Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 154: Không cho phép cô nghĩ đến hắn



Cô an tĩnh kì dị, không có phản kháng,Mạnh Thiệu Đình bất giác mừng rỡ, càng phát ra lưu luyến ôn nhu, thùy mắt nhìn bàn tay với những ngón thon dài trong lòng bàn tay mình, miệng nhẹ nhàng dụ dỗ nói: "Tĩnh Tri, không cùng tôi âu khí có được không? Tôi không nên bức cô, nhưng cô cũng nên rõ ràng, tôi chỉ muốn lưu cô ở bên cạnh tôi..."

Tĩnh Tri cổ quái cười, ngón tay bỗng nhiên về phía trước một tống, Mạnh Thiệu ĐÌnh kinh hãi không kịp thu hồi kéo, lại bị kéo làm rách một lớp da mỏng...

Trong nháy mắt máu chảy ra, TĨnh Tri ngay cả mi mắt cũng không nhăn, trái lại còn cười nói: "Cũng không dùng nó để đàn cây đàn dương cầm dơ bẩn kia."

"Cô nháo!" Mạnh Thiệu Đình giận dữ, ném cây kéo qua một bên, một cước đem bàn trước mặt đá văng, hắn nắm chặt tay cô, trong thanh âm uẩn tức giận: "Bác sĩ, bác sĩ!"

Tĩnh Tri thờ ơ ngồi, ánh mắt chỉ hướng về phía cửa sổ, bầu trời xanh nhạt nha thực sự là nhìn được, trong vườn hoa cũng đẹp đi, mùa hè cũng sắp tới, khí trời ấm áp thực sự là thoải mái, cô chậm rãi nhắm hai mắt, trong lòng không dám nghĩ đến gương mặt Thiệu Hiên, nhưng vẫn là thân ảnh mông lung của hắn, hắn ở chỗ nào? Hắn mất tích, đến bây giờ còn không có tin tức, mà cô như vậy, như vậy nhớ hắn.

Thầy thuốc xử lý vết thương cho cô, băng bó xong cũng toát mồ hôi lạnh, Mạnh Thiệu ĐÌnh đứng ở nơi đó, sắc mặt như cũ hắng giọng, hắn đem người giúp việc đều đuổi ra, đứng trước mặt cô, nhìn bộ dáng cô lúc này.

Như là một khối thịt rớt ra từ người hắn, cô cười rất an tường, thật bình tĩnh.

Nhưng sự bình tĩnh ấy lại làm cho hắn nói không nên lời tuyệt vọng, hắn thà rằng cô đại náo, mắng to, thà rằng cô kêu khóc, mắng hắn, chí ít còn có thể chứng minh cô đang sống, mà bây giờ, cô như một khối cương thi, bộ dáng luôn luôn lạnh như băng, ngay cả tay cô, đều không có nhiệt độ, trên mặt thần sắc tự tiếu phi tiếu thường ngày cũng biến mất, ngẫu nhiên hắn thấy được, không khỏi kinh hãi.

"Phó Tĩnh Tri, cô đừng cho là tôi không có biện pháp đối với cô, cô đừng cho là tôi không dám động vào cô!" Hắn bỗng nhiên tức giận gầm nhẹ, thuận tay nhặt lên một cái bình hoa đập xuống đất, thanh âm vỡ vụn nghe chói tai, gốm sứ vỡ vụn đầy đất, dưới chân Tĩnh Tri là một tấm thảm Ba tư rất đẹp, bàn chân tinh xảo của cô ở trên đó hơi run lên một chút, mà mu bàn tay hắn cũng bị bắn vào hai miếng, máu còn chưa kịp chảy ra...

Tựa hồ như hành động của hắn khiến co hoảng sợ, thân thể run run, sâu trong tròng mắt có lấm tấm điềm đạm đáng yêu.

