Tổng Giám Đốc Hắc Đạo Độc Sủng Tàn Thê

Chương 15: Không thể động




Hai nhà hai bên ở nhà hàng Thương Nghiệp quyết định hôn lễ, ăn cơm trưa xong trò chuyện một chút, Mộc Thiên Long lạnh nhạt nói lời tạm biệt, “Chuyện hôn lễ đã quyết định xong, cơm cũng ăn rồi, chúng ta phải về đây.” Lòng bao dung của ông cũng có giới hạn, không phải cứ là gia đình của con dâu thì được.

Phượng lão gia cùng Mộc Lâm đã sớm chờ không nổi đứng dậy, chẳng đợi mời đã đi thẳng ra ngoài.

Phượng Diên cũng đứg lên, tuy là một phụ nữ ngoài bốn mươi nhưng dáng người của bà vẫn rất xinh đẹp. Bà kéo tay chồng mình, hiền thục cười với Đồng Vân Phong cùng Phùng Vân Tịch một cái xem như tạm biệt.

Đồng Vân Phong cùng Phùng Vân Tịch thấy vậy vội vàng đứng lên, thân thiết nói, “Mọi người đi đường cẩn thận.” Nghe qua thì như rất thân mật, nhưng từ trong giọng nói của Đồng Vân Phong nghe ra được sự kính sợ.

Oa Oa âm thầm châm biếm trong lòng, “cha” kiêu ngạo không ai bì nổi như vậy, gặp Mộc Hàn Mặc cùng cha anh thì lại như chó săn thấy chủ.

Mộc Hàn Mặc cùng Mạc Lăng đồng thời đứng lên, đỡ Oa Oa dậy, hai người dìu cô ra phía cửa.

Mạc Lăng trước khi đi còn không quên nghiêm mặt nhìn Đồng Vân Phong, trong mắt ý đùa cợt có, khinh thường có, mà ý hận cũng có, giống như đang cảnh cáo Đồng Vân Phong.

Đồng Vân Phong nơm nớp lo sợ tiễn Mộc gia cùng Mạc Lăng đi, trong lòng bối rối khác thường, nén giận nhìn Đồng Vụ Vân, “Hôm kia không phải cha kêu con phải khiến người nhà Mộc vui vẻ, kết quả là sao? Con suy nghĩ cái gì trong đầu vậy hả?”

Phùng Vân Tịch cũng cảm thấy khó hiểu, con gái của bà chưa bao giờ làm bà quá thất vọng, chỉ có lần này…

“Cha, không phải con không muốn làm cho họ vui, mà là…” Đồng Vụ Vân như có nhiều điều khó nói, đôi bàn tay nhỏ bé nắm chặt như hạ quyết tâm, “Con với Mộc Lâm là kẻ thù, Mộc Lâm là tiểu thư Mộc gia, sao con có thể làm người nhà Mộc gia yêu thích được.”

“Ai, quên đi quên đi, Mạc Lăng đã gặp được ngài Mộc, ngài Mộc hình như còn chưa biết chuyện của Đồng Oa Oa. Chúng ta không thể để Mạc Lăng sống tiếp được, bằng không ngài Mộc sớm muộn cũng biết chuyện.” Đồng Vân Phong không chút để ý khoát tay, chán chường ngồi trên ghế nhung.

Phùng Vân Tịch khẩn trương đứng lên, “Ông xã, bây giờ phải làm sao đây? Không phải ông đã kêu người ta giết hắn một lần sao? Sao hắn còn có thể xuất hiện ở đây?”

Đồng Vụ Vân cũng bắt đầu gia nhập hàng ngủ bàn chuyện Mạc Lăng, “Cha, không phải bọn chúng gạt tiền của chúng ta chứ?” Gương mặt xinh đẹp của Đồng Vụ Vân vô cùng khẩn trương, đó là tiền ả tích góp nhiều năm mới có được nha.

“Đi, về trước nói sau.” Đồng Vân Phong nhíu mày đứng lên, cầm áo vest màu đen trên ghế hướng ra cửa, hai mẹ con Phùng Vân Tịch bám theo sau.

