Tổng Giám Đốc Bá Đạo, Chớ Chọc Tôi

Chương 7



Lúc này đây, viên đạn mắc kẹt tại vị trí vai trái của Tinh Diễm, cô phải nằm lại viện, theo dõi trong khoảng thời gian bảy ngày.

Sáng sớm ngày đầu tiên, cô vừa được đẩy ra khỏi phòng giải phẫu, nguyên khuôn mặt nhỏ nhắn không có huyết sắc, dღđ。l。qღđ đau đớn kịch liệt, rốt cục cô cũng tin bản thân mình gặp phiền toái lớn!

"Nước, tôi muốn uống nước..." Cô lặp đi lặp lại câu này.

Thuốc gây mê khi giải phẫu cùng với không khí trong phòng vừa khô vừa lạnh, làm cổ họng cô giống như bị nhét đầy sõi cát.

Vệ Triển Dực vừa vội lại lo lắng, canh nước cho vừa độ ấm, cắm ống hút vào ly, ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n khẽ nâng đầu cô lên để cô uống được dễ dàng.

Nhìn cô bị thương yếu ớt nằm trên giường, còn đâu dáng vẻ tranh cãi kịch liệt quyết không nhường ai thường ngày nữa?

Mặc dù có trăm ngàn câu nghẹn nơi cổ họng, mấy câu đại loại như mắng cô hành động thiếu suy nghĩ, nhưng mà... Không vội, hôm nay không cần vội tính sổ với cô, đợi ngày mai cũng không muộn.

Ngày mai anh sẽ đem chân lý "phụ nữ trời sinh nên để đàn ông bảo vệ”, hung hăng gõ vào trong đầu cô.

Ai ngờ ngày hôm sau, bởi vì bị mất máu quá nhiều, nên mê man cả ngày, ngón tay anh cũng gõ giường bệnh cả một ngày(ý như là anh lo lắng sốt ruột cho chị ấy).

Ngày kế tiếp, thể lực của cô hơi khôi phục, có thể ngồi được, tinh thần khá tốt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn cuối cùng cũng có chút sắc hồng, lập tức cô giống như con búp bê bằng sứ biến thành cô gái mè nheo khiến người ta bực mình nghiến răng nghiến lợi.

"Tôi muốn Notebook của tôi." Cô nói.

"Tôi muốn USB và đĩa CD dự bị." Cô nói tiếp.

"Tôi muốn máy ghi âm của tôi nữa." Cô vẫn nói.

"Tôi muốn bút và giấy nháp của tôi." Cô lại nói.

"Tôi muốn tờ báo ra hôm nay." Cô tiếp tục nói.

Mặt Vệ Triển Dực tối sầm, tuy rằng bác bỏ tất cả yêu cầu của cô, nhưng anh tự nhận mình đã rất nhẫn nhịn rồi.

"Em bị chấn thương, phải nghỉ ngơi mới mau hồi phục sức khỏe, nằm đó ầm ĩ cái gì?" Anh ngồi ở một bên, bàn tay to cầm dao gọt trái cây lên, gọt quả táo. "Ngậm miệng lại!"

Cô trợn trắng mắt, lơ đểnh cầm một miếng táo đưa vào miệng. Vừa mới trải qua cuộc giải phẩu, khẩu vị không tốt lắm, loại trái cây chua chua ngọt ngọt lại trong vắt này là tốt nhất cho dạ dày.

Anh mặc quần tây được chế tác tinh tế, tay áo sơmi xắn lên. Ở trong phòng bệnh, dáng người cao ráo như nhân viên văn phòng cao cấp của anh đứng trong phòng bệnh mặc dù có chút không phù hợp nhau, nhưng anh gọt vỏ trái cây vẫn lưu loát gọn gàng, sau khi gọt xong quả táo anh vừa đi rửa dao cắt trái cây, vừa ứng phó với chuyện cô cố tình gây sự.

"Ít nhất anh cũng cho tôi một radio nhỏ..." Cô gần như cầu xin, không thể chịu đựng được sống mà không biết tin tức thời cuộc.

Cô chắc chắn anh ta muốn biến phòng bệnh này thành nhà tù tăm tối, giày vò nhất lịch sử.

Dọn dẹp xong, anh trở lại tự nhiên ngồi xuống một bên giường bệnh, dùng giọng điệu bình thản nhất, chợt hỏi:

"Vì sao em đỡ đạn giúp tôi?"

Tinh Diễm đang cắn quả táo chợt khựng người, ba giây sau mới trả lời:

"Tôi không đỡ đạn giúp anh, tôi chỉ cảm thấy anh đứng yên nơi đó bị cây súng chỉ vào, thật ngu xuẩn mà thôi."

"Tôi không đứng yên chờ chết." Ngồi chưa đến một phút đồng hồ, anh đã đứng lên nóng nảy đi tới đi lui.

Liên tục hai ngày, cô nằm đó thoi thóp, anh tức giận đầy một bụng không biết tìm ai phát tiết, có lúc thấy cô nằm đó mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt sợ rằng cô sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa, không thể khiến anh gào thét một chút.

Mấy người bác sĩ trực ban và y tá trong phòng trực cứ cách vài phút lại bị anh quấy rầy một lần, mãi đến khi mấy người bọn họ chỉ trời thề thốt, nếu như trong lúc cô hôn mê có gì sơ xuất, bọn họ nguyện ý vô điều kiện lấy đầu tạ tội, anh mới thoáng an tâm một chút.

Anh đi đến trước mặt cô cường điệu: "Tôi biết làm cách nào để đoạt được súng của hắn ta."

"Tôi có thấy! Nhưng mà, khi đó tôi đã trúng đạn rồi." Cô thờ ơ nói.

Cô cầm hộp đựng trái cây giữ cho tươi để qua một bên, cố gắng với lấy một tờ giấy để lau mặt lau tay, bất đắc dĩ góc độ xoay quá lớn cơn đau nhói lên khiến cô đau đến nhăn cả mặt, thế nhưng cô cố gồng người nén chịu chứ không kêu lên.

Anh sa sầm mặt đi tới, rút khăn giấy ướt ra, lau ngón tay cô trên đó dính một ít nước hoa quả, còn dè dặt cẩn thận từng chút tránh không động đến chỗ kim tiêm trên mu bàn tay cô.

Sau khi lau sạch sẽ, anh tức giận vứt mạnh khăn giấy ướt, nhìn anh dùng sức ném khăn đi và nhẹ nhàng chăm sóc cho cô tưởng như hai người khác nhau.

"Thật đáng tiếc ngay từ đầu chúng ta không tự giới thiệu cho nhau biết đối phương có năng lực siêu phàm gì." Cô lè lưỡi, rất muốn làm động tác nhún vai, nhưng mà... Đau quá!

"Em..." Còn dám ba hoa!

"Dù sao cản cũng đã cản rồi, bằng không anh muốn như thế nào?" Cô giận dữ hét to, người bị thương vốn có quyền giả bộ hung ác mà. "Anh giúp tôi ấn nút điều chỉnh giường đến mức cao nhất, còn nữa tôi muốn xem báo."

Cô cố sức lảng tránh ánh mắt của anh, dùng giọng điệu hung ác, chặn lại nghi vấn của anh.

Quả thực anh hơi nổi cáu. Báo chí ư? Đương nhiên hiện tại cô đừng mơ tưởng xem!

"Em không tín nhiệm tôi." Anh khoanh tay lại, tính toán khó chơi dây dưa đến cùng.

"Không tín nhiệm cái gì?"

"Tôi có thể bảo vệ em."

"Tôi tin tưởng, hiện tại cái gì tôi cũng tin hết!" Tha cho cô đi! Làm ơn cho cô một tờ báo đi!

"Vậy vì sao em không chịu đứng sau lưng tôi?"

"Cái gì?"

"Vì sao em cứ luôn đi đầu trong nguy hiểm?"

Nét mặt cô hơi bất an, lời nói của anh đánh trúng vào chuyện cô luôn luôn không nhìn thẳng vào thực tế .

Khi cô bị khiêng lên cáng, nhân viên cứu hộ nói cô bị trúng đạn, lúc đó trong đầu cô chợt xuất hiện một ý nghĩ vớ vẩn buồn cười. May mắn viên đạn đột nhiên không đổi hướng, bắn trúng cô chứ không trúng Vệ Triển Dực, ít nhất thì anh vẫn an toàn!

Cô mắc bệnh thần kinh sao? Xả thân cứu người không phải là chuyện của cô! Sự đồng cảm của cô ít đến đáng thương, vĩnh viễn ưu tiên bảo vệ bản thân trước.

Nhưng khi cô thấy họng súng chỉa về phía Vệ Triển Dực, không biết dây thần kinh nào của cô bị chập mạch, thế mà lại nhào tới nghênh tiếp chịu chết, giây phút đó cô chỉ có một ý nghĩ. . .

Nếu anh chết, cô làm sao đây?

Đúng rồi, cô chỉ nghĩ tới chuyện này. Nếu anh chết, cô nên làm gì đây?

Hay đây là..."Yêu" chăng ?

Xong rồi! cô liên tưởng đến cái từ kia, toàn thân chợt nổi da gà.

"... Tôi đang nói chuyện với em đấy, em có nghe hay không vậy?"

Giọng Vệ Triển Dực gầm thét truyền đến, cô định thần lại, phát hiện anh không kiên nhẫn đã áp sát đến trước mặt cô, một tay vịn thành giường, trong mắt ánh lên ngọn lửa tức giận như muốn thiêu đốt cô. Nhìn anh vừa tức giận vừa lo lắng, dáng vẻ vừa bất đắc dĩ vừa phẫn nộ , không biết tại sao, nhưng lại khiến cô khẽ động lòng...

Được rồi! Nghĩ thoáng một chút, cô thừa nhận mình hơi thích người đàn ông này.

“Em có biết tôi lo lắng cho em lắm không?" Trong cặp mắt luôn che giấu cảm xúc rất tốt kia, đột nhiên ánh lên vẻ sợ hãi.

Đầu tiên cô thấy khiếp sợ, tiếp theo từ từ mở to mắt, nhìn chằm chằm anh.

"Anh... Lo lắng cho tôi?" Không phải chỉ muốn mắng cô thôi sao?

"Phải, trước đó, tôi nhờ người chuyển em sang viết thể loại khác chính là không muốn em mạo hiểm, thế nhưng bây giờ trước mặt tôi em lại. . ."Anh nóng nảy không ngừng đi tới đi lui giống con sư tử. "Mỗi lần nghĩ đến em trong nước đến, trong lửa đi( ý là tối ngày chị ấy chỉ liều lĩnh nhào vào trong chổ nguy hiểm), tôi liền lo lắng không thôi, mà em không những chạy lấy tin tức, lại còn thích rước họa vào thân! Tôi thật sự là, thật vô cùng..." Dáng vẻ của anh thoạt nhìn giống như muốn bóp chết cô.

Anh là người không giỏi dùng từ để biểu đạt cho người ta dễ hiểu, nhưng giờ khắc này, vẻ mặt của anh so với ngôn ngữ càng có thể khắc hoạ cảm thụ trong lòng nhiều hơn.

"Anh có thể không cần lo lắng cho tôi, cũng không ai xin nhờ anh làm như vậy." Cô cố ý nói thật tàn khốc, kỳ thực cả trái tim đã sớm giống như thanh chocolate bị ném vào lò vi sóng, vừa ngọt lại tan chảy đậm đặc.

Sắc mặt của anh càng thêm tối sầm, nếu cô còn nói lời vô tình nữa, thì cô gặp họa thật sự rồi.

"Sở dĩ tôi chọn công tác này, là vì muốn đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió, muốn làm bạn cùng nguy hiểm."

Anh trừng mắt nhìn cô.

"Anh cho người điều tôi sang chỗ khác, muốn tôi chỉ viết mấy bài vớ vẩn về văn hóa văn nghệ gì đó, mấy chuyện này với tôi mà nói, giống như giam tôi vào trong lồng thú." Cô tăng thêm ngữ điệu. "Tôi không vui, thật -sự- không- vui -vẻ!"

Cô nói cô không vui vẻ? Anh là vì cô suy nghĩ nhiều, cô còn dám nói cô không vui vẻ! ?

"Em đã chiếm được trái tim của tôi, chẳng lẽ em không thể ngoan ngoãn, chỉ đợi ở bên người tôi không được ư?"

Anh hét lên, trong khoảng thời gian ngắn, cả hai người đều ngây dại.

Cô thật không nghĩ đến, người đàn ông mà cô muốn đánh, muốn nện cho một trận, thế mà lại làm cô bất ngờ khi thốt lên những lời này.

"Anh đây là ... Bày tỏ tình yêu sao?" Cô ngập ngừng hỏi.

"Ừm." Anh quay mặt qua chỗ khác, khuôn mặt tuấn tú ửng đỏ, không biết là bởi vì kích động, hay là... Ngượng ngùng.