Trái tim hắn dần dần mềm nhũn, đáy mắt chậm rãi lộ ra nhợt nhạt cùng mệt mỏi, thần sắc của hắn như có một chút tình trạng kiệt sức, hắn cúi người xuống, chậm rãi ngồi xuống trước mặt cô, hắn kéo cô đặt trên đầu gối hơi phát runtay, đem tay bị thương của cô đặt trong lòng bàn tay, mi giữa khóa nói không nên lời do dự, nhẹ nhàng nỉ non: "Tĩnh Tri, cô nói cho tôi biết, cô rốt cuộc muốn như thế nào?Lâu như vậy, cô còn muốn cho tôi bao nhiêu mặt lạnh?"

Cô nháy mắt mấy cái, biểu tình liền sinh động lên rất nhiều, môi bắt đầu có chút huyết sắc, thanh âm thật thấp, lại là như phong liễu ôn nhu: "Tôi muốn như thế nào, không phải anh rõ ràng sao?"

Vẻ mặt của hắn đột nhiên đại biến, nắm tay chỉ trong thoáng cái chặt lại, Tĩnh Tri cảm giác vết thương có điểm đau, trong lòng cô lại ê ẩm, nếu như Thiệu Hiên nhìn thấy cô bị thương, nhất định đau lòng muốn chết, cô có thể bắt hắn mỗi ngày rửa chén...

"Phó Tĩnh Tri! Tôi không cho phép cô còn muốn hắn!" Hắn đột nhiên đứng lên, một phen nắm cằm cô, bức cô ngẩng mặt lên, Tĩnh Tri thấy mặt hắn có chút dữ tợn, môi của hắn mím rất chặt, răng cắn vào nhau vang lên, cô có chút lo lắng, hắn sẽ lại đối với cô lần nữa động thủ.

"Đừng muốn Thiệu Hiên nữa, cô đối với hắn nhớ mãi không quên, chỉ là hại hắn." Ngữ khí của hắn thoáng cái chậm rãi thả lỏng, cúi đầu, mềm nhẹ hôn cô, một chút một chút: "Tĩnh Tri, cô không thể tốt với tôi một chút sao?"

Cô cười rất đẹp, mở to mắt, môi của hắn dán vào cô, chỉ làm cô cảm thấy buồn nôn.

Cô bỗng nhiên nghĩ, thế nào khi đó cứ như vậy thích hắn, như vậy yêu hắn? Yêu hắn tới bản thân mình cũng hèn mọn tới bụi bặm, yêu đến tự tôn của chính mình cũng không cần, hắn lại đem cô coi chẳng ra gì, liếc mắt một cái cũng ngại phiền phức.

Thời gian ly hôn, cô đã từng cho rằng, mình sẽ không chịu đựng nổi sự tình, nhất định là hắn không nên cô.

Mà bây giờ,lúc hắn hôn cô, cô lại phát hiện, để cho cô chịu đựng không nổi sự đụng chạm của hắn vào mình.

Cô sớm đã đối với hắn không có một tia cảm tình, đừng nói yêu, không nói thích, ngay cả liếc mắt một cái, cô cũng cảm thấy chán ghét.

"Anh phản đối sao?" Cô liền như vậy hàm chứa tiếu ý nhìn hắn, một đôi con ngươi đen nhánh chói mắt, bức hắn giật mình buông tay, đáy mắt ôn nhu dần rút đi, bàn tay nắm cằm cô dần buông ra, Tĩnh Tri nhìn thấy khóe môi đều ở cơ thể, thấy ngón tay hắn một ngón một ngón siết chặt, các đốt ngón tay đều có chút trắng bệch, đáy mắt hắn đang bốc lên lửa giận, nhưng lại giống như bị cái gì đó ngăn chặn...

Cô không sợ hãi nhìn hắn, cô chết còn không sợ, còn sợ những thủ đoạn hèn hạ của hắn sao?

Chết đã khó như vậy thì cô nên sống êm đẹp,xem ai là người cười cuối cùng/

Hắn chậm rãi giơ một ngón trỏ, trong hư không chỉ chỉ cô, môi mím chặt hiện lên ngoan lợi, không biết qua bao lâu, ngón tay thon đài đột nhiên trượt xuống, không nói một lời, Mạnh Thiệu Đình xoay người rời đi...

