Tổng Giám Đốc Không Tốt

Chương 15



Lúc ấy, cô tựa vào trên cánh tay to con của hắn, không nhịn được tò mò mở miệng.

"Anh tại sao từ nhỏ lại cứ thích đánh nhau như vậy? Ba mẹ anh đã xảy ra chuyện gì ah? Đều không quản anh sao?"

"Mẹ anh là một cô gái nông thôn yêu thích hư vinh, không đi học liền thích cùng vài tên côn đồ chơi chung một chỗ. Có một ngày xảy ra vấn đề, bà liền phát hiện mình mang thai, lại không biết cha đứa trẻ là người nào? Bà liền tìm bác sĩ phá đi nó, không ngờ chuyện này bị ông ngoại biết, ông ngoại chạy tới ngăn cản bà, vì vậy bà cùng ông ngoại trao đổi điều kiện, nếu như bà sinh hạ đứa trẻ, ông ngoại phải đem tất cả tiền để dành cho bà.

"Ông ngoại đồng ý, chỉ là ông ngoại cũng không hiểu đến như thế nào, con gái mình cầm tiền, bỏ trốn không thấy tung tích nữa, chỉ để lại một tiểu gào khóc đòi ăn là anh đây cho ông.

Không còn tiền để dành, ông ngoại chỉ có thể dựa vào xe đạp ba bánh, nhặt ve chai mà miễn cưỡng sống tạm.

"Từ đó trong trí nhớ anh bắt đầu, tuổi thơ cơ hồ đều là đứng ở xe ba bánh. . . . . . Khi đó dáng dấp anh rất gầy nhỏ, vừa đen vừa bẩn, mỗi lần cùng ông ngoại đi ra ngoài nhặt ve chai, một đám trẻ xem thường, tất cả đối với anh vừa ném vừa mắng!

"Vốn là anh chưa từng nghĩ tới nên như thế nào để phản kháng, cho đến có một lần, bọn họ ném đá vào đầu ông ngoại, anh giận, lập tức nhảy xuống xe, đem một đứa không kịp phản ứng đánh té nhào xuống đất, dùng nắm đấm đánh cho hắn mặt mũi sưng lên.

"Kết quả, kể từ lần đó về sau, bọn xem thường người kia, cũng không dám đối với anh cùng ông xem thường nữa! Cho nên, anh bắt đầu quen với sử dụng thêm hai quả đấm và hai chân của anh, chỉ cần phát hiện trong ánh mắt đối phương ném tới có một tia khi dễ hướng tới anh cùng ông, sẽ bất chấp tất cả xông tới đánh người.

"Cuối cùng, còn thường đem mình so với người cao lớn cường tráng, còn muốn khiêu chiến, bởi vì phải trở nên mạnh mẽ, nhất định phải không ngừng khiêu chiến đến cực hạn của mình, cho dù là bị đánh đến bể đầu chảy máu, gảy xương tay chân;cũng sẽ không mềm yếu, cũng không chịu bị đệm ở dưới chân người ta ."

". . . . . . Anh cho đến bây giờ vẫn còn ý nghĩ như vậy sao?" Cô hỏi, trong lòng ngũ vị tạp trần.( ngũ vị tạp trần :ngũ vị; năm vị (chỉ các vị ngọt, chua, cay, đắng, mặn))

Hắn không đáp lại.

Cô buồn bực mà hướng tới hắn nhìn. A, nguyên lai lại ngủ thiếp đi.

"Này, em còn chưa có hỏi anh đêm đó tại sao lại khóc, làm sao anh lại có thể ngủ thiếp đi? !"

Cô nghịch ngợm cong lên ngón tay,hướng tới sóng mũi cao thượng của hắn nhẹ nhàng véo xuống.

"Đau. . . . . . Mẹ, lỗ mũi của con cùng mẹ có thù oán sao?"

Mí mắt Tạ Kiệt An nặng trĩu, đột nhiên mở ra, liền nháy mắt hai cái, lúc này mới nhìn rõ trước mặt mình là con gái cô Tạ Tư Hạo.

Haizz. . . . . . Cô buồn bã nhìn con gái một cái, bên cạnh bàn ăn, cô chán chường lại muốn hướng trên bàn nằm xuống.

"Tạ Kiệt An, con còn ngủ! Con không phải nói là lập tức đi sao? Cũng đã qua nửa giờ rồi !" Trên tay mẹ Tạ cầm cái xẻng,một mặt không thể tưởng tượng nổi nhìn chằm chằm cô, chuẩn bị tiếp tục cùng Chu Công giao tiếp với Tạ Kiệt An.

