Tổng Giám Đốc Bức Hôn

Chương 37



"Tôi không sao." Lâm Lập Phong rất bình thản mà nói với một người xa lạ ân cần thăm hỏi

"Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi." Lâm thế hiên lại một lần nữa vui mừng mỉm cười, gật gật đầu

"Ba ba, ba cũng phải chú ý thân thể một chút." Hạ Tử Tình ôn nhu mà đối với cha chồng nói

Lâm thế hiên chuyển mắt sang con dâu, nàng tuy là người của công chúng, nhưng thoạt nhìn rất hiền lành lại có vẻ như rất hiểu quy cũ

"Thân thể Ba ba rất tốt." Lâm thế hiên nhìn Hạ Tử Tình thoả mãn. Hắn tin tưởng cô gái hiền lành này có thể mang lại hạnh phúc cho Lập Phong.

"Nếu như không có việc gì để nói nữa,tôi sẽ cho người đưa ông trở về trại an dưỡng." Lâm Lập Phong đột ngột mở miệng nói, lời nói vô tình kia của hắn khiến Tử Tình ko thể ko để ý. Nàng lôi kéo tay hắn, mở to đôi mắt nghi hoặc ngưng mắt nhìn hắn

Hắn đối mặt với chính cha ruột của mình như vậy, nàng rất không thích. Lâm Lập Phong thật lâu nhìn Hạ Tử Tình liếc mắt, thấy được trong mắt nàng phảng phất vẻ yếu đuối

Lâm Thế Hiên nghe được lời đuổi khách của chính con ruột, cả lòng lập tức liền chìm vào hồ nước lạnh, cả người rét run.Hắn biết rõ Lập Phong ko thích thấy hắn, Lập Phong trong lòng đối với hắn vẫn còn hận ý chưa tiêu trừ,cho dù việc kia đã đi vào dĩ vãng 20 năm rồi. Nhưng trong lòng Lâm Lập Phong thương tổn vĩnh viễn ko cách nào tha thứ_!

"Lập phong!" Hạ Tử Tình tức giận mà chăm chú liếc nhìn Lâm Lập Phong, đem tay hắn lực mạnh bỏ qua. Đi tới bên người Lâm Thế Hiên, nàng ôn nhu nói: "Ba ba,ba đã xem nhà của chúng con chưa? Con mang ba đi xem."

Lâm thế hiên thương tâm lộ ra chút cười khổ. Lâm Lập Phong nhìn Hạ Tử Tình dẫn ba ra hướng hoa viên.Đôi mắt đen láy của hắn lộ ra một tia lạnh lùng mà đau xót. Thống khổ trong lòng hắn ko bao giờ có thể được lý giải

Từ năm 10 tuổi tận mắt chứng kiến ba ba gặp tai nạn, chính tai nghe được mẹ nói ra chuyện vô tình, hắn mới biết ba đã nhẫn tâm vứt bỏ tình nhân và con riêng của mình, tâm linh đứa bé 10 tuổi yếu ớt nhất thời bị tổn thương nghiêm trọng!Chuyện này chính là nguyên nhân trực tiếp đã bóp nát trái tim hắn!Vì thế bắt đầu từ giớ phút đó,trong lòng hắn đã ko còn tồn tại một người ba ba!

Mặc kệ là 20 năm nay, ba ba đều nằm trên giường ở trại an dưỡng,hắn vẫn ko muốn liếc mắt đến ông ta!Chỉ vì khi gặp ông ấy, tâm của hắn sẽ cảm thấy áp lực cùng đau xót ko thể nói.

Hạ Tử Tình dẫn Lâm Thế Hiên đi đến hoa viên. Hiện tại là đầu mùa xuân, hoa viên nở rộ rất nhiều loài hoa đủ màu sắc, thơm nức mũi.Đối mặt với bức tranh hoa tươi xinh đẹp như vậy, lâm thế hiên hoàn toàn vẫn ko có tâm tình thưởng thức.