"À, ra là như vậy..." Bỗng nhiên cô trầm mặc, bầu không khí có loại biến hoá kỳ lạ dường như hết sức căng thẳng.

Rõ ràng hai người họ không đang qua lại với nhau, không hò hẹn, mỗi đêm cũng không gọi điện thoại, ngày nghĩ cuối tuần không cùng nhau ăn uống, chủ nhật cũng không ra ngoài dã ngoại, không hẹn nhau đi xem phim, hay nắm tay nhau thưởng cảnh đêm.

Có lẽ anh bản lĩnh cao cường, nắm rõ hành tung của cô. Còn cô thì ngay cả số di động của anh cũng không nhớ, lại càng không rảnh đến mức hễ có thời gian thì chạy đến bên anh . . . . Vậy thì tình yêu làm sao có thể phát sinh?

"Em không có gì muốn nói sao?" Anh ép hỏi. Lời cũng đã nói ra rồi, tất nhiên sẽ không cần né né tránh tránh nữa.

"Nói cái gì?" Cô cúi đầu, ngón tay vờn chơi dây buộc áo ngủ, đây là lần đầu tiên ở trước mặt anh lại lộ ra động tác nhỏ đầy nữ tính như thế.

"Có được trái tim của tôi, như vậy còn chưa đủ sao?"

Cô nhìn anh. Cặp mắt sắc bén kín kẽ kia lúc này lại xao động dịu dàng, anh có một khí thế lỗi lạc bất phàm, nhưng lúc này chỉ có vẻ khiêm tốn. Vài năm trước ngay cả thời vận không tốt, thì anh vẫn thẳng lưng kiêu hãnh ngẩng cao đầu, làm một người đàn ông hiên ngang bất khuất, ngay lúc này bản thân để lộ ra tất cả, tấn công vào tình cảm của cô .

Vai trái bỗng nhiên truyền đến một cơn đau đớn.

Phải, cô cũng thích anh, có lẽ nhiều hơn thích một chút, bằng không cô sẽ không phá vỡ nguyên tắc phải bảo vệ bản thân trước, liều lĩnh xông về phía trước, tiếp đó lại đỡ phát súng cho anh.

Nhưng, cho dù hai người đều có cảm tình với nhau đi nữa, người này mong đợi người kia, trên thực tế bộ dáng hai người rất khác biệt nhau. Cũng có rất nhiều cặp đôi hai bên cùng nhau thay đổi khéo léo , giờ khắc này, bỗng dưng cô đã hiểu.

"Không đủ." Cô thấp giọng đáp.

Anh hoài nghi bản thân nghe lầm."Em lặp lại lần nữa."

"Không đủ." Cô ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc nhìn thẳng anh."Tim của anh, hoàn toàn không ở phạm vi săn bắn của tôi(ý chị là anh không phù hợp với tiêu chuẩn của chị)."

Anh trừng mắt nhìn cô, dường như không thể tin cô sẽ nói như vậy."Cho nên em quăng tôi như quăng giày cũ?"

"Không phải, tôi cũng là phụ nữ, đương nhiên thật vui mừng, người trong lòng tôi cũng thích tôi." Cô cúi hàng mi dài xuống, bởi vì này chút lời nói này mà thẹn đỏ mặt.

Phụ nữ? Đúng rồi, một chút tình cảm trong lòng cô chỉ nảy sinh ở một giai đoạn, tuy rằng cô là phụ nữ hai mươi ba tuổi, bất quá đối với tình yêu, cô vẫn còn ở cảnh giới ngây thơ ngu ngốc.

"Nhưng mà, làm phóng viên như tôi, không thể chịu đựng được bị tù túng bó tay bó chân. Cho tới nay mục tiêu của tôi là làm một phóng viên ưu tú, cho nên tôi sẽ không buông tay, cho dù phải ở trong nguy hiểm hết này tới lần khác, tôi cũng sẽ không buông tay." Cô hít một hơi thật sâu."Bởi vậy, tôi sẽ không thể thoả mãn với việc chỉ ở bên cạnh anh."

Anh nhìn cô chăm chú. "Rất nhiều phụ nữ mơ ước vị trí của em trong cảm nhận của tôi."

"Nếu như anh nghĩ tôi phải ngồi ở trong hào trạch( khu nhà cao cấp), chờ anh trở về, cuộn tròn rúc vào trong ngực anh, mong được yêu thương," cô ngừng lại một chút, khẩu khí thật kiên quyết."Tôi đây không hiếm lạ( không thèm)."

Không hiếm lạ? Anh khiếp sợ trợn mắt nhìn cô.

"Tôi thừa nhận, khi anh nói anh lo lắng cho tôi, tôi vô cùng... Cảm động."

Nói cảm động, còn chưa nói lên hết cảm giác một phần vạn, câu nói kia mang đến không chỉ là cảm động, mà còn cả trái tim nữa, giống như một khắc kia, tim của cô sẽ không đập vì chính bản thân, mà còn vì anh.

“Tôi còn nhiều ước muốn, tuy rằng anh có thể cho tôi hạnh phúc chung thân, nhưng tôi còn muốn cảm giác thành tựu trong công việc. Anh nói tôi tham lam cũng được, không biết tốt xấu cũng không sao, thứ tôi muốn, tuyệt không chỉ mỗi sự sủng ái của anh mà thôi."

Anh nheo mắt nhìn cô, ánh mắt của anh so với mắt ưng càng lợi hại hơn.

"Anh thử nghĩ xem, nếu như tôi đều đặt trọng tâm ở trên người anh, khi anh xuất hiện, tôi diện quần áo lộng lẫy, trang điểm thật xinh đẹp, cùng anh ăn cơm, làm nũng với anh, nói một ít chuyện vụn vặt, TV diễn cái gì, tạp chí lá cải nói gì đó, khi đó anh có còn muốn yêu tôi không? Có muốn giao trái tim cho tôi không?"

Anh hơi do dự một chút."Nếu là em..."

"Không, anh sẽ không." Cô khẳng định chắc nịch, không phải cô chưa nhìn thấy dáng vẻ vô tình của anh đối với mấy người phụ nữ khác. "Nếu tôi giống như những người phụ nữ khác, nũng nịu đáng yêu, anh xuất hiện nơi nào thì đưa mắt đắm đuối đưa tình, chờ lọt vào mắt xanh của anh, vậy anh còn có cảm giác với tôi sao?"

Những lời này giống như dùng chùy sắt nện vào lòng anh một cái.

