Tổng Giám Đốc Ngang Hơn Cua

Chương 9



Gần đây, tổng bộ của tập đoàn Bàng thị như thay đổi hẳn, không khí hoà thuận vui vẻ, khiến cho toàn thể công nhân viên chức đều mùa xuân phơi phới, tất cả đều nhờ tổng giám đốc nhà mình ban cho.

Đúng vậy!

Tâm trạng Bàng Sĩ Bân gần đây rất tốt, đi vào công ty thì luôn miệng huýt sáo, ra khỏi công ty thì mặt cười rạng rỡ, khiến ai nấy đều ngạc nhiên vô cùng, trong lòng thầm mong tâm trạng của anh lúc nào cũng tốt như thế!

Hôm ấy, khi anh đang làm việc trong văn phòng, thư ký gọi điện vào thông báo có Chu Mạnh Luân tới, anh kêu thư ký để cho tên công tử đào hoa đó vào phòng.

Quả nhiên không đến một phút đồng hồ, Chu Mạnh Luân đẩy cửa đi vào, vừa thấy anh là đã cười mắng, "Sĩ Bân, sao mỗi lần tìm cậu thì đều không được thế hả, rốt cục là cậu bận cái gì?"

Cười hì hì, Bàng Sĩ Bân đi ra khỏi bàn làm việc bước đến ghế sô pha ngồi, đợi người anh em của mình cũng ngồi xuống rồi, anh hớn ha hớn hở đắc ý nói --------

"Bận yêu đương ấy mà!" Ha ha, từ khi tỏ tình thành công, chính thức yêu nhau với cái người nào đó, cứ đến ngày nghỉ là anh phóng xuống Đài Nam ngay, có lúc thì cô lại lên Đài Bắc, hai người lái xe đi hóng gió khắp nơi, đương nhiên là cái tên đào hoa này làm sao tìm được anh chứ!

"Yêu đương?" Không ngờ sẽ nghe được cái từ này, Chu Mạnh Luân phúc chốc sửng sốt, như nhớ ra gì đó, anh chợt bật cười điên cuồng, "Ha ha ha... Nhìn đi! Nhìn tôi đã nói rồi mà, không bao lâu nữa thế nào cậu cũng bắt đầu yêu như ai thôi, lúc đó cậu còn xì mũi coi thường, tôi đoán trúng phóc mà! Này, kêu tôi là bán tiên đi chứ!"

"Được, Chu bán tiên, hài lòng chưa hả?" Bởi vì đang yêu nên tâm trạng anh cực tốt, Bàng Sĩ Bân khoan hồng thuận theo ý dân, kêu một tiếng "bán tiên" cho bạn mình vui đôi chút.

"Hài lòng ! Rất hài lòng!" Gật đầu lia lịa như băm tỏi, Chu Mạnh Luân cười ha hả cực kỳ sung sướng, còn ra vẻ thần thần bí bí nói, "Cậu có tin tôi đây có thể đoán ra cô gái cậu đang yêu là ai không?"

"HỪ!" Khinh thường hứ một tiếng, Bàng Sĩ Bân làm mặt xem thường, "Này còn phải đoán nữa sao? Đối tượng của tôi là ai, dùng đầu gối cũng biết rõ quá rồi còn gì."

"Bộ cậu biết cái người tôi muốn nói là ai rồi hả?" Chu Mạnh Luân cố ý cãi lại.

"Ngoại trừ cô gái cho cậu uống nước táo thì còn ai vào đây?"

"Trời ạ! Sao cậu biết hay thế?" Chu Mạnh Luân bắt đầu hiếu kỳ rồi.

"Gần đây phụ nữ xung quanh mình, ngoại trừ cô ấy bộ còn có ai nữa sao? Cậu mà không đoán ra người yêu của tôi là cô ấy, tôi thiệt nghi ngờ chỉ số thông minh của cậu đấy." Nhìn Chu Mạnh Luân với nửa con mắt, Bàng Sĩ Bân cười mắng.

Nghe thế, Chu Mạnh Luân càng cười to hơn, trong mắt mang đầy mờ ám, lên tiếng trêu chọc tiếp, "Xem ra dạo gần đây Thần long thấy đầu không thấy đuôi là tại vì dành hết thời gian rảnh cùng bạn gái yêu đương nhăng nhít rồi phải không?"

