Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 173: Không có biện pháp yêu trở lại



74. Không có biện pháp yêu trở lại

"Đây là chuyện gì xảy ra?"

Mấy năm nay Tĩnh Tri cũng không thích để lộ tay ra cho người ta nhìn thấy, lúc trước cô rất chú ý sự hoàn mĩ, bởi vì thích đàn dương cầm, đối với đôi bàn tay càng phải để ý vô cùng, thế nhưng từ năm năm trước sau khi phát sinh những chuyện kia...

Mẹ đối với cô ngày đêm không ngừng nhục mạ, một bụng ủy khuất cùng khổ nhục không có chỗ để kể ra khổ sở, thỉnh thoảng có thể có được một giấc ngủ tốt vào ban đêm, cách bức tường mỏng, cô muốn khóc cũng không dám khóc ra tiếng, che chăn đem mười ngón tay cắn máu tươi nhễ nhại, run run co rúc ở trên cái giường vừa cứng lại vừa lạnh, mở to đôi mắt nhìn nhưng chỉ thấy vô biên hắc ám.

Cô chưa bao giờ biết, người giáo dưỡng cô hai mươi mấy năm, một người mẹ dáng vẻ hoàn mĩ, những gì bà sở hữu như là cùng sinh hoàn mĩ, lại bị thời gian phá hủy dễ dàng như vậy.

Có lẽ nói khó nghe một chút, cô là người mệnh "Tiện".

Thời gian hưởng thụ vinh hoa phú quý, cô như cá gặp nước, lúc cuộc sống quá nghèo hèn, cô lại vẫn có thể rất nhanh làm cho mình thích ứng.

Thời gian làm thiên kim tiểu thư, cô hoàn mĩ làm cho người ta không tìm ra lỗi, lúc làm một kẻ ti tiện nhật sinh hoạt dưới hạ tầng, cô cũng là khẽ cắn môi có thể chống quá khứ.

Giống như là hiện tại, rõ ràng là ở nơi này ngày ngày đều giống như là dằn vặt, rõ ràng là trong lòng thống khổ như là nuốt hoàng liên, cô vẫn có thể mỉm cười sống sót.

Hiện tại ngồi ở trong vườn hoa xinh đẹp như vậy, lại ở khu tiện nghi nhất, mỗi ngày đều không phải làm việc, không phải giặt quần áo, một thân mùi dầu khói, ở nhà bị mắng, ra làm công ở ngoài, đi trên đường nghe tiếng còi dọa toàn thân đổ mồ hôi lạnh, ngồi ở nhà nghe được tiếng thúc giục tất cả các loại phí sinh hoạt sẽ khủng hoảng ngừng thở, lại khẩn trương cắn ngón tay mình đến máu tươi chảy nhễ nhại, nhìn thấy người liền vô pháp cúi đầu, khiếp đảm chấn kinh như là chim sẻ thấy người, lại là bừng tỉnh một mộng.

Tĩnh Tri nhẹ nhàng đem ngón tay của mình theo lòng bàn tay hắn rút ra, cô quan sát một chút, vừa ngẩng đầu, đưa tay tới trước mặt hắn, yên tĩnh nhìn hắn: "Có phải rất khó nhìn đúng không?"

Mạnh Thiệu Đình đáy mắt hình như có nhàn nhạt khổ sở: "Không."

Tôi chỉ nhìn em như vậy, trong lòng có chút nói không nên lời khổ sở.

Tĩnh Tri mỉm cười: "Nhìn quen, cũng là không cảm thấy khó coi, chỉ là...sau này không thể đàn dương cầm."

"Em muốn làm cái gì thì làm cái đó, không ai nói em." Hắn giọng nói có chút cấp bách.

"không, chính là tôi nhìn mình đây thấy khổ sở trong lòng, không như thẳng thắn nói rõ."

Tĩnh Tri đưa ngón tay cuộn mình đứng lên, nắm ở trong lòng bàn tay, cô cúi đầu, tựa như yên lặng hồi tửng, lại nói với hắn: "Đây là sau khi cha tôi qua đời, tôi dưỡng thành thói xấu, mỗi buổi tối không ngủ được, nghĩ đến cha, nghĩ đến đứa con đáng thương kia..."

