Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 197: Bỏ cô xuống (1)



Editor: May

Anh mở giấy gói có chút thô ở bên ngoài ra, liền nhìn thấy hai lắc tay màu đỏ kia, quả nhiên cực kỳ tinh xảo, có phong cách cổ xưa. Anh đưa tay mơn trớn, nét mặt cũng không có quá nhiều biểu tình, chỉ là kéo tay Tĩnh Tri qua, đeo một lắc tay nhỏ hơn lên cho cô, sau đó đeo cái lắc còn lại vào trên cổ tay của mình. Nhìn trái nhìn phải, như là rất hài lòng gật gật đầu, lúc này mới kéo Tĩnh Tri: "Đi thôi, xe tới rồi."

Giọng nói của anh nhàn nhạt, bước chân cũng chậm rì rì. Tĩnh Tri có chút sững sờ, sau khi bị anh kéo đi ra ngoài một lúc lâu, cô mới phản ứng kịp. Một đôi mắt trong suốt hiện lên một tia giãy giụa, nhưng vẫn mở miệng; "Mạnh Thiệu Đình, anh đưa tôi vật này làm gì?"

Anh vừa nhíu mày, vẫn nhàn nhạt, "Cần gì biết rõ còn hỏi."

"Tôi không muốn." Tĩnh Tri nói xong, đưa tay liền tháo lắc tay trên cổ tay ra, sắc mặt cô có chút trắng bệch, đáy lòng lại xông lên từng trận tức giận không hiểu. Dựa vào cái gì anh muốn như thế nào liền như thế ấy, anh muốn ly hôn liền ly hôn, anh muốn hòa hảo liền hòa hảo, anh muốn không cần cô thì sẽ không cần cô, anh muốn dây dưa với cô cả đời, cô nên nhận mệnh đợi ở bên cạnh anh cả đời sao?

Cô tuyệt đối không đeo đồng tâm kết này với anh! Cho dù muốn đeo, cũng là cô và Thiệu Hiên đeo một đôi chứ! Hai người bọn họ mới cần ở chung cả đời một chỗ không xa không rời, muốn cô và Mạnh Thiệu Đình anh quấn quýt không rõ cả đời? Nghĩ cũng đừng nghĩ!

"Em không muốn?" Sắc mặt anh lập tức vô cùng âm u, tiến lên một bước, thoáng cái nắm lấy tay cô.

"Đúng, không muốn, tôi không muốn!" Tĩnh Tri nhìn anh, đáy mắt cô vẫn quật cường trước sau như một, hao hết tâm tư như vậy cũng không hóa giải được quật cường và xa cách, vĩnh viễn không tiêu tan hận ý và chán ghét, như là gai sắc bén đâm anh một trận đau đớn khó nhịn.

"Phó Tĩnh Tri! Con mẹ nó, em thử nói không muốn nữa đi!" Anh bỗng nhiên hung hăng nắm lấy cổ tay của cô, gần như túm cả người cô khỏi mặt đất, ánh sáng lạnh trong tròng mắt của anh cực kỳ dọa người. Anh nhìn gắt gao chằm chằm ánh mắt của cô, đôi mắt nhìn cô như muốn nứt ra, nhìn vẻ mặt cố chấp quật cường tới cực điểm của cô!

"Tôi không muốn, Mạnh Thiệu Đình, anh nghe rõ ràng đi. Tôi không muốn, tôi không muốn, tôi không..."

"Bốp!" Anh bỗng nhiên giơ tay lên, vô cùng hung dữ quăng ra một bạt tai.

Đầu Tĩnh Tri lệch qua một bên, tóc cũng mất trật tự rối tung xuống, che khuất khuôn mặt sưng đỏ của cô. Cô không nhúc nhích, nhưng thân thể của cô bắt đầu chậm rãi trở nên run rẩy, dần dần run rẩy đến không thể dừng lại. Tĩnh Tri không muốn khóc, cô tuyệt không muốn khóc vì anh đánh cô, cô tuyệt không muốn để anh biết cô rất đau, cô rất khó chịu, nhưng cô lại không khống chế được nước mắt của mình, giống như vòi nước bị hư, không thể ngừng lại.

"Phó Tĩnh Tri, em có tim không?" Anh buông cổ tay của cô ra, trên da thịt trắng nõn kia đột nhiên xuất hiện dấu tay rõ ràng. Anh chỉ liếc mắt nhìn, liền nhanh chóng quay mặt đi, anh không muốn mềm lòng với cô nữa, không bao giờ muốn mềm lòng với cô nữa, anh chịu đủ rồi!