"Đây không phải là biểu hiện thường thấy khi yêu nhau sao?" Không vì lời giễu cợt của người bạn thân mà thấy xấu hổ, Bàng Sĩ Bân cây ngay không sợ chết đứng, thậm chí còn phản công lại, "Nếu như thời gian cậu ở cùng với mấy cô gái bên ngoài dành một nửa cho Lệ Dung, thì hai người sẽ không trở nên nông nỗi thế này đâu..."

"Được rồi." Vội vàng khoát tay cản anh nói tiếp, Chu Mạnh Luân bảo, "Tôi tới đây không phải nghe cậu nói mấy cái này."

Biết mỗi khi nhắc đến vợ thì cậu ta luôn tỏ ra như thế, Bàng Sĩ Bân cũng đành phải bó tay, bất đắc dĩ thở dài, chiều theo ý Chu Mạnh Luân thay đổi chủ đề nói chuyện, "Được rồi! Vậy xin hỏi Chu thiếu gia hôm nay tới đây có chuyện gì?"

Đột nhiên, nụ cười của Chu Mạnh Luân tắt lịm, im lặng cả nửa ngày, như đang suy nghĩ đắn đo có nên nói cho bạn tốt của mình nghe không, cuối cùng vẫn quyết định thẳng thắn, "Tôi và Lệ Dung đã ly hôn rồi."

Dứt lời, Bàng Sĩ Bân cũng im lặng không nói gì, một lúc lâu sau, anh mới chân thành nhận xét, "Có lẽ, chuyện này đối với cả hai cũng là chuyện tốt."

"Đúng vậy! Là chuyện tốt..." Lẩm bẩm trong miệng, Chu Mạnh Luân tíc tắc lại tươi cười như hoa, "Tôi tới đây chỉ vì muốn cho cậu biết Lệ Dung và tôi đã không còn gì, sau này ở trước mặt tôi đừng nhắc đến cô ấy nữa, với lại, để ăn mừng tôi trở về cuộc sống độc thân, tôi đây phải đi tìm mấy cô gái xinh đẹp bốc lửa để chúc mừng một phen, đi đây!"

Nói xong, cậu ta vui sướng ung dung đi ra ngoài, thoắt một cái đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

Bàng Sĩ Bân chỉ biết thở dài nhìn cậu ta đi khỏi, thừa biết cậu ta cũng chẳng vui hơn ai, chỉ là ra vẻ ta đây cười che dấu cảm xúc mà thôi.

May thay, anh và cái người khiến anh vừa yêu vừa ghét đó không có phức tạp như bọn họ, đúng là vô cùng may mắn ! Vô cùng may mắn!

Đang lúc Bàng Sĩ Bân cảm thấy mình rất may mắn, chuông điện thoại bỗng nhiên reo lên, anh nhìn tên hiển thị trên màn hình, vẻ mặt rạng rỡ đích thị của người đang hạnh phúc trong men tình ----

"Cô Hà, có chuyện thế hả?" Cố ý xưng hô như xưa, nhưng giọng điệu giờ đây lại tràn đầy thân mật.

"Anh Bàng, em đây có vinh dự được mời anh ăn cơm trưa không?" Bên kia điện thoại, Hà Thu Nhiên giả mù sa mưa kêu to xưng hô trước đây với anh, nhưng giọng nói lại hạnh phúc vô vàn.

"Cơm trưa?" Nhướng mày, Bàng Sĩ Bân nhìn đồng hồ đeo tay, trầm tĩnh nói, "Em cũng biết mà, cho dù giờ anh có ngồi tàu cao tốc thì đến Đài Nam cũng đã phải hai tiếng rồi."

"Vậy anh có biết, chỉ cần giờ anh đến quán đồ nướng gần nhà ga Đài Bắc, chúng ta có thể cùng ăn cơm trưa với nhau."

Cô lên Đài Bắc rồi hả?

Hiểu ý cô nói, Bàng Sĩ Bân rốt cục bật cười, hỏi địa chỉ quán đồ nướng ở đâu sau đó nói "Một lát gặp" rồi cúp máy, lòng tràn đầy sung sướng ra khỏi văn phòng, đi thẳng đến chỗ hẹn.

Trong quán đồ nướng, ở bàn gần cửa sổ, một đôi tình nhân đang rộn rã ăn mau chén mau, bỗng nhiên ------

"Này! Đó là của em!" Trừng mắt nhìn miếng thịt bò đã nướng đến thơm ngào ngạt lại bị "giành" mất, Hà Thu Nhiên bực bội nói.