Đầu cô hỗn độn, lập tức một mảnh trấn tĩnh."Ông trời, con cho là con chỉ chợp mắt một cái!"

"Cái gì chợp mắt một cái? ! Mẹ vào trong phòng bếp lấy vài thức ăn, không nghĩ tới vừa ra tới, nhìn con còn gục xuống bàn."

"Đúng, đúng, con bây giờ lập tức đi!"

"Con đó, đi nhanh về nhanh! Đừng làm cho Hạo Hạo đói bụng."

"Dạ, con ──" Chữ biết vẫn còn chưa nói xong, cửa đã đột nhiên ở trước mặt bà đóng sầm, bà không thể tin mở mắt to.

Cái gì nha, cũng chỉ nhớ Hạo Hạo! Chẳng lẽ cô không có nhìn thấy bộ dạng con gái đáng thương cần ngủ bù sao? Hai ~~ cô là mẹ thật là càng ngày càng thiên vị! Vừa mang giày, Tạ Kiệt An buồn bã thở dài.

Bước ra thang máy, gió nhẹ lướt nhẹ qua một hồi ấm áp dễ chịu, cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Xa mặt trời, ánh sáng của hoàng hôn, ánh sáng vàng nhẹ lướt hoàn toàn lộ ra khuôn mặt mỹ lệ cuả cô.

Cô mở mắt ra,nhìn về phía xa Tây Sơn ngày mỏng, không khỏi có cảm xúc rất tốt.

Thật là nhanh, thời gian trôi qua thực vui vẻ! Họ đến nơi này cũng đã bảy năm rồi.

Bảy năm trước, cô cùng mẹ từ đông đi đến nam, từ khu xã "Yên tĩnh", chuyển vào khu xã " Trường Thanh", từ tòa nhà lầu 30 tầng lớn chuyển vào nhà trọ. . . . . . Tất cả vẫn giống như như cũ,nhưng cũng đã qua bảy năm rồi.

Tạ Kiệt An khẽ thở ra, thói quen đẩy cái kính mắt, nhưng thất bại ngón tay nhắc nhở cô, ngay từ mấy năm trước cô cũng đã đem nó lấy xuống rồi.

Cô cười một tiếng, chìm vào trong ánh chiều tà.

☆ ☆ ☆

Bên trong trung tâm rộng rãi, cây xanh sum suê, muôn hoa đua thắm khoe hồng, bộ giả hòn non nước, cùng với bức tranh đặt biệt ở một góc khác, sân chơi cho những đứa bé vui đùa.

Lúc này,ngay tại cầu trượt một góc vừa kín đáo ──

"Hắc hắc, tiểu mỹ nhân, tới đây cho anh hôn nhẹ nào !"

"Không, không nên tới!" Âm thanh tiếng khóc bé nhỏ khẽ vang lên.

"Haizz, đừng khóc đừng khóc,anh đây sẽ làm『xuất sắc』cho em!"

"Oa, không cần sờ tôi á!"

"Tiểu mỹ nhân, em còn như vậy anh đây sẽ tức giận đó! Anh đây tức giận sẽ vô cùng đáng sợ đó!"

"Ô ~~ Tôi sợ. . . . . . Tôi muốn về nhà. . . . . ."

"Im lặng! Hừ, xem một chút trên tay tôi đây là vật gì!"

" Dao. . . . . . Dao. . . . . . Dao găm!"

"Không tệ! Nếu không nghe lời tôi, tôi đây sẽ dùng nó tới ──"

Miệng đầy hạ lưu uy hiếp người đột nhiên bị một cái gõ đầu."Ghê tởm! Là ai to gan như vậy ──"

"Là mẹ!" Làm chuyện xấu không còn kịp quát tháo nữa, liền bị Tạ Kiệt An một tay từ sau xốc lên.

"Cái tiểu ôn con này! Thế nào? Con chuẩn bị nói là dùng cái cây kẹo que kia giúp người ta đánh răng, có phải hay không? !" Tạ Kiệt An lạnh lùng nhìn chằm chằm con gái.

"Ách, cái đó. . . . . ." Tạ Tư Hạo mới vừa rồi quát tháo làm chuyện xấu, lập tức giọng nói nhẹ một nửa."Mẹ, mẹ có phải hay không đến sớm?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.