô dừng lại. Cô cũng chẳng biết mình còn có thể nói gì. Ông Hà vỗ vai con gái. Ông cũng không nói về chuyện đã xảy ra hôm nay mà nhắc đến chuyện trong quá khứ. - Tiểu Quân, con biết nhà chúng ta chuyển đến đây từ bao giờ không? - Từ hồi con bắt đầu học tiểu học ạ. – Tiểu Quân không biết tại sao bố mình lại nhắc đến chuyện đó nhưng cô vẫn trả lời. - Chúng ta thì đúng nhưng mẹ con thì không. –Bố cô dừng bước. Ông ngoái đầu lại nhìn khu nhà họ ở. Bóng cây che kín hai bên ngõ. Bóng đêm hòa vào kiến trúc của khu nhà cũ. Ánh đèn le lói hắt ra từ những khung cửa sở nhỏ. Ánh trăng khuyết đẹp vô cùng! - Bố quen mẹ con ở công xưởng. Mẹ con có xuất thân không tốt nên bà luôn bị người khác coi thường. Bà không khéo léo. Chúng ta phải sàng quặng sắt. Từ nhỏ, mẹ con chưa bao giờ làm cả nên cũng không biết sàng. Mỗi ngày mọi người đều phải sàng đủ định mức. Bà ấy làm đến tận nửa đêm không xong. Mọi người đều lôi mẹ con ra làm trò cười. Họ gọi bố đi xem. Hồi đó, bố còn rất trẻ. Bố cũng chạy đến xem. Vừa xem, bố đã bật cười. Động tác của mẹ con lúc đó thật vụng về. – Không đợi con gái trả lời, ông Hà cứ thế nói một mình. Tiểu Quân sống ở nhà bà ngoại từ nhỏ. Bố mẹ cô luôn làm việc ở công xưởng, rất hiếm khi về nhà. Đến tận khi cô vào tiểu học thì họ mới sống cùng nhau. Mẹ cô không nhắc lại cuộc sống trước đó của mình nên cô cũng không biết gì. Bây giờ, bố cô nhắc đến, cô nghe mà thấy bàng hoàng. Con gái không nói gì, ông Hà nói tiếp: - Sau đó, tổ chức phân công cho bố giúp mẹ con. Bố là thành phần gì? Ba đời là giai cấp vô sản. Còn mẹ con thì sao? Một đại tiểu thư của giai cấp tư sản. Được bố giúp, mẹ con nên cảm ơn tổ chức mới phải. Nhưng mẹ con lại nhớ thù cũ. Mẹ con luôn nhớ việc bố đã cười mình nên không thèm nói chuyện với bố. Sau đó, mẹ con coi bố như cái đuôi hằng ngày lẽo đẽo theo bà. Thật là mất mặt quá đi! – Ông Hà hồi tưởng lại những năm tháng tuổi trẻ của mình. Khi nói, ông còn mỉm cười nữa. - Nhưng mẹ con đã lấy bố. – Tiểu Quân nói. - Phải. Nếu không vì căn nhà này thì bố đã không lấy được mẹ con và cũng không có con. – Ông Hà lại chỉ tay về phía nhà mình. - Vì căn nhà này ấy ạ? – Tiểu Quân chau mày. - Phải. – Ông Hà dập tắt điếu thuốc trên tay. – Hồi đó bắt đầu chính sách cải cách. Có rất nhiều người nói những thứ chưa bị tịch thu thì còn có hy vọng lấy lại nhưng lúc đó, ông ngoại con bị ốm phải nằm liệt giường. Bà ngoại con hằng ngày chăm sóc cho ông. Mẹ con là con gái duy nhất của họ. Trong nhà chẳng còn gì đáng giá. Mẹ con báo cáo với công xưởng xin về Thượng Hải nhưng gửi báo cáo bao nhiêu lần mà chẳng ai thèm đọc. Cuối cùng, bố đã phải giúp mẹ con. - Bố giúp mẹ con ư? – Trong ấn tượng của Tiểu Quân, cả đời bố cô là một người thật thà, chất phác, an phận. Thật không thể tưởng tượng nổi bố lại có thể dùng cách gì giúp mẹ cô? Cô thấy rất kỳ lạ. - Bố lấy mẹ con. – Ông Hà cười. – Khi đó, bố có tên trong danh sách những người được về sống ở Thượng Hải. Nếu như mẹ con lấy bố thì có thể cùng bố trở về. Bố nói điều này và mẹ con đã đồng ý ngay. Bố mẹ tổ chức đám cưới ở công xưởng. Bên họ ngoại của con không có ai đến nhưng họ có gửi từ Thượng Hải đến một túi kẹo sữa thỏ trắng cực kỳ lớn. Mọi người trong công xưởng đều rất thích. Bố cực kỳ tự hào. - Chính là vì căn nhà này ư? – Tiểu Quân mở to mắt mà cũng không thể nào hiểu nổi. Cô cảm thấy sau khi trải qua cuộc tình với Chí Hào, cô đã trở nên thực tế hơn rất nhiều. Cô không còn cho rằng hôn nhân là kết quả của tình yêu chết đi sống lại giữa hai người. Thật không ngờ mẹ mình lại lợi hại như vậy. Bà đã lấy chồng vì một căn hộ chưa đến năm mươi mét vuông đó. - Đó là… - Ông Hà nhìn con gái. Tiểu Quân lập tức biết mình đã nói sai, cô nắm lấy cánh tay bố mình nói: - Không đâu ạ. Bố, bố đối xử với mẹ con tốt như vậy. Chắc chắn là mẹ con cũng đã có tình cảm với bố. Nếu không thì sao mẹ con không lấy người khác mà lại lấy bố chứ? - Tất nhiên là tình cảm giữa bố và mẹ con rất tốt. – Ông Hà ho lụ khụ rồi nói tiếp. – Tóm lại, sau khi bố mẹ lấy nhau thì cả hai cùng trở về Thượng Hải. Lúc đó vẫn chưa lấy lại được căn nhà này. Mẹ con dẫn bố đến xem một lần và lúc đó bố đã hiểu tại sao mẹ con lại làm việc không tốt ở công xưởng, tại sao lúc đầu mẹ con lại không muốn nói chuyện với bố? - Tại sao ạ? – Ông Hà nói không rõ nên Tiểu Quân nghĩ mãi mà không hiểu. -Con biết không? Lúc đó, khu nhà này có rất nhiều người sinh sống. Rất hỗn tạp! - Ông Hà dẫn con gái quay lại. – Mẹ con dẫn bố vào vườn hoa và chỉ vào những chiếc cửa sổ đó rồi nói. Đó là căn phòng trước đây mẹ con thường ngồi đánh đàn dương cầm. Đó là căn phòng trước đây mẹ con thường ngủ. Đó là căn phòng mẹ con thường đọc sách. Nói được nửa chừng thì có người mở cửa sổ ra nhìn bố mẹ giận dữ. Họ nói bằng giọng miền Bắc. Họ bảo ai cho các người vào đây? Định trộm cắp hả? Đi đi. Sau khi bố mẹ bị đuổi đi, mẹ con vẫn đứng ở chỗ này ngoái đầu nhìn lại. Ông Hà nói đến đây thì dừng bước, ông chỉ xuống dưới chân rồi nói với con gái: - Ồ! Chính là chỗ này. Mẹ con đã nhìn rất lâu. Sau đó bà ấy khóc. Lúc đó, bố nghĩ, mẹ con là vợ của bố. Dù thế nào thì đời này bố cũng phải để mẹ con được trở về ngôi nhà của mình. Tiểu Quân nghe mà sống mũi cay sè. Một lát sau, cô mới buồn bã nói: - Bố, bố không biết ăn nói thì làm sao mẹ con trở về được ạ? - Không đâu. – Ông Hà thở dài. Cả đời ông luôn lạc quan trước mặt mọi người. Thật hiếm khi thấy ông thở dài. Điều này càng khiến Tiểu Quân thấy buồn hơn. – Dù bố có cố gắng đến mấy thì cũng không thể nào lấy lại được cuộc sống trước kia của mẹ con. Bố cũng biết rõ trong lòng mẹ con không vui. Đến ngày hôm nay, bố nói với con những điều này chỉ là muốn con hiểu rằng, con người làm việc gì cũng có lý do của họ. Mẹ con muốn con lấy chồng tử tế là đúng. Chỉ là, điều mẹ con cảm thấy là tốt thì nó lại không giống với điều con nghĩ. Chuyện là như vậy đấy. Con có hiểu không? Tiểu Quân cúi đầu, mãi sau cô mới gật đầu rất nhẹ. Ông Hà nhìn con gái với ánh mắt dịu dàng, ấm áp. Ông giơ tay ra vuốt tóc con gái rồi lại nói: - Con thật giống mẹ. Tính khí cũng vậy. Từ nhỏ đã rất ương bướng rồi. Được rồi. Chúng ta về nhà thôi. Ngõ nhỏ không dài, chỉ đi vài bước là về đến nhà nhưng Tiểu Quân ôm cánh tay bố bước từng bước ấm áp lạ thường. Khi về đến cửa, cô bỗng ngẩng đầu