Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 407



Xoay người, mở cửa.

Lại nghe được tiếng bước chân dồn dập ở phía sau, theo sau đó là thắt lưng bị một đôi tay rắn chắc vững vàng ôm lấy, cần cổ có hơi thở ấm áp rõ ràng truyền đến. Cằm anh đặt ở đỉnh đầu cô, nhẹ nhàng cọ xát, mà một đôi tay ở bên hông kia, lại buộc chặt từng chút một.

Vai Tĩnh Tri chậm rãi thả lỏng, hơi thở dài một hơi.

"Bà xã, em không dẫn anh về nhà sao?" Giọng nói Thiệu Hiên có hơi khàn khàn, tim của anh đập thình thịch theo nhịp tim của cô.

Nhiệt độ cơ thể anh nóng hổi, nhưng cô lại lạnh, khi xoay người lại trong gông cùm xiềng xích của anh, yên lặng không gợn sóng nhìn anh: "Thiệu Hiên, chúng ta về nhà, em có mấy lời muốn nói với anh."

"Nói cái gì?" Anh cười tươi sáng, hơi nhún vai, cúi đầu nhìn cô, sợ hãi đang sinh sôi tràn ngập trong lòng.

Tĩnh Tri nhẹ nhàng cắn khớp hàm, trong lòng giãy giụa muốn cô không nên nói lời khó chịu, nhưng vẫn thật sự mở miệng: "Thiệu Hiên, em... em không..."

"Chờ một chút Tĩnh Tri!" Mạnh Thiệu Hiên như là không nghe thấy lời của cô. Anh vỗ trán, hoang mang rối loạn xoay người sang chỗ khác, đi mấy bước tới sau bàn làm việc: "Tử Tích muốn anh gửi cho anh ta một phần văn kiện khẩn cấp, em chờ một chút!"

Tĩnh Tri chán nản buông thõng vai xuống, dũng khi khó lấy được, bỗng nhiên biến mất vô ảnh vô tung. Cô có chút tiếc nuối, nhưng lại thở dài một hơi, đà điểu nghĩ, có thể kéo dài một lúc cũng tốt.

"Đúng lúc em muốn đi công ty, hôm nay quản lý có gọi điện thoại tới, nói nếu như em khỏe hơn rồi thì trở về làm việc. Như vậy đi, đêm nay tan ca xong thì anh về nhà đi, có chuyện gì đến lúc đó lại nói tiếp."

"Được, vậy có muốn anh đưa em đi không?" Mạnh Thiệu Hiên ngẩng đầu lên từ sau máy tính, vẻ mặt thân thiết.

"Không cần, em có thể tự đón xe." Tĩnh Tri nói, vừa muốn đi ra, túi trong tay nặng trịch, cô đang có một chút do dự, Thiệu Hiên lại mở miệng: "Bà xã, anh lạnh muốn chết, em để quần áo lại đi, lúc tan việc đúng lúc anh có thể mặc."

Cô ngẩng đầu nhìn anh, thấy anh buông mi mắt xuống, thần sắc trên mặt thật sự rất nghiêm túc, lại không mất đi nhu hòa dưới ánh đèn huỳnh quang sáng ngời. Ngũ quan của anh như ngọc, tản mát ra ấm áp sáng bóng, khiến trong lòng cô bỗng nhiên chua xót một trận, thiếu chút nữa rơi lệ lã chã.

Lúc đi sát vai qua, ai có thể nghĩ đến, cả đời sẽ như vậy.

"Được, anh mặc nhiều một chút, đừng để bị cảm. Buổi tối lúc trở về lái xe chậm một chút, nhớ chú ý an toàn, em và Phi Đồng chờ anh về dùng cơm."

Cô nói thì thào, anh dần dần ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn cô chăm chú, nụ cười bên môi liền đọng lại từng chút một: "Được, em yên tâm."

Cô gật gật đầu, cười với anh, xoay người kéo cửa đi ra ngoài.

Anh đẩy máy vi tính ra, trầm mặc hồi lâu, bỗng nhiên nện mạnh một quyền lên trên bàn của mình. Trên bàn làm việc to như vậy, một tờ báo bày ra rõ ràng, tiêu đề tin tức trang đầu tiên -- Nhị công tử tập đoàn Mạnh thị và thiên kim danh môn Giang Nam định tình ở biển California, đám hỏi hào môn thế gia chắc chắn vén lên sóng gió tài chính...

Hai người trong hình, nam anh tuấn, nữ xinh đẹp, cô gái rúc vào trong ngực của anh ta cười nói xinh đẹp giống như chim nhỏ nép vào người, mà trên mặt

người đàn ông, nụ cười ôn hòa lưu luyến tuôn ra, bàn tay có lực và ôn nhu ôm ngang hông người phụ nữ đó, quả nhiên là một đôi tình nhân xinh đẹp!

