Tổng Giám Đốc Mặt Trắng Xấu Xa

Chương 6



Tang lễ của bà Hạ qua đi, hết thảy khôi phục lại sự yên tĩnh vốn có.

Sau đêm hôm đó, hai thân mình bắt quen thuộc độ ấm của đối phương, nên trong lúc ngủ say bất tri bất giác lại tiến sát vào nhau, mà cũng có lẽ là do hai người tiềm thức đang tìm kiếm đối phương.

Mỗi sáng sớm Cổ Tiêu tỉnh lại, đều phát hiện chính mình ôm chặt Hạ Cúc Hoa cùng đi vào giấc ngủ, ác mộng cũng không tiếp tục xuất hiện nữa, ngay cả giấc ngủ cũng cảm thấy hương vị ngọt ngào đến bất ngờ. Nhìn Hạ Cúc Hoa còn đang ngủ say bên cạnh mình, anh không khỏi có chút tức giận.

Không nên như vậy , có lẽ Hạ Cúc Hoa không hề sai, nhưng mà anh cũng không thể cứ ỷ lại như thế với con gái của kẻ thù, thậm chí còn không biết từ lúc nào trong lòng lại dâng lên những cảm xúc xa lạ không biết tên. Như vậy anh còn mặt mũi nào đối diện với người chị gái ở dưới cửu tuyền đang ôm nổi thống hận mà ra đi.

Hạ Cúc Hoa đột nhiên mở to mắt, nhìn thấy Cổ Tiêu đang ngóng nhìn chính mình, trên mặt không khỏi hiện lên một mảnh mây đỏ.

Cổ Tiêu tâm niệm vừa động, giống như ma xui quỷ khiến, không tự chủ được chậm rãi cúi đầu, chạm lên cánh môi phấn hồng.

Vì sao…… đôi môi này lại có thể làm cho anh quyến luyến khát vọng đến như vậy, sao lại có thể gây cho anh nhiều xúc cảm ngọt ngào như vậy? Gương mặt này cùng thân hình cũng chỉ là thường thường như thế nào lại có sức hấp dẫn lớn như vậy được , làm cho anh có một, lại không thể khống chế mà muốn hai ba, muốn chính mình trầm mê ở trong thân thể của cô chứ?

Tuy rằng biết việc làm ra thế nào cũng hối hận buồn bực, nhưng anh vẫn đang hôn cô nóng bỏng vô cùng.

Hạ Cúc Hoa không khỏi nhẹ nhàng thở gấp, e lệ đem hai tay ôm lấy cô anh. Lần đầu tiên là không thể không thừa nhận, lần thứ hai là ở trong tình trạng ý thức mơ hồ. Lúc này đây cô đang thanh tỉnh , nhưng không có kháng cự, thậm chí có một cỗ vui sướng ở trong lòng cô dâng lên.

Được Hạ Cúc Hoa đáp lại, Cổ Tiêu hôn càng nhiệt tình, anh thấy chưa đủ liền đưa môi trượt xuống cổ, hai tay vội vàng cởi bỏ quần áo cho cả hai.

Hai người nhiệt tình giống nhau muốn đem đối phương dung nhập vào trong cơ thể, không có kháng cự, chỉ có ỷ lại vào nhau, hai thân thể quấn quít giao hòa.

★ ★ ★

Giống như muốn trốn chạy, Cổ Tiêu lái xe ra khỏi nhà, anh lái xe thật nhanh, cũng đem cửa kính xe hạ xuống hết cỡ, gió như đang gào thét ở bên tai, anh muốn làm cho ý thức của mình thanh tỉnh một chút.

Nhưng mà vô dụng , trong đầu anh vẫn là một màn kích tình đầy vui thích kia, khuôn mặt Hạ Cúc Hoa đầy xấu hổ cùng e lệ , rồi cô cùng anh mê say trong dục vọng mà rên rỉ, bọn họ trong lúc đó là sự kết hợp hoàn hảo giống như ông trời đã sớm an bài tất thảy, ở trong người cô anh cảm thấy thõa mãn chưa bao giờ từng có với ai khác.

Nhưng là, anh cố không cho phép chính mình đối với cô động tâm. Vì sao lại như vậy? Anh không nên như vậy .

Cổ Tiêu đối với chính mình kiên định lắc đầu, anh không nên đối con gái của kẻ thù mà động tâm, càng không nên đối xử tốt với cô. Cho dù anh không hận cô, thì cũng không nên là thế này.

Nghĩ đến bộ dáng người chị gái thống khổ tuyệt vọng sau khi bị tên cầm thú chà đạp, càng muốn đến chị mình trước khi chết vì oán hận mà không cam tâm nhắm mắt lại. Cổ Tiêu trong lòng thống khổ cùng tự trách càng sâu .

Trong lòng anh thực mâu thuẫn, cảm tình không thể tự chủ được, nhưng lý trí lại không cho phép tình cảm làm càn, anh chỉ có thể dùng khuôn mặt lạnh lùng để ngụy trang chính mình.

