Tổng Giám Đốc Rất Phúc Hắc

Chương 37: Tổng giám đốc ghen tuông




Yêu thích, nhưng là sợ hãi. Nếu như bọn hắn không là đồng tính thật là tốt biết bao.

Một mực trốn tránh, vẫn muốn rời xa, dù cho trong lòng mình không nghĩ như vậy.

Ngày đó, tại trong biển lửa, thời điểm người kia chạy tới ôm lấy cậu, cậu cũng đã phi thường minh bạch, đã không thể trốn tránh rồi. Nếu như một hồi đại hỏa thật sự đem tính mạng của cậu cướp đi, như vậy cậu tiếc nuối nhất chính là không thể cùng người mình yêu một chỗ, không thể nói cho hắn biết kỳ thật mình vẫn luôn nhớ nhung hắn.

Cho nên, nếu là có thể sống sót, liền dũng cảm tiếp nhận.

Ngoại nhân phải nhận lấy ánh mắt khác thường cũng tốt, không bị đồng ý cũng tốt, dù sao, bất chấp tất cả rồi.

Tống Tử Hàm cũng sẽ ngẫu nhiên cùng Đỗ Hiểu Vân nhắc tới, “Ngươi giảm xuống yêu cầu a, có lẽ sẽ tìm được người phù hợp .”

Nữ thành phần tri thức có tài có mạo yêu cầu rất cao, cho nên một mực không thể thành công gả đi ra ngoài. Đỗ Hiểu Vân tức thì tiêu sái vô cùng, “Ta cảm thấy tổng giám đốc nhà ngươi rất thích hợp với ta, có tiền có dạng có tài, lại si tình như vậy, nam nhân thật tốt, hoàn toàn phù hợp yêu cầu của ta, nếu không, ngươi đem hắn tặng cho ta.”

Tống Tử Hàm liền trầm mặc, tiếp tục uống nước trái cây, Đỗ Hiểu Vân nghiêng mắt nhìn cậu, “Như thế nào, không nỡ sao.”

Tống Tử Hàm nói: “Nếu là hắn nguyện ý, ta không sao cả.”

Đỗ Hiểu Vân cầm một xấp tài liệu gõ đầu của cậu, “Thôi đi, xem bộ dạng ngươi đã biết rõ sẽ không nguyện ý, còn nói không sao cả, ngươi xạo vừa thôi.”

Hiện tại là thời gian nghỉ trưa, văn phòng không có người nào, chỉ có Đỗ Hiểu Vân cùng Tống Tử Hàm. Không biết lúc nào bên cạnh đã thêm một người, hai người nhất tề nghiêng đầu xem, là Hàn Triết Si.

Không nghĩ tới hắn lại tới vào lúc này. Tống Tử Hàm vừa mới từ trong văn phòng hắn đi ra.

Cho nên, một phen đối thoại vừa rồi, hắn đã nghe được bao nhiêu?

Đỗ Hiểu Vân buông xuống xấp tài liệu trên tay, cười khan một tiếng, ân cần thăm hỏi một câu, “Hàn tổng.”

Hàn Triết Si đưa ánh mắt chuyển qua Tống Tử Hàm ngồi ở trên ghế làm việc, Tống Tử Hàm giơ lên đôi mắt nhìn hắn, biểu lộ trên gương mặt xinh đẹp tựa hồ không phải quá vui vẻ.

Đỗ Hiểu Vân thức thời mà kiếm cớ, “Ta đi WC, các ngươi chậm rãi trò chuyện.”

Đỗ Hiểu Vân dùng tốc độ nhanh nhất tránh đi, Hàn Triết Si liền cất bước tới, Tống Tử Hàm tinh thần căng cứng. Trên đùi đột nhiên nặng thêm, là người nào đó da mặt dày ngồi ở trên đùi cậu, nếu lúc này có đồng sự tiến đến thấy một màn như vậy, sẽ có phản ứng gì.

Tống Tử Hàm đẩy hắn, “Đây là văn phòng.”

Hàn Triết Si ngồi ở trên đùi cậu không đi, lấy ra nước trái cây trên tay Tống Tử Hàm đặt ở trên bàn công tác, giơ tay quàng qua cổ của cậu, cúi đầu hỏi: “Em mới vừa nói, cái gì không sao cả? Hửm?”

