Tổng Giám Đốc, Anh Là Ác Bá Nam Nhân

Chương 36



Ngay sáng hôm sau , màn cầu hôn siêu cấp lãng mạn của Tề đại boss đã xuất hiện trên trang nhất mặt báo , không ít cô gái ái mộ anh thầm ghen tị với vị Phong tiểu thư kia , nhưng biết làm sao được , người ta không chỉ là thiên kim tiểu thư giàu có còn thông minh xinh đẹp , vô cùng xứng đôi với Tề Hạo nên ai cũng mong chờ hôn lễ của hai người. Chỉ duy nhất một kẻ nắm chặt tờ báo trong tay , đôi mắt bắn lên những tia độc ác .

- " Anh hát lại cho em nghe đi mà "

- " Cái gì anh cũng có thể đáp ứng em nhưng riêng chuyện này thì không được "

- " Anh hát trước bao nhiêu người đươc , sao giờ lại không chịu , em không biết , anh phải hát cho em nghe "

- " Tiểu Tuyết ngoan , đừng làm khó anh nữa có được không ?"

Tình Tuyết nhìn khuôn mặt cười còn xấu hơn khóc của Tề Hạo mà ôm bụng cười lăn lộn , bản thân cô đã quen với giọng hát của anh thì không sao nhưng những người thì không té xỉu mới lạ

Tề Hạo ngoại hình anh tuấn , là một học sinh xuất sắc toàn diện thế nhưng có trời mới biết khuyết điểm của anh chính là hát , nhìn nhưng nhân viên được nghe giọng anh thì rõ rồi , nữ nhân viên không chịu nổi liền ngã rầm rầm , nam nhân viên thần kinh thép hơn thì mồ hôi chảy ròng ròng

Tề Hạo vì muốn chuẩn bị cho cô mà ngày nào cũng chạy đến phòng karaoke tập luyện , quả là đã muốn cưới vợ đến phát cuồng . Tề Hạo bị cười nhạo , trong lòng thật sự muốn đem cô gái nhỏ đi " dạy dỗ " một phen , anh nhấc bổng cô lên , thẳng hướng phòng ngủ đi đến khiến nụ cười của ai kia chợt cứng đờ :

- " Anh....không phải muốn....đó chứ "

- " Em thật thông minh đó , bảo bối "

Nhưng bây giờ đang là ban ngày ban mặt nha , Tình Tuyết không ngừng la hét trong lòng , trước mắt chỉ có thể vuốt mông ngựa mới có thể may mắn thoát được móng vuốt lang sói đang tiến tới :

- " Hôm qua , bị anh rày vò , xương cốt người ta đã đau lắm rồi , cả hạ thân cũng khó chịu nữa , anh tha cho em lần này được không , ông xã?".

Tề Hạo nghe đến từ ông xã liền cười đến rạng rỡ :

- " Vậy anh giúp em xoa bóp giảm đau , được không ?"

- " Hứ , có quỷ mới tin. Anh mới không chịu an phận đâu , em còn lâu mới bị mắc lừa "

- " Anh thật sự chỉ là xoa bóp , sẽ không đánh lén em "

- " Thật không???"

Con cừu nào đó bắt đầu lọt lưới " Tất nhiên rồi " con sói gian ác vỗ ngực đảm bảo :

- " Anh nói nhất định phải giữ lời đó "

Con cừu non chính thức sập hố . Tình Tuyết lúc đầu còn bán tín bán nghi lời Tề Hạo , nhưng là cô thật sự đã hối hân muốn chết rồi , đang xoa bóp rất thỏa mái , bàn tay không yên phận dần dần tiến đến trước ngực cô trêu chọc , vành tai bị người phía sau cắn nhẹ , mỗ nữ nhân run rẩy lên tiếng oán trách :

- " Anh....anh đánh lén em ....nói không giữ lời "

- " Anh đâu có đánh lén , anh đây là công khai tập kích em "

Nói xong liền hôn lên môi cô không để cô tiếp tục kháng nghị, trong căn phòng hai thân thể quấn lấy nhau kịch liệt khiến cho ngay cả cảnh vật bên ngoài cũng phải mờ nhạt , phi lễ chớ nhìn a.

Ngồi trong xe cùng Tề Hạo đến công ti , Tình Tuyết không thèm đếm xỉa đến cái người đang cười nhăn nhở kia , chỉ nhìn ra ngoài trời mưa , chợt một bóng dáng trên đường hấp dẫn tầm mắt cô , một cô gái mặc bộ váy trắng , đang đi trong làn mưa.