Tĩnh Tri lắc lắc đầu, mi tâm nhăn rất chặt, tựa hồ như hắc ám quay lại đau đầu đến khó nhịn, cô chống giữ huyệt thái dương, cúi đầu nhìn vạt áo của mình, lúc sau lại chậm rãi nói: "Nhớ lại thời gian khó chịu, bị mẹ mắng xấu hổ vô cùng nhưng lại không dám khóc, lúc đi ra ngoài bị những người ngoài lạnh mặt chỉ chỉ trỏ trỏ, không có cách nào trả tiền nhà tiền nước, bị người đuổi ra khỏi nhà, bị du côn quấy rầy khi dễ, bị mẹ nói mình cùng muôn loại đàn ông buồn nôn thân cận, bị lưu manh đập cửa sổ, nghe được mẹ cùng những người đó chửi ầm ĩ một thời gian, đi trên đường, nghe người ta nói, nhìn, chính là nữ nhân kia, lớn lên thanh thanh tú tú, lại cùng nam nhân làm loạn, có đứa nhỏ nhưng không biết là con của ai, Mạnh Thiệu Đình, anh có biết một loại thống khổ như lún vào ao đầm, càng lún càng sâu, không có biện pháp thoát khỏi có bao nhiêu gian nan?"

Nước mắt cô đột nhiên rơi xuống cổ, cô cũng không để ý, trước mặt vẫn yên tĩnh như hoa gấm: "Vừa mới lúc mới bắt đầu,còn có tĩnh vườn chống đỡ, đó là vật duy nhất cha tôi lưu lại cho tôi cùng mẹ tôi, mặc dù bị bán mất, thế nhưng chí ít nó còn hoàn chỉnh tồn tại, tôi nhìn nó, liền có dũng khí sống sót, thế nhưng về sau, tĩnh vườn bị phá bỏ, thậm chí lúc tôi nhận được tin tức một hơi chạy tới nơi đó, chỉ nghe thấy tiếng máy ủi đất cùng tảng lớn phế tích, chính là một khắc kia, tôi lần đầu tiên có ý niệm chết, thế nhưng cuối cùng, sau khi khóc một hồi, tôi ở trong lòng nghĩ, tôi còn cái mặt mũi nào đi gặp cha đâu? Ngay cả chút đồ cuối cùng ông ấy cho tôi cũng không giữ được..."

Thanh âm của cô bắt đầu run rẩy, cơ hồ không có cách nào nói thêm gì nữa.

Mạnh Thiệu Đình sắc mặt một mảng trắng bệch, hắn như một con rối đứng ở nơi đó,một chữ cũng không thể nói ra khỏi miệng.

Nếu như không phải lúc này chính miệng cô nói cho hắn biết, hắn thật không có biện pháp tưởng tượng, không có gì ngoài kia có thể làm cho hắn chấn động bằng sự tình ấy, cô lại là còn thừa nhận như vậy.

Từng câu từng chữ cô nói ra đều giống như là cái đục cứng rắn tạc vào trong lòng hắn, khiến máu chảy đầm đìa.

Hắn thậm chí không dám mở miệng, không dám cắt ngang cô, mặc dù nghe cô yên lặng như vậy mỉm cười nói những gì cô trải qua nhưng đối với hắn lại giống như một loại lăng trì, hắn không thể nhúc nhích, không thể mở miệng, trong đầu chỉ là ầm ầm vang lên, thanh âm nhỏ nhỏ tinh tế của cô như là một tia xuyên thấu làn sương mù dày đặc, lạnh buốt lướt qua buồng tim của hắn.

"Mãi về sau, tôi gặp Thiệu Hiên, là hắn đã giải cứu tôi, đem tôi từ cuộc sống khuất nhục như vậy cứu ra, lúc đầu tôi không biết hắn là Mạnh Thiệu Hiên, thầm nghĩ một người như vậy đối đãi mình, cũng đáng giá giao phó cả đời. Đến cuối cùng, thân phận của hắn lộ ra, tôi không mốn gặp lại hắn, cũng cự tuyệt hắn, chỉ bởi vì hắn là người Mạnh gia mà kiếp này tôi không muốn nhìn thấy, người tôi hận nhất, chính là người Mạnh gia các người."