"Ba ba,thân thể ko có gì đáng ngại chứ?" Hạ Tử Tình thân thiết hỏi lâm thế hiên,khóe miệng ôn nhu ngọt ngào khiến hắn cảm thấy hơi uất ức.

"Cơ thể của ta khỏe hơn nhiều rồi. Mấy năm trước chỉ là nằm ở trên giường, hiện tại có thể ngồi ở trên xe đẩy , ta đã cảm thấy thỏa mãn." Lâm thế hiên bất đắc dĩ thở dài.Đây chính là báo ứng của việc mình vứt bỏ thê tử.

Hạ Tử Tình ngồi xuống ghế đá bên cạnh hắn, cười tủm tỉm hỏi: "Thân thể của ba khỏe lại rồi.Tại sao ko cùng mẹ ở chung?Mẹ lớn tuổi như vậy ở một mình hẳn rất tịch mịch."

Lâm thế hiên chỉ cười khổ, "Nàng ko muốn ta cùng nàng sống chung. Nàng đại khái gặp ta sẽ cảm thấy khó chịu"

"Ba ba,ba vì sao lại nói như vậy?Con nghĩ mẹ sẽ rất nhớ ba,cũng muốn ở cùng ba."

"Nếu như con biết những chuyện trước đây ta đã gây ra cho mẹ _,con sẽ ko nói như vậy nữa. Tử tình." Đôi mắt già nua của Lâm Thế Hiên nhìn về phương xa,nhớ tới cái việc xa xôi đó. . . . . .

Hạ Tử Tình cất bước lên lầu, tìm kiếm Lập Phong ở lầu 2. Khi nàng đẩy cửa phòng ngủ ra, chỉ thấy Lâm Lập Phong nghiêng người tựa ở song cửa thủy tinh, thần sắc cô đơn đông lạnh.

Hơi gió lùa vào mái tóc hắn, làm vài cọng tóc đang phủ xuống gương mặt cũng theo gió lay động bay phất phơ, khiến hắn thoạt nhìn càng kiêu căng vô lễ, lại càng bí ẩn khó hiểu.

Lời ba ba nói khiến nàng rất đau lòng!20 năm qua sống trong cô độc dày vò,hắn đã rèn luyện được một thân vô tình và kiên nghị. Trách không được, gần hắn khiến người ta có cảm giác xa cách, ko cách nào cảm thấy gần gũi

"Lập phong. . . . . ." Nàng nhẹ giọng gọi.

Hắn quay đầu lại nhìn nàng, đôi mắt đen láy cất giấu đau xót vô danh cùng yếu đuối

Nàng chậm rãi đi tới hắn trước mặt,Đôi mắt đẹp trong suốt thâm tình nhìn hắn.Trên mặt hắn thoáng vẻ bi thương khiến nàng có chút đau lòng khó hiểu.Bàn tay nhỏ bé trắng nõn xoa nhẹ khuôn mặt vững vàng băng lãnh, nàng rất muốn xoa dịu đau xót trong lòng hắn

Hắn lôi kéo tay nàng đặt ở bên mép thâm tình hôn, sau đó một tay kéo nàng về mình.Chăm chú, chăm chú đem nàng ôm chặt như một người sắp chết đuối nắm được chút rơm rạ cứu mạng

Hắn phát hiện hắn không cách nào buông tha nàng! Nếu như ngay cả nàng cũng mất đi, hắn sợ chính mình sẽ biến thành một cái xác ko hồn, từ nay về sau cũng không thể tìm lại linh hồn của mình được nữa!

"KO được rời bỏ anh! Không được phản bội anh!" Tiếng nói trầm thấp của hắn chứa đựng đau xót,nhẹ nhàng tiến vào chỗ sâu thẫm trong tâm can mềm mại của nàng,khiến linh hồn nàng chấn động!