Anh biết rõ, nếu Tinh Diễm chỉ là một búp bê không có sinh khí giống như những người phụ nữ khác, thì anh sẽ hoàn toàn không để ý nhìn ngó gì đến cô.

Cô nói đúng! Trong hai người, anh vẫn tự cho là bản thân nhìn người rất rõ, nhưng hiện tại, anh á khẩu không trả lời được, anh không thể phản bác lại cô càng nhiều!

Anh chăm chú nhìn Tinh Diễm, ánh mắt cũng không giống như lúc ban đầu chỉ tràn đầy tình yêu, bây giờ càng nhiều hơn một phần tôn trọng.

"Tôi... Ra ngoài hút điếu thuốc." Anh thu hồi ánh mắt, gót chân vừa chuyển, như có điều suy nghĩ đi ra ngoài.

Một câu dặn dò đuổi theo anh."Thuận tiện mang giúp tôi một ít báo chí."

Cô vẫn chưa từ bỏ ý định!

Bước vào thang máy, đối mặt là một tấm gương lớn, anh cho rằng mình vừa bị cô từ chối, thoạt đầu tưởng rằng nhất định thật tức giận, lại không nghĩ rằng bản thân chợt phát hiện... Nhưng lại mang theo một chút ý cười ôn tồn.

Ở bệnh viện bảy ngày, miệng vết thương bắt đầu kết vảy, cuối cùng Tinh Diễm cũng được phép xuất viện.

Làm xong tất cả mọi thủ tục xuất viện, vẫn không thấy người nhà ôm hoa chào đón cô trở về, nhịn không được cô hết nhìn đông tới ngó tây."Ba và các chị của tôi đâu?"

"Ở nhà." Anh đáp thật ngắn gọn, bồng cô lên gọn gàng, đi thang máy xuống dưới lầu.

"Không khỏi quá vô tình!" Đương nhiên cô biết ba mình tính toán gì, nếu có thể giao cô cho người đàn ông này, ông ấy sẽ ngồi ở nhà, vểnh chân lên, hưng phấn vô cùng.

"Tôi nói với họ, tôi muốn đưa cô đi du lịch."

Vẻ mặt không dám tin của cô nhìn anh."Anh điên rồi à? Tôi đang bị thương đấy! Sao đi du lịch được?"

"Em bị thương ở vai, không phải ở chân, nếu em đi không được, tôi rất sẵn lòng ôm em đi."

Anh thừa dịp cô nằm viện, việc lớn việc nhỏ không có cách nào khác quản, thời cơ hội đả thông tư tưởng người nhà của cô. Hiện tại, anh trông nom tất cả mọi việc của cô. . . . Ba cô gật đầu đồng ý.

Tinh Diễm thiếu chút cắn nát hàm răng.

Thật đáng giận! Nằm viện mất mấy ngày, bởi vì hắn nghiêm túc, cẩn thận trông chừng cô, nên việc gì cô cũng không thể làm, chỉ có thể ăn no rồi ngủ. Cô một lòng ngóng trông về nhà, hy vọng có thể thoát khỏi trông chừng gắt gao của anh ta, nhưng bây giờ xem ra anh muốn kềm kẹp …?

"Này, anh không có việc gì làm sao,'tổng giám đốc đại nhân' ?"

"Trụ sở chính có Chinh Hải ở đó, huống chi hiện tại khoa học kỹ thuật phát triển, những công việc văn phòng tùy thời có thể mang theo để làm."

Vệ Triển Dực ôm cô ra khỏi thang máy, đặt cô vào ghế sau, chọn tư thế dễ chịu để cô dựa vào.

Oh! Thật đáng ghét! Hiện tại cô không cách nào phản đối, ngay cả chọn đi đâu cũng không được, cũng chỉ có thể đi theo anh thôi.

"Này! Tuần tới nhất định phải trở về, tôi có một cuộc thi quan trọng."

Vẻ mặt Vệ Triển Dực kỳ lạ."Tôi biết, trên thực tế, tôi chỉ tính đưa cô đi ba ngày hai đêm."

"Ừm." Dễ thương lượng vậy sao? Cô cũng không từ chối.

Hai người họ bắt đầu chuyến đi, dọc đường đi, cả người mệt mỏi, cô ngủ mê mệt.

Không biết qua bao lâu, xe ngừng lại, Vệ Triển Dực lay cho cô tỉnh lại. "Tinh Diễm, tỉnh tỉnh, chúng ta đến rồi."

Cô mở mắt, anh đưa tay ra đỡ, cô chậm rãi bước xuống xe.

Nơi này trông rất quen thuộc, nơi này là...

"Nhà bà nội tôi." Anh chủ động nói.

Đột nhiên trong đầu hiện lên hình ảnh mười mấy năm trước trí nhớ, hình ảnh trong đầu so với cảnh tượng trước mắt hoàn toàn ăn khớp. Đây là nơi lúc trước cô một hai đòi đi theo ba, tìm được nơi Vệ Triển Dực đang ở.

Chính là ở trong này, lần đầu tiên cô nhìn thấy anh!

"Anh dẫn tôi tới nơi này làm gì?"

"Bà nội và mẹ tôi đều ở nơi này." Anh đáp ngắn gọn."Đi, đi vào."

Cô hơi sửng sốt. Đây là cái gì ý tứ? Gặp mặt người lớn ư ? "Nói cho anh biết, tôi không thích..."

"Ở bên ngoài giằng kéo cái gì? Còn không mau đi vào, cả một nồi canh dược thiện hầm mất hết nửa ngày trời, cũng sắp cạn tới đáy rồi đây này!"

“... Gặp người lớn.” Lời còn ngậm trong miệng, thì cô nhìn thấy một bà lão hơi nhiều tuổi trông quen mắt đứng ở cửa, tay vung muỗng canh kêu gào.

Dáng vẻ của bà thập phần nhỏ gầy, tuy trên gương mặt đầy nếp nhăn, nhưng mơ hồ có thể thấy được nét đẹp diễm lệ khi còn trẻ, dáng người hơi còng, nói lên trước đây bà phải chịu nhiều đau khổ.

"Đến đây."

Tinh Diễm thật kinh ngạc phát hiện, giọng nói của Vệ Triển Dực cư nhiên bao hàm ý kính sợ. "Đó là ai đấy?"

"Bà nội tôi."

"Bà có phải là vợ sau của ông nội anh không?" Cô bị xưng hô này khiến cho mờ mịt.