Không nghĩ đến anh làm như vậy, không chỉ có thương tổn người khác mà cũng khó xử cho chính mình.

Ngồi ở trên giường Hạ Cúc Hoa còn không có lấy lại tinh thần, vừa rồi Cổ Tiêu hối hận lạnh lùng liếc mắt một cái bất tri bất giác thương tổn cô, trong lòng cô hiểu được Cổ Tiêu hối hận không nên cùng cô có những hành vi thân mật kiểu này.

Nhưng là, thái độ Cổ Tiêu lại làm cho lòng của cô ẩn ẩn đau, đây là vì sao đâu?

Hạ Cúc Hoa phát hiện chính mình tựa hồ lại có cảm xúc hỉ nộ ái ố, cô nhịn không được kinh hoảng, không thể! Mất đi Hiên Nhi, lại mất đi mẹ, tất cả làm cho cô không chịu đựng nổi. Nếu cô đã mất đi tất cả, thì còn có chuyện gì không chấp nhận nổi nữa chứ?

Đúng rồi! Đã hơn hai tuần cô chưa đi thăm Hiên Nhi, bé con nhất định rất nhớ mẹ. Hạ Cúc Hoa nghĩ đến đây, không khỏi trách cứ bản thân, vì sao chính mình lại quên mất Hiên Nhi chứ?

Ngoài cửa truyền đến tiếng gỏ nhẹ.

“Cô chủ, cô đã tỉnh chưa?” Má Ngũ ở ngoài cửa kêu gọi .

“Xin đợi một chút.” nghĩ đến chính mình còn chưa có mặc quần áo, Hạ Cúc Hoa nhanh chóng đứng lên mặc vào, mở cửa ra.

“Cô chủ, có phải hay không đã quấy rầy cô ?” Má Ngũ tươi cười hỏi , cầm trong tay khăn lau.

“Không đâu.” Hạ Cúc Hoa mỉm cười lắc đầu.

“Vậy cô đi rửa mặt chải đầu đi! Tôi đem giường sắp xếp lại, bà chủ chính chờ cô đi xuống cùng ăn bữa sáng đó.”

“Cháu xuống ngay đây.” Hạ Cúc Hoa nhanh nhẹn muốn gấp chăn .

“Không được .” Má Ngũ thực kiên trì nói: “Cô nhanh đánh răng đi, đừng cho bà chủ đợi lâu.”

Ở dưới sự kiên trì của má Ngũ, Hạ Cúc Hoa chỉ có thể nói lời cảm ơn, vệ sinh xong liền đi xuống lầu.

★ ★ ★

Trên bàn cơm, bà Cổ đang chờ Hạ Cúc Hoa, vừa thấy đến cô liền mỉm cười nói: “Chào con, Cúc Hoa, tối hôm qua ngủ có ngon không?”

“Vâng, chào mẹ.” Hạ Cúc Hoa mỉm cười đáp lại, “Con ngủ rất ngon.”

“Đến đây nào, mau tới ăn đi! Tâm tình của con đã tốt nhiều rồi chứ?” Bà Cổ thân thiết hỏi. Bà rất lo lắng bởi vì chuyện bà Hạ ra đi làm cho Hạ Cúc Hoa quá mức bi thương, sợ cô tổn thương thân mình.

“Đã tốt hơn nhiều lắm.” Hạ Cúc Hoa gật đầu.

Khi ăn cơm hai người đều không có nói chuyện.

Mà ăn xong bữa sáng, Hạ Cúc Hoa đối bà Cổ giả như không có gì nói: “Mẹ, con nghĩ muốn đi ra ngoài một chút.”

“Tốt lắm! Con đừng cả ngày ngồi buồn bực ở trong nhà, ngay cả bà lão như mẹ đều phải thường thường đi ra ngoài đi một chút. Trong nhà còn có A Ngũ cùng mọi người, con thích ra ngoài khi nào thì cứ đi cho thoải mái .” Bà Cổ hoàn toàn đồng ý nói.

“Cám ơn mẹ.”

“Đúng rồi, Cúc Hoa.” Bà Cổ hạ giọng hỏi: “Các con định khi nào thì cho mẹ ôm cháu nội a?”

Nghĩ đến buổi sáng hai người kích tình mãnh liệt, gương mặt Hạ Cúc Hoa đỏ bừng như gương mặt được tô vẻ của các diễn viên hài kịch, cô không biết nên trả lời vấn đề này như thế nào.

“Ha ha!” xem vẻ mặt e lệ Hạ Cúc Hoa, Bà Cổ nghĩ rằng con trai mình hẳn là đã sớm hành động đi! Hai người cũng không chỉ là vợ chồng hữu danh vô thực. Còn làm bà mệt lòng vì lo lắng, nghĩ đến con mình sẽ vì chuyện quá khứ mà canh cánh trong lòng, sẽ không bao giờ muốn tiếp cận Cúc Hoa. Xem ra trong lòng con mình phân lượng của Cúc Hoa cũng không phải là nhẹ, hiện tại cũng chỉ có thể chờ đợi mong rằng thời gian qua đi Cúc Hoa có thể làm cho con bà tháo đi khúc mắc nhiều năm, như vậy người một nhà sẽ càng hạnh phúc khoái hoạt. Bà Cổ càng nghĩ càng vui vẻ, không khỏi cười ra thành tiếng.