Tay nàng đem hắn ôm thật chặt, đem khuôn mặt nhỏ nhắn chôn sâu vào lòng hắn

"Ko!Em sẽ ko bao giờ rời bỏ anh! Sẽ không bao giờ phản bội anh! Cả đời này sẽ ko bao giờ!" Nàng đau lòng đến cực điểm mà ôm chặt hắn, nước mắt thương tâm khổ sở chảy xuống khuôn mặt

"Yêu anh sao?" Hắn bỗng nhiên thấp giọng hỏi.

Nàng cả người sửng sốt, nhắm mắt lại,ở trong lòng hắn thủ thì: "Yêu!Em yêu anh!"

Sau đó, nàng lại nghe được tiếng hắn thở dài, cảm thụ được cánh tay hắn đem nàng ôm chặt hơn.Bọn họ thân mật dính sát vào nhau cùng một chỗ,hầu như ko còn kẻ hở. Hắn như thể muốn đem nàng tiến nhập vào cơ thể,khiến nàng ko cách nào hô hấp

"Anh cả đời này cũng sẽ ko phụ em!Tử Tình."Hắn trầm thấp khàn giọng nói. nghe được trong lời nói của hắn chứa dày đặc thâm tình. Nàng ở trong lòng hắn cảm động đến nỗi chảy cả nước mắt

Yêu, rất dễ dàng làm cho bản thân ngu mê!Yêu phải một nam nhân như hắn, nàng ngay cả một chút phản kháng cũng ko có!

Nàng dường như là con kiến trên tay hắn, chỉ cần hắn nhẹ nhàng vuốt ve, nàng nhất định xác tan xương tàn!(*nguyên: phấn thân toái cốt)

Nhưng nàng thành tâm yêu hắn, nguyện ý vì hắn mạo hiểm, nàng nguyện ý đánh đổi cả hạnh phúc của chính mình để được một đời quyến luyến bên cạnh hắn!

Hắn thương tiếc mà tinh tế hôn lên mái tóc nàng, cái trán nàng, khuôn mặt nàng, mũi nàng rồi cuối cùng hôn lên đôi mềm mại.

Tại thời điểm 2 người vừa chạm môi, bọn họ đều không hẹn mà cùng cảm thấy một dòng điện kịch liệt xuất hiện trong người, khiến bọn họ cả người run lên càng thêm ôm chặt đối phương

Bạc môi ôn tồn của hắn tước đoạt môi nàng,muốn mượn môi nàng tiếp xúc để truyền lại ý nghĩ yêu thương nồng đậm trong lòng mình.Hắn yêu nàng!Rất yêu nàng!

Nhưng vì cảm giác bị thân tình vứt bỏ, cảm giác bị thương tổn, khiến hắn đã ko thể nào mở miệng nói lời yêu!Nhưng yêu nàng tuyệt đối là tình cảm xuất phát từ chân ý!Chỉ là lời yêu nàng rất khó mở miệng mà thôi.(hic!!Gần cuối truyện mới thấy được lời này của Phong ca)

Liệu nữ nhân này có hiểu được tình yêu hắn chôn sâu vào tận đáy lòng hay ko?

Em mang thai rồi

Edit:Ahrin00

Ngày hôm nay công ty người mẫu có một buổi trình diễn thời trang. Tại trung tâm hội trường mọi người đã dựng sẵn một cái sân khấu hình chữ T cùng với các loại đèn lớn đèn neon gắng đầy trên sân khấu, lấp lánh ánh sáng như ban ngày

Ở phía sau hậu trường, một đám người mẫu và nhân viên công tác đều bận rộn đi tới đi lui, cảnh tượng khí thế thật ngất trời

Tuyên bố sắp bắt đầu, tất cả mọi người đều muốn làm cho xong công tác chuẩn bị. Bầu ko khí hiện tai đậm mùi khẩn trương!

