Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 152: Nghiệt chi hoa



Sonhoangquyen edit

Bình minh lên , luôn luôn dị thường và hắc ám, hắc ám như sương mù nồng đậm ẩm ướt, làm cho người ta hô hấp đều cảm thấy khó chịu.

Rất xa trong ngõ hẻm truyền đến âm thanh lốc cốc của giày cao gót, lại không bình ổn, trái lại có chút tựa như lảo đảo, mà gần hơn trong tầm mắt, lại thấy mơ hồ bóng người.

Đi tít đằng trước người nọ, coi như là một người mù, hắn đưa cánh tay dài lục lọi trong hư không, thỉnh thoảng dưới chân lại lảo đảo một chút, hai tay lại sờ sờ mặt đất bò dậy, trên người hắn rất dơ, khuôn mặt nguyên bản trắng như ngọc bây giờ cũng rất nhiều ô uế, nhưng còn mơ hồ có thể nhận ra đây không phải là một người bình thường.

Mà hắn không biết thế nào lại đi tới chỗ này, phía sau theo vài người, hành tung lén lút, vừa nhìn cũng biết không phải người tốt lành gì, lúc này ở đây dấu vết người rất hiếm, mấy người kia liền đối mắt nhìn, bóp tắt thuốc lá trong tay, bước nhanh đuổi tới...

Người bị mù kia vẫn chưa phát ra âm thanh thống khổ gì, liền bị người phía sau dùng gậy đập vào đầu ngất đi, vài người lập tức đưa hắn đi vào sâu trong ngõ, sờ soạng quanh thân một lần, không khỏi mắng lên: "Mẹ, Lão tử thấy hắn một thân hàng hiệu, còn tưởng rằng con cá gì lớn, hóa ra là một con quỷ!"

"Không thể nào lão đại, anh em chúng ta đều theo hắn từ nửa đêm,không như vậy đùa giỡn người đi!"

Một người đàn ông bộ dáng đông lạnh co rút mãi, triệt một phen nước mũi nhỏ giọng oán hận nói.

"Mày sờ nữa sờ." Người bị chất vấn kia hiển nhiên cũng phiền muộn, sai khiến đệ tử đi soát lại người, còn mình thì đi qua một bên đốt lửa hút một điếu thuốc hít vài hơi, một đoàn khói như sương mù nhổ ra, liền nghe tiếng giày cao gót đến gần, đục lỗ nhìn lại, liền nhìn thấy một người phụ nữ trang điểm nồng đậm bị một người đàn ông ôm đang đi về hướng bên này, thời tiết đầu xuân mà nữ nhân kia ăn mặc rất mỏng manh, bên ngoài chỉ khoác một áo khoác mỏng, bên trong mặc váy thấp ngực, mà người đàn ông kia, tay ở trên lưng bỗng nhiên lại hướng ngực nữ nhân sờ soạng...

Nữ nhân kia hiển nhiên uống say không còn biết gì, nửa người đều tựa vào trên người đàn ông kia, mềm nhũn như không xương.

Kỹ nữ mang khách về nhà mình? Người đàn ông đang hút thuốc không nhịn được huýt sáo một cái, bộ dáng nhỏ này cũng không tệ lắm đâu.

Lô Địch nửa tỉnh nửa say , chỉ cảm thấy toàn thân đều lạnh thấu, rượu tỉnh được hơn phân nửa, mới phát hiện người kéo mình đi là khách đêm nay, có cảm tình với mình nên bị lôi ra khỏi phòng bao? Mang mình về nhà?

Lô Địch vỗ vỗ trán, cười quyến rũ nhìn người kia, nửa thân thể càng dán chặt tớ, môi đỏ mọng dán sát vào thân thể người nọ, lông mi thật dài liếc mặt lộ vẻ phong tình, đang muốn nhắm mắt lại, bỗng đột nhiên mở...

Lô Địch đẩy người đàn ông ra, có chút khong dám tin tưởng nhìn người đàn ông nằm trên mặt đất trong ngõ hẻm kia, cô giơ tay lên hung hăng xoa mắt, maccara chất lượng kém liền lem ra, lại là nhìn càng nhanh.

Lô Địch cô 18 năm không gặp cha mẹ có lẽ cũng không nhận ra được, thế nhưng Mạnh gia tam thiếu có hóa thành tro, cô cũng có thể theo phong tình vạn chủng cùng những người khác phân rõ nhận ra kia là Mạnh gia tam thiếu của cô.

"Các ngươi làm gì? A? Buông hắn ra!" Lô Địch thoáng cái tỉnh rượu, cô như người điên hướng Mạnh Thiệu Hiên trước mặt chạy đến, túi xách trên tay liền hướng mấy người kia đập túi bụi...

"Mẹ, con này điên rồi, kéo nó ra!" Người kia vứt điếu thuốc trên tay, lập tức quay sang, tay hắn túm lọn tóc xoăn dài của cô lôi kéo, Lô Địch thấy dưới chân bất ổn, thoáng cái liền ngã xuống đất...

Động tác cô cực kì mẫn tiệp, lập tức bò dậy, thẳng thắn đem hai giày cao gót tháo ra, lại bổ nhào tới, đem người đàn ông đối diện cào cấu như mèo, hắn kêu thảm một tiếng né tránh cũng không dám cản trở cô, Lô Địch một hơi vọt tới trước mặt Mạnh Thiệu Hiên, thấy sau gáy hắn đều là máu, bất tỉnh nhân sự, trong nháy mắt tức giận mày liễu dựng thẳng, miệng liền mắng: "Bà ngoại chúng mày! Chúng mày dám đánh hắn?"