"Em không biết à?" Bàng Sĩ Bân không sợ bị phỏng đem nguyên miếng thịt bò vừa được nướng nhét hết vào miệng, còn hí hửng hô, "Anh thay em ăn, tất cả đều vì muốn tốt cho em thôi."

"Tốt khỉ gì!" Đơn giản một chữ, Hà Thu Nhiên đưa ra kết luận cuối cùng của mình.

"Đừng có không tin!" Lắc lắc ngón trỏ, lý do anh đưa ra vô cùng hợp lý, "Ăn đồ nướng nhiều quá dễ dàng gây bệnh ung thư, anh yêu em như thế, làm sao lại để em bị bệnh tật đầy mình được chứ? Cho nên anh quyết định xả thân cứu giúp, thay em chịu tội."

Cái người này đụng một chút là cứ mở miệng ra nói yêu này yêu nọ, thiệt là càng lúc càng không biết xấu hổ mà!

Làm vẻ mặt buồn nôn, Hà Thu Nhiên hậm hực, "Không cần anh thay em chịu tội, trả miếng thịt bò lại cho em!"

"Muốn anh trả lại thiệt sao?" Bàng Sĩ Bân tỏ vẻ khó xử, nhưng ánh mắt lại gian trá vô cùng.

"Phải!" Cô nghiêm túc yêu cầu.

"Được rồi! Nhớ kỹ là tự em yêu cầu đấy." Ánh mắt loé sáng đầy tinh ranh, anh nhanh chóng vươn tay nâng mặt của cô lên, giữ chặt, sau đó nghiêng người hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, đầu lưỡi linh hoạt cạy mở cánh môi đang đóng chặt, mò mẫm luồn lách như con rắn đang tìm mồi trong chiếc miệng nhỏ, vui sướng nhấm nháp từng hương vị ngọt lịm, mãnh liệt mút lấy thật sâu rồi mới lưu luyến buông ra.

"Trước mặt mọi người, vậy mà anh..." Hít sâu một hơi, Hà Thu Nhiên vừa xấu hổ, vừa túng quẫn, mặt đỏ lên, không thể tin được ở trong quán ăn đầy rẫy người đến người đi như vậy mà anh hôn cô một nụ hôn sâu “đủ tiêu chuẩn”.

"Rất tuyệt, đúng không?" Đắc ý tươi cười, Bàng Sĩ Bân đối với kĩ năng hôn của mình tràn đầy tự tin.

"Rất mất mặt, về phần tuyệt hay không..." Cố ý dừng một chút, cô nhìn anh cười ngọt ngào. "Đợi em so sánh với người khác, rồi bình luận sau."

Hừ! Lâu quá không khiêu khích anh thì anh lại đắc ý quên bài học cũ rồi.

"Em dám!" Quả nhiên, Bàng Sĩ Bân nhất thời kích động gào lên.

Chỉ có chút xíu thế mà đã nổi nóng, thật là không có một chút tiến bộ nào!

Lắc đầu ngao ngán, ai bảo người ta hay nói gỗ mục không thể tạc ra tượng được, Hà Thu Nhiên gắp miếng bắp nướng bỏ vào chén cho anh, sau đó nhìn anh với ánh mắt khinh thường, "Dùng đầu gối của anh mà nghĩ xem cũng biết không có khả năng mà!"

Cô cũng không phải loại người có mới nới cũ, làm sao có thể tùy tiện túm đại ai đó chỉ để so sánh kỹ thuật tốt xấu chứ.

Nghe cô mắng mình như thế, Bàng Sĩ Bân quả nhiên lập tức tỉnh táo lại, sau đó mới thì thào phàn nàn. "Đều tại em hết! Chỉ cần đụng tới em, đừng nói đại não, ngay cả đầu gối anh cũng không thấy."

Cho nên đừng trách anh không biết dùng đầu gối mà nghĩ!

Được rồi! Hà Thu Nhiên thừa nhận, nghe thấy lời phàn nàn thế này cô như mở cờ trong bụng, còn vui sướng hơn nghe bất kỳ lời nói ngon dỗ ngọt khác, vì thế cô nở nụ cười rạng rỡ, vỗ vỗ đầu của anh như dỗ cún con, an ủi. "Ngoan! Cùng lắm thì về sau dùng mắt cá chân nghĩ kỹ nha."