Một bên mặt Hạ Cúc Hoa càng đỏ hơn.

Bà Cổ trên mặt vẫn đang lộ ra ý cười rõ ràng , nói: “Cúc Hoa, con tính khi nào thì đi ra ngoài? Mẹ gọi là lão Ngô đưa con đi.”

“Không cần, mẹ, con có thể ngồi xe đi.” Hạ Cúc Hoa lắc đầu.

“Vậy con phải biết tự mình cẩn thận, hiện nay xã hội càng ngày càng không an toàn.” Bà Cổ cũng không kiên trì, bà biết mỗi người đều có tâm sự riêng tư.

“Vâng.”

“Giữa trưa có về ăn cơm không?”

“Hẳn là có thể nhanh chóng trở về .” Hạ Cúc Hoa suy nghĩ một chút.

“Tốt rồi, vậy con đi chuẩn bị đi. Đi sớm về sớm, không cần theo giúp mẹ, mẹ chỉ đi tới vườn hoa ngắm cúc nở mà thôi. Chính con một thân đi phải cẩn thận đấy.” Bà Cổ lo lắng dặn dò .

“Vâng ạ.” Hạ Cúc Hoa thật sự nghe lời mà gật đầu.

Hạ Cúc Hoa đổi vài tuyến xe buýt, ở chân núi mua hương giấy cùng hoa tươi dùng cho tế bái.

Cô chậm rãi đi lên, đi một hồi lâu, cô nhẹ thở gấp, nhưng không hề dừng chân lại nghỉ.

Rốt cục, cô cũng nhìn thấy bia mộ nho nhỏ của Hạ Hiên.

Hạ Cúc Hoa đem hoa cắm vào chiếc bình nhỏ cố định bên cạnh, đem hương giấy đốt lên.

“Hiên Nhi, thực xin lỗi, mẹ lâu như vậy mới đến thăm con.” Hạ Cúc Hoa nhìn khuôn mặt tươi cười sáng lạn của con trai trên bia mộ, áy náy nói: “Hiên Nhi, mẹ cũng không có mang đồ ăn mà con thích đến, bởi vì có chút không tiện. Nếu con nghe được, nhất định con sẽ thật cao hứng, bởi vì con có một bà nội cùng ba ba, con với ba ba bộ dạng thật giống nhau a! Con nhất định sẽ rất kinh ngạc đó. Mẹ biết con không trách mẹ, nhưng mẹ vẫn là tự trách mình, nếu ngày đó không phải mẹ ra trể, để cho con phải đứng ở đó chờ mẹ, con sẽ không sẽ bị chiếc xe đụng phải, con nhất định cũng có thể nhìn thấy ba ba mà con vẫn luôn ao ước được gặp, thực xin lỗi, Hiên Nhi.”

Chỉ có trước mặt ở con, Hạ Cúc Hoa mới có thể đem cảm thụ trong lòng nói ra, trong mắt thống khổ cùng tự trách một chút không bỏ sót, nhưng không hề rơi lệ, bởi vì cô đã đáp ứng với bé con của mình là chỉ cười mà thôi.

“Mẹ không nên nói điều này, mẹ hiện tại tốt lắm. Con có nhìn thấy bà ngoại không? Bà nhất định sẽ chăm sóc con thật tốt.” Hương giấy trong tay dần dần đốt xong xong rồi, Hạ Cúc Hoa vẫn ngồi im không hề động.

Thật cẩn thận chạm đến đến gương mặt nhỏ nhắn mà tựa hồ ngày hôm qua vẫn còn nhìn thấy, đau lòng vẫn đang tồn tại.

Khổ sở trong lòng cô không tự giác được nói hết: “Ba ba vẫn còn hận mẹ, không, ba ba hận ông ngoại của con, cho nên ba ba cũng đối với mẹ còn chút tức giận. Ba ba đối mẹ tức giận không có vấn đề gì, bởi vì đó là điều mẹ đáng phải nhận lấy, nhưng là mẹ không muốn nhìn đến ba ba cũng nếm trãi nổi thống khổ này. Mẹ có phải lại bắt đầu có lòng tham không? Nhưng là mẹ cũng không biết chính mình vì sao lại biến thành như vậy, mẹ nên làm như thế nào đây? Hiên Nhi……”

Qua hồi lâu, Hạ Cúc Hoa mới đứng lên, chân đã tê tê vô lực, thiếu chút nữa liền ngã sấp xuống . “Hiên Nhi, mẹ phải đi , tuần lễ sau mẹ lại đến thăm con , tạm biệt.”

Hạ Cúc Hoa dọn sạch xung quang ngôi mộ nhỏ, mới lưu luyến không muốn rời đi.

Bà Cổ nhìn Hạ Cúc Hoa trong phòng đi ra, không khỏi bật cười. “Có phải hay không lại bị A Ngũ đuổi ra ngoài?”