"Chính xác thì bà là vợ sau của ông ngoại tôi, nhưng tất cả mọi người quen kêu bà là bà nội." Anh lộ ra một cái ý vị thâm trường tươi cười. "Đi thôi! Em sẽ thích bà."

* Giải thích thêm một chút về chỗ rối rắm này: trong tiếng Trung thì từ Nhị nãi nãi có nghĩa là người chủ, người vợ trông coi tất cả mọi việc trong gia đình, còn chồng thì ra ngoài kiếm tiền, ngoài ra cũng còn có nghĩa là bà nội. Trong câu nói của Vệ Triễn Dực thì mang cả hai ý là bà chủ mà cũng là bà nội, vì bà dù không có con cái nhưng thật sự rất yêu thương lo lắng cho tất cả gia đình anh.

Thích một bà lão hung dữ trên mặt nhiều nếp nhăn sao?

Trời đang nắng ấm, tự dưng Tinh Diễm rùng mình một cái.

Đây là một tòa nhà nông thôn thật đơn giản, nhà trệt được xây bằng gạch đỏ, đồ dùng hàng ngày bên trong nhà nếu mang đến bán cho người buôn đồ cổ bên kia, cam đoan mọi thứ đều có thể đổi được một số tiền lớn.

Vệ Triển Dực nắm tay cô, vén rèm cửa hoa nhỏ lên đi thẳng một lèo vào trong phòng bếp.

Bà của anh đang dỡ tay.

"Bà nội." Cô nhỏ giọng chào hỏi.

Tinh Diễm trời không sợ, đất không sợ, ba không sợ, mẹ không sợ, ngay cả súng cũng không sợ, nhưng nghĩ đến phải gặp người nhà của anh, thì khiếp đảm mất hồn vía. Cô sợ hãi nắm tay Vệ Triển Dực thật chặt.

Anh muốn làm gì thế này? Trong khi cô còn chưa chuẩn bị tâm lý lại dẫn cô đến nơi đây? Đã vậy cô còn đang bị thương, dáng vẻ thật tiều tụy!

Bả vai bị thương quả thật không có cảm giác an toàn, khiến cô không khỏi tới sát gần anh, tìm kiếm che chở.

Nhưng mà... Ồ? Cô gần như không phát hiện ra, vì sao khi cô muốn tìm chỗ dựa dẫm, thì tự động lại gần bên người Vệ Triển Dực, hoàn toàn không cần ba mình tính kế?

Anh buông tay cô ra, cô lại nắm chặt hơn, anh vừa đưa tay lên vén tóc, cô liền kéo tay anh trở về, hai người ở cửa phòng bếp, giằng qua kéo lại, so với lúc trước, thì bây giờ cô ôn thuần tựa con cừu nhỏ.

"Đứng vặn vẹo ở nơi đó làm gì?" Ánh mắt sắc bén của bà nội quét tới, nhìn động tác nhỏ của bọn họ.

Tinh Diễm sợ tới mức toàn thân cứng đờ. So khí thế, bà nội lợi hại hơn!

Vệ Triển Dực thừa dịp cô chưa chuẩn bị, nới lỏng tay cô."Tôi đi thay bộ đồ một chút, em ngồi ở trong này trước đi."

“Này này, anh đưa tôi đến nhà anh, rồi cứ như vậy quăng tôi lại một mình?” Cô múa tay múa chân, mấp máy môi thốt lên không tiếng động.

Anh cười cười không nói gì, đi ra.

"Ngồi xuống." Bà nội ra lệnh.

Tinh Diễm chạy nhanh lại ngồi xuống, cảm thấy không nên lỗ mãng trước mặt người già, tuy rằng không muốn, cũng bày ra dáng vẻ thục nữ tao nhã. Nhưng ngồi yên không được một giây, hai mắt mở to hiếu kỳ hết nhìn trái lại nhìn phải.

Một cái bát mì nước to đặt trước mặt cô, nước dùng trong tô mì nhìn đen như mực, phản chiếu nét mặt hoảng sợ của cô.

"Ăn canh đi." Bà nội đi trở lại bồn rửa, tiếp tục rửa cái gì đó.

"... Dạ vâng, cháu cám ơn ạ." Trời ạ! Cô sợ nhất canh có mùi vị thuốc bổ, nghĩ đến khiến cho người không rét mà run.

"Ăn mau lên, nếu để nguội thì mất tác dụng." Bà nội lườm cô một cái, thấy cô hơi chần chờ, khóe miệng bà nhếch lên.

Nét mặt đầy đau khổ, cô cầm lấy thìa. Nếu cô không ăn bát canh này, nhất định bà nội hung hãn sẽ cạy miệng cô ra, kiên quyết rót hết bát canh dược liệu. Cô không chút nghi ngờ bà nội sức khỏe vô cùng, có thể dễ dàng đánh ngã người, bởi vì thoạt nhìn bà chính là dáng vẻ kia.

Cô múc một muỗng canh lên thổi thổi cho nguội bớt, rồi đút vào trong miệng. Một giây sau, cô mở to mắt.

Canh này thật ngon! Cô chưa từng được ăn qua canh gà nào ngon như thế này, tuy rằng thoạt nhìn trông rất dọa người, nhưng khi cho vào trong miệng, không chỉ có thuần một mùi canh gà, hơn nữa tuyệt đối không khó ăn chút nào.

Bà nội quay đầu nhìn cô, trên nét mặt già nua hiện lên một chút tươi cười không dễ dàng phát hiện.

Cửa phòng bếp mở ra, một người phụ nữ trung niên gầy gầy cao cao, thoạt nhìn khí chất rất tốt, gương mặt u buồn đi tới.

"Bà nội." Bà chào một tiếng, dáng cao gầy nhẹ nhàng đi vào trong phòng, bỗng nhiên quay đầu lại hỏi: "Cô là ai?"

"Tôi. . ." Đều tại Vệ Triển Dực! Không biết làm gì lâu thế, cũng không nghĩ cô phải giới thiệu như thế nào."Tôi họ Đinh, là Đinh Tinh Diễm."

Cửa sau lại “cạch” một tiếng mở ra. Mắng Tào Tháo, Tào Tháo đến. "Mẹ, cô ấy là bạn của con."

Mẹ? Anh gọi bà ấy là mẹ? Đây là mẹ của Vệ Triển Dực ư?

Người phụ nữ vẻ mặt u buồn dịu dàng nhìn cô lộ ra ý cười.

"Thế Hiệt, Đinh tiểu thư là bạn con à? Dáng vẻ cô ấy trông thật khá!"

