Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 375



Từ Lưu Hương Đình tràn đầy hương thơm, nghe được tiếng nước chảy từ trên con suối của núi giả, trước mắt văng lên vô số giọt nước. Mà núi giả, hồ nước thật lớn giống như là hình ảnh thu nhỏ của ngọn núi nổi tiếng, phía trước mấy bước có cây cầu hình vòm xây bằng ba khối đá khổng lồ, bên cạnh lại nổi bật một bến tàu nho nhỏ, mà trong bến tàu kia đỗ hai con thuyền nhỏ, lại là thuyền buồm đặc biệt của Giang Nam. Đột nhiên nhìn thấy tình cảnh này, lại như có thể cảm nhận gió Bắc quốc kiên cường đến Giang Nam kiêu ngạo từ nơi này.

Tĩnh Viên có lịch sử trên trăm năm, vì thế từng cọng cây ngọn cỏ, một hòn đá, một cảnh trong này đều mang theo một chút gió bụi cổ xưa và gỗ trầm hương lâu đời. Tuy là vườn cổ trăm năm kia sớm đã hóa thành phế tích và hư ảo, mặc dù khu vườn xây lại này không đạt được một trăm phần trăm, nhưng cũng có thể có bảy phần ý vị của lúc trước.

Càng không nói đến, người xây vườn này hao tốn đủ loạn tâm tư, chỉ hận không thể xây hoàn mỹ mỗi một chỗ. Chỉ là vườn tuy đẹp, lại không có tri kỷ thưởng thức nó, không khỏi có vẻ có vài phần trống vắng.

Đi qua bến tàu chính là Tư Thuần đường, đây là chỗ làm việc lúc trước của Phó Chính Tắc, vì thế bày trí rất nghiêm trang. Mái hiên điêu khắc chim bay cá nhảy, đâm thẳng lên bầu trời, tường trắng ngói đen rất là nghiêm trang. Vừa vào Tư Thuần đường, trước mặt chính là dây nho dài lớn, dưới kệ bày bàn đá ghế đá, còn có một bộ trà cụ uống trà nghệ thuật, phong cách sân nhà ở bốn phương tám hương đều cổ xưa nhưng không mất ưu nhã, chi tiết tinh xảo, có thể nhìn ra thưởng thức của chủ nhân năm đó. Hai cánh cửa nửa đóng, đưa tay đẩy ra, chính là một vườn hoa nhỏ.

Vì là cuối thu, không có trăm hoa nở rộ náo nhiệt, nhưng lại có hoa cúc với sắc thái riêng tranh nhau khoe sắc. Bên cạnh là một giàn hoa, dưới giàn hoa là một xích đu gỗ đàn hương, trên xích đu đặt úp một quyển sách đang mở ra. Có ánh nắng nhỏ vụn xuyên qua theo giàn hoa kia, lung lay rơi vào trên bìa sách. Ánh sáng loang lổ run run yếu ớt, mùi hương phosgene cổ xưa trước đây đột nhiên đập vào mặt, làm cho người ta hoảng hốt giống như về lại lúc xưa.

Người đi tới kia liền run rẩy ngừng bước chân, một tay vịn trên cửa viện, một chân bước vào hoa viên, một chân còn ở ngoài cửa. Hốc mắt trên khuôn mặt nhỏ nhắn gầy nhọn lộ ra xanh tối, trên trán cũng có chút vàng vọt, một tay níu lấy cổ áo khoác ngoài. Bàn tay trong suốt sáng bóng nhiễm màu xanh nhạt, chỉ là đầu ngón tay lại không có một chút huyết sắc, nổi bật ở trên áo khoác ngoài nhung dê màu đen, trắng đến có chút dọa người.

Người nọ có một đôi mắt xinh đẹp, trắng đen rõ ràng. Mặc dù không phải rất to, nhưng lúc nhìn xung quanh lại rất sáng chói, thanh thuần như nước khó có được, đôi mắt không nhiễm một tia tạp chất và bụi bặm, nhưng lúc này lại chảy ra bi thương và giãy giụa nồng đậm, như là nước ào ào chảy ra từ trong con suối, giống như vĩnh viễn sẽ không biến mất.

Tĩnh Tri thừa dịp Bình Bình đi nấu thuốc bắc cho cô, Mạnh Thiệu Hiên mệt mỏi vừa đi vào giấc ngủ, Mạnh Thiệu Đình có việc gấp nhất định phải đi ra ngoài bận rộn trong chốc lát, một mình lặng lẽ đi ra khỏi biệt thự. Cô chỉ mới nằm một tuần lễ, Tĩnh Viên này giống như liền thay đổi bộ dáng, khoác áo bành tô thật dày ra ngoài, nhưng lúc gió thổi tới vẫn cảm thấy xương cốt đều lạnh lẽo. Che miệng lại ho kịch liệt một lúc lâu, mới thở hổn hển ngừng lại, phổi đau đớn càng khó chịu hơn. Một tuần này đã uống đủ thứ thuốc đặc biệt, nhưng vẫn không thấy chuyển biến tốt, ngày hôm qua bắt đầu bốc thuốc bắc uống, một chén lớn đen như mực, nhất định phải bị hai người kia tận mắt nhìn uống vào hết mới bằng lòng bỏ qua.

Chỉ là khổ cho cô, mỗi một lần đều giống như là chết một lần, chỉ cảm thấy cả đời uống thuốc cộng lại cũng không khó nuốt bằng một ngụm kia.

Không phải thuốc đắng, kì thực là do hai người đàn ông kia ngồi ở bên giường của cô, nhìn chằm chằm cô không buông, mới khiến cô thật không biết mùi vị, khó có thể nuốt xuống.

Cô thật sự biết cô không phải là người phụ nữ tốt, một phụ nữ tốt sẽ không để cho cuộc sống của mình loạn thành hỏng bét như vậy. Thế nhưng cô cũng tự hỏi mình làm việc không hỗ thẹn với lương tâm, nhưng bây giờ lại chẳng biết tại sao, khiến nửa đời của cô chịu nhiều đau khổ như vậy, kết quả là có được thâm tình như thế, nhưng lại là cùng lúc có được hai người, khiến cô giống như đứng trên cầu độc

mộc, phía trước là vách núi vạn trượng, phía sau cũng là vách núi vạn trượng, cô thực sự là không biết phải làm sao bây giờ.

May là bệnh này tới đúng lúc, cô cũng kéo dài không muốn tốt hơn, giống như chỉ cần một ngày không tốt, cũng không cần làm ra quyết định, có thể làm cho thời gian dừng lại vào lúc này.

Nhưng thật sự vẫn biết, dù bệnh lâu hơn nữa, ngày lựa chọn cuối cùng cũng sẽ đến. Từ cổ chí kim chỉ nghe nói hai nữ hầu hạ một chồng, nhưng chưa từng nghe nói một nữ gả hai nam, cô cũng không phải là một cô gái nhỏ trẻ tuổi, cảm thấy quấn quýt giữa hai người đàn ông sẽ vô cùng vui thú, sẽ xác nhận chính mình có bao nhiêu mị lực. Tình cảm phức tạp kịch liệt thật làm cho người ta cả đời khó quên, ai cũng từng ảo tưởng loại tốt đẹp oanh oanh liệt liệt này vào lúc còn trẻ, nhưng sau khi dần dần lớn lên mới hiểu được, tình cảm tốt đẹp chính là đơn giản nhất, hai người tôn trọng lẫn nhau, chỉ một ánh mắt, một nụ cười, cũng sẽ hiểu ngay tâm ý của đối phương, sau đó nhìn nhau cười nắm tay đi tới bạc đầu răng long.

Nhưng tình cảm của cô lại loạn như ma, giống như là vô số hoa cúc nở rộ ở trong vườn hoa nhỏ Tư Thuần đường này, nhìn thì náo nhiệt, đẹp mắt, nhưng kì thực rất ồn ào, làm cho lòng người sinh ra lo lắng.

Cô lại đứng một hồi, đi tới ngồi xuống ghế dựa nơi đó, đáy mắt lại có chút dại ra, nhìn về phía cách đó không xa. Nếu cha còn sống thì thật tốt, ông nhất định sẽ có quan điểm độc đáo của ông, cũng sẽ có cái nhìn khách quan và công chính của ông, nếu cô không nắm được chủ ý, chỉ cần nghe cha nói mấy câu, hoặc là lẳng lặng nằm ở trên đầu gối của ông trong chốc lát, sẽ cảm thấy cả người đều bình tĩnh trở lại.

Như vậy, nếu cha còn sống, ông sẽ muốn cô tiếp tục ở lại Tĩnh Viên, hay là muốn cô và Phi Đồng rời đi với Thiệu Hiên?

Lúc trước kết hôn với Thiệu Đình, cha và cô gối đầu nói chuyện một phen. Tuy những lời đó đã trôi qua rất lâu, nhưng vẫn có đôi câu vài lời luôn quanh quẩn ở bên tai. Cô còn nhớ rõ cha nói cho cô biết, người Mạnh Thiệu Đình này được ông nhìn suốt một năm rưỡi mới hoàn toàn hiểu rõ và công nhận, khi đó nhà họ

Mạnh thông gia với nhà họ Phó, lúc đầu là muốn Tĩnh Nghi gả qua, lúc trước trong lòng cha còn thổn thức vô hạn, cảm thấy tiếc nuối vì mất đi con rể như vậy. Không ngờ tạo hóa trêu người, Mạnh Thiệu Tiệm đào hôn, nhà họ Mạnh muốn nhị thiếu thay thế, mà cha cũng thuận thế không để ý Tĩnh Nghi khóc náo, đưa ra quyết định muốn gả đứa con gái là cô qua. Lúc cô gả qua, cõi lòng đầy khát khao, lại không nghĩ tới hôn nhân của mình sẽ hỏng bét đến trình độ như vậy.

Vì sao cha lại thích Mạnh Thiệu Đình như thế? Tại sao trăm phương ngàn kế muốn để mình gả cho anh? Cô không còn có biện pháp biết, tất cả bí mật đều chôn giấu theo cái chết của cha, vĩnh viễn sẽ không biết chân tướng trong đó.

"Tĩnh Tri, Tĩnh Tri --" Mạnh Thiệu Hiên lập tức đẩy cảnh cửa vườn khép hờ, liếc nhìn cô ngồi đoan chính ở chỗ kia, anh mới thở phào nhẹ nhõm. Lông mày dài theo đó thoáng nhíu lại, anh đi mấy bước tới, khom lưng bế cô lên, trong miệng trách cứ, đáy mắt lại là thương tiếc: "Sao em lại tự mình len lén chạy đến đây, em có biết sắp hù chết anh rồi không? Anh mới vừa chợp mắt, em liền không thấy tăm hơi, thực sự là không bớt lo được!"

Hai tay anh ôm chặt lấy cô, một tay lại vươn ra mở rộng cổ áo che tốt cô, trong miệng lại quở trách mấy câu. Thấy bộ dáng có chút thất hồn lạc phách của cô, không khỏi thở dài, cũng không nói thêm gì nữa: "Chúng ta trở về đi, bác sĩ nói em không thể ra gió, bằng không bệnh ho này sẽ không tốt hơn. Tối hôm qua mới tốt hơn một chút, một nửa đêm đầu cũng không ho, không thể tái phát nữa."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.