“Má Ngũ không cho con giúp a.” Cả ngày ngồi không ở trong phòng, Hạ Cúc Hoa lại là người không chịu nổi việc ở yên một chổ, cho nên muốn tìm một việc để làm, nhưng má Ngũ luôn không cho cô nhúng tay vào. Mà tính cách của cô lại ôn hòa, người khác nói cái gì cũng không có ý kiến, cũng không biết đi tranh, đành chịu.

“Vậy đến đây cùng mẹ ngắm hoa nào. Đến đây, ngồi xuống.” Bà Cổ vỗ vỗ ghế dựa đặt ở bên cạnh.

Hạ Cúc Hoa gật đầu, ngồi ở ghế trên nhìn những bông hoa theo lắc lư gió, những bông cúc xinh tươi khoe hương sắc, cảm thấy có chút cảm khái, nếu như con người cũng có thể thoải mái như vậy mà sống thì còn gì tốt hơn nữa chứ.

“Có phải hay không cảm thấy cả ngày ở không có việc gì làm nên buồn chán?” Bà Cổ hỏi.

Nghe vậy, Hạ Cúc Hoa lắc đầu, “Không đâu, con có thể cùng mẹ ngắm hoa mà!”

“Người trẻ tuổi luôn muốn hoạt động, không thể giống như người già chúng ta, động đậy một chút liền lười ra, con muốn thì có thể đi ra ngoài dạo chơi cho thư thái.”

“Con không thói quen đi ra ngoài dạo phố.” Hạ Cúc Hoa cười khổ. Trước kia cô cùng Hiên Nhi thường đi dạo phố, nhưng chỉ là dạo quanh mua vài thứ rẻ tiền, bởi vì có nhiều thứ hai mẹ con không có khả năng mua nổi.

“Vậy sao.” Bà Cổ cũng hiểu được, có chút đăm chiêu gật gật đầu.

★ ★ ★

Thời gian này Cổ Tiêu tan tần về nhà thật đúng giờ, chẳng những không có tăng ca, cho dù có chút văn kiện cần xử lý cũng sẽ mang về nhà làm tiếp. Tình hình này làm cho Bà Cổ thực vui vẻ.

Tuy rằng Cổ Tiêu cảm thấy chính mình khó có thể đối mặt với Hạ Cúc Hoa, không biết nên dùng cái gì thái độ gì khi cùng cô ở chung, nhưng anh vẫn muốn sớm một chút để gặp cô.

Đang ở thư phòng ngưng thần suy tư Cổ Tiêu nghe được tiếng gỏ cửa, “Vào đi.”

Đẩy cửa ra là bà Cổ.

“Mẹ.” Cổ Tiêu vội vàng từ trên ghế đứng lên, tiến lên đỡ mẹ mình ngồi xuống sô pha.

“Có quấy rầy con không?” Bà Cổ mỉm cười nói.

“Không có, mấy ngày nay mẹ cảm thấy thế nào? Thân thể có khỏe không?” Cổ Tiêu ở một bên ngồi xuống, thời gian trước phải đi qua Pháp, trở về lại phải vội vàng đi xử lý tang sự của mẹ vợ, Cổ Tiêu giờ mới nghĩ đến đã lâu mình cũng chưa nói chuyện cùng mẹ.

“Mẹ không sao, cái bộ xương già vẫn còn có thể nhiều chịu đựng thêm vài năm. Còn con? Công việc bề bộn lắm sao?”

“Chỉ là chuyện nhỏ thôi mẹ. Mẹ, mẹ phải biết chú ý đến thân thể của mình, buổi sáng đi tản bộ nhất định phải thêm bên ngoài một lớp áo nữa, thấy nóng cũng không thể liền cởi quần áo, như vậy rất dễ bị cảm mạo .” Cổ Tiêu thân thiết dặn dò .

Nghe vậy, Bà Cổ cảm thấy buồn cười, “Khi còn nhỏ con ham chơi, hình như mẹ cũng nói với con những lời y chang như vậy a.”

Cổ Tiêu cũng phì cười .

“Tiêu, mẹ thấy Cúc Hoa ngồi không ở nhà tựa hồ thực buồn chán, mẹ thỉnh thoảng thấy con bé cứ ngẩn người, con xem xem có biện pháp nào không?” Bà Cổ nói rõ ý đồ đến gặp con trai.

Cổ Tiêu giật mình một chút, mới nói: “Cô ấy ở nhà có làm cái gì không?”

“Mẹ thấy con bé là người chịu khó, chỉ là bổng dưng không đi làm, để cho con bé cả ngày ở nhà cũng buồn , hơn nữa con bé cũng có rất ít bạn bè, lại không thích đi ra ngoài. Mẹ thấy con bé cứ muốn tranh việc với A Ngũ, A Ngũ lại không cho con bé làm việc nhà, thật sự là nhìn rất buồn cười.”

“Mẹ, con sẽ an bài .” Cổ Tiêu nghe xong, lập tức gật đầu.

“Vậy là tốt rồi, con cũng sớm nghỉ ngơi một chút đi!”