"An Thành, cậu thay ta xem trọng người phụ nữ kia, xảy ra một chút trở ngại, tôi muốn mạng của cậu!"

Tiếng đóng cửa lớn kèm theo tiếng hắn gầm nhẹ, đột ngột ầm ĩ, nhưng lại rất nhanh yên tĩnh lại, Tĩnh Tri nghe được tiếng bước chân đùng đùng nổi giận của hắn đi xa, môi cô chậm rãi ngoắc ngoắc, lạnh lùng cười một chút, cúi đầu, nhìn ngón tay băng bó vô cùng tốt, máu tươi thấm thấu băng gạc, màu sắc đỏ au, trông rất đẹp mắt.

Cô đờ đẫn ngồi đó, một đôi mắt chuyển động mấy cái, bình tĩnh rơi vào một góc, dần dần yên ắng xuống, lại có nhợt nhạt đau thương ồ ồ chảy ra, Thiệu Hiên, anh đang ở đâu? Mắt anh nhìn không thấy, một mình ở bên ngoài làm thế nào qua?

Tĩnh Tri chậm rãi nhắm mắt lại,cô ở trong lòng lặng lẽ cầu xin: Chỉ mong phật tổ phù hộ Thiệu Hiên bình yên vô sự, Phó Tĩnh Tri nguyện ý giảm thọ hai mươi năm, khẩn cầu hắn cả đời bình an.

**********

Tĩnh Tri không ở nhà cũ của Mạnh gia, mà là một biệt thự nhỏ khác, ở đây không có nhiều người ở, bất quá chỉ có bảy tám biệt thự kiểu dáng Tây Âu phân bố thưa thớt.

Biệt thự cô ở điều kiện vô cùng tốt, phía sau phòng ngủ là dãy núi xinh xắn xanh ngát, có thể nghe được thanh âm của dòng suối nhỏ, hiện tại là cuối mùa xuân, ánh sáng chây lười mà lại yên ắng, nơi này không khí cũng tuyệt vời, sau biệt thự có một vườn hoa diện tích không nhỏ, người hầu đã đem mặt đất san bằng, chờ hắn trở lại, tùy ý chọn một số loại cây hoa để trồng.

Mạnh Thiệu ĐÌnh tức giận bỏ đi từ ngày đó, Tĩnh Tri như nhặt được sự thanh nhàn,hắn liên tiếp bốn năm ngày cũng chưa xuất hiện, cô cũng dần dần phóng tâm, mặc dù cô hành động không có tự do, làm gì cũng có một người ở bên nhìn, lại cũng cảm thấy so với lúc nằm viện kia cùng ăn cùng ở tốt hơn nhiều.

Tốt nhất hắn vĩnh viễn không đến, tốt nhất công ty hắn phá sản cho hắn bận xoay quanh, tốt nhất nữ nhân của hắn đều nháo sự quấn lấy hắn không buông, tốt nhất hắn xui xẻo vị hôn thê ngày ngày tìm hắn, tốt nhất...

Tĩnh Tri đứng ở trước cửa sổ, hàm răng trắng noãn nhẹ nhàng cắn môi dưới, đáy mắt lướt qua lành lạnh ngoan lợi, hai tay hung hăng bám chặt song cửa gỗ, lại đem móng tay vừa dài một chút bấu vào bệ cửa sổ.

Tốt nhất lúc hắn lái xe tâm tình không tốt, xảy ra cái gì ngoài ý muốn,cũng nữa nhìn không thấy mặt trời ngày mai, lại cũng không có cách nào đến trước mặt cô.

Tĩnh Tri nghĩ tới đây, không khỏi nở nụ cười, đầu ngón tay đau đớn không cảm giác được, chỉ cảm thấy trong lòng một trận khoái ý,lại là từ hôn lễ ngày đó cho đến giờ, đã qua hơn hai mươi ngày trời, duy nhất lúc này cảm thấy khoái ý.

"Nghĩ đến chuyện gì vui vẻ như vậy?" thanh âm Mạnh Thiệu ĐÌnh từ rất xa vang lên, Tĩnh Tri đột nhiên quay đầu lại

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.