Thế Hiệt? Vệ Thế Hiệt? Đây không phải là tên ba của anh sao? Vì sao mẹ anh lại gọi anh bằng tên của ba anh? Cô kinh nghi bất định( ngạc nhiên nghi ngờ).

Vệ Triển Dực nhìn mẹ mình cười cười, không tỏ vẻ gì, quay đầu hỏi cô."Ăn hết bát canh chưa?"

Cô ngơ ngác gật gật đầu.

"Con đưa Tinh Diễm đi dạo một chút, lát nữa sẽ trở về."

Anh nắm tay cô, đẩy cửa sau ra, đi về phía cây cối xanh tươi mát mẻ bên ngoài.

"Sao mẹ anh lại gọi anh là Thế Hiệt?" Vừa bước ra ngoài cửa, cô lập tức hạ giọng hỏi ra miệng.

Thật sự là một phút cũng chờ không kịp! Anh cười khẽ.

"Cười cái gì?" Bộ anh cảm thấy như vậy rất vui sao? Cô không thích tranh giành tình nhân với mẹ anh!

Đợi chút, cô đang nghĩ gì thế này? Tranh giành tình nhân với mẹ anh? Vì anh à?

Cô gõ thật nhanh vào trán mình hai cái. Thanh tỉnh, thanh tỉnh lại một chút nào!

"Dù cho tôi có đưa bạn gái nào đến đây, thì mẹ tôi vẫn cứ tưởng lầm là ba tôi." Anh đưa tay vuốt tóc. "Mười bốn năm trước, mẹ tôi đã chịu kích thích quá trầm trọng, về sau thì không cách nào nhận thức được hiện thực hay hư ảo."

"Chẳng lẽ mẹ anh, bà ấy..." Điên rồi? Vô luận như thế nào, hai chữ cuối này cô không có dũng khí nói ra miệng.

Anh nắm tay cô, đi đến mảnh ruộng gần đó.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, khắp nơi toàn một màu xanh tươi mát mắt, một số cây là tự lực vươn lên, có một số là do người một lòng vun trồng quy hoạch thành một mảnh ruộng rau, nhìn cảnh đẹp ý vui. Nơi này là nơi anh trưởng thành, sau đó gặp biến đổi lớn, anh ngủ đông ở trong này, ẩn náu, chuẩn bị giương cánh sẵn sang tạo ra đỉnh cao.

"Em muốn nghe chuyện sau khi nhà tôi rời khỏi tòa biệt thự kia sao?"

"Muốn." Đương nhiên muốn!

"Ngay khi mẹ tôi không thể duy trì ý thức, dưới tình huống đó, tôi mười sáu tuổi còn Vệ Chinh Hải mười hai tuổi, Vệ Phương Vũ mười tuổi, toàn bộ đều bị đuổi ra khỏi nhà. Chúng tôi không biết mình phải đi về đâu, bởi vì mấy người Vương Kim Cường thêu dệt tội danh trên danh nghĩa ba tôi, nên tài sản bị tịch biên hết thảy, ngay cả biệt thự cũng không giữ lại được."

"Cùng trong một ngày ?"

"Cùng trong một ngày."

Thật ác độc!

"Chúng tôi đành phải đến nhà của một người hầu, trú tạm thời ở đó, nhưng sự tình phát sinh không đến ngày thứ ba thì bà nội đến."

"Bà nội?"

"Ngay tại lúc tất cả bạn bè thân thuộc e sợ tránh còn không kịp, thì bà lại chủ động tới tìm chúng tôi. Thực ra, bà vừa nhìn thấy tin tức liền khởi hành ngay lập tức, nhưng sở dĩ đến ngày thứ ba mới gặp mặt, là vì hai ngày trước bà hoàn toàn tìm không thấy chúng tôi."

"Tôi đoán, nhất định trước tiên bà đến nhà những người thân thích của gia đình anh tìm." Tinh Diễm bật thốt lên trong nháy mắt."Nhưng mà tìm không thấy người."

"Không sai, hơn nữa nhà nhà còn phụ tặng thêm một chút chửi mắng." Anh bội phục cô đầu óc đột nhiên thay đổi mau lẹ."Sau khi bà tìm được chúng tôi, lập tức tiếp nhận lo ma chay cho ba tôi, rồi sau đó nói cho chúng tôi biết, bà có nhà ở quê, chúng tôi có thể tới đó ở."

Anh chỉ chỉ nóc nhà bằng gạch, tuy rằng đã lâu năm, nhưng vẫn chắc chắn như cũ.

"Nhưng, bà là vợ nhỏ của ông ngoại anh mà?" Trong ấn tượng của cô, vợ chính và vợ bé đều thề không lưỡng lập(thề không sống chung) mà? Mà mẹ của Vệ Triển Dực lại là con của vợ chính đấy!

"Đến bây giờ, tôi cũng không hiểu, tại sao bà nội lại không ngần ngại tới tìm chúng tôi."

Lúc đó bọn họ đã nghèo túng nông nỗi đến ngay cả chó hoang cũng lười phản ứng lại, ai muốn nhận một nhà xui xẻo như quỷ này?

"Bên nhà mẹ đẻ của mẹ tôi cực kỳ giàu có. Xuất thân của bà ngoại tốt, tuy rằng chỉ sinh con gái, nhưng ông ngoại vẫn luôn yêu thương bà, cho nên mẹ tôi từ khi còn nhỏ tựa như đóa hoa trong nhà kính. dღđ☆L☆qღđ Sau này ông ngoại tôi lại gặp bà nội. Xuất thân của bà nội thì nghèo khổ, ông cưới bà vào cửa sau, bà lao tâm lao lực hỗ trợ kinh doanh, còn kiêm luôn làm quản gia, chấp nhận số mệnh, cũng không tranh thủ tình cảm."

"Cho nên, khi bà biết mọi người bị hãm hại, nguy nan, thì không nói hai lời tới giải vây thay mọi người?" Bởi vì bà có nghĩa khí? Không khỏi cũng quá có nghĩa khí rồi!

"Tôi tin là như vậy. Nhưng có lần tôi hỏi, bà chỉ nhàn nhạt nói, đây là bà thiếu ông ngoại tôi."

"Là ý gì đây?" Cô bất bình. d∞đ∞l∞q∞đ Chẳng lẽ không có người cảm thấy, bà nội tuy là vợ bé, nhưng có hơn gì con ở đâu?

"Lúc đó ông ngoại hi vọng bà có thể sinh con trai, nhưng bà không sinh được, có lẽ là như vậy nên trong lòng áy náy!"

