Tổng Giám Đốc, Em Muốn Lấy Anh

Chương 10-3



"Lăng Tư Miểu, bên ngoài có người tìm." Người đầu tiên đầu hàng, lại không phải là Lăng ba từ trước đến nay vẫn hay mềm lòng, mà là Lăng Tư Kỳ từ trước đến giờ vẫn luôn cố chấp.

Đối mặt với ánh mắt nhìn kẻ phản đồ của người trong nhà họ Lăng, Lăng Tư Kỳ trợn trắng mắt: "Chị ấy đã cự tuyệt bác sỹ Vương đó rồi, rõ ràng không thể quên được người đàn ông làm chị ấy khóc kia, ngày ngày anh ta canh chừng tại cửa ra vào, ngày ngày chị ấy ở sau rèm cửa sổ nhìn lén, giày vò chính là con ngày ngày phải ra cửa đến trường."

"Con gái à, mẹ vẫn cảm thấy bác sỹ Vương rất thích hợp, mặc dù người đàn ông này điều kiện tương đối tốt." Lăng mẹ cau mày, trong lòng cũng đang đấu tranh.

Lăng Tư Miểu vẫn không chịu nói cho bọn họ biết, rốt cuộc người đàn ông này làm chuyện gì với cô, nhưng nhìn cô khóc nhiều như vậy, cũng biết con gái mình rất thích anh ta, nhưng bị uất ức rất lớn, cho nên lúc đầu rất khinh thường người đàn ông này, nhưng ngày ngày nhìn khuôn mặt hết hồng đỏ rồi lại tím của anh ta, canh giữ ở cửa, lại có chút dao động.

"Con đi nói rõ ràng với anh ta." Bản thân Lăng Tư Miểu cũng hiểu rõ tiếp tục trốn tránh cũng không phải biện pháp, nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài.

Cô đứng trước mặt Thẩm Thác Vũ rất nghiêm túc hỏi "Xin hỏi bây giờ anh muốn làm cái gì?"

Mỗi ngày đứng ở chỗ này như cậu học sinh si tình, như vậy không giống anh, cô cảm thấy rất buồn cười.

Một tuần này nàng đều cư xử với anh vô cùng khi dễ cùng khinh bỉ, cũng không phải là quay phim, anh cũng không phải là thiếu niên kích động, lấy đâu ra tình cảm chân thành như vậy, si tâm bất hối cử động, rất khó coi, cũng rất khó chịu. . . . . .

Chuẩn bị đầy một bụng lời nói châm chọc, Lăng Tư Miểu chờ nghe Thẩm Thác Vũ nói.

Trên mặt hắn ở nơi bị xưng và tụ máu này một vòng đã biến mất không được sai biệt lắm rồi, cô có thể cảm thấy ánh mắt của anh tham lam qua lại xoay quanh ở trên người cô, thật lâu mới mở miệng: "Lúc mới bắt đầu anh cũng không biết chính mình muốn làm gì, chỉ nghĩ muốn tới nơi này là có thể gọi được em, dưới sự nỗ lực không ngừng em sẽ bỏ đi kết hôn cùng người đàn ông kia, em thấy anh đã chạy đi về, anh lại nghĩ, chẳng lẽ anh cứ như vậy chướng mắt của em? Trong lòng khó chịu, lấp tức nghĩ muốn xem em có thể trốn được đến lúc nào."

"Vậy bây giờ anh hài lòng chưa?"

"Không có."

"Vậy anh còn muốn như thế nào?"

"Cho anh thời gian một ngày, đi theo anh."

"Anh lại muốn làm cái gì?" Nhớ tới hành động còn dang dở trong khách sạn ngày đó, Lăng Tư Miểu nổi giận, người đàn ông này, làm sao dứt khoác không đổi có chết cũng không thay đổi, hắn cho rằng chỉ như vậy mà cô sẽ đứng đây, cô sẽ mềm lòng với hắn sao?

"Không phải như em tưởng tượng, thế nào? Không dám đi với anh? Đây không phải chứng tỏ em còn không bỏ được anh sao?" Trong mắt của anh giống như lại lóe ra hi vọng.

Cô cắn răng lạnh lùng phản bác "Đi thì đi, anh có làm nhiều chuyện hơn nữa, đối với tôi đều không có tác dụng."