Tình Tuyết liền giục Tề Hạo lái xe đến gần , cầm ô xuống xe , đến gần cô gái kia , nhận ra người trước mặt , Tình Tuyết trợn trừng mắt nhìn cô gái , người kia giống như người mất hồn chỉ nói một câu " cô là ai ?" rồi ngã xuống

Tình Tuyết hốt hoảng đỡ cô gái lên xe cùng Tề Hạo đến bệnh viện :

- " Hạo , anh lái xe nhanh lên , cô ấy sốt cao lắm còn chảy nhiều máu nữa "

- " Em còn cứu cô ta làm gì , em quên những gì cô ta đã làm sao ?"

Đối với cô gái kia , sắc mặt Tề Hạo không chút độ ấm , bởi trước kia theo anh điều tra thì hồi còn đi học cô gái này thường xuyên bắt nạt tiểu Tuyết. Nếu không phải vì tiểu Tuyết , dù cô ta có chết trước mặt anh , anh cũng không thèm liếc mắt

Tình Tuyết không còn nghĩ nhiều được như vậy , toàn thân người bên cạnh đang nóng như lửa , hạ thân lại chảy máu thấm đỏ cả chiếc váy trắng , toàn thân ướt đẫm , cô không thể thấy chết không cứu .

Đến bệnh viện , sau khi đưa cô gái kia vào phòng cấp cứu , Tình Tuyết vẫn đứng đợi , mặc dù không chút vừa ý nhưng Tề Hạo vẫn không thể thay đổi được ý định của cô gái nhỏ . Cửa phòng cấp cứu mở ra , vị bác sĩ trung niên bước ra , vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ , Tình Tuyết lo lắng đến gần :

- " Bác sĩ , cô ấy không sao chứ ?"

- " Sức khỏe bệnh nhân rất yếu , hơn nữa khụ.....việc phòng the có lẽ quá thô bạo nên chúng tôi không thể giữ lại được đứa bé , tử cung cũng bị tổn thương , sau này e là không thể mang thai được nữa "

- " Sao... có thể như vậy? "

- " Bây giờ chúng tôi cần người nhà đến làm giấy nhập viện , ai là người thân bệnh nhân mời đi đến làm thủ tục "

- " Vâng , chúng tôi đã biết "

Tình Tuyết lặng lẽ vào phòng bệnh , người con gái trên giường đã tỉnh nhưng ánh mắt vẫn vô hồn như vậy , cô gái quay sang nhìn Tình Tuyết :

- " Cô không phải Phong Tuyết , cô là ai ?"

Giọng nói nhẹ nhàng cất lên , nếu trước kia giọng nói này khiến cô cảm thấy chán ghét thì giờ cảm giác đó lại không còn nữa , nhưng câu hỏi kia lại càng khiến Tình Tuyết hốt hoảng :

- " Cô.....cô nói gì ?"

- " Thân thể này vốn không phải của cô , tôi muốn biết ai đang ở trong thân thể mình "

Nghe đến đó Tình Tuyết lại càng kinh ngạc hơn :

- "Không lẽ ....cô ....cô là ..."

- " Đúng vậy , tôi chính là Phong Tình Tuyết thật sự , giờ cô đã có thể trả lời câu hỏi của tôi chưa ?".

Sau giây phút ngạc nhiên Tình Tuyết quyết đem hết mọi chuyện kể ra :

- " Tại sao cô lại ở trong thân thể của Lan Như Ý , hơn nữa tính cách của cô không giống như tôi nghe được "

- " Thật ra sau khi bị tai nạn , hồn của tôi đã tách ra , sau đó tôi biết cô ở trong thân thể tôi nhưng dường như từ đó ba mẹ và anh hai tôi bắt đầu vui vẻ hơn không còn đau lòng vì tôi nữa , vậy nên tôi đã rời đi , chỉ là không ngờ cách đây hơn một tháng Lan Như Ý bị đập đầu vào tường chết đi nên tôi mới bị đưa vào thân xác này "

- " Nếu như cô biết đã làm cho ba mẹ và anh hai đau lòng tại sao còn trở nên như vậy ? "

- " Nếu như tôi nói rằng là vì yêu một người đàn ông thì cô có tin không , tôi đã yêu một người cách xa thế giới của tôi , một đại ca xã hội đen , anh ta chưa bao giờ chú ý đến tôi , dù cho tôi có xinh đẹp thì có ích gì , vậy nên tôi bắt đầu lao vào con đường trở thành một người trong hắc đạo , chỉ mong anh ta sẽ chú ý đến tôi dù chỉ một chút , nhưng cuối cùng chỉ khiến ba mẹ đau lòng , khi tôi nhập vào thân thể này cũng là lúc cha cô ta nợ nần chồng chất bỏ trốn ra nước ngoài , cô có biết chủ nợ là ai không ?"