Nghe vậy, Bàng Sĩ Bân tức giận đẩy tay của cô ra, trong lòng ảo não.

Mẹ nó! Cô gái này rất nhanh đã leo đến tận đầu anh ngồi rồi, nhưng hết lần này tới lần khác chính mình lại không thể làm gì đươc, thật đáng thương mà!

Được rồi! Được rồi! Dù đáng thương thế nào, miễn là cô thì anh đều chịu được.

Mấy ngày sau, một tờ báo lá cải nào đó đăng một tin tức rất giật gân ——

Nụ hôn kích tình trong quán đồ nướng, tổng giám đốc tập đoàn Bàng thị có niềm vui mới.

Dòng tít thật lớn cùng với bức ảnh ôm ấp hôn nhau do đội chó săn chụp được đăng trên trang bìa, tin tức cứ thể mà được mọi người lan truyền bàn tán khắp mọi nơi, đâu đâu cũng nghe, đâu đâu cũng thấy.

Đối với chuyện này, mỗi người lại có phản ứng bất đồng ——

Trong văn phòng, Bàng Sĩ Bân nhìn tờ tạp chí không biết ai đã để sẵn trên bàn anh, tỉ mỉ nhìn ảnh trên mặt bìa, anh hết xoa xoa cái cằm rồi lại cau mày, nhịn không được bội phục đám phóng viên kia.

Canh được góc chụp say mê hấp dẫn nhất của anh và Hà Thu Nhiên, thật tài tình, nhất định phải gọi điện thoại cho tổng biên tập tuần san này, hỏi xem có thể lấy được ảnh gốc hay không, anh muốn lồng khung treo ảnh lên tường từ từ thưởng thức!

Nhưng lúc đó đám chó săn này núp ở chỗ nào chụp ảnh thế? Đúng là xuất quỷ nhập thần, mấy cái người này mà đi làm điệp viên nằm vùng thì tuyệt không gì bằng, sao cục tình báo quốc gia không mau chịu thu nhận đào tạo họ thế nhỉ, thật là lãng phí.

Được rồi! Đây là phản ứng tâm lý ngẫu nhiên nhưng chân thật nhất của tổng giám đốc Bàng, Bàng đại nhân ngang ngược lại táo bạo của chúng ta.

Mà trong khu nhà cao cấp, lúc dì Trần trông thấy tấm ảnh trên tuần san lá cải kia, đôi mắt già nua trừng lớn đến độ muốn rớt ra khỏi tròng.

Bà nhanh chóng mở tờ tạp chí ra, nhanh chóng đọc hết từ đầu tới cuối, đọc đi đọc lại đến vài lần, cuối cùng bà cười hớn hở, vội vội vàng vàng lấy điện thoại bấm một dãy số quen thuộc...

"Này? Trân hả, là tôi đây! Bà đã đọc tạp chí mới nhất chưa?... Chưa à? Vậy nhanh đi mua một cuốn xem đi... Vì sao à? Đương nhiên là vì Thu Nhiên xuất hiện ở trên đó rồi... Ôi! Đừng khẩn trương, là xuất hiện cùng thiếu gia nhà tôi, đúng, đúng..."

Tốt! Rốt cục bà biết cô gái mà thiếu gia nhà mình thầm mến là ai rồi, hơn vui vẻ hoá phấn khích, lập tức thông báo cho mẹ của nhân vật nữ chính, bởi vì một người vui không bằng mọi người đều vui mà.

Còn ở Đài Nam, trong một gian phòng của một tòa nhà, Hà Thu Nhiên nhìn ảnh mình được đăng chình ình trên bìa tạp chí, trở thành nhân vật nữ chính trong tin tức giật gân mới nhất, cô tức giận đùng đùng muốn kiếm ai đó mắng cho hả giận!

"Chết tiệt!" Chỉ có thể mắng ra cái từ này, cô cầm tờ tạp chí ôm đầu rên rỉ, không thể tin được bản thân lại “có phúc phần” đến như vậy.

Tức chết đi được! Tất cả đều tại cái con cua bự tổ chảng kia hại mà, nếu anh không nổi tiếng như vậy, hoặc là anh đừng có không biết xấu hổ như vậy, bạo gan hôn cô trước công chúng, hai người cũng sẽ cánh phóng viên chụp được ảnh!

Hiện giờ hình của cô đã bị truyền đi khắp phố lớn ngõ nhỏ, bảo cô về sau còn dám ra ngoài gặp ai nữa chứ?