"Đánh kỹ nữ này cho tao!" Người đàn ông dẫn đầu xanh mặt, khoát tay chặn lại, vài người lại tiến lên, Lô Địch mới đầu có thể ngăn cản được một chút,nhưng lúc sau liền bị mấy người đàn ông kéo qua một bên...

"Có giỏi thì chúng mày hướng bà đây mà đánh, đừng có đụng vào hắn! Bà cô chúng mày cũng không phải ăn chay!" Lô Địch chửi ầm lên, một bên khóc om sòm giãy giụa tránh mấy bàn tay đang giữ cô như gông cùm, người đàn ông kia vung một bạt tai: "Kỹ nữ thối, dám phá chuyện tốt của tao?"

Lô Địch bị một bạt tai đánh thẳng vào mặt sưng đau, khóe miệng cũng rớm máu, một luồng máu đỏ chảy xuống, lại mang theo một vẻ đẹp diêm dúa lẳng lơ.

Cô ngoảnh nhìn, lại thấy Mạnh Thiệu Hiên bộ dáng nằm yên tĩnh trên mặt đất, bên môi lại vung lên một mạt cười, một đôi con ngươi nhìn không ra tướng mạo dần dần ôn nhu, Lô Địch tôi hôm nay nếu liều mạng cứu anh, cũng không uổng công chúng ta trên đời này một tao nhi...

"Thả hắn ra, trên người tao liền cho chúng mày hết." Lô Địch yên lặng mở miệng, nhìn mấy người đàn ông trước mặt.

Màn trời lại vô cùng đen kịt, như là vĩnh viễn cũng không sáng lên được, Lô Địch từng câu từng chữ chậm rãi mở miệng, trong ví của cô không ít tiền, nếu những người đó không hài lòng, cô đem tạp cho bọn chúng cũng không phải không được.

"Lão tử ta hôm nay không muốn tiền, cô không phải là cái kê sao? Ha ha...Người ta nói con hát và kĩ nữ đều vô tình, nhưng hôm nay ta lại nhìn ra trò hay, đây là người thân mật? Chậc chậc, lớn lên thực sự là khá tốt, trách không được cô thế nhưng lại giúp hắn, dù thế nào, cho mấy anh em tao ngủ một lần, tao để lại cái thân nửa tàn phế kia!"

Người đàn ông hướng ngón tay thô nâng cằm Lô ĐỊch, đem mặt cô kéo gần, miệng có mùi vị khác thường dán lên, ở trên cổ của cô lướt qua lướt lại, Lô Địch chán ghét nhíu mày, muốn tránh nhưng tránh không được, bên tai truyền đến tiếng cười vang của những người kia, cô biết kết quả hôm nay thế nào, cô chỉ là một kỹ nữ, mấy người này cô cũng có mơ hồ biết đến, đều là trên đường lẫn vào, những người như cô không nên trêu vào! Bây giờ rất loạn, cô cũng không trông chờ có người chõ mõm vào!

Được, bà cô chúng mày kiếp này ngủ với không biết bao nhiêu đàn ông, cũng không quan tâm nhiều hơn năm sáu người, Lô ĐỊch phóng đãng cười: "Ngủ một là ngủ, ngủ sáu vẫn là ngủ, tao đáp ứng! Nhưng mày nghe cho kỹ, các người có thể ngủ với bà cô tôi đây, nhưng không được động đến nửa đầu ngón tay của hắn!"

"Là người giang hồ, nói ra nói, đổ ra nước, cô là một kỹ nữ lanh lẹ, tao cũng sẽ không lật lọng cô!"

Người nọ nhe răng cười, tiện tay xé rách áo khoác trên người Lô Địch, cầm cổ tay, đem cô hung hăng đè trên tường đối diện với mình, Trong váy Lô Địch có thể gọi là...một tảng lớn trắng nõn, xung quanh tức thì một mảng không khí yên tĩnh, chỉ nghe tiếng nuốt nước miếng, cô nguyên bản liền sinh mê hoặc, vóc người càng nhất đẳng, bằng không cũng không được liệt vào hàng tiếng tăm lừng lẫy Lô Địch. Thế nhưng nữ nhân đồ chơi này chính là chỗ thời gian đáng giá, trên người càng nhiều lại càng tiện, thanh danh của Lô Địch sớm đã kinh sợ biết bao người, huống chi thành phố A, lại thiếu chính là nữ nhân tuổi trẻ dung mạo xinh đẹp, chờ thanh danh của cô càng lúc càng lớn, cạnh tranh cũng đại kinh người, tuổi cô cũng tăng theo, cô trái lại sẽ không được tiếp khách danh dự nữa.

Lô Địch ghé vào trên tường, mặt cọ ở tường, đau như là hỏa thiêu, cô nghiêng mặt, nhìn thấy dung nhan anh tuấn của Mạnh Thiệu Hiên, đáy lòng một trận toan thỏa mãn.

Nếu như cô là một người sạch sẽ, nếu như cô là thiên kim tiểu thư, cô nhất định sẽ da mặt dày theo đuổi hắn, mặc kệ nó,chỉ muốn là hắn, ai bảo hắn đẹp trai như vậy, từ lần đầu tiên gặp cô đã len lén thích hắn.

Người đàn ông phía sau đem quần áo của cô không thương tiếc xé rụng, bàn tay thô ráp bóp thân thể cô, mỗi chỗ đều rất đau, cô nhịn không được kêu lên một tiếng đau đớn, nhưng vẫn là gắt gao cắn môi, nước mắt như tầng hơi nước, nhìn không thấy rõ...Không thấy rõ bộ dáng của hắn.

Cô thực sự bẩn a, có đôi khi cô tự ngẫm lại, cô sao lại có ý nghĩ đi thích một người đàn ông cao cao tại thượng? Hắn là mây, cô là bùn đất, vẫn là bị người giẫm không biết bao nhiêu dơ bẩn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.