Tổng Giám Đốc, Anh Là Ác Bá Nam Nhân

Chương 5



Kiếp trước Tình Tuyết vốn là 1 học sinh xuất sắc nên việc học ở kiếp này đối với cô mà nói khá dễ dàng , ngay cả Điềm Nhi cũng phải than thở:

– " Kì thi vừa rồi cậu lại đứng nhất kìa , Tiểu Tuyết của tớ cứ xinh đẹp học giỏi thế này sẽ bị đám sài lang hổ báo suốt ngày rình rập mất "

Tình Tuyết dở khóc dở cười nhìn cô bạn than thở:

– " Cậu cũng đứng thứ 2 còn gì nếu tớ bị theo đuổi sẽ nhờ cậu giải quyết , phải không Điềm Nhi đại mĩ nhân "

– " Mà tớ nói cậu a tại sao lại không thích ai theo đuổi vậy cửa lớp cũng sắp bị đám nam sinh đạp nát rồi đừng nói với tớ là cậu thích nữ nhân nha " .

Vừa nói Điềm Nhi vừa che tay chắn trước ngực cứ như thể cô sắp bị cưỡng bức không bằng. Nhưng nghe Điềm Nhi nhắc đến chuyện tình cảm, ngay lập tức 1 khuôn mặt quen thuộc hiện ra Tình Tuyết lộ nét mặt bi thương , thấy vậy Tô Điềm Nhi ngay lập tức thu lại nét cười lo lắng nhìn cô:

– " Cậu sao vậy? Có tâm sự sao , cậu cứ nói ra biết đâu tớ có thể tư vấn giúp cậu! "

– " Thật ra tớ từng yêu 1 người nhưng anh ta chỉ xem tình yêu của tớ như thứ trò chơi tiêu khiển thậm chí còn yêu thương người phụ nữ khác ngay trước mặt tớ nên tớ rất sợ sẽ bị tổn thương một lần nữa . Chính vì vậy mà đối với tình yêu tớ đã không còn cảm giác nữa "

Thấy nét thương tâm trong mắt bạn tốt như vậy khiến Tô Điềm Nhi không khỏi căm ghét tên nam nhân đáng chết kia

– " Cậu mau cho tớ biết tên kia là ai tớ sẽ đi xử đẹp hắn . Hừ dám làm Tiểu Tuyết bảo bối của chị đây thương tâm thật đúng là không biết sống chết mà "

Nhìn thấy bộ dáng gà mẹ của Tô Điềm Nhi khiến Tình Tuyết không khỏi một phen cảm động

– " Điềm Điềm cảm ơn cậu , cậu là người bạn tốt nhất của tớ "

– " Bây giờ mới biết tớ tốt sao , hơi muộn đấy. haha. Từ giờ đã có bổn đại gia thương yêu cưng không phải lo lắng gì nữa mau lại đây cho ta hôn cái nào ha ha "

Vẻ mặt của Điềm Nhi khiến khóe miệng Tình Tuyết giật giật ngay lập tức bỏ của chạy lấy người

– " Cậu …cậu biến thái a~ "

Tô Điềm Nhi cười nhăn nhở đuổi theo 2 người cứ thế đùa nghịch mà không để ý đường khiến cho Tình Tuyết bỗng dưng trượt chân , cô hét lên 1 tiếng nhắm chặt mắt chờ đợi về với đất mẹ thân yêu nhưng mãi không thấy gì mới từ từ mở mắt ra . Lúc này cô mới phát hiện eo được 1 cánh tay rắn chắc ôm chặt ngẩng mặt lên một khuôn mặt góc cạnh tuấn tú liền xuất hiện trước mặt người đó còn nhìn cô chằm chằm khiến cô giật mình nhớ đến tình cảnh xấu hổ hiên tại mà tách ra cúi đầu nhẹ giọng nói

– " Cảm ơn anh tại em đi không cẩn thận nên mới không may xẩy chân đã làm phiền anh rồi thật xin lỗi "

– " Cũng không có gì đâu nhưng nếu em muốn cảm ơn thì có thể dành cho anh 1 cuộc hẹn không? "

Ngô Tử Kỳ lúc đầu thấy người đang chạy sắp ngã nên ra tay giúp đỡ nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp như thiên sứ kia anh liền ngay lập tức cảm thấy rung động mà nghĩ cách mời cô 1 buổi hẹn. Vốn muốn từ chối nhưng lại nghĩ người ta vừa giúp mình nên Tình Tuyết liền đáp ứng , điều này khiến Ngô Tử Hạo vô cùng cao hứng sau khi nói địa chỉ mới lưu luyến rời đi .