"Tiểu Lệ, nhanh đem giày của Tử Tình đến đây."Lý tả phụ trách trang phục một bên chỉnh sửa trang phục của Hạ Tử Tình một bên lớn hô hoán nhân viên Tiểu Lệ

Tiểu Lệ mắt lạnh liếc nhìn Tử Tình, đi vào một cái phòng nhỏ lấy ra đôi giày. Đập vào mắt của nàng là đôi giày xăng đan của Hạ Tử Tình được đính các hạt pha lê lấp lánh vàng rực.Để có đôi giày này, khắc Just đã mời một nhà thiết kế trứ danh I ta li thiết kế riêng_.Trên khắp thế giới này cũng chỉ có một đôi!

Thấy khắc Just như vậy lưu ý Hạ Tử Tình,Tiểu Lệ trong lòng tràn ngập chán ghét và bất mãn.

Tại sao hoa đã có chủ như Hạ Tử Tình lại có thể trêu chọc được một nam nhân ưu tú như vậy?Nàng rõ ràng ko hiểu a! Hạ Tử Tình bất quá chỉ đẹp một chút, nổi tiếng một chút,tại sao nam nhân nào gặp nàng cũng muốn theo đuổi ko buông?

Hạ Tử Tình rốt cuộc có cái sức quyến rũ gì?

Nàng nhìn chằm chằm vào đôi giày, kỳ thực nàng cũng rất thích a. Vì sao nàng ko phải là Hạ Tử Tình? Vì sao nàng ko chiếm được tình cảm của Khắc Just?

Nàng đố kỵ mà đem chân mình xỏ vào đôi giày xăng đan,nhưng ko cách nào mang vào được vì giầy quá nhỏ mà chân nàng quá lớn.

Chân ghê tởm!Nàng đem giầy một phát ném! Sau đó miết trên sàn một cái,ánh mắt thoáng chốc toát lên một tia sáng lạ thường. . . . . .

Âm nhạc sống động mười phần vang dội toàn hội trường, đèn neon tập trung ánh sáng trước sân khấu, Hạ Tử Tình dẫn đầu đoàn người mẫu mặc trang phục mùa xuân bước lên sân khấu, bày ra dáng người tốt đẹp của mình.

Mỉm cười của nàng, cơ thể linh động của nàng, phong thái của nàng, đôi mắt tinh linh ngập nước của nàng,đều như hấp dẫn mọi người ở đây. Loang loáng ánh sáng trên người nàng ko ngừng tóe ra ,nối liền ko dứt.Đứng trên sân khấu, khí chất của nàng, nụ cười của nàng ko người nào có thể bình luận!Nàng sở hữu một vẻ sức quyến rũ có thể hấp dẫn bất cứ kẻ nào!

Khắc Just dừng mắt trước Hạ Tử Tình tươi đẹp,đôi mắt bích lục ko cách nào thu lại được ánh sáng. Hạ Tử Tình nhất thời cười thật sâu đã khiến lòng hắn xúc động phát hỏa, hắn cảm thấy lòng mình như thiêu đốt, sự linh động của nàng, ý cười của nàng, đều khiến hắn động tâm ko ngớt

Có lẽ lúc bắt đầu tiếp cận, trêu cợt nàng,hắn chỉ vì mục đích trả thù Lâm Lập Phong, khiến Lập Phong cảm thấy nhục nhã. Nhưng hiện tại trong tâm hắn ko cách nào dự đoán được tình huống vì nàng rơi vào tay giặc, vì nàng mà thiêu đốt, vì nàng mà hắn sẽ thua Lập Phong

Nàng là vợ Lập Phong thì đã làm sao?Chị dâu ư?Trong đầu hắn nhất thời hiện lên cái tên gọi này, khiến hắn ko khỏi lộ ra dáng cười tà ác, trong lòng hắn chưa từng xem qua Lập Phong là anh hai, Hạ Tử Tình làm sao có thể là chị dâu của hắn chứ?

Thật đúng là buồn cười!chị dâu?anh hai? Hắn muốn cười nhạt! Lâm Lập Phong cũng xứng làm anh hai hắn sao?