Cô ấy đối với anh thâm tình như vậy, nhưng anh hai, anh lại có thể nhanh chóng nắm tay người khác như thế. Nếu nói lúc cô bệnh nặng gọi tên của anh, tôi từng muốn buông tay, nhưng lúc này tôi không bao giờ tình nguyện buông tay nữa, bởi vì dạng lạm tình bội bạc như anh, hoàn toàn không xứng có được cô ấy!

Dù cô ấy thật sự yêu anh, tôi cũng sẽ không buông tay nữa, tuyệt đối sẽ không buông tay nữa.

"Như vậy được chưa? Có muốn dán chặt thêm một chút không? Ái chà, anh không nên bày khuôn mặt quan tài ra nữa, tôi cũng không có nợ tiền của anh. Một đại hoàng hoa khuê nữ như tôi bị anh vừa ôm vừa hôn, người thua thiệt là tôi đó được không? Nhìn vẻ mặt không tình nguyện của anh kìa, dáng dấp tôi cũng đẹp giống hoa sen lắm mà, về phần anh thì thôi đi! Tới chút nữa, mắt nhìn tôi, ôn nhu, ôn nhu, biết cái gì là ôn nhu không? Ai da, không phải mắt cá chết... Chu choa mẹ ơi, phục anh luôn, tôi đầu hàng rồi. Nhị thiếu gia, ngài xem tôi thành Phó Tĩnh Tri đi. Đúng, đổi gương mặt của tôi thành của cô ấy, tôi -- mẹ nó! Thực sự là tức chết tôi!"

Tô Linh đẩy anh ra, tay nhỏ bé run rẩy thở gấp, Mạnh Thiệu Đình không hiểu ra sao bị cô đẩy lảo đảo, nhưng có chút tức giận nhìn về phía cô: "Một cô gái như cô, tại sao có thể nói ra lời nói dơ bẩn như vậy!"

"Thì sao? Tôi thích nói lời ô uế ra khỏi miệng! Anh không thích? Bỏ qua, tôi cũng không thích nhìn anh, một người đàn ông vì một người phụ nữ mà muốn chết muốn sống, thật sự không có chút tiền đồ á ~~~~!"

Tô Linh liếc mắt nhìn anh một cái, dương dương đắc ý gật gù, Mạnh Thiệu Đình bị cô chọc tức đến sắc mặt trắng bệch. Hơn một lúc lâu sau, bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, bắt chước miệng của cô: "Một cô bé đáng chết, bôn ba theo đuổi

một người đàn ông, đuổi không được liền khóc chết đi sống lại, thiếu chút nữa khóc rơi cả máy bay, thật sự quá mất mặt rồi á ~~~~!"

"Anh -- Mạnh Thiệu Đình! Anh khốn kiếp, có ai như anh không? Tôi tốt bụng tới giúp anh, anh còn vạch trần vết sẹo của tôi! Nhà họ Mạnh các người, không có ai tốt hết! Anh ta cự tuyệt tôi, đó là do anh ta có mắt như mù, có mắt không nhìn được ngọc tốt, là anh ta mắt chó nhìn người thấp, là do mắt anh ta mù, là do anh ta không có đầu óc, là do anh ta..."

"Anh ta tệ như vậy, sao cô còn thích chết đi sống lại làm gì? Chẳng lẽ cô cũng không có đầu óc sao?" Mạnh Thiệu Đình thấy mắt cô đục đỏ ngầu, một bộ dáng muốn khóc lên, miệng không khỏi mềm nhũn mấy phần: "Linh Linh, anh ta cự tuyệt cô là chuyện tốt, dù sao anh ta đã đính hôn, hơn nữa anh ta thực sự không thích hợp với cô."

"Sao lại không thích hợp với tôi? Anh không biết nam nữ ở chung sẽ bù đắp cho nhau ư?" Tô Linh trừng đôi mắt to, miệng khẽ méo, hình như là thực sự muốn khóc lên.

"Con người như anh ta rất phức tạp, ngay cả tôi đều nhìn không thấu. Nếu như cô ở cùng một chỗ với anh ta, sẽ có hại ..."

"Anh đố kị! Bởi vì anh nông cạn, vì thế anh đố kị người ta phức tạp!" Trong lòng Tô Linh không thoải mái, không thích người khác đánh giá anh ấy như vậy. Ai lại có thể phức tạp từ khi còn nhỏ chứ? Nếu như anh ấy giống như Mạnh Thiệu Đình, từ nhỏ đến lớn đều được người nâng niu, sao anh lại có bộ dáng thâm trầm nội liễm như bây giờ?

"Được rồi, được rồi, tôi nói không lại cô, đợi một lúc ký giả sẽ tới ngay. Linh Linh, cô đi trang điểm lại một chút đi." Mạnh Thiệu Đình thấy bộ dáng hùng hổ của cô, nhưng đáy mắt lại lộ ra sầu bi nồng đậm, có chút không đành lòng, liền bỏ qua đề tài này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.