nhìn ông Hà nói: -Bố, con yêu anh ấy. Tuy câu nói này của cô chẳng liên quan gì đến chuyện họ vừa nói nhưng ông Hà hiểu ngay. Ông cười với cô: - Được rồi. Bố biết. Không phải bố đã nói rồi sao? Bố ủng hộ các con. - Nhưng mẹ con… - Cô hiểu những điều bố nói lúc trước. Không phải là cô không hiểu cách nghĩ của mẹ nhưng điều quan trọng với cô lúc này là chuyện đại sự cả đời. Tuy câu nói này của bố cô rất quan trọng nhưng nó không giải quyết được vấn đề thực tế. Hiển nhiên hôn nhân là chuyện của cô và Khởi Trung nhưng không qua được cửa của bố mẹ hai bên thì khó mà thành được. - Bố biết. Bó nói với con những điều này là để con bình tĩnh lại, hiểu mẹ con. Con đừng làm gì khiến mẹ con lo lắng. Chuyện gì cũng đều có cách giải quyết. - Cũng giống như soạn một chương trình. Đường này không đi được thì chúng ta sẽ đi đường khác, đúng không ạ? – Lời ông Hà nghe rất quen. Tiểu Quân không kìm nén được cũng nói một câu. - Đúng đúng. – Ông Hà mỉm cười gật đầu rồi lại nói. – Có điều chương trình đó… -Vâng. Đây là câu nói của Khởi Trung trước khi anh ấy đến nhà mình lần đầu tiên ạ. Anh ấy là lập trình viên máy tính. Nói cái gì cũng liên quan đến máy tính. Tiểu Quân cũng cười. Sau đó, cô nhìn thấy trên nét mặt bố lộ vẻ cực kỳ hài lòng. Ông lại vỗ vai cô. - Anh chàng này được đấy. Tiểu Quân, con không chọn lầm người đâu. 6 Khi họ lên tới nơi thì căn nhà hoàn toàn im lặng. Rõ ràng là bà Hà đã đi ngủ nhưng vẫn để đèn trong phòng. Trên bàn đặt hai bát mộc nhĩ trắng còn bốc hơi. Hai bố con nhìn nhau. Mặt ông Hà lộ rõ câu ‘Con xem đi”. Tiểu Quân thở dài, bê một bát vào phòng mình. Vừa bước đến bên giường thì điện thoại của cô đổ chuông, là điện thoại di động. Trong nhà rất yên tĩnh nên tiếng chuông điện thoại vang lên rõ mồn một. Sợ làm ảnh hưởng đến bố mẹ, Tiểu Quân vội vàng đặt cái bát xuống để lần tìm điện thoại trong túi. Càng vội càng tìm không thấy. Mãi đến khi lấy được điện thoại ra thì tiếng nhạc chuông điện thoại đã tắt. Ngoài Khởi Trung ra thì làm gì còn ai gọi đến vào lúc này nữa chứ? Tiểu Quân bấm luôn nút gọi lại mà chẳng kịp nhìn số điện thoại gọi đến. Chuông điện thoại vừa đổ một tiếng đã có người nghe nhưng không phải là Khởi Trung như cô nghĩ. Là tiếng của Chí Hào. Anh ta không nói nhiều, chỉ rất ngắn gọn: - Tiểu Quân, anh có vài điều muốn nói với em. Em có thời gian không? Giọng nói mà mình không ngờ tới khiến cho Tiểu Quân giật mình. Gọi điện lúc nửa đêm, đầu bên kia là bạn trai cũ, người mà cô không ngờ là mình lại còn nghe thấy giọng thì làm sao cô không giật mình được chứ? Nhưng nếu là trước đây thì cô sẽ không giật mình vì chuyện này. Chí Hào đi làm tự do. Cuộc sống chủ yếu về đêm. Anh đi ngủ rất muộn. Nhưng mấy năm ở bên cô, cho dù muộn đến mấy, trước khi đi ngủ, anh cũng đều gọi điện nói chuyện với cô vài câu. Thế nên tự nhiên nó trở thành thói quen. Nhưng bây giờ không như ngày trước. Họ đã chia tay mấy tháng rồi. Ngoài lần tình cờ gặp ở sân bay ra, họ không hề có liên lạc gì với nhau. Bỗng nhiên anh gọi điện đến như vậy khiến cô không biết phải làm gì. - Tiểu Quân, em có nghe không? – Đợi mãi mà không thây cô trả lời, anh gọi