Sinh không ra con trai sẽ làm trâu làm ngựa? Nghĩ đến khả năng này, cô lại tức giận.

"Cho nên, tôi nói phụ nữ trước kia..." Cô giận dữ mở miệng.

Anh buồn cười. "Em muốn bàn luận về nữ quyền, hay là muốn nghe tôi nói chuyện lúc trước?"

Cô không tình nguyện thu nhỏ miệng lại."Đương nhiên là nghe anh nói chuyện lúc trước."

Kỳ thực những chuyện anh nói với cô, ở Siêu cấp nhật báo không hề có! Siêu cấp nhật báo chỉ nhắc tới triển vọng tương lai, sự nghiệp hùng tâm của anh, về phần chí tiến thủ, tư tưởng của anh, không hề nói tới một chữ.

Là người ta cảm thấy chuyện đó không có gì nhiều để xem xét, hay là anh hoàn toàn không nói?

Cô âm thầm hi vọng, là anh từ chối nói. Như vậy bí mật hoa viên của bọn họ sẽ không có người khác chen vào, chờ sau khi cô khỏi hẳn, cô còn có thể nói với anh, cùng đi đập cái biệt thự đó.

"Sau khi bà dẫn chúng tôi đến nơi này, em trai, em gái tôi đều thấy shock. Bỗng chốc từ khu nhà cao cấp chuyển vào nhà trệt làm bằng gạch này, thật quá chênh lệch, thật sự khiến người ta không thể chấp nhận. Chúng nó ầm ĩ đòi đi về, bà nội thì một câu nói dối thiện ý cũng không có, nói cho chúng nó biết, cái nhà kia chúng tôi sẽ không thể trở về đó được; nếu muốn trở về nơi đó, phải dựa vào hai bàn tay đi đoạt lại."

"Như vậy có phải hơi... Tàn nhẫn không?" Cô co rúm lại một chút.

"Tàn nhẫn chính xác là sự thật bản thân, không phải dùng hình thức gì nói ra."

"Có đạo lý."

"Sau đó, bà nội nói với tôi, bà không có nhiều tiền nuôi cả nhà tôi, muốn có tiền mua thức ăn tôi phải tìm công việc làm, qua hàng xóm gần đó cắt cỏ,trồng rau, đôi khi phải đi rất xa, đi hỗ trợ đắp nóc nhà, tu sửa lại tháp nước, Chinh Hải năm mười lăm tuổi, cũng đi cùng với tôi."

"Thảo nào thể trạng anh tốt như vậy, khi anh thể hiện tài năng, một ít người trong giới kinh doanh còn nói, nhìn thể trạng anh, khẳng định đã trãi qua tập luyện thể chất mới được như vậy, nhưng mà không có ai thấy anh tham gia vận động ở câu lạc bộ nào."

"Chuyện này đương nhiên. Khi đó nào làm gì có tiền nhàn rỗi đến câu lạc bộ?" Chúng tôi vừa đi làm, vừa học thêm. Lòng báo thù của tôi rất mãnh liệt, mỗi ngày đều cắn răng cố gắng làm công cùng với bài vở và bài tập, cho dù đi đến nơi khác cũng đọc sách, luôn luôn học tất cả chuẩn bị sau này tiến quân vào thương trường."

"Sao lại vất vả thế?" Cô chợt nhớ tới, anh đã từng từ chối nhận phong bì của ba đưa. "Chẳng lẽ anh từ chối ý tốt của người ta?" Cô nhíu nhíu mày.

"Ngay từ đầu, bà nội không cho chúng tôi nhận bố thí..."

Cô bật thốt, lời nói mang theo mùi vị khói thuốc súng. "Anh nên biết, ba tôi không bố thí, là vì ông ấy không đành lòng nhìn học sinh chịu khổ..."

"Tôi biết, tôi biết." Anh vội trấn an.

Bình thường thấy cô đối với ba Đinh không lớn không nhỏ, nhưng mà, nếu ai hơi có ý mạo phạm đến ba cô, ngay lập tức cô bảo vệ người trong nhà. Anh nắm chặt tay cô cười nhẹ, số mệnh thật tốt mới có thể làm người trong nhà của cô!

"Đã từng có lúc tôi muốn nhận lấy phong bì đó, số tiền trong phong bì ắt hẵn tôi phải làm công thật lâu thì tiền lương mới có thể bằng đấy, hiện thời lại dễ như trở bàn tay. Nếu nhận lấy nó, tôi có thể ngủ nhiều thêm một chút, có thể dành thêm một ít nữa thời gian đọc sách, thậm chí cuộc sống của cả nhà đều có thể rộng rãi hơn một chút."

"Nhưng vì sao..." Là vì lòng tự ái à?

"Tôi kiên quyết từ chối trợ giúp của ông ấy, quyết định dựa vào sức lực của chính mình đi tìm cuộc sống mới. Tôi cắn chặt răng, muốn cảm nhận được cảm giác rét lạnh mùa đông, cảm giác nóng bức khi mùa hè đến, muốn ở trong đau khổ cảm nhận được nỗi đau, rèn luyện ý chí kiên định một lòng báo thù, nếu hơi có một chút buông lỏng, ham một chút hưởng lạc, tôi sẽ không có khả năng rửa sạch oan khuất cho ba tôi."

Cô há to mồm, lúng ta lúng túng đáp: "Thì ra là thế."

"Bà nội nói với tôi, lúc trước khi mẹ tôi gả cho ba tôi, bà ấy đã sớm biết sẽ có một ngày này. Cuộc đời ba tôi kết hôn thuận lợi suôn sẽ, còn muốn trông coi cả một sản nghiệp, chưa kể nếu không có người đến chèn ép, thì bản thân cũng tự suy sụp, bà hi vọng qua vài năm cực khổ, có thể khiến cho chúng tôi biết phải làm sao để từ chỗ thấp hèn nhất có thể leo lên trên."

"Bà nội anh quả thật rất giỏi!" Nghe đến đó, Tinh Diễm đối với bà nội anh từ vừa mới bắt đầu sợ hãi, chuyển biến thành tôn trọng, hai mắt sáng lên nói."Ý tưởng của bà tuy rằng cổ lổ sỉ, nhưng thật sự rất có tác dụng. Không có cường lực vận tác(hoạt động mạnh mẽ) của bà, có lẽ mọi người sẽ biến thành năm bè bảy mảng( tương tự như câu tan đàn rã đám)."

