Tổng Giám Đốc Ngang Hơn Cua

Chương 11: Ngoại truyện 1



Lần thứ nhất khi Bàng Sĩ Bân và Hà Thu Nhiên lăn lăn lộn lộn trên giường, hai người làm đủ màn dạo đầu nóng bỏng, toàn thân nóng bừng vì dục hỏa thiêu đốt...

"Này, em yêu..." Thở hổn hển, đang trong tình trạng nguy cấp anh lại lề mề, không chịu xông vào thành.

"Hả?" Từ từ mở đôi mắt mờ ảo, mê mụi vì lửa tình đang dâng lên, cô không hiểu sao anh phải dừng lại?

"Thừa nhận đi! Anh là đại bác, không phải là "cây chổi bị gãy" như em nói, đúng không hả?"

Hà Thu Nhiên im lặng một lúc không nói gì ----- trong lúc này mà anh còn so đo cái gì không biết nữa.

"Thừa nhận! Thừa nhận đi! Anh là đại bác hạng nặng..." Phải biết rằng anh bị ô danh bởi "cây chổi bị gãy" quá lâu rồi, hôm nay cần phải đòi lại công đạo từ miệng cô mới được.

Bây giờ là gì thế hả?

Em bé ba tuổi muốn lấy kẹo ăn, không lấy được danh tiếng "đại bác" không chịu bỏ qua sao?

"Hạng nặng à... Cái này khó nói lắm, cảm nhận mới biết được, còn về phần phải đại bác..." Khoé miệng nhếch lên tinh ranh, liếc nhìn xuống phía dưới, cô miễn cưỡng nói, "Để xem thế nào đã!"

Không nói ra miệng bởi vì thực tế trong đại bác đẳng cấp cao, miễn cưỡng tiếp cận đại bác cấp thấp nhất, nhưng sợ đả kích đến tôn nghiêm đàn ông của anh, tốt nhất đừng nói anh biết.

Nghe thế, lòng anh vui sướng khôn cùng, tức khắc phấn khởi xách thương ra trận, biểu hiển dũng mạnh phi thường.

Kể từ đó, cô đã có được một bài học sâu sắc, kích thước thật sự không quan trọng, sự tự tin mới là chìa khoá cho tất cả!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.