Buổi trình diễn thời trang trước sau cũng thành công!tại màn cảm ơn buổi lễ hoàn thành, Hạ Tử Tình đã cùng một đám người mẫu trở về hậu trường nhưng trên đường về hậu trường thì giầy cao gót của nàng chợt "Ba" một tiếng liền đứt,khiến nàng trọng tâm bất ổn, từ trên sân khấu chữ T nặng nề ngã xuống. Nhất thời, nàng cảm thấy choáng váng, quỳ rạp trên mặt đất mê muội ko cách nào đứng lên

Nhân viên công tác hậu trường cùng người mẫu đều chạy đến nâng nàng dậy. Nàng mềm nhũn thân thể tựa trên ghế nghỉ ngơi, choáng váng mặt mày.

"Em không sao chứ? Tử tình." Mọi người lo lắng hỏi, một đôi mắt ngưng thần nhìn khuôn mặt tái nhợt

Nàng lắc đầu, cảm thấy có chút cảm giác muốn nôn mữa. Bỗng nhiên, nàng cảm thấy bụng một trận đau đớn, hạ thể hình như có một dòng ấm áp chảy ra

"Tử tình, trên váy của em có máu”Một người mẫu kinh hoảng kêu lên.

Tất cả mọi người nhìn về một chỗ,thoáng chốc tất cả đều sợ ngây người. Hạ Tử Tình lúc này cảm thấy bụng càng đau nhức . Từ bụng đến eo nàng đang phải chịu đựng từng trận, từng trận đau

Bỗng nhiên Khắc Just đẩy đoàn người,một tay ôm lấy Hạ tử Tình, một bên hướng về phía tài xế nói: "Tiểu Tân mau lấy xe, chúng ta đưa Tử Tình đến bệnh viện."

Hạ Tử Tình gục trên vai Khắc Just, đau đớn và mê muội khiến nàng cả người vô lực,sau một hồi chống đỡ, nàng liền hôn mê.

Theo một mảnh sương mù tỉnh lại, Hạ Tử Tình phát hiện chính mình đang nằm tại bệnh viện, trên tay đang ghim một cây kim thật dài. Cái mũi nhạy cảm của nàng lập tức nghe thấy mùi thuốc nước

Nàng không khỏi nhíu mày!

Nàng giật mình, bụng lại truyền đến cảm giác mơ hồ đau, nàng rên rỉ một tiếng lại quay về với vị trí ban đầu

Khắc Just nghe được âm thanh của nàng, lập tức phục hồi tinh thần lại. Hắn bước nhanh đi tới bên người nàng,ánh mắt bích lục chứa đựng ý thân thiết: "Em cảm thấy thế nào?Ko có việc gì chứ?"

"Tôi làm sao vậy?"

"Em mang thai rồi, có biết hay ko?"Ngữ khí Khắc Just bao hàm ý trách cứ.Cái nữ nhân này lại ko chịu cẩn thận!

"Tôi mang thay rồi?" Nàng kinh ngạc đem tay phủ lên bụng mình. Nàng mang thai rồi! Nàng rốt cục mang thai rồi!Đáy lòng nàng tràn ngập vui sướng. Nàng và lập phong rốt cục cũng có đứa con thuộc về mình

Thế nhưng, nàng sực nhớ rằng mình bị chảy máu, đứa bé ko có việc gì chứ?

Nàng trong lòng cả kinh! Ngôi bật dậy khiến KHắc Just phải nhanh tay đè nàng nằm xuống

"Em không nên lộn xộn! Bác sĩ nói,em phải được tĩnh dưỡng."

"Con, con của tôi?Nó ko có việc gì chứ?" Hạ Tử Tình nắm khắc tay Khắc Just sốt ruột hỏi

"Không có việc gì." Hắn thở dài một hơi, "Bác sĩ nói đứa bé chỉ mới hình thành được 40 ngày, còn rất nhỏ ,rất yếu, em phải tỉnh dưỡng thật nhiều."