Anh nở nụ cười, cười đến cô không sao giải thích nổi.

"Hơn nữa là hối hận suốt đời." Anh bổ sung, có Vương Hữu An làm bằng chứng. "Tôi thật sự thật may mắn có bà nội trong nhà này."

Cô chụp lấy trọng điểm."Anh nói nơi này là nhà anh?" Nét mặt cô hơi cổ quái.

Đối với cô mà nói, "phòng ở" có thể có rất nhiều nghĩa, nhưng "nhà" là tồn tại độc nhất vô nhị.

"Tuy rằng tòa biệt thự kia có rất nhiều chuyện vui để nhớ lại, nhưng nhân sinh của tôi bắt đầu được khai sáng là từ nơi này, nơi này mới là nhà của tôi."

"Đúng rồi, vừa mới nãy anh cười cái gì?" Cô dùng bên tay không bị thương, huých anh một cái.

"Tôi cười em khi nghe tôi nói về bà nội tôi, ánh mắt rạng rỡ phát sáng, thật giống như lần đầu tiên chúng ta mặt đối mặt, em dùng ánh mắt đó nhìn tôi."

"Loại ánh mắt nào?"

"Tựa như mèo thấy chuột, chó săn nhìn thấy thịt thăn, con khỉ nhìn thấy Bàn đào..."

"Hả? Nhìn tôi không phải đói khát đến thế chứ?" Anh muốn gì đây khi liệt kê ra một loạt, nhìn cô thành "Tứ Bất Tượng"*?

*Tứ Bất Tượng: là con vật sừng giống hươu mà không phải là hươu, móng chân giống bò mà không phải là bò, thân hình giống lừa mà không phải lừa, đầu giống ngựa mà không phải ngựa. Bốn câu nói này là miêu tả một loại động vật, chính là Tứ Bất Tượng nổi tiếng, tên khoa học là Tùng Lộc. Chúng quý như gấu mèo và đặc biệt chỉ có ở Trung Quốc.( Tham khảo thêm tại www.bachkhoatrithuc.vn) Ở đây Vệ Triển Dực ví von ánh mắt củaTinh Diễm.

"Không sai, chính là đói khát!" Anh đắc ý dương dương."Chính trong một khắc đó tôi yêu em."

Cô cười mắng: "Cả người anh toàn là hơi tiền của người kinh doanh đấy! Có thể đừng nói chuyện mơ mộng lãng mạn của thanh niên trẻ chứ?"

Anh biết cô thẹn thùng, nhưng quyết định không cho cô né tránh."Tôi nói thật."

"Anh nói nghe buồn nôn quá!" Cô nói lảng đi.

Anh nắm chặt tay cô, cô đừng mơ tránh được. "Em muốn nghiên cứu kỹ nội tâm của tôi, nhưng không phải là những vấn đề linh tinh lang tang kia. Em không thật sự muốn biết 'Vệ Triển Dực dùng bao nhiêu thời gian kiếm được nhân sinh thứ một triệu'. Em muốn biết chính xác, thì hôm nay tôi sẽ nói cho em biết hết thảy, em muốn tôi, mà tôi, chính là bị ánh mắt khẩn thiết của em hấp dẫn.

Tinh Diễm trợn mắt há hốc mồm, đầu óc một mảnh hỗn độn.

Cô xoa xoa tóc của mình, "Anh nói vớ vẩn gì thế?" Cô lại cào vào trong mái tóc. "Cái tôi muốn mới không phải anh." Cô gấp đến độ tay túm mớ tóc, cột lại qua loa. "Tôi chỉ nghĩ sẽ viết bài báo về ân oán nhà giàu, vương tử muốn báo thù, nếu anh muốn cảm tính một chút, có thể ở vài đoạn cuối cùng chúng ta công bố tâm trạng của anh... Đấy, là như thế đấy!"

Đột nhiên cô dừng lại động tác cột, tóc trên đầu giống hệt đuôi gà, biểu cảm phi thường kiên định. Cô tin tưởng mỗi một câu mình nói, bắt buộc tin tưởng.

"Nếu tôi có làm anh hiểu lầm về ánh mắt của tôi, cũng là do tôi quá nôn nóng trong công tác."

"Đó là em diễn để lừa bản thân mình, ngay từ đầu em đã lợi dụng sự hâm mộ đối với tôi, để thu hút sự chú ý của tôi."

Cô lớn tiếng kháng nghị: "Anh nên nhớ tôi là một phóng viên chuyên nghiệp có kinh nghiệm..."

"Tôi biết em là một phóng viên chuyên nghiệp có kinh nghiệm, nhưng ánh mắt em cũng để lộ ra, em là một người phụ nữ chuyên nghiệp lại kinh nghiệm thầm nghĩ muốn tiến vào trái tim tôi."

Cô ngây ngốc, từ trước đến nay ánh mắt cô rất sắc bén, nhưng hiện tại lại xuất hiện vẻ yếu ớt và hoang mang. Thân là phóng viên phải được bọc trong lớp vỏ bảo vệ, nay đã bị anh tước bỏ rồi. Ở trước mặt anh, cô là phụ nữ, chỉ là một phụ nữ mà thôi.

Cô cắn môi, không thể minh bạch, vì sao anh biết rõ cô so với cô biết bản thân mình càng nhiều hơn?

"Không cần nhìn tôi như vậy." Anh khàn giọng nói.

"Vì sao?" Cô lại để lộ ra ánh mắt "chó săn thấy thịt thăn" nữa sao?

"Em nhìn tôi như thế sẽ khiến tôi nghĩ muốn hôn em."

Cô ngẩn ra, lúng ta lúng túng mở miệng: "Muốn hôn, thì... Hôn!" Cô lại không nói không thể.

Đây là lần đầu tiên cô cam tâm tình nguyện chấp nhập ôm ấp của anh.

Anh mỉm cười hài lòng. Dường như sợ làm phiền cô, nụ hôn y như chạm nhẹ, thoáng lưu lại trên hai cánh hoa đỏ bừng của cô, nhẹ nhàng áp vào nhau, cảm thụ nhiệt độ lẫn nhau rồi tách ra.

Lát sau, hai người nhìn nhau mỉm cười, trong con mắt ngăm đen chỉ có ảnh ngược của nhau. Cửa sổ bằng thủy tinh mờ phía sau của phòng bếp khác hé mở ra một chút rồi đóng lại. Bà nội anh đứng trước bếp lò mặt đỏ ửng vì xào nấu, khóe miệng bà hiện lên ý cười không dễ gì phát giác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.