Tống Tử Hàm đỏ mặt, nhìn thoáng qua cửa ra vào, sợ có người tiến đến, hai tay đẩy ra người kia, “Đừng như vậy, để cho người khác nhìn thấy không tốt.”

“Trả lời anh vấn đề vừa rồi, anh liền đứng dậy.” Tay quàng trên cổ lại vuốt đầu của cậu, đem ngón tay xuyên nhập mái tóc của cậu.

Tống Tử Hàm vẫn kinh hồn táng đảm, sợ hãi bị đồng sự đột nhiên đi vào, người này luôn bá đạo như vậy! Tống Tử Hàm hiền lành cũng chỉ có thể thỏa hiệp, cúi đầu trả lời vấn đề của hắn, “Không phải không sao cả.”

“Ân? Nghe không hiểu, nói chi tiết một chút.” Cố ý, một tay vẫn còn vân vê mái tóc người ta, tóc đang mượt bị hắn khiến cho mất trật tự.

Tống Tử Hàm giương mắt, đẩy ra móng vuốt đang trên đầu sờ loạn, “Hàn tổng, đến giờ làm rồi.”

Hàn Triết Si buông tha cậu, dùng ngón tay tại trán của cậu búng một cái, đứng lên, “Trở về sẽ tìm em tính sổ.”

Cho nên, Tống Tử Hàm biết mình sẽ rất thảm.

Hàn Triết Si vừa đi, Đỗ Hiểu Vân liền trở lại.

Nhìn Tống Tử Hàm đầu tóc rối bời, Đỗ Hiểu Vân ho khan một tiếng, “Hắn tới làm gì vậy?”

Tống Tử Hàm dùng tay vuốt lại tóc, giương mắt nhìn Đỗ Hiểu Vân có chút hả hê, “Không có làm gì nha.”

Tới đùa giỡn viên chức.

Ngô Thiến Linh gần đây không đề cập tới chuyện bắt Tống Tử Hàm đi xem mắt, nguyên nhân là vì trong nhà đã có một nữ nhân trong suy nghĩ sắp là con dâu. Dù vô tình hay cố ý, Ngô Thiến Linh luôn vì hai cái tiểu thanh niên nữ chưa gả nam chưa lập gia đình tạo cơ hội.

Ngô Thiến Linh sẽ cố ý nói: “Đây là đồ ăn Bái Thanh nấu, ăn thật ngon, Tử Hàm, ngươi ăn nhiều một chút.”

“Bái Thanh đứa nhỏ này tốt lắm, luôn giúp đỡ làm nội trợ, làm còn rất tốt, nếu là có nàng dâu như vậy, làm mẹ chồng nhất định là hạnh phúc chết rồi.”

Ngô Thiến Linh cũng sẽ nói: “Đêm nay Bái Thanh phải về ký túc xá trường học, nàng một nữ hài tử đi đêm tối không an toàn, Tử Hàm ngươi đi đón một chút đi.”

Tống Tử Hàm đi đón rồi, tại cổng lớn G đại, chờ nàng đi ra.

Kỳ thật G đại cách khu nhà của Tống Tử Hàm không xa, chỉ cần hơn hai mươi phút đồng hồ đi bộ ra. Tống Tử Hàm đã từng đứng dưới cây long nhãn tại cửa lớn G đại chờ Hàn Triết Si tan học.

Tử Kinh hoa khai mở rất tươi đẹp, mùi hương toả khắp không gian. Thời điểm cùng Đỗ Bái Thanh đi trên con đường kia, Tống Tử Hàm nghĩ đến chính là Hàn Triết Si. Hoa nở rồi, nhưng người kia còn chưa có sang đây xem. Trước kia luôn đem cậu đưa đến nơi đây, nhưng là gần đây bởi vì tay trái bất tiện không thể lái xe, cho nên không có tới.