Nàng nghe xong hắn nói, ngực lập tức dễ chịu hơn rất nhiều. Hoàn hảo, đứa bé còn sống. Nàng vô cùng thân thiết mà xoa bụng mình, đứa bé chỉ mới hình thành được 40 ngày thôi, 40 ngày chính là số ngày mà nàng đã mang nó trong bụng_.

40 ngày, đầu nàng trở về hồi ức 40 ngày trước. . . . .

Thoáng chốc,sắc mặt nàng đại biến! 40 ngày, 40 ngày ko phải là vào cái khoảng thời gian nàng cùng Khắc Just uống say sao? Vào cái buổi tối đó nàng và hắn đã. . . . . .Sự dễ chịu của cả người nàng lập tức bị hút mất, nàng trong sát na cảm thấy thân thể băng lãnh ko gì sánh được!

Nàng ngước đôi mắt nghi hoặc nhìn Khắc Just.Có khả năng sao?Đứa bé là con của hắn sao?Nghĩ đến cả người nàng đều nổi da gà!

Không!Ko có khả năng đó!Làm sao có khả năng đó? Đứa bé này nhất định là con của Lập Phong!Làm sao có thể là của Khắc Just chứ?

Thế nhưng, hài tử vừa hình thành 40 ngày!Cũng trùng hợp vào cái thời điểm kia a?Làm sao bây giờ?Nếu như là con của hắn thì nàng lên làm gì?

Con là của ai?

Edit:Ahrin00

Nếu như sau mười tháng nàng sinh ra một đứa bé mắt xanh tóc vàng thì sao bây giờ?Làm sao nàng có thể đối mặt với Lập Phong?Làm sao nàng có thể đối mặt với mọi người?Làm sao nàng có thể đối mặt với chính mình?

Khí lực trên người chỉ một thoáng đều như bị hút ra. Nàng cả người rời rạc , sắc mặt có vẻ rất chán chường

Khắc Just đón nhận nàng ánh mắt kì dị của nàng, ko giải thích nổi liền hỏi: "Em làm sao vậy?"

Hạ Tử Tình nuốt nuốt nước miếng,lo lo lắng lắng hỏi hắn: "Anh thành thật nói cho tôi biết,sau cái buổi tối chúng ta uống say, rốt cuộc có phát sinh quan hệ ko?"

Khắc Just thoáng chốc ngây ngốc cả người. Qua một hồi lâu,dôi môi bạc lãnh của hắn mới nở một nụ cười tà ác đến cực điểm: "Thế nào?Em hoài nghi đứa bé trong bụng là con của tôi sao?"

Người bên ngoài đang muốn bước vào chợt dừng bước trước cửa. Nàng lăng lăng vẫn đứng yên ở nơi đó,ko nhúc nhích, thậm chí ngay cả thở lớn cũng ko dám.

Hạ Tử Tình cúi đầu cắn môi dưới,ko nói một tiếng. Nàng đương nhiên không hi vọng đứa trẻ là con hắn_! Thế nhưng, hắn rất đáng nghi

Thâm tâm nàng rất muốn nghe hắn nói rằng đêm đó bọn họ chưa từng có chuyện gì xảy ra!

"Ha ha ha. . . . . ." Khắc Just bỗng nhiên ngửa đầu cười to: "Thật buồn cười! Vợ của Lâm Lập Phong cư nhiên lại mang thai con của tôi! Thế giới này cũng quá bi ai rồi!"

Cái người đứng trước cửa liền chấn động, ánh mắt phát ra nồng đậm hận ý!

Hạ Tử Tình nhất thời mặt mày trắng bệch!Đồ ma quỷ này! Hắn cư nhiên còn dám cười lớn? Hắn cư nhiên lại cao hứng như vậy? ! Quả thực quá ghê tởm rồi!

Nàng hung hăn cắn môi dưới, không cho phép thân thể mình run. Nàng gian nan nhắm mắt lại, ko muốn tiếp thu sự thật tàn khốc này!