Cho rằng anh sẽ có ý tưởng gì mới, không nghĩ tới anh vẫn còn dẫn cô trở về khách sạn.

Nhìn vẻ mặt phòng bị của cô, anh chỉ cười cười "Chờ anh một chút."

Lăng Tư Miểu nhìn thấy anh lấy ra một va-li xách tay, vào phòng tắm, mới thở phào một hơi.

Dọc đường đi cô đều cảm thấy rất áp lực, ở chung một chỗ với anh, trái tim lại bắt đầu cảm thấy đau đớn âm ỉ, ngày đó anh và bác sỹ Vương đánh nhau, cô kéo bác sỹ Vương vào cửa nhà, bôi thuốc, sau đó thành khẩn nói xin lỗi. Cuối cùng cô cũng không có cách nào lừa mình dối người, trong tình trạng hỗn loạn như vậy, trạng thái còn như không có việc gì tiếp tục cùng bác sỹ Vương ước hẹn tiếp.

Những thứ này, đều không cần cho Thẩm Thác Vũ biết, đều không phải làm vì anh.

Sẽ để anh vẫn cho rằng, cô và bác sỹ Vương vẫn có thể tiếp tục, sau đó không lâu sẽ kết hôn, hiện tại không thể quên, một ngày nào đó, sẽ quên lãng dần, mà Thẩm Thác Vũ cũng như hiện tại  không cam lòng mà thôi.

Trong lúc cô đang suy nghĩ lung tung, cửa phòng tắm mở ra, Thẩm Thác Vũ đi ra, thành công hù dọa cô.

Anh mặc áo ngủ hình gấu cô mua đợt trước, vây quanh là chiếc khăn quàng cổ cô làm, đeo vòng tay dây may mắn cô đưa, dưới chân là đôi dép con khỉ miệng rộng màu xanh cô mua. . . . . . Phản ứng đầu tiên của Lăng Tư Miểu, chính là nghĩ muốn lột cái quần ngủ kia, nhìn thử anh có đổi quần lóp bên trong, mà trước kia cô mua cho anhhay không.

Thẩm Thác Vũ nhìn cô che miệng, nháy nháy mắt, hoàn toàn không nói lời nào, anhcó chút tự giễu mà cười cười, vẫn kiên trì đưa bộ áo ngủ hoạt hình thuộc về cô lên trước "Có thể mặc vào cùng anh cùng nhau chụp mấy tấm hình hay không? Anh là muốn lưu lại, không có ý tứ gì khác."

Trước kia cô luôn muốn chụp chung với anh một tấm ảnh, để lồng vào khung hình khung đứng lên đặt ở trong nhà, mà anh luôn lấy cớ cự tuyệt, hiện tại anh mới hiểu được, có vài tấm ảnh, dù biết rõ là không được gì, cũng ngay lập tức muốn giữ lại.

Lý trí làm cho Lăng Tư Miểu muốn từ chối, nhưng là đối mặt với sự kiên trì đưa lên áo ngủ của anh, còn có ánh mắt mang theo chút tuyệt vọng và khẩn cầu, cuối cùng cô vẫn lặng lẽ nhận lấy, vào phòng tắm.

Trong phòng tắm mở va-li nhỏ ra, tất cả trong đó đều là đồ cô đã từng đưa cho anh, cùng với những thứ cô đặt ở nhà anh, cô đã từng cho rằng đã bị anh vứt bỏ, nhưng không nghĩ có thể thu được gọn gàng như vậy.

Đây là một thùng hành lý, sạch sẽ, chỉnh tề, hoàn toàn không có chạm qua, không có dấu vết bị vứt bỏ , có lẽ chính là ngày thứ nhất khi anh tới đây, cũng đã mang theo trên người, có lẽ thôi. . . . . . Có khả năng sao? Vào ngày đó, ngày duy nhất anh không tới, chính là trở về cầm cái thùng này?

Lúc Lăng Tư Miểu đi ra. Thẩm Thác Vũ đã dựng xong máy chụp hình, dường như là thiết bị chụp hình tự động, cô và anh đều mặc áo ngủ ngồi ở trên giường khách sạn, lại động tác ngay ngắn vẻ mặt nghiêm túc, ngay cả cách biểu cảm cũng giống như học sinh tiểu học.

