Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 198: Bỏ cô xuống (2)



Editor: May

Cô chưa từng ngờ tới, anh lại có thể nhẫn tâm như vậy, thực sự có thể ném cô ở lại địa phương xa lạ này, chẳng lẽ anh thật sự mặc kệ sống chết của cô sao?

Trong ngày thường, cô cũng từng chọc giận anh, náo loạn mâu thuẫn như thế với anh, dù anh tức giận, nhưng chỉ một lúc sau anh liền bình thường lại. Không phải giống như chuyện gì cũng chưa phát sinh, dẫn cô đi ăn cơm, nên tặng cô vật gì thì sẽ tặng cho cô, dù cô đang mang thai đứa nhỏ của Thiệu Hiên, sống chết không cho anh đụng cô, dù trong lòng anh biết cô chỉ muốn Thiệu Hiên, nhưng không phải anh vẫn đối với cô tốt như trước sao?

Ngay cả khi trong lòng cô coi trọng đứa nhỏ của Thiệu Hiên và Thiệu Hiên mà anh cũng có thể nhịn, tại sao chỉ vì một lắc tay tùy tiện lại không thể nhịn?

Dù Tĩnh Tri quật cường thế nào, hận anh như thế nào, lại lớn mật như thế nào, lúc này đáy lòng cũng trở nên hoảng loạn, vốn con người ở một nơi xa lạ trong một thời gian sẽ thiếu cảm giác an toàn nghiêm trọng, huống chi tình cảnh hiện tại của cô không chịu nổi như vậy, còn mang thai đứa nhỏ, chẳng may gặp phải người xấu gì đó...

Tĩnh Tri lau nước mắt lung tung, đứng ở nơi đó không dám động. Cô cảm thấy, đợi Mạnh Thiệu Đình hết giận, nhất định sẽ trở về tìm cô, nếu như cô chạy loạn, trên người cô không có mang di động, nếu anh trở về tìm cô, nhất định sẽ không tìm được.

Tĩnh Tri đứng một hồi, cảm thấy có chút đứng không nổi, thân thể cô nặng nề, chịu không được dày vò như vậy, lại dựa vào tường đứng một lúc. Trời đã dần dần có chút nhiễm xanh, hai chân đều đau xót, lại vẫn không thấy Mạnh Thiệu Đình trở về.

Sợ hãi trong lòng Tĩnh Tri tăng lên từng chút một, cô liền mạng nhìn chằm chằm phương hướng xe rời đi, nhưng chưa từng nhìn thấy chiếc xe quen thuộc kia xuất hiện.

Thẳng đến khi trời đã hoàn toàn biến thành đen, ánh đèn trong phòng hai bên trấn nhỏ xuyên qua từ trong khe cửa sổ, yên lặng vắng vẻ, trên trấn không có đèn đường, người trên đường phố cũng rất thưa thớt, Tĩnh Tri không đứng vững được nữa, cô cũng không thể tiếp tục ngu ngốc chờ đợi, Mạnh Thiệu Đình sẽ không trở về.

Kỳ thật cô nên sớm hiểu, lần này không giống với lúc trước. Trước đây anh tức giận hơn nữa, cũng không có ra tay nặng như vậy, cũng không có nói lời ngoan độc như thế. Mà bây giờ, anh nói rõ cô chết thì anh cũng sẽ không nháy mắt một cái!

Cô vẫn quá ngây thơ rồi, tin một người đàn ông có thể dung túng sủng nịch một người phụ nữ không có giới hạn, nhưng không biết, điểm mấu chốt của đàn ông rất dễ dàng bị chạm vào, hơn nữa đàn ông trở nên nhẫn tâm, thật sự là không hề có đường quay về.

Tĩnh Tri không biết nên đi nơi nào, cô kéo thân thể nặng nề chậm rãi đi về phía trước đường nhỏ tối đen không rõ ràng lắm. Thỉnh thoảng sẽ có vài người đi tới hỏi cô, có muốn dừng chân không, Tĩnh Tri muốn gật đầu, lại nghĩ đến trên người mình không có tiền, chỉ đành lắc lắc đầu.

Cô đi thẳng, đi thẳng, trấn nhỏ không lớn, chỉ chốc lát sau liền đi tới trên cầu nhỏ lúc đến, cô đứng ở dưới cầu, nhìn cầu hình vòm tĩnh lặng trầm mặc ở dưới ánh trăng.

Dưới cầu, nước chảy róc rách, đến thuyền nhỏ đếm không hết vào ban ngày đều không nhìn thấy, cây cối bên bờ ở trong bóng đêm bỏ đi xanh tươi đáng yêu vào ban ngày, có chút se lạnh quỷ mị, có chút đáng sợ, đêm lại rất yên tĩnh.

Thỉnh thoảng, cô có thể nhìn thấy đôi tình nhân ôm nhau đi xuống từ trên cầu, vô cùng thân thiết, làm nũng nói chuyện êm tai, cô dần dần cảm thấy có chút lạnh.

Ôm chặt hai cánh tay, đi lên cầu hình vòm. Từng bậc thềm đá, cô đi rất chậm, trong mọi âm thanh chỉ nghe tiếng nước và tiếng ếch, như là chỉ có một mình cô ở trên thế giới này.

Chưa bao giờ cảm giác được cô đơn và sợ hãi, chưa bao giờ trôi qua thê lương như vậy.

Tĩnh Tri cúi đầu thở dài một hơi, lúc đi tới nơi cao nhất của cầu đá, cô đứng lại, cột đầu tóc rối bời lại, bụng cũng có chút đói, mà cục cưng trong bụng giống như cũng có chút bất an động đậy. Bàn tay Tĩnh Tri dán sát vào dưới bụng mềm nhẹ trấn an, nhưng mày chậm rãi nhíu lại. Cô thì không sao cả, thế nhưng cục cưng phải làm sao bây giờ?

Đói một đêm, đông lạnh một đêm như vậy, thân thể này của cô nhất định không được!

Đang trong lúc do dự, chợt nghe phía sau truyền đến tiếng bước chân, trong lòng Tĩnh Tri lại không khống chế nổi lên mừng như điên, Mạnh Thiệu Đình!

Đúng, anh nhất định là tìm tới cô, anh luôn luôn đối tốt với cô, cưng chiều cô như vậy, làm sao sẽ cứ ném một mình cô lại chứ?

Hận và chán ghét anh trong ngày thường giống như hoàn toàn biến mất, Tĩnh Tri hoảng hốt quay đầu lại, trên mặt là vẻ chờ đợi lại dần dần rút đi.

Nhìn thân hình người nọ cũng không phải là Mạnh Thiệu Đình.

Vai Tĩnh Tri xụ xuống, đáy lòng cô cực kỳ thất vọng, không nhịn được mà buồn nản một trận.

Vẫn ôm hi vọng với anh, thực sự là quá ngu ngốc!

Tĩnh Tri tựa ở trên lan can cây cầu, nhẹ nhàng cắn chặt đôi môi, trong hốc mắt của cô dần dần bắt đầu nhiễm chua xót, ủy khuất và khổ sở nói không nên lời, lại có chút hối hận kéo tới. Tại sao cô phải bướng bỉnh như vậy, coi như là không muốn cái đồng tâm kết kia, sau này len lén ném đi là được rồi, tội gì cứ muốn giằng co với anh...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.