Càng nghĩ càng giận, Hà Thu Nhiên cầm lấy điện thoại gọi cho "tên đầu sỏ gây ra tội", điện thoại vừa thông, cô như súng liên thanh mắng chửi không ngớt ——

"Đã coi tạp chí chưa... Xem rồi à! Vậy anh nói làm sao bây giờ? Em sau này làm sao còn dám ra ngoài gặp người ta chứ? Đều là tại anh! Đến quán đồ nướng thì ăn đồ nướng của anh đi, hôn cái gì mà hôn? Anh thật biến thái, giờ thì hay rồi, vừa vặn bị đám phóng viên đó chụp được, anh nói xem làm sao bây giờ... Cái gì? Muốn đi lấy ảnh chụp gốc về lồng khung... Anh điên rồi sao..."

Vừa bực tức mắng cho hả lòng hả dại vừa đi đi lại lại trong phòng, Hà Thu Nhiên hận không thể lập tức xông lên Đài Bắc chặt người nào đó thành tám khúc, tiếng đập cửa đột nhiên vang lên, không chờ cô phản ứng, cửa phòng liền bị đẩy ra, mẹ Hà tay cầm cuốn tạp chí với "chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực" trên tay, vẻ mặt tái mét cùng lo lắng bước vào.

Thôi xong!

Nhìn tờ tạp chí trên tay mẹ, Hà Thu Nhiên liền biết rõ "gian tình đã phơi bày", vì thế mặt cô ảm đảm buồn rầu vô cùng, nói nhỏ vào điện thoại một câu "Mẹ em vô phòng, tối nay gọi lại cho anh", sau đó nhanh chóng chấm dứt cuộc nói chuyện, tâm trạng rối bời hô to -----

"Mẹ..." Thảm rồi! Sắc mặt mẹ rất khó coi.

"Đây là chuyện gì?" Giương tờ tạp chí trong tay lên, mẹ Hạ sa sầm hỏi, "Cái người con trai này chính là thiếu gia mà dì Hảo hay nhắc đến, là người mấy lần trước tới tìm con phải không? Hai con có quan hệ thế nào?"

Chớ nói là quan hệ nam nữ chơi qua đường, nếu như thế dù đó có phải là thiếu gia bảo bối của dì Hảo hay không thì mẹ cô cũng xách dao phóng lên Đài Bắc chém người đấy.

"Quan hệ tình cảm nam nữ." Không thể dấu diếm nữa, Hà Thu Nhiên thành thật khai báo.

Nghe vậy, vẻ mặt khó coi của mẹ Hà mới thả lỏng đôi chút nhưng vẫn không kém phần lo lắng, "Người ta là tổng giám đốc một công ty lớn, gia thề bề hề, người bình thường như chúng ta làm sao có thể trèo cao mà với lấy được."

Nhà giàu thường hay chú trọng việc môn đăng hộ đối, cho dù trước khi kết hôn có chơi bời thế nào, thì đến lúc kết hôn cũng sẽ kết hôn cùng với con nhà giàu để xứng đôi, bà chỉ sợ rằng thiếu gia tốt bụng của A Hảo cũng chỉ chơi đùa với con gái bà mà thôi!

Hiểu rõ nỗi lo trong lòng của mẹ, Hà Thu Nhiên không nói thêm gì, lấy điện thoại gọi cho Bàng Sĩ Bân, được thoại thông liền nói "Mẹ của em muốn nói chuyện với anh" sau đó trực tiếp đưa điện thoại cho mẹ mình, để bà tự nói chuyện với "kẻ đầu sỏ".

Một lúc sau, chỉ thấy mẹ Hà chào hỏi vài tiếng, cứ "Ừ" liên tục, rồi cúp điện thoại, tuyên bố thẳng, "Cậu Bàng chiều nay sẽ tới đây, chúng ta lúc đó nói chuyện!"

Dứt lời, vẻ mặt bà cứ như mới hoàn thành nhiệm vụ, sắc mặt cũng tốt hơn rất nhiều.

Hả... Cái con cua bự đó nói gì với mẹ thế? Sao mẹ lại thay đổi nhanh như vậy?

Lòng tràn đầy buồn bực, Hà Thu Nhiên trăm mối tơ vò.