Nói đến Mạnh Thiệu Hiên, trạng thái của cô dường như tốt hơn một chút, thanh âm ôn nhu mềm nhũn, Mạnh Thiệu Đình hai tay nắm rất chặt, trong lòng bàn tay cơ hồ chết lặng, hắn giật mình nặng nề nghe, lần đầu tiên sau năm năm cô nói với hắn nhiều như vậy, nhưng lại là nói chuyện về một người đàn ông khác.

Về sau, hắn làm cho tôi nhiều điều như vậy, hắn bỏ qua tất cả, chỉ vì muốn cùng tôi một chỗ, tôi thật đã bị hắn đả động, nếu như ban đầu cùng một chỗ với hắn là bởi vì thật sự quá cảm động,nhưng cuối cùng, tôi đáp ứng gả cho hắn, tôi đem mình giao cho hắn, lại là bởi vì, tôi thực sự, thực sự trong lòng có vị trí của hắn..."

"ĐỪng nói nữa." Mạnh Thiệu ĐÌnh bỗng nhiên mở miệng, hắn không dám nghe tiếp.

Hắn đã từng trong lòng ôm chút ảo tưởng, ảo tưởng cô đối với Thiệu Hiên chỉ là bởi vì cảm kích, nếu là như vậy, phần thắng của hắn cực lớn.

Mà bây giờ, chính miệng cô nói, trong lòng có vị trí của Thiệu Hiên, mặc dù hắn cùng cô ở chung chỉ có mấy tháng ngắn như vậy, nhưng lại rất rõ ràng là cô có bao nhiêu cố chấp, cũng rõ ràng cô quật cường như thế nào, cô yêu một người,chính là toàn tâm toàn ý, chính là đem người kia coi như toàn bộ thế giới của mình.

Giống như cô năm năm trước si mê yêu hắn, cho nên cô ngây ngốc chờ, ngây ngốc tha thứ cho hắn một lần lại một lần lạnh lùng cùng trật đường ray, ngây ngốc, ưng thuận vĩnh viễn vô pháp thực hiện lời hứa muốn cùng hắn cả đời.

Lại về sau, yêu hận này đều giảm đi, cô cuối cùng quyết tuyệt đưa hắn triệt để gạt ra khỏi trái tim mình, cuối cùng một lần nữa đón nhận người khác,Mạnh Thiệu Đình biết, hắn cơ hồ có thể khẳng định, hắn không có cách nào có thể làm cho cô có thể yêu mình một lần nữa.

"Tôi nguyên bản không muốn nói với anh , coi như là anh điềm đạm đáng yêu khẩn cầu cùng thương tiếc bồi thường tôi, thế nhưng hiện tại tôi cho anh biết,Mạnh Thiệu Đình, tôi đã không yêu anh nữa, đúng, năm năm trước, lúc đặt bút kí kia tôi đã không còn yêu anh nữa,mặc kệ sau này anh làm cái gì, nói cái gì, trái tim của tôi, cũng như núi đá không dời đi, vì thế xin anh suy nghĩ một chút, là thả tôi ra đi, nếu là lưu lại cũng chỉ là một nữ nhân vĩnh viễn không có tâm ở bên cạnh anh..."

Tĩnh Tri hit sâu một hơi, lại cảm giác hô hấp của hắn có chút hỗn loạn, cô lại có chút tự giễu cười, thế nào vẫn là ôm hy vọng.

"Đương nhiên, nếu như anh cố nài đem tôi lưu lại, tôi sẽ dựa theo hiệp nghị, làm một người tình đúng nghĩa, ngoại trừ,sẽ không thích anh, sẽ không yêu anh, tôi nghĩ, tôi có thể làm hoàn mĩ hết sức..."

"Câm miệng!" Hắn nhịn không được vẻ mặt nhàn nhạt, thà rằng cô như tối hôm qua tính tình vui đùa khiến hắn bực bội, hắn nhìn không được vẻ mặt thù lớn khổ sâu, nhìn không được cái loại này nếu là hắn không chịu buông tha cô chính là tạo nhiều nghiệp chướng...

Là Mạnh gia bọn họ thiếu cô, thế thì sao? Hắn nói hắn bồi thường, còn muốn như thế nào?

Cô chậm rãi quay mặt lại, dưới ánh mặt trời ấm áp nhìn hắn.

Bình chọn nhiệt tình nhé,nhiều bạn thich thì mới dich nhanh được... Và ủng hộ nhé vì ss là site copy quá nhanh và nguy hiểm >"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.