Lẽ nào, đêm đó bọn họ thực sự đã phát sinh quan hệ rồi sao? Đứa bé này….lại là con hắn……

Vừa nghĩ tới đây lòng nàng đau như dao cắt! Vì sao ông trời lại muốn dùng cái tình huống này dằn vặt nàng? Vì sao?

Bỗng nhiên, ngón tay thon dài của hắn phóng tới bụng nàng,hắn tà mị mà tàn nhẫn nhìn nàng nói: "Tôi thực sự rất hi vọng em có thể sinh nó ra sớm một chút a!Ko biết nó ra đời có giống tôi , cũng mắt xanh tóc vàng hay ko nhỉ?"

Hạ Tử Tình nhất thời trừng mắt to, tức giận một tay đẩy hắn: "Anh ăn nói bậy bạ gì đó? !Nó là con của tôi cùng Lập Phong! Anh không nên đụng vào nó!"

Đôi mắt tà mị của Khắc Just quan sát nàng, "Nó cũng có thể là con của tôi!Bảo bối à!."

"Anh cút!Mau cút đi cho tôi!" Hạ Tử Tình phẫn nộ từ trên giường ngồi bật dậy.Cặp mắt to quyến rũ vô hạn liền biến thành biển lửa rộng mênh mông. Cặp mắt bốc hỏa như muốn đem hắn thiêu cháy

"Xem ra em rất hận tôi!Bảo bối!." Khắc Just ánh mắt châm biếm.

"Tôi đương nhiên hận anh! Tôi hận anh chết đi được!Anh là đồ ác ma!Anh hủy hoại hạnh phúc cả đời tôi!Anh mau cút đi cho khuất mắt! Tôi từ nay về sau cũng không muốn nhìn mặt anh nữa!" Lửa giận thiêu đỏ đôi mắt, nàng tiện tay cầm lấy cái chén bên giường ném vào hắn

Khắc Just hơi nghiêng thân đã tránh được đòn công kích vô tình của nàng

"Hắc, hắc,ngoan đi a!Ko phải người Trung Quốc các người có câu nói này sao? Một đêm phu thê trăm ngày ân!(*Một đêm làm vợ chông, ân nghĩa trăm ngày)Chúng ta dù sao cũng đã làm quá một đêm vợ chồng, em như vậy tàn khốc với tôi có phải là hơi quá đáng rồi ko?" Khắc Just dáng vẻ lưu manh nói.

"Anh cút đi cho tôi!" Hạ Tử Tình oán giận mà hô lớn, nước mắt thương tâm khuất nhục ko ngừng chảy xuống gương mặt nàng

Khắc Just nhìn nàng thương tâm rơi lệ,bỗng nhiên trong lòng cảm thấy thương cảm. Khiến nàng khó chịu như vậy, từ đầu ko phải là ý của hắn

"Được rồi.Em đừng gây rối nữa. Nằm xuống đi, Nổi giận như vậy đối với đứa bé sẽ ko tốt." Hắn đỡ nàng , muốn nàng nằm xuống nghỉ ngơi

Nàng đẩy hắn ra: "Ko được dùng tay bẩn của anh đụng vào tôi!Nếu như đứa bé là con của anh, tôi nguyện ý làm cho nó biến mất!"

"Em, em nói cái gì? !" Khắc Just nheo mắt nguy hiểm nhìn nàng.

"Tôi nói cho anh biết, nếu như đứa bé là con của ngươi tôi nguyện ý sẽ ko lưu tình mà đem nó đi phá!" Hạ Tử Tình lãnh khốc vô tình nói, ánh mắt băng lãnh như muốn đông thành băng

Khắc Just cả người chấn động! Ko ngờ nàng cũng sẽ nói ra những lời lãnh khốc này

"Cô làm như vậy là vì ghét tôi?" Khắc Just tức giận chất vấn nàng.