“Được rồi ạ, mẹ, mẹ cũng nên đi nghỉ ngơi trước đi! Hiện tại cũng đã khuya rồi.”

“Ừ, mẹ đi nghỉ đây .” Bà Cổ nói xong liền đứng lên.

“Để con gọi là Tiểu thanh đến dỡ mẹ về phòng.”

“Không cần đâu, mẹ tự biết sức mình đến đâu, còn đủ sức chăm vài đứa cháu nội nữa, không cần lo lắng quá đâu.” Bà Cổ cười nói.

Cổ Tiêu nhìn theo mẹ mình rời đi, không khỏi trầm tư nghĩ đên lời nói vừa rồi.

Cổ Tiêu từ trong phòng tắm đi ra, vẫn giống như trước giờ, Hạ Cúc Hoa đã đi ngủ trước.

“Ở nhà em thấy thực nhàm chán sao?” Cổ Tiêu hỏi.

Hạ Cúc Hoa mở to mắt, đang muốn trả lời, Cổ Tiêu lại mở miệng nói chuyện.

“Đừng lắc đầu, cứ nói suy nghĩ thật của em ấy.”

Hạ Cúc Hoa hơi boàng hoàng nói: “Có lẽ do em đã quen làm việc, đột nhiên được thanh nhàn như thế này nên thấy không quen.”

“Vậy ngày mai em theo tôi đến công ty làm việc đi.”

Hạ Cúc Hoa có chút kinh ngạc, cũng có chút vui sướng, “Thật vậy chăng?”

“Thật, ngủ đi.” Không vui vì quyết định của mình bị đến nghi ngờ, sắc mặt Cổ Tiêu không chút thay đổi nói. Nhưng nhìn khuôn mặt Hạ Cúc Hoa tràn ngập vui vẻ, đột nhiên cảm thấy thư thái, tâm tình nặng nề dấy lên một chút vui sướng.

Hạ Cúc Hoa nghe lời nhắm mắt lại, đột nhiên mở miệng: “Cám ơn anh.”

Khuôn mặt tuấn tú của Cổ Tiêu trở nên cứng đờ, câu cám ơn cũng không phải là anh cần cô phải nói ra, nhưng lại làm anh có cảm giác giữa hai người bắt đầu có điều gì đó thật mới lạ. Anh không xem cô là người anh cần phải trả thù, đúng ra là anh nợ cô và muốn bù đắp cho cô. Nhưng anh không rõ mình nên đặt cô ở vị trí nào đây?

Anh không muốn nghĩ nhiều, cũng không có gì để nói, xốc chăn lên nằm xuống: Nhưng mà vừa mới chui vào ổ chăn, anh liền nhịn không được muốn sát lại càng gần về phía cô, tay đồng thời cũng muốn vươn ra ôm lấy cô, muốn để cho cô ngủ say trong lòng ngực của mình.

Nhưng anh vẫn tự nhủ chính mình không thể làm như vậy, anh không thể lại trầm mê cùng cô. Nội tâm đấu tranh kịch liệt trong vài phút, cuối cùng anh vẫn chịu thua, vươn tay kéo cô vào trong lòng.

Hạ Cúc Hoa không tự chủ được mà run run, nhưng không biết tự khi nào cô dần dần quen thuộc với vòng tay ấm áp này.

Cổ Tiêu kinh ngạc phát hiện dù đã nằm trong chăn lâu như vậy thế mà tay và chân của Hạ Cúc Hoa lại lạnh lẽo vô cùng, không đành lòng càng ôm sát cô hơn, dùng đôi cánh tay to lớn vây cô lại, dùng chính mình thân mình trao hơi ấm cho cô, có thật là anh không đây, người được xưng tụng là một người tâm lạnh như băng?.

★ ★ ★

Sáng sớm hôm sau, Hạ Cúc Hoa cùng đi Cổ Tiêu đi tới tập đoàn Cổ thị .

Nhìn trụ sở công ty vô cùng to lớn khang trang, Hạ Cúc Hoa có chút khiếp sợ, cô biết Cổ Tiêu rất giàu có, lại không biết anh thế nhưng lại là chủ của một công ty lớn như vậy, điều này làm cho cô cảm thấy căn bản khoảng cách giữa hai người là một trời một vực, tâm tình hưng phấn không khỏi bị tụt giảm .

Cổ Tiêu sâu sắc nhận thấy cô có chút khác lạ, hỏi: “Em sợ hãi sao?”

Hạ Cúc Hoa mỉm cười lắc đầu.

“Khi đối mặt với tôi, em có thể nói thẳng ra suy nghĩ thật sự trong lòng mình, đừng đem tôi cũng trở thành người xa lạ.” Cổ Tiêu nhíu lại mi.

Hạ Cúc Hoa không nói lời nào, nhưng ở dưới ánh mắt Cổ Tiêu, chỉ có thể mót ra một chữ: “Được.”

★ ★ ★

Khi Bạch Thủy Tiên nhìn thấy Hạ Cúc Hoa, không khỏi ngẩn người ra, nhưng rất nhanh lại khôi phục sự bình tĩnh, rất có lễ mà chào hỏi: “Xin chào, tổng tài…… Hạ tiểu thư.”