cô. - Tôi đang nghe. Jason, muộn như vậy rồi. Anh có chuyện gì không? – Cô định thần lại trả lời, còn gọi cả tên tiếng Anh của anh. Cô gọi anh là Jason, Chí Hào giữ chặt điện thoại, tim đập thình thịch. Không phải là vì cô gọi nhầm tên anh. Trên thực tế, mọi người quanh anh đều gọi anh như vậy. Anh sinh ra ở nước ngoài nên rất ít khi dùng tên tiếng Trung. Jason Phùng mới là tên trên hộ chiếu của anh nhưng trước đây, Tiểu Quân kiên quyết gọi anh là “Chí Hào”. Cô còn rất đắc ý hỏi anh rằng, có phải trên thế giới này chỉ có mình cô gọi tên anh như vậy. Đó đúng là sự thật. “Chí Hào, Chí Hào”, trên thế giới này chỉ có mình cô mới gọi anh như vậy. Trước đây, anh đã nghe quen cái tên này nhưng bây giờ, người duy nhất trên thế giờ này bỗng nhiên thay đổi cách xưng hô. Có lẽ tất cả những điều này không quá đường đột, chỉ là anh không cam tâm nhìn mọi thứ dần thay đổi và cuối cùng thấy cô đến bên người đàn ông khác. Tay anh đặt trên vô lăng, từ đó vang lên tiếng rít nho nhỏ. Anh đã nắm vô lăng rất chặt nhưng giọng anh vẫn tiếp tục vang lên. - Phải. Anh có chuyện muốn nói với em. Em có thể xuống đây một chút không? Anh đang ở dưới nhà em. Lúc xuống nhà, Tiểu Quân vô cùng lưỡng lự. Cô không biết Chí Hào muốn nói gì và cô cũng chẳng quan tâm lắm. Hai người đã chia tay nhau. Mấy tháng đã qua, cô đang chuẩn bị cho lễ cưới của mình, còn anh cũng đã có vợ chưa cưới từ mấy năm trước. Lúc này dù có nói gì cũng đều là thừa. Cả hai đều đã trưởng thành, chia tay là lựa chọn của hai người. Nếu đã như vậy, từ nay thà nhớ lại còn hơn gặp mặt. Gặp mặt để làm gì? Gặp mặt cũng không thể quay lại như trước đây. Nhưng Chí Hào nói đang đợi cô dưới nhà. Lúc này, ngộ nhỡ làm kinh động đến hàng xóm hay bố mẹ thì sẽ không hay chút nào. Cô và Khởi Trung đang bước trên con đường chuẩn bị tiến tới hôn nhân. Hai bên gia đình đều đã gặp nhau. Tuy có vài vấn đề nhưng mục tiêu đã rõ ràng. Vào lúc then chốt này, cô không muốn có bất kỳ chuyện gì xảy ra. Nghĩ đến đây, Tiểu Quân cắn răng, quyết định bước xuống nhà. Đèn trong nhà đã tắt. Bố mẹ cô đã đi ngủ. Khi đóng cửa, cô phải cực kỳ nhẹ nhàng để không gây nên bất kỳ tiếng động nào làm họ thức giấc. Đúng là Chí Hào đang đợi cô ở dưới nhà. Ngõ nhỏ yên tĩnh. Anh đứng một mình bên ngoài xe hút thuốc. Bước đến gần, cô chỉ thấy điếu thuốc dưới chân anh. Chí Hào không nói gì vì cảm xúc quá phức tạp. Anh đã vô số lần nhìn thấy cô bước ra từ cánh cửa đó và đi về phía mình nhưng lần này, anh bỗng thấy dù cô có đi thế nào cũng cách anh rất xa. Anh nhìn mãi mà không thấy rõ nét mặt của cô. Tiểu Quân bước đến dừng lại trước mặt anh. Đã là giữa thu nên đêm rất lạnh. Cô đi xuống mà không mang theo áo khoác, rồi khoanh tay đứng trước mặt anh, đợi anh nói. Tâm trạng anh vẫn đang rối bời. Trong chốc lát, anh không biết tiếp theo mình nên làm gì, đầu ngón tay bị đau. Hóa ra điếu thuốc trong tay anh đã cháy đến đó. Giật mình, tàn thuốc rơi xuống. Nó chưa kịp chạm đất thì gió đã thổi bay đi rồi. Cuối cùng anh cũng nói. Không hề lòng vòng, anh chỉ nói một câu: - Tiểu Quân, anh vẫn chưa kết hôn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.