Tô Điềm Nhi thấy Ngô Tử Hạo đã đi liền tiến đến lắc lắc tay Tình Tuyết

– " Trời đó là Ngô học trưởng đó anh ấy không những đẹp trai , học giỏi lại không hoa tâm rất hợp với cậu đó , từ trước đến nay Ngô học trưởng luôn giữ khoảng cách với nữ sinh nay lại mặt dày muốn cậu báo đáp bằng 1 buổi hẹn chứng tỏ anh ấy rất thích cậu á , phải chớp lấy thời cơ mà quên tên kia đi biết chưa".

– " Làm gì mà cậu phấn khích vậy cứ như muốn bán tớ đi không bằng "

Tình Tuyết phụng phịu nói cô đáp ứng buổi hẹn vì muốn cảm ơn thôi mà chứ đâu có ý định với anh chàng kia . 2 người cứ mải trò chuyện mà không để ý 1 ánh mắt tràn ngập tức giận cùng ghen ghét đang bắn về phía Tình Tuyết

Trưa chủ nhật , sau khi mặc 1 bộ váy màu xanh nhạt Tình Tuyết liền nhờ bác Lục chở cô đến chỗ hẹn , đó là một nhà hàng Pháp rất nổi tiếng , cô được phục vụ dẫn đến 1 bàn ăn ngay gần cửa sổ.

Ngô Tử Ký đã đợi ở đó:

– " Hình như em đến muộn thì phải đã để anh phải đợi rồi! "

Tình Tuyết đang định kéo ghế ngồi xuống thì Ngô Tử Kỳ đã nhanh tay đứng dậy kéo ghế ra giùm cô. Lúc này, Ngô Tử Kỳ nhìn Tình Tuyết đến ngây người , cô thật đẹp tuy lạnh lùng khiến người ta khó chạm tới nhưng vẫn đầy mị hoặc anh cảm thấy tim đập từng hồi mạnh mẽ trong lồng ngực . Nhận ra mình có điểm luống cuống Ngô Tử Kỳ vôi thu lại ánh mặt mê đắm lịch sự hỏi cô:

– " Em muốn ăn gì anh sẽ giúp em gọi? "

Cô càm menu chọn một vài món hai người dùng bữa xong anh liền muốn đưa cô về cô cũng không tiện từ chối nên đành để Ngô học trưởng đưa về . Trước khi vào nhà Ngô Tử Kỳ bỗng nắm lấy tay cô

– " Có thể em thấy hơi đường đột nhưng anh thật sự thích em ngay từ lần đầu anh gặp em anh đã biết điều đó em có thể cho anh một cơ hội không ? "

Anh căng thẳng chờ đợi cô trả lời nhưng chỉ thấy ánh mắt cô đầy khó xử

– " Anh là một người tốt nhưng em không thể đáp lại tình cảm của anh vì trái tim em đã có một vết thương quá lớn nên mong anh hãy dành tình cảm này cho một người con gái khác , tạm biệt! "

Nói xong Tình Tuyết liền xoay người vào nhà , những lời nói của cô khiến Ngô Tử Kỳ lòng đau nhói nhưng anh tin chỉ cần anh kiên trì chờ đợi sẽ có một ngày cô đón nhận tình cảm của anh

– " Anh sẽ đợi , đợi một ngày em quên đi tổn thương đón nhận anh "

Anh đứng trước cổng mà hét to vào trong nhà cô. Cô sững sốt một lúc rồi cũng bước nhanh vào nhà. Thả mình trên chiếc giường mềm mại Tình Tuyết chỉ thấy đau đầu Ngô học trưởng là người tốt nhưng cô chỉ có thể xem anh như một người anh trai , thật khó nghĩ quá mải suy nghĩ khiến cô mệt mỏi dần chìm vào giấc ngủ .