Cổ Tiêu thản nhiên liếc mắt về phía Bạch Thủy Tiên một cái, “Thủy Tiên, sau này Cúc Hoa sẽ làm việc ở đây, có thể cô ấy có sẽ giúp đỡ em giải quyết một phần công việc, em hãy an bài một chức vị thích hợp cho cô ấy đi, thuận tiện mang cô ấy đi làm quen hoàn cảnh một chút!”

Nghe vậy, nụ cười trên mặt Bạch Thủy Tiên cứng đờ lại, gọn gàng dứt khoát hỏi: “Tổng tài, công việc của em có biểu hiện gì khiến anh không hài lòng sao? Cảm thấy năng lực của em không đủ, cho nên mới sẽ tìm người giúp em sao?”

“Em suy nghĩ nhiều quá, cô ấy có thể giúp em làm một ít việc nhỏ, đừng quên nửa năm cuối là mùa thịnh vượng, có được sự nhiều giúp đỡ cũng là chuyện tốt.” Cổ Tiêu bình thản giải thích.

Bạch Thủy Tiên nhìn khuôn mặt tuấn tú bình tĩnh Cổ Tiêu, càng nghe bọn họ nói chuyện với nhau mà Hạ Cúc Hoa càng luống cuống chân tay, trong lòng không khỏi hoang mang .

Vì sao lại như vậy, cô vẫn cho rằng Cổ Tiêu chỉ vì nghe lời mẹ mà cưới Hạ Cúc Hoa, cho rằng chính mình vẫn còn hi vọng. Nhưng hiện tại Cổ Tiêu làm cho cô có cảm giác tựa hồ không chỉ đơn thuần như vậy, là vì cô cho tới bây giờ chưa từng thổ lộ với anh sao?

Là chính cô che dấu quá kín đáo, cho nên Cổ Tiêu không biết tình cảm của cô dành cho anh sao, và cứ thế mà bỏ lỡ lẫn nhau sao?

Không thể cứ tiếp tục như vậy, cô muốn nói rõ ràng, nếu không không chỉ có là Cổ Tiêu, ngay cả công ty, này cô đã bán mạng làm việc đều đã không có một phần nào là của cô.

Hít sâu một hơi, Bạch Thủy Tiên gật đầu, “Vâng, xin tổng tài yên tâm, em nhất định an bài thỏa đáng .”

Cổ Tiêu gật gật đầu, không nói gì thêm chậm rãi đi đến văn phòng của mình, anh tuy rằng muốn cùng Hạ Cúc Hoa nói thêm mấy câu, nhưng nhìn ánh mắt đau thương của Bạch Thủy Tiên anh không biết làm cách để nói.

Anh là một người đàn ông, lại là một thương nhân khôn khéo biết cách quan sát sắc mặt người đối diện, anh cũng không phải không phát hiện được cảm tình mà Bạch Thủy Tiên dành cho mình, cho dù cô có là một người phụ nữ giỏi che dấu, anh vẫn có thể từ trong ánh mắt nóng cháy của cô nhìn ra một chút manh mối. Có lẽ, nếu anh không có gặp lại Hạ Cúc Hoa, nói không chừng anh sẽ một lần nữa nghe theo yêu cầu của mẹ mình, anh có thể sẽ cưới cô làm vợ. Bởi vì dù sao cô cũng là một cngười phụ nữ trí tuệ lại có năng lực.

Nhưng mà, hiện tại anh biết điều này vô luận như thế nào đều không có khả năng, bởi vì giờ đây anh đã khống chế không được trái tim của mình, nó chỉ kiêm trì hướng về phía một người phụ nữ khác chậm rãi tới gần, có lẽ là từ một lần hoan ái của bảy năm trước ở trong lòng anh đã in dấu bóng hình của cô, hiện tại bởi vì sự xuất hiện của cô lại làm nó càng thêm rõ nét hơn.

Nhưng anh cũng không muốn thương tổn Bạch Thủy Tiên, dù sao cô cũng vì anh mà trả giá không ít, gần ba năm nay, không thể phủ nhận cô đã giúp anh rất nhiều. Mà hiện tại anh chỉ hy vọng Bạch Thủy Tiên có đủ lý trí khống chế cảm tình đối với anh, không cần đến một lúc nào đó lại tự vạch mặt của mình trước mặt mọi người .

“Không biết Hạ tiểu thư trước kia đã làm qua công việc gì? Đối với công việc thư kí của chúng tôi hiểu biết được bao nhiêu?” Giọng nói của Bạch Thủy Tiên tuy là rất có lễ nhưng không nịnh nọt, hơn nữa trong đó còn có vài phần uy nghiêm của cấp trên đối xử với cấp dưới .