"Đúng!Tôi ghét anh" Hạ Tử Tình không chỗ nào sợ hãi mà nhìn thẳng hắn.Dáng vẻ của nàng bệ vệ giống như sư tử phát điên. Vừa quyết đoán, vừa điên cuồng, lại vừa lạnh lùng đến tươi đẹp

Hắn một hơi hít vào thật sâu, tận lực ko vì lời nói của nàng mà phát hỏa, đôi mắt hung ác vô hạn nham hiểm nhìn nàng đánh giá, nói: "Tốt!Nếu như cô ko thích nó thì cô đem nó đi đi!Như vậy là tôi đã thấy rõ được tình thương từ một người mẹ vô tình như cô”

Hạ Tử Tình đem mặt phiến diện, lãnh ngạo (lạnh lung+ kiêu ngạo)mà ko thèm liếc mắt đếm xỉa đến hắn

"Nhưng mà, tôi cũng phải nhắc cô nhớ lấy 1 điều,ko nên làm việc khiến bản thân mình hối hận!Đứa bé dù sao cũng là một sinh mệnh!Cô có dám chắc là bỏ được nó ko?"Thanh âm hắn nghiêm túc bao hàm cả phẫn nộ.

"Việc của tôi ko cần anh quản!Anh chỉ cần rời xa tôi, như vậy tôi cũng đã rất mang ơn rồi!"

"Tốt! Như cô mong muốn!Tôi sau này cũng ko dây dưa với cô nữa!Chuyện cô, cô tự giải quyết cho tốt đi!" Hắn nói như tát nước, tức giận mà xoay người bỏ đi

Hạ Tử Tình nhìn bóng dáng hắn từ từ rời đi,rốt cuộc kiềm chế ko được, nước mắt rơi như mưa.Nàng che miệng lại tận lực ko cho mình khóc thành tiếng. Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?Nếu như đứa bé trong bụng là con của Khắc Just, nàng lên làm gì đây?Đứa bé này chắc chắn sẽ hủy hoại hạnh phúc cả đời nàng!

Nàng ko nên bỏ nó !Nó trong bụng nàng cũng coi như là da thịt của mình! Nàng đâu thể bỏ được?

Vừa trước mặt Khắc Just lạnh lùng vô tình nói sẽ bỏ nó,cũng chỉ là vì nàng tức thời quá tức giận. Nàng đâu thể bỏ được?Nàng đã chờ đợi lâu như vậy mới có nó, nhưng cha nó lại ko phải là nam nhân nàng yêu – Lâm Lập Phong

Nàng nên dùng lý gì để nói? Nàng hết đường chối cãi a!Nàng làm sao có thể cùng Lập Phong giải thích?Hắn làm sao có thể tha thứ cho nàng?

Ko!Ko!Nàng lắc đầu!Lập Phong tính tình cương liệt như vậy, hắn cả đời cũng sẽ ko tha thứ! Nàng nên làm cái gì bây giờ? Ai có thể nói cho nàng biết?Nàng phải làm gì mới tốt?

Nếu như mười tháng sau, nàng sinh ra một đứa bé mắt xanh tóc vàng, nàng nên làm gì bây giờ?Nàng đưa tay sờ bụng mình,con à, nói cho mẹ biết, mẹ phải làm gì mới tốt đây?Nước mắt của nàng như sa châu theo khuôn mặt mà chảy xuống

Đứa bé này, nên giữ hay nên bỏ? Lòng nàng đang rất giày vò

Lúc này cửa phòng bệnh chợt đẩy ra, Lâm Lập Phong vẻ mặt khẩn trương mà đi vào.Thấy Hạ Tử Tình nước mắt ràn rụa trước mắt, tâm hắn ko khỏi căng thẳng

Hắn cầm lấy khăn tay mềm nhẹ lau nước mắt cho nàng, rồi lo lắng hỏi: "Em đau lắm phải ko?Anh nghe nói em từ sàn diễn ngã xuống,em muốn hù chết anh có phải hay ko?"

Hạ Tử Tình ngước đôi mắt bi thương, run run môi mềm nói: "Lập phong,em muốn nói cho anh. . . . . ."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.