Sáng hôm sau Tình Tuyết đi học đều thấy mọi người nhìn cô bằng ánh mắt quái dị vừa đến lớp đã bị Điềm Nhi lôi đến tra hỏi

– " Hôm qua Ngô học trưởng đưa cậu đến nhà hàng Pháp ăn trưa có đúng hay không? Mau khai nhanh"

– " Sao cậu lại biết chuyện đó mà sang nay mọi người nhì tớ lạ lắm "

Tình Tuyết khó hiểu hỏi lại.

– " Còn không phải hôm qua hai người đi hẹn hò lãng mạn bị người ta nhìn thấy thì là gì bây giờ cả trường đang đồn cậu với Ngô học trưởng đang quen nhau đó "

– " Nhưng bọn mình chỉ đi ăn đơn thuần thôi không phải loại quan hệ đó đâu"

– " Tớ chỉ nghe đồn thôi à mà thật sự chỉ đi ăn chứ không làm gì khác sao ? "

– " Cậu nghĩ bọn tớ mới biết nhau còn có thể làm gì khác sao?"

– " Ai biết được cơ chứ"

Điềm Điềm mắt nháy nháy mấy cái, làm Tình Tuyết rựng tóc gáy:

– " Bản tính sắc nữ của cậu lại nổi lên à! Suy nghĩ lung tung không a! "

Vẻ mặt hình sự của Điềm Nhi khiến Tình Tuyết phải cười khổ mà kể lại màn tỏ tình hôm qua ngay lập tức bị cô nàng xả cho một trận

– " Sao mà cậu ngốc thế hả soái ca tỏ tình còn từ chối trí khôn bay mất rồi a "

Hai người đang trò chuyện bỗng một đôi giày cao gót bước tới , ngay lập tức một giọng nói chanh chua truyền đến

– " Cô là Phong Tình Tuyết phải không ?"

– " Đúng vậy. Không biết học tỉ có gì chỉ bảo ?"

Thấy Tình Tuyết khiêm nhường cô ả càng lên mặt

– " Biết điều thì tránh xa Ngô học trưởng ra cô đừng có vọng tưởng chiếm được anh ấy , anh ấy là của Lan Như Ý tôi " .

Nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt lên giọng với Tình Tuyết Điềm Nhi liền nổi nóng

– " Bà thím kia! Không biết đầu đuôi thì đừng có ăn nói lung tung. Là Ngô học trưởng theo đuổi tiểu Tuyết cô nói ai vọng tưởng hả? Người đâu mà chanh chua, thảo nào xinh đẹp như vậy mà không được học trưởng chú ý. À … không! Dù sao thì làm gì đẹp bằng Tình Tuyết nhà tôi chứ! "

– " Cô…các người cứ đơi đó tôi sẽ không bỏ qua đâu " .

Sau lần đó Tình Tuyết tưởng sẽ bị Lan Như Ý gây khó dễ nhưng Điềm Nhi lại giúp cô giải quyết

– " Cái ả chua ngoa đó bị tớ xử lí rồi cậu không cần lo. hê…hê. Chỉ cần mời tớ đi ăn một bữa là được "

Nhận được câu trả lời như vậy khiến cô không khỏi cảm đông trước sự quan tâm của Điềm Nhi. Dù cô không sợ Lan Như Ý nhưng mà Điềm Điềm đã giúp cô như vậy thì việc đãi cô một bữa ăn chỉ là chuyện nhỏ.

– Đi thôi!

Nói rồi cô kéo Điềm Điềm chạy tới căng tin trường!

Trở về nhà Tình Tuyết lặng lẽ đứng trước ban công cuộc sống hiện tại bình yên khiến nhiều lúc cô sợ đây chỉ là giấc mơ nhưng đây lại hoàn toàn là sự thật chỉ mong niềm hạnh phúc này sẽ không biến mất như sinh mệnh kiếp trước của cô

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.