Hạ Cúc Hoa mỉm cười trả lời: “Công việc trước kia của tôi là ở bộ phận tài vụ, ở tại 1 công ty mậu dịch.” Hạ Cúc Hoa bây giờ mới ý thức được Bạch Thủy Tiên vẫn kêu cô là Hạ tiểu thư, Bạch Thủy Tiên biết Cổ Tiêu cùng cô đã kết hôn, người bình thường đều sẽ kêu là phu nhân, mà cô ta cứ xưng hô với mình như vậy, làm cho Hạ Cúc Hoa có chút kỳ quái, không khỏi liếc mắt về phía Bạch Thủy Tiên một cái. Giờ phút này, cô mới cảm thấy không khỏi chính mình thật trì độn, như thế nào lại không phát hiện trong mắt Bạch Thủy Tiên đối chính mình tràn ngập ghen tỵ.

“Vậy Hạ tiểu thư có bằng kế toán viên cao cấp không?”

“Không có.” Hạ Cúc Hoa lắc đầu, năm gần đây nhân tài kế toán bỗng nhiên mọc lên như nấm, tư cách thi lấy bằng càng thêm nghiêm khắc. Khi cô còn có Hiên Nhi cô cũng muốn được học nâng cao, để bảo đảm cho cuộc sống tương lai một chút, nhưng sau khi Hiên Nhi rời khỏi, có rất nhiều chuyện có từng muốn làm đều bỏ qua. Hiên Nhi là động lực của cô, một khi mất đi động lực, thì tất cả mục tiêu muốn hướng tới đều mất đi hứng thú, không hề cố gắng.

“Tôi sẽ bảo người mang cô đi làm quen tình hình công ty chúng ta, bởi vì nội quy công ty rất nghiêm cẩn, cho nên có rất nhiều trình tự cùng quy định mà bất luận người nào đều phải tuân thủ .”

Bạch Thủy Tiên tăng thêm ngữ khí, tựa hồ đang ám chỉ cô không thể lấy cái chức tổng tài phu nhân mà muốn làm gì thì làm. Cho dù có là một người phụ nữ thông minh, khi gặp phải tình địch của mình, đều đã trở nên keo kiệt, không thể duy trì phong độ vốn có, mà thái độ của cô ta mơ hồ tỏ ra một chút thị uy, muốn đối phương phải cúi đầu trước mình

Hạ Cúc Hoa thế mà thật sự gật đầu nghe theo.

★ ★ ★

Bạch Thủy Tiên gọi tới một cô gái trẻ tuổi mang Hạ Cúc Hoa làm quen hoàn cảnh, cô gái kia tên là Chu Lị, là cô gái có vẻ sáng sủa hoạt bát . Cũng vừa vào làm việc không lâu, đột ngột từ tác phong tự do ở trường học đi vào quy luật nghiêm khắc ở một công ty tư nhân lớn, ngay cả nói chuyện đều phải chú ý hình tượng, thật sự có phần khó thích ứng. Việc này có thể xem là đi dạo, có cơ hội nói gì thì nói làm gì thì làm khiến cho cô thiếu nữ không khỏi cao hứng lên.

Nụ cười sáng lạn kia bất giác làm cho Hạ Cúc Hoa bật cười, trong lòng tán thưởng tuổi trẻ thật là tốt.

Chu Lị sử dụng tất cả tài ăn nói của mình, dọc theo đường đi đều nói không ngừng miệng, đem chế độ cùng nhân sự công ty đều giới thiệu thật đầy đủ, liền ngay cả những điều không nên nói cũng lấy ra nói, cuối cùng nói thẳng qua chuyện scandal các ngôi sao nổi tiếng bây giờ.

Hạ Cúc Hoa yên lặng nghe, ngẫu nhiên gật gật đầu trả lời một câu hoặc là mỉm cười, từng câu từng chữ cần nhớ đều ghi nhớ trong lòng. Đến hôm nay cô mới biết được Cổ Tiêu đã phải trả giá nhiều như vậy mới lập nên được một tập đoàn xứng tầm quốc gia, rốt cuộc anh đã dùng bao nhiêu tâm huyết đi kinh doanh? Trách không được bà Cổ thường thường trách anh, bà thầm oán anh đem công việc kéo lên cả trên bàn cơm, làm không thèm ngủ, còn từng vì lao lực quá độ mà ngất xỉu phải nằm viện.

Nghĩ đến đây, trong lòng Hạ Cúc Hoa có chút đau .

Cuối cùng, Chu Lị nhịn không được hỏi: “Chị Cúc Hoa, chị nghĩ tổng giám đốc Bạch là người nào? Trước kia thông báo tuyển dụng không phải từ bộ phận nhân sự an bài, lần này như thế nào trực tiếp tổng giám đốc ra mặt vậy?”

Hạ Cúc Hoa sửng sốt một chút, không biết nên như thế nào trả lời, bởi vì cô cùng Bạch Thủy Tiên cũng không có quan hệ gì, nhưng cô càng không thể nói ra mình cùng Cổ Tiêu lại có quan hệ.