- " Không lẽ là người đàn ông kia ?"

- " Đúng là anh ta , tôi chấp nhận bán thân để trả hết nợ , bất chấp tất cả chỉ cần được ở bên anh ta , vậy mà ...."

Nói đến đó , nước mắt Lan Như Ý lại chảy xuống , cô chỉ yêu một người nhưng tại sao lại tàn nhẫn cướp đi dứa con của cô , cô hận anh ta , hận người đàn ông kia .

Tình Tuyết cảm thấy Lan Như Ý quả thật đã yêu quá mù quáng , chỉ vì một người mà mất đi gia đình và cả đứa con , từ nay về sau cũng không thể có con được nữa.

Từ bây giờ cô ấy cũng đã sống lại trong thân thể của Lan Như Ý nhưng dù sao những gì cô đang có cũng vốn là của cô ấy , gương mặt Tề Hạo bỗng chốc hiện ra , lúc chết đi cô cũng đã từng hận anh nhưng khi mọi hiểu lầm không còn nữa , cô mới nhận ra có người đàn ông yêu thương mình ở bên mới là hạnh phúc thực sự

Cô thật sự muốn xem tên cầm thú nào đã khiến Lan Như Ý trở nên như vậy . Cửa phòng bị ai đó mở ra thật mạnh , một người đàn ông xông vào , tuy bộ dạng có phần chật vật nhưng vẫn thật tuấn mĩ , có lẽ là ngang ngửa Tề Hạo

Anh ta không để ý đến Tình Tuyết chỉ gọi một tiếng

- " Như Nhi "

Rồi lao đến bên giường bệnh , chỉ thấy Lan Như Ý ánh mắt lạnh lẽo nhìn anh ta hét lên :

- " Anh đi đi , giao dịch của chúng ta đã hết , tôi không muốn nhìn thấy anh nữa "

Tình Tuyết đành phải kéo người đàn ông kia ra khỏi phòng , Tề Hạo lúc này đang dựa vào tường , ánh mắt lạnh nhạt liếc nhìn người đàn ông kia :

- " Cậu và cô ta , rốt cuộc tại sao lại có quan hệ "

- " Lúc này tôi thật sự không thể giải thích , tôi cần phải gặp cô ấy "

Tình Tuyết nghe được hai người nói chuyện chợt hiểu ra :

- " Hạo , anh biết anh ta sao ?"

- " Cậu ta là Lôi Triết , đối tác làm ăn và cũng là bằng hữa của anh "

Tình Tuyết " à " một tiếng rồi đến trước mặt Lôi Triết:

- " Tôi không biết anh có yêu Như Ý hay không nhưng nhưng việc anh đã gây tổn thương cho cô ấy , tôi tuyệt đói không bao giờ tha thứ cho anh , bác sĩ nói rằng cô ấy bị xảy thai và không thể có con được nữa , tất cả đều tại anh , thứ anh nợ cô ấy cả đời này e rằng cũng không trả hết "

- " Cô nói.....cô ấy sảy thai sao.......tôi ... "

- " Những gì cần nói tôi đã nói , phải làm như thế nào đều do anh quyết định "

Tình Tuyết hít một hơi nói xong cũng kéo Tề Hạo đi mất bỏ lại một người đang nếm trải tận cùng của của sự đau đớn .

- " Tiểu Tuyết , những gì em nói lúc nãy là có ý gì , tại sao lại bênh vực cho người phụ nữ kia?"

- " Em sẽ giải thích cho anh sau , hiện tại em muốn được yên tĩnh một lát "

Tình Tuyết nhắm mắt suy nghĩ về việc vừa xảy ra , tình yêu của Lôi Triết và Lan Như Ý có lẽ chỉ là một đoạn nghiệt duyên , tình yêu khiến con người ta hạnh phúc nhưng cũng có thể đạp họ xuống đáy vực đau khổ , mà Lan Như Ý chính là con người bất hạnh đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.