Máy chụp hình "Răng rắc" một tiếng, Thẩm Thác Vũ giật giật khóe miệng, có chút cứng đờ trêu ghẹo, "Em xem chúng ta chụp có giống tấm hình ở trên giấy đăng ký kết hôn hay không, nghiêm trang như vậy."

Mất hứng khi nghe mấy lời vô vị này, Lăng Tư Miểu đột nhiên đứng lên muốn đi thay quần áo, lại bị anh kéo vào trong ngực.

Môi Thẩm Thác Vũ ấm áp di động ở gò má của cô, hơi rung động, hô hấp nóng rực "Không nên tức giận. Đây là một lần cuối cùng, để cho anh ôm em một cái, sẽ không làm hành động gì quá đáng, tin tưởng anh, lúc này anh chỉ muốn còn có thể ôm emmột cái." Trong giọng nói của anh mang theo đau đớn có chút khẩn cầu, còn có đôi tay run rẩy muốn trấn áp cô, để cho cô không cách nào nhúc nhích.

Có một cảm giác âm ấm ướt át, theo động tác hôn của anh không ngừng chạm vào, dính vào da của cô, kéo dài từ trên trán đến sau tai cô, đó không phải là đến từ môi của anh, cô khẽ nuốt, rất mặn, rất đắng, khó có thể tin!

Cuối cùng anh run rẩy hôn lên mặt cô, cô mở to hai mắt, thế nhưng anh lại nhắm hai mắt, nhàn nhạt nước mắt, theo lông mi khẽ nhếch lên của anh, mí mắt rung rung, chậm rãi chảy ra, anh sợ và tuyệt vọng, giống cũng như theo nước mắt truyền đi, truyền đến tim cô.

Nụ hôn nhỏ vụn không ngừng rơi xuống, nhưng mà lại tránh môi của cô, giống như đang sợ một khi dính vào, anh sẽ không cách nào khống chế..

Qua thật lâu, Thẩm Thác Vũ lấy lại tinh thần, cảm thấy nước mắt của mình đã thấm ướt khuôn mặt hai người, anh rất lúng túng.

Run rẩy buông cô ra, cắn răng một cái, bỗng nhiên đứng lên đưa lưng về phía cô "Cám ơn em! Tất cả trước kia, đều là anh có lỗi với em, đây là anh gieo gió gặt bão, sau này, chúc em hạnh phúc. . . . . ." Anh sẽ không quấn lấy cô nữa, dù trong lòng có đau, cũng sẽ buông tay.

Sợ cách cô quá gần còn có thể cảm nhận được ấm áp từ cô, không chịu buông ra, Thẩm Thác Vũ lại lên trước mấy bước, hít sâu, giọng nói giống như cười cũng rất khó nghe: "Anh. . . . . . Anh sẽ không tiễn em, bộ áo ngủ này, làm phiền em thay ra, cho anh làm kỷ niệm thôi. Ngày mai. . . . . . Ngày mai anh sẽ trở về, về sau, nếu như. . . . . . Nếu như em có thời gian đi qua bên kia, nhớ điện thoại cho anh, anh và Trịnh Linh sẽ chào đón em." Lời nói càng nói càng thuận, tâm cũng càng ngày càng đau, mỗi một câu lời nói hào phóng, đều giống như  tự cầm dao đâm chính mình một phát.

Lăng Tư Miểu không hiểu tại sao mình lại khóc nữa, tốc độ nói của anh càng nhanh, nước mắt của cô càng chảy nhanh hơn. . . . . . Cô biết, lần này anh thật sự nghiêm túc, anh muốn buông tay, đây là chuyện tốt, anh sẽ không dây dưa nữa, cô rốt cuộc cũng thoát khỏi, hơn nữa còn trả thù được người đã phụ mình này.

Rốt cuộc, cô tin tưởng anh cũng đau lòng giống như mình!

Sau đó cô nghe được chính giọng nói của mình, nghẹn ngào, run rẩy: "Nghĩ. . . . . . Cũng đừng hòng mơ tưởng, quần áo tôi cho anh về sau. . . . . . Về sau mặc cái gì? Anhtrả. . . . . . Trả về cho tôi! Tôi xem mắt thất bại, mướn phòng để ở, lúc qua bên kia chỉ có thể ở chỗ kia. . . . . . Ưmh. . . . . ."