Chu Lị cũng không để ý, lại thần bí vô cùng hỏi: “Tổng tài cùng tổng giám đốc có phải hay không là người yêu a? Có vài người khẳng định là như vậy, có vài người lại nói tổng giám đốc rất thích tổng tài, nhưng tổng tài lại chưa từng tỏ vẻ qua. Kỳ thật hai người bọn họ thật xứng đôi , một người là tuấn nam một người là mỹ nữ, cả hai đều có tài có sắc, chị thấy em nói có đúng hay không?”

Xứng đôi? Trái tim Hạ Cúc Hoa co rút đau đớn một chút, nghe được người khác ở bên tai mình nói, chồng của cô cùng người phụ nữ khác thật xứng đôi, cô nên phản ứng thế nào đây? Nhưng thật là đáng buồn, phản ứng thế nào cô cũng không thể có, còn muốn hoài nghi chính mình có phải hay không làm người thứ ba chen vào giữa hai người họ? Bởi vì thái độ lãnh đạm của Bạch Thủy Tiên, chính là bằng chứng tốt nhất.

“Em hình như hơi nhiều chuyện, chị Cúc Hoa, chị trăm ngàn lần đừng nói lại với tổng giám đốc nha!” Mới bước ra xã hội không lâu, thâm niên không sâu Chu Lị đến lúc này mới ý thức có nhiều điều không thể tự tiện nói ra, nếu Hạ Cúc Hoa thật sự là người của tổng giám đốc, chỉ cần cô nói cho tổng giám đốc những lời này, vậy chẳng phải một cái vung tay cũng chịu không nổi sao? công việc này kiếm được không hề dễ dàng a! Hậu tri hậu giác (sau khi tự ngẫm ra hiểu được) Chu Lị vội vàng dùng ánh mắt đáng thương của chó con nhìn Hạ Cúc Hoa.

Hạ Cúc Hoa lắc đầu, “Tôi sẽ không nói .”

Chu Lị vừa nghe Hạ Cúc Hoa nói như vậy, lập tức tươi cười rạng rỡ, “Cám ơn, chị Cúc Hoa, không biết vì sao, em vừa thấy chị liền cảm thấy chị là người tốt a, hơn nữa lại là một người rất lương thiện. Cho dù chị không thích nói chuyện, cũng sẽ không làm cho người ta cảm giác được khó có thể ở chung.”

“Làm việc ở đây, thực vất vả lắm sao?” Hạ Cúc Hoa đột nhiên hỏi một câu.

“Đúng vậy! Bởi vì hiện tại xã hội cạnh tranh khốc liệt, đây lại là một công ty tư nhân tầm quốc gia, cho nên cần phải bỏ nhiều tâm tư.” Chu Lị còn thật sự gật đầu, “Giống như em khi vừa mới bước vào công ty , trong lòng tràn đầy nhiệt huyết, muốn được chứng tỏ năng lực bản thân, lập ra công trạng, nhưng đi làm rồi mới biết người lợi hại so với em còn rất nhiều. Ở trường học bình thường vẫn đứng hạng nhất, nhưng khi bước chân vào xã hội, lại là một cánh cửa hoàn toàn khác với những bài tập trên lớp, mọi người phải học lại một lần nữa, bao gồm đạo lí đối nhân xử thế. Cho nên ba tháng đầu mới vào em thực sự có chút ăn không tiêu .”

“Không cần nản lòng, có trả giá sẽ có thu hoạch.” Nhìn cô gái vừa thẳng thắn vừa đáng yêu này, Hạ Cúc Hoa mỉm cười cổ vũ. Giống Cổ Tiêu, anh cũng phải trả giá còn nhiều hơn như vậy, cho nên anh chiếm được địa vị cùng quyền thế. Chính là cô không biết những thứ này với đối anh mà nói, có phải là điều anh muốn nhất hay không. Nghĩ đến đây, cô mới phát hiện chính mình luôn không tự chủ được mà nghĩ đến anh.

“Em sẽ làm được , em tin tưởng có một ngày em sẽ giống như viên kim cương làm cho mọi người chú ý .” Chu Lị tràn đầy tự tin nói.

Đây là chổ tốt của tuổi trẻ, té ngã lập tức liền có thể đứng lên. Bị đả kích cũng có thể rất nhanh khôi phục. Hạ Cúc Hoa nở nụ cười, mười mấy năm trải qua ấm lạnh chua xót, làm cho cô nhìn thấu lòng người vốn lạnh lùng ích kỷ, cô biết lấy cá tính của Chu Lị ở trong xã hội này còn gặp không ít việc bất công mà không thể nói ra được, nhưng cô tin tưởng cô gái này chỉ cần tìm được con đường cho chính mình thì sẽ từng bước từng bước chinh phục nó. Chỉ là cô hy vọng khi Chu Lị thực hiện giấc mộng của mình, đạt tới mục tiêu của mà bản thân đặt ra, phát hiện được chính mình cũng đánh mất đi rất nhiều, sẽ đủ kiên cường mà đối diện.

Hạ Cúc Hoa ở trong lòng yên lặng chúc phúc cho cô gái trẻ, bởi vì cô thật sự thích này cô gái.

Lần đầu tiên hai người gặp mặt, không hẹn mà cùng sinh ra hảo cảm với nhau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.