Buổi chiều, Bàng Sĩ Bân quả nhiên đã đến, còn đặc biệt mang theo một hộp tổ yến thượng hạng, khiến Hà Thu Nhiên thật sự hoài nghi anh đang muốn hối lộ.

Nhưng mà cô còn kịp làm sáng tỏ mối nghi ngờ trong lòng, mẹ Hà đã sai cô đi làm nhiệm vụ ----

"Con đi mua cho mẹ chai xì dầu đi!"

"Dạ?" Hà Thu Nhiên há hốc mồm, kêu cô bây giờ đi mua xì dầu sao? Rõ ràng trong nhà bếp còn hơn nửa chai mà.

"Kêu con đi mua thì mua đi, còn đứng đó lải nhải gì thế hả?" Mẹ Hà liếc mắt trách cứ.

Tuy Hà Thu Nhiên ở ngoài nói chuyện với mọi người cay cú đến cỡ nào, đối mặt với mẹ của mình, cô chỉ có thể ngoan ngoãn ra ngoài mua chai xì dầu, bộ dạng nhu mì ngoan ngoãn thế làm cho Bàng Sĩ Bân trợn má hốc mồm kinh ngạc, lòng thầm thán phục mẹ vợ tương lai liên tục, đồng thời cũng cảm thấy vui sướng không thôi.

Hắc hắc, thì ra cô gái này cũng có người khắc chế được đấy!

Đợi Hà Thu Nhiên ra khỏi nhà, Bàng Sĩ Bân lập tức thân mật gọi "Bác gái này, bác gái kia", chỉ chốc lát sau, hai người như đã đạt được sự đồng thuận, bèn nhìn nhau cười hàn huyên, bầu không khí tốt đến nỗi tựa như hai người là mẹ con ruột vậy.

Còn bên ngoài, Hà Thu Nhiên mua xong xì dầu về nhìn được cảnh tượng trong nhà, khiến cô hoảng sợ hoảng hồn, không hiểu sao cả người rùng mình tháo chạy, cảm giác như sắp bị bán đi rồi.

Thảm rồi! Cái con cua đó không đấu lại cô, nhưng mà cô thì không đấu lại mẹ của mình!

Nếu mà mẹ cô và con cua đó liên thủ với nhau, cô còn chết thảm hơn nữa!

Trong lòng lo sợ bất an, Hà Thu Nhiên hé mắt muốn xem thử hai người có điểm gì khác thường, mà quan sát cả buổi cũng chẳng thấy được gì cả, cuối cùng nghĩ...

Chắc là cô mắc bệnh đa nghi nặng quá rồi.

Do đó, trong khi cô rối như tơ vò, cơn giận tam bành của mẹ cô cũng tan biến trong vô hình, thậm chí còn cùng Bàng Sĩ Bân thiết lập mối quan hệ rất khắng khít, mà bầu không khí quỷ dị này bị cô liệt vào danh sách tám đời bảy kiếp không thể tưởng tượng nổi.

Bởi vì bị báo chí phanh phui mọi chuyện, quan hệ giữa Bàng Sĩ Bân và Hà Thu Nhiên nổi tiếng như cồn, vì thế hai người dứt khoát công khai yêu nhau, không hề che đậy, thậm chí hiện tại mỗi lần Hà Thu Nhiên lên Đài Bắc, sẽ ở trong căn nhà cao cấp của Bàng Sĩ Bân vài ngày.

Ngày hôm đó, ở Đài Bắc được hai ngày, vì đã hẹn với Bàng Sĩ Bân đi xem phim, chờ đến giờ mọi người tan ca cô liền đến thẳng công ty anh, một đường vội vàng đi vào tập đoàn Bàng thị, đi thang máy lên tầng cao nhất, ai ngờ lúc mở cửa vào văn phòng Bàng Sĩ Bân lại đụng phải thư ký của anh đang đi ra.

"A... thật xin lỗi ! Xin lỗi! Cô không sao chứ..." Giọng nói xin lỗi áy náy, cô cuống quít ngồi xổm xuống nhặt lại đống tài liệu rơi tán loạn, chốc lát sau lúc ngẩng đầu muốn trả tài liệu lại cho đối phương, tầm mắt lại nhìn thấy một gương mặt xinh đẹp quen thuộc.

"Thì là thư ký Lương!" Đứng dậy, Hà Thu Nhiên vui vẻ chào hỏi, "Đã lâu không gặp, gần đây khoẻ chứ?"