Bên ngoài nhà hàng Thương Nghiệp kẻ đến người đi, tất thảy đều ghé mắt tò mò nhìn đoàn người Mộc Hàn Mặc.

Tiếng chuông dễ nghe truyền đến tai mọi người, Mộc Hàn Mặc thành thục lấy chiếc Philips x810 ra, nhìn cái tên trên màn hình một chút rồi nhận điệ thoại, đầu dây bên kia liền mở miệng thông báo, “Tổng giám đốc, mọi chuyện đã xử lý xong.”

“Ừm, có thể tiến hành chuyện tập đoàn Phong Vân rồi.” Mộc Hàn Mặc lóe ra ánh mắt sắc bén, khóe miệng hơi có một nụ cười ý vị thâm trường.

“Vâng, thưa tổng giám đốc.” Nghe được câu trả lời của đối phương, Mộc Hàn Mặc lập tức cụp máy, cất điện thoại đi. Xoay người nhìn thì vợ chồng Mộc gia cùng Phượng lão gia và Mộc Lâm sớm đã chẳng thấy đâu.

Mộc Hàn Mặc nhìn Mạc Lăng ở bên cạnh trông nom Oa Oa, móng vuốt quắp lại. Hai mắt liền bốc hỏa, sải bước về phía họ kéo Oa Oa vào trong lòng, “Anh, đừng động vào bà xã của em chứ.” Nói xong cầm bàn tay nhỏ bé của Oa Oa lên, lấy áo sơ mi chùi chùi nhẹ.

“Là anh hai em mà.” Gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Oa Oa thoắt cái liền phiếm hồng, bàn tay bị anh giữ lấy hơi giật giật ra. Lại bị Mộc Hàn Mặc nắm chặt hơn, hơi ấm khiến tim Oa Oa như bị lửa bao vây.

Mộc Hàn Mặc quắc mắt ưng, cúi đầu phớt nhẹ lên môi cô một nụ hôn, “Oa Oa, anh nói rồi, em là người của anh, không được để người đàn ông khác chạm vào.” Nói rồi dìu cô về phía chiếc Lamborghini.

Mạc Lăng nhìn theo dáng hai người họ vào xe, khóe miệng cứng ngắc run run mấy cái, rồi đi đến mở cửa xe ngồi vào ghế phó lái.

“Sập” một tiếng đóng cửa, Lamborghini nghênh ngang mà đi…

.

Biệt thự Đồng gia.

Đồng Vân Phong vừa vào cửa liền nhíu mày, cởi áo vest đen vắt lên sofa.

Hai mẹ con Phùng Vân Tịch ngồi xuống lấy lại tinh thần, “Ông xã, ông gọi điện thoại hỏi bọn người kia đi! Tiền của chúng ta không thể bị phí phạm như vậy được.” Phùng Vân Tịch nghiêm túc nói.

“Đúng đó! Cha, hai trăm vạn cũng không phải con số nhỏ, toàn là tiền con mấy năm nay tiết kiệm mới có.” Đồng Vụ Vân cau có mặt mày, vẻ mặt vô cùng đau khổ phụ họa theo Phùng Vân Tịch.

Đồng Vân Phong nhìn hai mẹ con Phùng Vân Tịch ngồi đối diện, im lặng một lát rồi tiến đến bàn cầm điện thoại lên đánh vài con số. Tiếng bíp bíp vang lên, âm thanh thô lỗ từ đầu dây bên kia truyền đến, “Ai? Có chuyện gì nói mau.”

Giọng nói xa lạ này khiến cho Đồng Vân Phong nhíu mày, trên mặt xuất hiện vẻ nghi hoặc, “Xin chào, tôi tìm Vân lão đại.”

“Ông là ai? Tìm đại ca của bọn ta có chuyện gì?”

“Tôi là Đồng Vân Phong tổng giám đốc tập đoàn Phong Vân, muốn hỏi Vân lão đại một việc.” Đồng Vân Phong nghe giọng điệu của hắn thì biết được hắn là tay chân của đối phương, thở phào nhẹ nhõm một hơi, chống tay dựa lên bàn gỗ.

