Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 462



Môi nóng hổi dán lên, cô gần như là lập tức mềm nhũn ra. Hai tay trượt xuống từ trên cổ của anh, nhưng lại không tự chủ níu chặt ống tay áo của anh, dần dần nắm chặt, càng chặt hơn nữa...

Lại là một nụ hôn cực kỳ nóng bỏng, thẳng đến cuối cùng, xe đã sớm dừng lại ở trong Tĩnh Viên. Lúc thời gian giống như ngừng trệ, bỗng nhiên có một đống tuyết lớn đọng ở trên ngọn cây bị gió lớn gào thét thổi rơi xuống, đột ngột đập lên trên mui xe, lúc này mới đánh thức hai người...

Tĩnh Tri luống cuống tay chân đẩy anh, cúi thấp đầu xuống, nhỏ giọng oán giận anh: “Đều là do anh, đã về đến nhà rồi, tại sao không nói với em..”

Anh giúp cô kéo cổ áo chỉnh tề, trong miệng vẫn nhạo báng nói: “Anh thấy em say sưa... Đương nhiên là muốn phối hợp vô điều kiện...”

“Anh -- em không để ý tới anh!” Tĩnh Tri hung hăng trừng anh, mở cửa nhảy xuống xe, Mạnh Thiệu Đình lại kéo cô lại; “Cẩn thận, quấn tốt khăn quàng cổ đã. Bên ngoài gió lớn, rất lạnh...”

“Không cần anh lo!” Tĩnh Tri không để ý tới anh, dùng sức đẩy tay anh ra.

“Trên cổ em có vết hôn... một lát sẽ bị đám An Thành nhìn thấy ...”

Bước chân Tĩnh Tri lập tức ngừng lại, cô vừa tức vừa giận, ngọt ngào trong lòng lại tuôn cuồn cuộn ra ngoài, nhưng vẫn mặc anh kéo tốt khăn quàng cổ của cô, hai người cùng nắm tay đi tới biệt thự.

Giẫm lên tuyết đọng sẽ phát ra tiếng vang bộp bộp, cô thấy chơi rất vui, cố ý đi giẫm tuyết đọng chưa quét sạch ở hai bên đường mòn. Mạnh Thiệu Đình vội vàng kéo cô, “Cẩn thận ướt giày, sẽ làm nứt da trên chân, đến lúc đó lại la hét kêu đau.”

Tĩnh Tri bị anh kéo trở lại trong lòng, bất mãn chu miệng: “Nào có yếu ớt như vậy chứ, ban đầu lúc em làm việc ở trên công trường xây dựng, mùa đông lạnh còn phải chuyển gạch và xi-măng, nứt vệt dài trên da mặt, em cũng không có khóc đâu...”

“Á... Mạnh Thiệu Đình, anh làm gì thế...!” Bàn tay bỗng nhiên bị anh nắm chặt, toàn bộ thân thể đều đột nhiên bị hai tay của anh bóp chặt, chặt đến cô bắt đầu đau đớn, khiến cô nhịn không được hô nhỏ ra tiếng. Mà anh đặt mặt cô ở trước ngực, ôm rất chặt, rất chặt. Cô nghe được nhịp tim cực kỳ loạn của anh, thậm chí còn có thể cảm giác được anh cố nén run rẩy. Trong lòng cô dần dần hiểu rõ, viền mắt liền có chút đau nhói, trở tay càng ôm chặt anh hơn, khẽ vuốt ve trên lưng của anh. Cô biết, nghe cô nói đến những năm chịu đau khổ kia, anh nhất định sẽ tràn ngập khổ sở ...

Thế nhưng đều đã qua, anh thương cô, yêu cô như bây giờ, cô đã thực sự rất thỏa mãn. Tất cả yêu hận đã qua, liền cứ để cho chúng trôi qua đi. Mặc dù có rất nhiều thống khổ, rất nhiều đau xót, thế nhưng hạnh phúc bây giờ thật sự làm cho người ta lưu luyến không thôi. Nếu như cô vẫn câu nệ với quá khứ, sao có thể có được hạnh phúc hoàn toàn?

“Thiệu Đình... Đều đã qua, anh không nên khổ sở ... em không đau, thực sự không đau chút nào ...”

Cánh tay anh lại càng chặt thêm một chút, thân thể lại càng run rẩy kịch liệt. Có lẽ bởi vì khí lực anh quá lớn, khiến xương cốt toàn thân cô đều đau đớn, có lẽ bởi vì anh đau lòng nên khiến cô muốn rơi lệ, nói chung cô lại không có tiền đồ khóc lên. Muốn an ủi anh, nhưng không cách nào mở miệng, sợ chính mình vừa hé miệng sẽ phát ra tiếng nghẹn ngào.

Tròn năm năm, nói muốn quên, nhưng làm sao có thể quên đơn giản như vậy? Cô chỉ hi vọng dưới sự cưng chiều và che chở của anh, cô có thể hoàn toàn quên hết tất cả.

“Xin lỗi, Tĩnh Tri... Xin lỗi, xin lỗi...” Anh chỉ nói xin lỗi một lần lại một lần ở bên tai của cô. Chỉ có ba chữ này, lại làm cho nước mắt của cô không có cách

nào dừng lại. Cô dùng sức lắc đầu, không trách anh, cô sớm đã không trách anh, sớm đã tha thứ cho anh. Cô không muốn nhìn anh khổ sở, không muốn nhìn thấy bộ dáng áy náy của anh, càng thêm không muốn anh bồi thường cho cô gấp bội bởi vì sự ân hận và bất an với chuyện lúc trước.

Bọn họ là bình đẳng, yêu nhau cũng phải bình đẳng. Cô chỉ hi vọng, anh yêu cô bởi vì yêu cô, mà không phải yêu thương bởi vì áy náy và đau lòng cho cô.

“Không nên nói xin lỗi.” Cuối cùng cô che miệng anh, mắt ẩm ướt nhìn vành mắt ửng đỏ của anh, lại cười ôn nhu với anh: “Đừng nói với em ba chữ này, vĩnh viễn cũng đừng nói. Em không hi vọng giữa chúng ta có khách khí như vậy, xa lạ như vậy. Em cũng không hi vọng, sau này chúng ta sẽ dùng đến ba chữ này với đối phương. Vì thế nên đồng ý với em, vĩnh viễn đừng nói xin lỗi, có được không?”

Anh bình tĩnh nhìn cô, tựa hồ muốn nhìn thấu cả người cô. Trong đôi mắt đen như mực dần dần có một ngọn lửa cháy lên, mãnh liệt và điên cuồng. Cô lại không sợ hãi nhìn thẳng anh, cho đến khi anh ôm chặt lấy cô, hai má hơi lạnh dán ở trong gáy của cô. Cô nghe được giọng nói của anh nặng nề vang lên: “Được, anh đồng ý với em, không bao giờ nói ba chữ này nữa! Giữa chúng ta, vĩnh viễn không dùng tới!”

Tĩnh Tri bật cười ra tiếng, con ngươi đen như mực đảo một vòng, khóe miệng nhếch lên nhìn anh, cười khẽ nói: “Nói hay lắm. Người nào nói không giữ lời, sinh con trai không lấy được vợ, sinh con gái cũng không có ai thèm lấy!”

“Miệng thật là độc!” Anh cũng cười rộ lên, uất ức mới vừa rồi liền tản đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.