Tổng Giám Đốc Không Tốt

Chương 2



Mặc quần áo tử tế xuống lầu, liền thấy bốn người ngồi trên bàn ăn, trên mặt bàn đã sớm bày đầy thức ăn.

Tạ Kiệt An mang sách xuống, giống như thường ngày ở cửa phòng bếp chào hỏi mẹ, sau đó ngồi xuống ở bên cạnh bàn .

"Tiểu An, con tối hôm qua lại thức đêm àh!"

Đang muốn dùng cơm, mẹ Tạ phát hiện vành mắt con gái thâm quầng, không khỏi đau lòng gắp miếng thịt cho cô.

"Dạ, hôm nay con thi anh văn ." Nhìn trong chén mình, Tạ Kiệt An bất đắc dĩ nói: "Mẹ, mẹ đã đem chén con vung thành một caí núi nhỏ rồi."

"Ăn nhiều cho bổ chứ sao! Con dạo này học thi cực khổ như vậy, nên ăn nhiều một chút mới có sức!" Vừa nói vừa gắp thêm một miếng.

". . . . . ." Nên nói cái gì? Nói cô là một cô gái vụng về? Hay là nói cô không muốn trở thành một em gái mập ?

"Làm sao vậy? Thế nào lại ngây ngô như vậy?"

"A, không có gì." Cô khẽ thở dài, cô rất ngoan, cái miệng nhỏ đem những thức ăn mẹ gắp cho lên ăn.

Mẹ Tạ thỏa mãn cười, nhìn con gái từng miếng từng miếng ăn những món mình nấu , chính là hạnh phúc lớn nhất cuả bà!

Bà cười nhìn Tạ Kiệt An từ từ ăn, thấy đồng phục cô thẳng tắp, sau đó nhìn tới sống mũi cô đeo một đôi mắt kính gọng đen có thể tuyệt đối xưng được với"Vẻ người lớn" . . . . . .

Ai. . . . . . Đúng vậy a, con gái bà từ nhỏ cũng rất độc lập, từ nhỏ trong mắt giáo viên luôn là học sinh giỏi; bất quá bà thực sự không hy vọng rằng con gái lạnh lùng, không có vắng số như cha nó! nhìn nó, rõ ràng là không cận thị, nhưng phải đeo kính để cho mình xấu xí! thực sự là một đứa trẻ kỳ lạ ....

"Đúng rồi, " Tạ Kiệt An đột nhiên dừng bữa, buông chén xuống."Mẹ, hôm nay có thể hay không tìm người tới, đem cái cây ngoài cửa chặt đi!"

Giọng nói của cô mặc dù mang theo bàn bạc, hai mắt lại lộ ra kiên quyết.

"Tại sao? Nó rất tốt a!" Nhìn thật đẹp mắt, vừa giúp làm cho không khí trong lành, lại có thể che nắng, maù lại đẹp.

"Không tốt, phía trên nó luôn có một đống sâu róm, hơn nữa nó rất ồn ào." Làm cho người ta phát điên!

Ồn ào?"Tiểu An, nó chẳng qua là cây ──"

"Nó rất ồn ào."

"A. . . . . . Kia. . . . . . Kia là cây của nhà bên cạnh!" Mẹ Tạ khó hiểu nhìn con gái.

"Tại sao?" Không lẽ cây của người họ Đường kia sao? ! Cô bất giác cau mày.

"Cây kia phía bên phải có tảng đá tạo thành tuyến phân cách, nói cách khác a, bên trái tảng đá tuyến trong vòng đất trồng, đều là thuộc về tài sản sở hữu của nhà bên cạnh, cho nên. . . . . ." Mẹ Tạ muốn nói nhưng lại nhìn con gái.

Cho nên muốn chặt cây đáng chết ngu xuẩn kia, còn phải hỏi trước người họ Đường kia có chịu hay không? !

Tạ Kiệt An cực kỳ kinh ngạc, bởi vì ở chỗ này đã mười bảy năm,cho tới bây giờ cô mới biết cây cao hơn ở cửa sổ nhà mình, lại thuộc sở hữu cuả người khác, hơn nữa. . . . . . Còn là tên kia !

"Nếu không tốt như vậy, Tiểu An, " Mẹ Tạ chợt cười hiền."Con nhìn, mẹ không cẩn thận lại đem thức ăn nấu quá nhiều, như vậy đi, đợi lát nữa con liền thay mẹ mang cho Chính Hạo, thuận tiện hỏi nó có đồng ý để cho con chặt cái cây kia, có được hay không?"

Mẹ đề nghị như vậy làm cho Tạ Kiệt An nhướng mày.

"Không tốt." Cô nhìn mẹ cười đến tâm trí cũng nở nụ cười, lần nữa nâng bát lên."Mẹ, con lấy cớ này đều vô dụng, con cũng không có nghĩa vụ đem cơm cho tên kia, chuyện chặt cây coi như con không có đề cập tới."

Cùng lắm thì đi mua máy trợ thính, muốn cô cùng tên kia tiếp xúc. . . . . . Hừ, khỏi đi!

A, đáng chết!

Tại sao cô phải đứng ở chỗ này đưa đồ, mà không phải đi đến trường học?!

Nghĩ đến mình liền kháng cự không được ánh mắt cầu khẩn của mẹ, Tạ Kiệt An cũng không từ chối được nhưng rất tức giận.

Đing dong! Cô giơ tay lên, dùng sức nhấn chuông cửa lần thứ nhất.

Rất tốt, không có trả lời! Lông mày dưới cô chau lên.

Rất nhanh, cô lại nhấn liên tiếp hai lần, vẫn như cũ không có trả lời.

Hắn không ở nhà? Vậy thì tốt quá! Lông mày Tạ Kiệt An cơ hồ cong lên .

Cô quay chân lại, cơ hồ nửa khắc cũng không muốn lưu lại chỗ này, nhưng đột nhiên cô lại đứng bất động tại chỗ.

Không được, cô đã đáp ứng với mẹ, nếu theo như ba lần không có ai trả lời, thử đẩy cửa xem một chút . . . . . . Chậc, cô thật không rõ mẹ quan tâm cái họ Đường đó như vậy để làm gì !

Lông mày kéo một cái, Tạ Kiệt An chỉ có thể cầu cho mình hôm nay gặp được vận may──

Không tốt! Mới đẩy nhẹ cửa một cái liền mở ra.

Căm giận đá văng lon bia rỗng bên cạnh chân, cô nhìn phòng bừa bãi một cái, cô không chút do dự đi lên lầu, giống như đang ở nhà mình.

"Đường Chính Hạo. . . . . ." Ơ?Cô gõ cửa một cái, không nghĩ tới cửa đang khép hờ .

Cô mở phân nửa cửa ,nhìn chằm chằm bên trong phòng tối đen, hồi lâu, cô quyết định đẩy cửa vào.

Tạ Kiệt An đem đồ ăn còn nóng đặt gần cửa ra vào; Sau đó, cô đến cạnh cửa sổ, mở cánh cửa ra, ba một tiếng, kéo rèm cửa sổ dầy cộm nặng nề ra, trong nháy mắt ánh sáng lọt vào xua đi vẻ u tối trong phòng.

Trên giường thân thể cao to đang nằm sấp, một chút dấu hiệu thức dậy cũng không có.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.