Mùi hương Tử Kinh hoa xông vào mũi, tản bộ trên đường, chân dẫm lên một mảnh cánh hoa Tử Kinh bay xuống. Thời kỳ ra hoa của Tử Kinh hoa rất lâu, nở hoa cũng rất nhiều, mỗi ngày đều rơi, Tử Kinh hoa bay lả tả như thế nào cũng không hết, phủ đầy mặt đất, sáng sớm hôm sau, nhân viên vệ sinh cầm cái chổi đem một tầng cánh hoa quét đi, đợi buổi tối, mặt đất lại là một tấm thảm màu tím.

Đỗ Bái Thanh nói: “Ta rất thích con đường này, đi ở chỗ này rất thoải mái.”

Tống Tử Hàm xem nhìn cánh hoa trên mặt đất, “Là rất thoải mái.”

“Ngươi gần đây rất nhiều chuyện bận rộn nhỉ.” Đỗ Bái Thanh hỏi, những ngày này Tống Tử Hàm ít khi ở nhà, ngẫu nhiên buổi tối cũng không về.

Tống Tử Hàm trả lời: “Khá tốt.”

Bận rộn chiếu cố Hàn Triết Si, vừa đi đến nhà hắn, làm cơm tối cho hắn, nói phải đi về, người kia liền mặt đen thui con mắt nhìn chằm chằm vào Tống Tử Hàm, sắc mặt rất khó coi. Sau đó, Tống Tử Hàm liền ở lại.

Chủ đề nói chuyện cùng Đỗ Bái Thanh cũng không nhiều lắm, rải rác vài câu một chủ đề liền đã xong. Đỗ Bái Thanh cũng là loại nữ hài điềm đạm nho nhã, khi nhỏ còn biểu hiện một chút hoạt bát, lớn lên một điểm hoạt bát hồi nhỏ cũng bị thu liễm rồi.

Thứ bảy, Ngô Thiến Linh nói đầu hơi đau. Vốn muốn cùng Đỗ Bái Thanh đi mua một ít quần áo mùa thu, nhưng là hiện tại sợ là không đi được.

Đỗ Bái Thanh nói, tự mình đi cũng không sao.

Nhưng là, Ngô Thiến Linh xoa huyệt thái dương nói: “Ai ôi!!! Tử Hàm ah, nếu không ngươi cùng Bái Thanh đi, vùng phố này nàng còn chưa quen thuộc, có ngươi đi cùng ta yên tâm hơn.”

Quả thực, Đỗ Bái Thanh còn chưa có đi qua khu đường dành riêng cho người đi bộ.

Tống Tử Hàm gật đầu, cùng Đỗ Bái Thanh đi ra ngoài dạo phố.

Đường dành riêng cho người đi bộ phần lớn là tình lữ yêu nhau, nam nữ trẻ tuổi tay nắm tay trên mặt tràn đầy điềm mật, cười ngọt ngào. Vùng này nhiều cửa hàng bán đồ cho nữ, Tống Tử Hàm với tư cách một bồi khách cũng nên làm đúng việc của bồi khách.

Đỗ Bái Thanh cầm quần áo đi vào phòng thử đồ, Tống Tử Hàm ở bên ngoài giúp nàng cầm các loại túi xách, đợi Đỗ Bái Thanh đi ra, nhân viên cửa hàng nói: “Bộ y phục này ngươi mặc nhìn rất đẹp, hơn nữa ngươi dáng người tốt như vậy, mặc loại quần áo này dễ dàng tôn lên thân hình của ngươi.”

Sau đó, nhân viên đem ánh mắt chuyển qua Tống Tử Hàm đứng ở một bên đợi, “Không tin hỏi bạn trai ngươi một chút, xem ta có nói sai không.”

Đỗ Bái Thanh đối với tấm gương chiếu chiếu, mấp máy môi mới không biết xấu hổ mở miệng hỏi Tống Tử Hàm, “Tử Hàm, ngươi xem cái này thế nào.”

Tống Tử Hàm nhìn về phía Đỗ Bái Thanh, nữ hài dáng người cao gầy mặc một thân váy liền áo. Bộ này mặc trên người cùng những bộ quần aó bình thường của nàng không giống nhau.

Nhân viên nói: “Đây là kiểu dáng thịnh hành năm nay, rất nhiều nữ hài tử đều thích mua loại này.”

