Tổng Giám Đốc Rất Sủng Cục Cưng Bé Nhỏ

Chương 104: Tâm của Lão Ô Quy còn chưa chết



"Anh đừng tưởng rằng không có lão đại, anh có thể làm xằng làm bậy, nơi này còn có tôi, tôi không cho phép anh động nửa sợi lông của Lạc Mật Mật đấy!"

Tô Trạch dõng dạc, khiến Văn Y đứng ở một bên vui mừng, nhưng đối với Lạc Mật Mật đang đau lòng không có chút tác dụng.

Cô không quan tâm người khác làm cái gì, cô chỉ quan tâm phản ứng của Lạc Thiểu Trạch. Hôm nay tất cả đều đã mất đi ý nghĩa, còn làm những thứ này có hữu dụng gì sao?

Trong đầu đều là tương hồ. Lúc này Lạc Mật Mật đã mất đi linh khí vốn có, giống như là một màn sương bị đánh phờ phạc rã rượi.

Văn Y đứng ở một bên, vẫn không lên tiếng lại nhìn toàn bộ chuyện xảy ra trước mắt. Lạc Mật Mật đau lòng bất động, cô hiểu. Bây giờ thấy bạn tốt của mình bất ổn, mất đi điên cuồng như ngày hôm qua, điều này làm cho cô rất lo lắng.

Dù thế nào mà nói, Văn Y vẫn không tin tưởng Lạc Thiểu Trạch sẽ bỏ mặc Lạc Mật Mật, huống chi người trước mắt là Tề Nguyên Kiệt.

Tề Nguyên Kiệt hung hăng trợn mắt nhìn Tô Trạch, cất bước lên trước bắt được cổ áo của anh, "Chàng trai trẻ, anh không muốn sống rồi hả? Anh không thấy lão đại của anh đã . mặc kệ, anh còn nháo gì?"

Nói xong, đưa tay đẩy, Tô Trạch lảo đảo nhào tới trên mặt đất.

"Lạc Mật Mật, xem ra hôm nay cô sẽ về tay tôi. Vẫn là ngoan ngoãn nghe lời của tôi, tránh cho chịu khổ."

"Anh nghĩ như thế nào?" Một tay Lạc Mật Mật vịnh bàn, từ từ nâng lên cặp mắt mệt mỏi, lộ ra ánh mắt khi dễ cho thấy nội tâm bất mãn.

Nghe những lời này, Tề Nguyên Kiệt tựa như lấy được lệnh tiễn gà mao, trong lòng hồi hộp, chỉ cần có thể để cho mình nói điều kiện, chuyện kia không phải thành công một nửa sao?

Tề Nguyên Kiệt giơ tay lên sờ tóc giả của mình, một bộ dạng hài lòng, "Tôi muốn cô theo tôi, chỉ cần theo tôi trải qua đêm đẹp, về sau cô chính là nhân tình của tôi, giữa chúng ta còn còn có nợ nần sao?"

"Tề Nguyên Kiệt, anh khốn kiếp, lại dám giữa chốn đông người nói lên yêu cầu như thế, anh thật không biết xấu hổ!" Tô Trạch từ trên mặt đất bò dậy, tức giận đánh tới Tề Nguyên Kiệt. Nhưng vừa tới giữa không trung, liền bị người áo đen đỡ được ném về trên đất.

Thì ra tâm của Đại Ô Quy này vