Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 41: Lắc lư giữa hai người phụ nữ




"Chị, vừa rồi em đã hỏi anh rể đấy, anh rể cứ một mực nói bận việc, khi nào thì hai người đi hưởng tuần trăng mật vậy."

Ngữ điệu trong lời nói của Tĩnh Ngôn hồn nhiên giống như trẻ con không chút kiêng kỵ, nhưng Tĩnh Tri lại cảm thấy bữa ăn sáng có chút nuốt không trôi, chiếc dĩa ăn trong tay đã vài lần cắm lên quả trứng ốp lếp, nhưng lại hạ xuống, mái tóc dài của cô rối tung, trên người là chiếc áo dệt kim màu xám nhạt áo hở cổ, cả người ngồi ở chỗ đó giống như đang tản ra một vầng sáng đẹp nhưng nhợt nhạt... Tĩnh Ngôn nhìn thấy cô như vậy cũng không khỏi có chút giật mình: "Chị.."

"Cuối tuần chúng tôi sẽ đi Hà Lan để hưởng tuần trăng mật." Mạnh Thiệu Đình bỗng mở miệng nói, đưa tay cầm một ổ bánh bao chuyển đến đặt vào trong đĩa của Tĩnh Tri. Lúc này Tĩnh Tri mới phát hiện, áo lông cừu trên người anh nhìn có phần quen mắt. Nhìn lại một lần nữa cô nhận ra, đây đúng là chiếc áo cô đã mua hôm sinh nhật. Nhìn thấy chiếc áo lông cừu màu xám kia, tay cô lập tức xiết chặt lại, trong lòng giống như nảy lên điều gì đó có chút tức giận, như chua xót căng thẳng, đến nỗi mỗi tấc da trên người cô đều bị đau ê ẩm.

"Áo lông, hình như có phần hơi rộng..." Tĩnh Tri mỉm cười lặng lẽ, giống như một đóa hoa nhỏ đang thời hàm tiếu.

Mạnh Thiệu Đình nghe vậy, hai tròng mắt tối đen hơi hơi rủ xuống, nhưng khóe môi lại chậm rãi nhếch lên nói: "Hoá ra em thích người đàn ông hơi béo một chút, anh lại phải cố gắng rồi."

Bọn họ hỗ trợ nhau làm cho Tĩnh Ngôn hận gần như muốn nghiến răng nghiến lợi, nhưng là cô ta lại vẫn giữ vẻ ngây thơ không biết gì, chiếc miệng nhỏ hồng nhạt cong lên, lắc lắc, lôi kéo ống tay áo Mạnh Thiệu Đình: "Anh rể, anh chỉ lo cùng chị nhu tình mật ý, chẳng để ý gì đến người ta cả..."

Mạnh Thiệu Đình giương mi lên, ánh mắt tùy tiện lướt qua Tĩnh Tri, thoáng nở một nụ cười thản nhiên.

Chẳng qua anh muốn để hai người phụ nữ này làm lá chắn cho nhau. Bởi vì, anh cảm thấy tuy mình không có khả năng yêu Tĩnh Tri, nhưng cũng sẽ không vì Tĩnh Ngôn mà ly hôn với Tĩnh Tri, để từ đó gặp phải phiền toái không cần thiết, mà điều trước nhất anh muốn lại là không li hôn, nhưng anh lại vẫn chấp nhận lời tuyên bố và sự hiến thân của Tĩnh Ngôn, chẳng qua là anh không muốn để cho chính mình và Phó Tĩnh Tri trong lúc đó có cái gì đó vượt quá khả năng.

Tuy nhiên, việc cô bị thương lần này đã làm cho anh quá mức xúc động thật sự. Anh không chán ghét cô, thậm chí có phần hơi thích, hơn nữa, thậm chí, buổi tối hôm qua khi An Gia Hoà thông báo với cô, trong lòng anh lại thấy không thoải mái khác thường, nhưng mà, cũng chỉ là không thoải mái mà thôi, anh không hy vọng lại tiếp tục phát triển lên thêm nữa.

Hiển nhiên là Tĩnh Ngôn cực kỳ tỏ ý bất mãn với hai người bọn họ đầy ân ái "trong mắt chỉ có đối phương"... Cô ta khôi phục lại tính trẻ con ngăn ở trước mặt Mạnh Thiệu Đình, một tay kéo Tĩnh Tri, một tay kéo Mạnh Thiệu Đình lắc lắc, "Chị, anh rể, người ta cũng chưa từng đi Hà Lan mà, lần này dẫn người gia cùng đi có được hay không? Người ta bảo đảm nhất định sẽ không làm bóng đèn, sẽ ngoan ngoãn một mình chờ đợi mà..."

Mạnh Thiệu Đình tùy tiện rút cánh tay ra, trên mặt tuấn dật hiện lên ý cười vô cùng lười biếng lại mê người: "Tĩnh Ngôn, anh và chị của em phải đi hưởng tuần trăng mật, chúng ta đương nhiên chỉ mơ ước sống trong thế giới của hai người thôi. Như vậy đi, mùa xuân sang năm, anh và chị của em sẽ cho em xuất ngoại đi du lịch."

Trong lòng Tĩnh ngôn ghen ghét gần như muốn nổi điên, nhưng lại chỉ có thể bĩu môi, nói đầy vẻ tủi thân: "Chị và anh rể xấu lắm, cũng không thương Tĩnh Ngôn chút nào !"