“Được, xin chờ một chút.” Thanh âm thô lỗ của đói phương so với trước đó đã khá hơn, tiếp đó là một tiếng nói nhỏ vang lại, “Anh Vân, khách tìm anh muốn hỏi chuyện.”

Đồng Vụ Vân bắt đầu cảm thấy bất an, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào ống nghe trên tay Đồng Vân Phong, vảnh tai lên nghe ngóng, hai bàn tay nắm chặt lấy nhau.

Phùng Vân Tịch như nhìn thấy vẻ căng thẳng của ả, vỗ vỗ lên bàn tay đang run lên kia, ý bảo ả bình tĩnh lại.

Một lát sau, giọng nói thô lỗ sang sảng từ bên kia truyền tới, “A, ngài Đồng tìm tôi có chuyện gì?”

“Hôm trước tôi nhờ các anh ám sát Đồng Lăng, tại sao bây giờ Đồng Lăng vẫn sống khỏe vậy? Tôi đã tốn đến tận hai trăm vạn.” Đồng Vân Phong đi thẳng vào vấn đề không hề có chút khách khí.

Vân ca nghi hoặc hỏi lại, “Thật không?”

“Hôm nay tôi ở nhà hàng Thương Nghiệp gặp hắn.” Đồng Vân Phong tạm dừng một chút rồi tiếp tục nói, “Hơn nữa, hắn tỏ vẻ như biết được là tôi muốn giết hắn.”

Vân ca trầm mặc một hồi rồi nói, “Đồng Lăng hiện giờ đã đổi tên thành Mạc Lăng, ông không biết sao?”

Đồng Vân Phong sửng sốt một chút, ông quả thật không biết, lời nói của đối phương khiến ông không khỏi cảm thấy sợ hãi, “Mạc Lăng tự mình thành lập một bang phái, mặc dù không lớn bằng bang của chúng tôi nhưng cũng có chút thực lực. Hơn nữa ngày hôm qua Mặc thiếu đã thông báo Mạc Lăng nằm trong phạm vi bảo hộ của hắn. Ai dám động vào Mạc Lăng cũng là kẻ địch của Mặc thiếu.”

Đồng Vân Phong nhíu mày trầm mặc. Từ bao giờ mà quan hệ của Mạc Lăng với giới xã hội đen lại tốt như vậy? Mặc thiếu là người vô cùng lợi hại của giới ngầm, nhưng không ai biết thân phận thật sự của hắn, chỉ biết mỗi danh hiệu “Mặc thiếu”.

Đồng Vụ Vân thấy Đồng Vân Phong không có phản ứng gì nữa, đoạt lấy tai nghe trong tay ông, mười phần giận dữ hỏi, “Ông lấy tiền của chúng ta mà chẳng làm được gì, như vậy mà được sao?”

“Chúng ta sẽ lập tức trả lại mười vạn cho các người.”

“Vậy cofnn một trăm chín mươi vạn đâu? Alô alô…” Đầu dây bên kia đã cúp máy. Đồng Vụ Vân giận dữ nắm chặt hai tay đến trắng dã. “Bang” một tiếng quăng tai nghe sang một bên, uất hận nói, “Tiền chúng ta gửi cho hắn, đã làm không được mà còn lấy của người khác một trăm chín mươi vạn! Mấy năm dành dụm của con…”

Đồng Vân Phong nhìn bộ dạng đanh đá của Đồng Vụ Vân, khéo léo đè cơn giận xuống nhìn Phùng Vân Tịch, “Bà xem kia, con gái bà nuôi dạy đó, có khác gì mấy kẻ đầu đường xó chợ, còn học được trò vứt đồ đập đạc.”

Phùng Vân Tịch trừng mắt liếc Đồng Vụ Vân một cái, giống như đang nói: Làm mất mặt mẹ.

Đồng Vụ Vân không nói nên lời, cố gắng ngậm bồ hòn làm ngọt, hai tay cầm cái gối đệm mà muốn xé toạc ra…