"Em hoàn toàn không có tim, Phó Tĩnh Tri, tôi cho rằng con người của tôi thủ đoạn độc ác, tôi cho rằng từ trước đến nay con người của tôi ích kỷ vô tình, tôi cho rằng con người của tôi có lòng dạ sắt đá. Thế nhưng mãi cho tới hôm nay tôi mới hiểu được, em mới đúng là vô cùng tàn nhẫn, em hoàn toàn không có tim, vì thế em có thể không kiêng nể, làm bất cứ chuyện gì cũng không lo lắng đến hậu quả!"

Anh bỗng nhiên cười lạnh, hung hăng vung cánh tay một cái, ném đồng tâm kết màu đỏ buồn cười trên cổ tay xuống. Sắc mặt anh dữ tợn, môi mỏng mím chặt, nhưng khóe môi lại tà tứ nâng lên: "Vứt mẹ nó đồ chơi rách nát này đi! Phó Tĩnh Tri, cô cút cho tôi, cút -- cô muốn như thế nào liền như thế đó, cô muốn như thế nào liền như thế đó đi. Con mẹ nó dù bây giờ cô có chết ở trước mặt tôi, mắt Mạnh Thiệu Đình tôi cũng không chớp cái nào!"

Chân Tĩnh Tri mềm nhũn vô lực, sau khi cô bị anh buông ra, lảo đảo lui về phía sau mấy bước mới đứng lại. Vốn cô không nên để ý mọi thứ về anh, bởi vì cô hoàn toàn không để ý người như anh, thế nhưng bây giờ nghe những lời chỉ trích này của anh, cô lại có chua xót khổ sở nói không nên lời.

Cô đứng bất động ở nơi đó, mà nước mắt lại chảy không ngừng như trước. Mặt cô sưng thật lớn, tóc rối tung, cô khóc đến vai cũng bắt đầu lay động kịch liệt, âm thanh cô nghẹn ngào rất khó nghe, thế nhưng cô không nín được, một tiếng đều cao hơn một tiếng...

"Cút! Phó Tĩnh Tri, cô cút cho tôi -- "

Tĩnh Tri nghe như không nghe, vẫn đứng ở đó cúi đầu khóc.

Tiếng khóc của cô khiến cho anh càng ngày càng bực bội, liên tiếp đạp hai gian hàng nhỏ bên cạnh hai người, nhưng vẫn chưa hết giận, Mạnh Thiệu Đình quay đầu lại liếc mắt nhìn Phó

Tĩnh Tri, bỗng nhiên cười lạnh: "Được, được rồi, cô không cút đúng không, tôi cút, tôi con mẹ nó sau này không muốn nhìn thấy cô nữa, không phải là một người phụ nữ thôi sao, tôi con mẹ nó không quan tâm!"

Anh xoay người dùng một cước đá văng ghế trên mặt đất, bước mấy bước đi tới trước xe, mở cửa xe, lên xe, đóng sầm cửa xe một cái, giọng nói nặng nhọc khàn khàn: "Lái xe, đi! Thất thần cái gì!"

"Thiếu gia, Phó tiểu thư còn chưa lên..."

Tài xế có chút khúm núm nhìn sắc mặt âm trầm của Mạnh Thiệu Đình, từ trước đến nay Phó tiểu thư là bảo bối trong lòng thiếu gia, bình thường cũng không phải không có tức giận, không có náo loạn như vậy, nhưng cũng chỉ chốc lát nữa, thiếu gia lại điên cuồng dính lên thôi?

"Mặt kệ cô ta? Cô ta chết rồi!" Mạnh Thiệu Đình trực tiếp rống lên, tài xế bị dọa sửng sốt, nhưng vẫn kiên trì nói: "Thiếu gia, xin ngài bớt giận, Phó tiểu thư còn đang mang thai, ngài bỏ cô ấy lại một mình sao được."

"Sao không được? Hỏi tôi làm gì? Đâu có chuyện gì liên quan tới tôi? Tôi là gì của cô ta chứ?"

Mạnh Thiệu Đình giận dữ, "Anh còn nói lời vô ích, anh cũng cút cho tôi!"

"Thiếu gia... Vậy tôi lái đây!" Tài xế không dám nói thêm nữa, thấy Mạnh Thiệu Đình lại muốn phát hỏa, anh ta hoảng hốt khởi động xe, quay đầu xe.

Xe đi rất nhanh, chỉ trong chớp mắt, Tĩnh Tri liền không nhìn thấy đuôi xe nữa. Cô đứng một mình ở đó, đột nhiên sợ hãi vô biên dần dần vọt lên từ trong đáy lòng, trên người cô không có gì cả, cô được anh ôm xuống xe, đến ví da cô cũng không đem theo. Cô không có di động, không có tiền, cô một thân một mình ở trên một trấn nhỏ xa lạ, mắt thấy trời sắp tối, cô phải làm sao bây giờ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.