Tống Tử Hàm không hiểu về thời trang nữ cho lắm, cái gì lưu hành, cái gì tôn dáng, đều không có đi hảo hảo tìm tòi nghiên cứu qua. Lúc này cũng chỉ có thể nói: “Cũng không tệ lắm.”

Nhân viên chuyển hướng Đỗ Bái Thanh nói: “Ngươi xem, bạn trai ngươi đều nói không tệ đi à nha.”

Về xưng hô bạn trai thế này, Đỗ Bái Thanh không có phủ nhận, Tống Tử Hàm cũng không có giải thích. Cho nên, cứ như vậy chấp nhận, chỉ cần trong nội tâm tinh tường là tốt rồi.

Đỗ Bái Thanh lần này mua đồ vật hiển nhiên cùng phong cách trước kia không đồng dạng, có lẽ là thông suốt rồi, cảm thấy tuổi thanh xuân ngắn ngủi, là muốn đổi cách ăn mặc một chút. Tại đại học cái nơi năng động như vậy, với tư cách một phụ đạo viên, mỗi ngày lăn lộn cùng với học sinh luôn đem lưu hành đọng ở bên miệng, xác thực không thể quá quê mùa.

Ngô Thiến Linh cũng cùng Đỗ Bái Thanh nói: “Nam nhân đều yêu thích nữ nhân mình yêu ăn mặc xinh đẹp, cho nên, thừa dịp hiện tại còn trẻ nhất định phải đem một mặt xinh đẹp nhất bày ra cho hắn xem.”

Vì vậy, Đỗ Bái Thanh liền hạ quyết tâm cải biến chính mình nhiều năm hình tượng.

Đỗ Bái Thanh mua đồ, Tống Tử Hàm giúp cầm không ít.

Thời điểm đi ngang qua một gian trà sữa, Tống Tử Hàm nghiêng đầu hỏi: “Ngươi khát không?”

Đỗ Bái Thanh gật đầu, sau đó Tống Tử Hàm liền tạm thời mang đồ để cho Đỗ Bái Thanh cầm, chính mình đi đến quán mua trà sữa. Thứ bảy đường đi bộ người đến người đi, Đỗ Bái Thanh ngồi trên mặt ghế đá ở bên đường dưới một thân cây, Tống Tử Hàm tay cầm ly trà sữa đến, một ly đưa cho Đỗ Bái Thanh.

Nữ hài ngại ngùng nói: “Cảm ơn.”

Đi dạo đến trưa, quả thật có chút mệt mỏi. Tống Tử Hàm ngồi xuống trên ghế đá, chiều dài ghế đá có hạn, cho nên hai người ngồi rất gần.

Uống trà sữa, Đỗ Bái Thanh nói còn có một đôi giày cao gót chưa có mua, muốn đi mua.

Mới từ trên mặt ghế đá đứng lên, Tống Tử Hàm liền giật mình ngẩn người, xuất hiện trước mặt một bóng dáng quen thuộc.

Đột nhiên xuất hiện người hung hăng nhìn chằm chằm vào cậu, Tống Tử Hàm bị hắn nhìn trong nội tâm phát run, ngoan ngoãn mở miệng, “Triết Si.”

Hàn Triết Si nhìn lướt qua nữ hài bên cạnh Tống Tử Hàm, không nói lời nào liền kéo tay Tống Tử Hàm đi. Tại trên đường cái người đến người đi, Tống Tử Hàm cũng không giãy dụa, chỉ quay đầu hướng Đỗ Bái Thanh còn đang không biết phát sinh chuyện gì nói: “Ta sẽ trở về.”

Bị Hàn Triết Si một đường kéo đến chỗ đậu xe ven đường, vẻ mặt nộ khí mở cửa xe phía sau, đem Tống Tử Hàm đẩy vào, Tống Tử Hàm chống nệm ngồi lên, Hàn Triết Si thân thể cũng tiến vào, đóng cửa, bá đạo hôn lên.

Cường thế không để cho người có cơ hội thở gấp, đầu tiên dùng hàm răng day nghiến môi, lại cạy mở khớp hàm, đem đầu lưỡi duỗi vào, tại trong miệng mỗi một chỗ đều để lại dấu vết của mình, sau đó ngậm lấy đầu lưỡi của cậu.