"Rất khoẻ, cám ơn cô Hà quan tâm." Sắc mắt trắng bệch, Lương Chỉ Tinh vẻ mặt cứng đờ đáp lại, trong lòng lại ảo não không thôi.

Nguyên cả một bài báo lẫn ảnh chụp được đăng ở trên báo đương nhiên cô cũng đã xem qua, rốt cục xác định cô gái mình hay xem thường giờ đã là bạn-gái-công-khai của tổng giám đốc nhà mình, mà bản thân cô lúc trước lại tỏ vẻ kiêu căng xem thường cô ta, thái độ càng không có thiện cảm mấy.

Nhưng hôm nay thì khác, cô ta đã trở thành nhân vật không thể đắc tội được, thật khiến người khác vừa xấu hổ vừa khó chịu mà.

Hà Thu Nhiên rất nhạy cảm, vẻ mặt tái nhợt muốn chạy trốn ngay lập tức của Lương Chỉ Tinh đều bị cô nhìn thấu hết, khiến cô không khỏi cười thầm, nhưng ngoài miệng vẫn ân cần thân thiện hỏi thăm, "Thư ký Lương, sắc mặt cô rất khó coi,người khó chịu chỗ nào sao? Hay là để tôi đỡ cô đến ghế ngồi..."

"Không, không cần!" Sắc mặt xanh lét khăng khăng cự tuyệt, Lương Chỉ Tinh chỉ muốn bỏ trốn mất dạng mà thôi, "Tôi thật sự không có việc gì, không cần đâu..."

"Nhưng mà..." Hà Thu Nhiên còn muốn nói tiếp thì đã bị một giọng nói khác cắt ngang.

"Chuyện gì vậy?" Từ văn phòng đi ra, thấy hai người không biết đang dây dưa cái gì, Bàng Sĩ Bân nhíu mày hỏi.

"Không, không có gì!" Luống cuống lắc đầu, Lương Chỉ Tinh vội đáp, "Tổng giám đốc, tôi có việc phải đi trước!" Dứt lời, cô ta nhanh chóng trở lại chỗ ngồi của mình, cả buổi không dám ngẩng đầu lên.

Mà Hà Thu Nhiên vừa thấy anh liền điềm nhiên như không việc gì cười hỏi, "Làm việc xong chưa?"

"Xong rồi!" Bàng Sĩ Bân gật đầu.

"Tốt, vậy đi thôi!' Cười mỉm chi, cô hiếm khi chủ động khoác tay anh thân mật như vậy, nụ cười tươi đẹp làm sao, rạng rỡ vô cùng.

Cô gái này.... bị quỷ nhập rồi!

Bàng Sĩ Bân hiểu rất rõ Hà Thu Nhiên, bởi vì cô chưa bao giờ chủ động nắm tay anh, hôm nay đột nhiên tự mình nắm lấy tay anh, không bị quỷ nhập thì cũng bị bỏ bùa rồi.

Cảm thấy khó hiểu, anh im lặng để cô tuỳ ý giở trò mỉm cười kéo mình đến thẳng thang máy, đến khi hai người đã vào đến thang máy rồi, cửa đã đóng lại, anh lập tức gặng hỏi, "Nói đi! Chuyện gì xảy ra?"

"Không có việc gì!" Từ từ rút tay lại, Hà Thu Nhiên miệng cười đến cả mang tai, thực tế lúc nãy thấy vẻ mặt lo sợ của Lương Chỉ Tinh, trong lòng cô hả hê vô cùng.

Không hài lòng kéo tay cô lại, Bàng Sĩ Bân nắm chặt bàn tay cô, mười ngón tay đan vào nhau, sau đó hừ lạnh giễu cợt, "Không có việc gì sao lại cười vui như vậy?"

Anh một chút cũng không tin!

"À ờ ------" Kéo dài giọng, Hà Thu Nhiên nháy mắt, thần bí trả lời, "Chỉ là chiến tranh giữa con gái với nhau thôi, không nên nhiều chuyện, rất khủng bố đó!"

Nghe thế, Bàng Sĩ Bân bật cười sặc sụa, nhưng mà biết tính cô nên anh cũng không nói thêm gì, chỉ liếc cô một cái, rốt cục không tra hỏi nữa.

Haizz... Cô gái đáng ghét này, khiến người vừa yêu lại vừa giận, có thể cuộc sống sau này của anh vĩnh viễn sẽ không thiếu niềm vui đâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.