Lời nói cũng cũng không nói ra được nữa, bởi vì anh xoay người lại nhào tới, hôn che lại lời chưa xong nói.

"Tư Miểu, em thật ngọt." Để cho anh ăn trăm lần không chán, cô mềm mại cùng anhcứng rắn vẫn luôn phù hợp như vậy.

Thẩm Thác Vũ từng miếng từng miếng  gặm ở trên người cô tạo ra ấn ký đỏ hồng "Cùng ta trở về có được hay không, bay tới bay lui rất tốn thời gian, hơn nữa emkhông cảm thấy một tuần lễ mới thấy mặt một lần rất không công bằng sao?"

Dụ dụ dỗ, kiên quyết dụ dụ dỗ, tốn thời gian nửa năm, mới phá được ba hòn núi lớn nhà cô, anh rất muốn mau sớm thu hoạch.

"Ừ. . . . . . Như vậy. . . . . . Như vậy rất tốt. . . . . . Ai ừ. . . . . . Anh động a. . . . . ." Tay ôm phần lưng của anh thật chặt, chân quấn chặt thắt lưng khỏe mạnh của anh, cô bị anh bức điên rồi, anh đang chìm trong cơ thể cô, từ từ cọ sát, nhẹ nhàng khiêu khích, chính là không muốn cho cô được thoải mái.

"Gả cho anh, được không?" anh liếm quanh tai của cô, thừa dịp lúc cô mê loạn cầu hôn, một lần nữa thân mật, còn không đủ đâu.

"Không cần, ừ. . . . . . Em còn trẻ tuổi mà, ừ. . . . . . Anh dùng lực đi!"

Là ai hơn nửa năm trước nói xem mắt là vì muốn sớm gả đi ra ngoài hả? Thẩm Thác Vũ ghen ghét nghĩ, bây giờ ở cùng anh tại sao lại không nóng nảy rồi hả? Còn không chịu trở về, hại anh đang thời gian làm việc cũng rất không yên tâm.

Đưa bàn tay đến nơi hai người kết hợp, dưới thân phối hợp nhẹ nhàng luật động, anhkhẽ xoa nắn hoa hạch của cô, "Muốn, chính mình tự động, nếu không, cầu xin anh."

"Ừ, cầu xin anh. . . . . . Cho em, anh động a. . . . . ." Anh đè cô dưới thân thể, cô chỉ có thể ưỡn thẳng lưng vặn vặn, kẹp chặt, cọ sát, nơi nào đó chỉ mong anh tiến vào cho mang cô khoái cảm.

Lăng Tư Miểu bị anh kích thích bắt đầu khóc thút thít, càng giãy dụa, muốn.

"Vậy gả cho anh."

"Không cần."

"Không cần, vậy anh không động."

"Muốn, em muốn.. . . . . ." Bạn đang đọc truyện tại dienđanlequydon.com

"Bà xã, cuối cùng em cũng đồng ý lời cầu hôn của anh." Một cái hôn thật lâu, anh bắt đầu kịch liệt luật động, anh đã nhịn rất vất vả cũng không thể nhịn được nữa rồi!

Thẩm Thác Vũ không ngừng hôn, nhanh chóng luật động, anh muốn cùng cô leo lên đỉnh hạnh phúc, "Ừ. . . . . . Của em thật chặt, cho em, cho em hết, tất cả đều là của em, bà Thẩm."

A, giống như bị gài bẫy. . . . . . Một luồng khoái cảm xâm nhập, Lăng Tư Miểu không có cách nào nghiêm túc suy nghĩ, bám lấy anh, ôm sát anh, hôn anh, thân thể đang bị thiêu đốt, trong đầu cũng giống như có đốm lửa đang bùng cháy. . . . . . Cứ như vậy, gả đi!

Dục vọng của anh ở trong cơ thể cô càng thêm căng trướng, cảm giác cô cũng bắt đầu co rút thật chặt, tiếng thở dồn dập gấp gáp, cố gắng nhịn xuống cảm giác tê dại như điện giật, cho đến khi cô hô lên: "Đến. . . . . . Đến. . . . . ." Lúc này, mới nhanh chóng bắn ra.

Khi chỗ hai người kết hợp cùng run rẩy siết chặt, anh cắn môi của cô, thâm tình mà nhỏ giọng: "Bà Thẩm, anh yêu em,....."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.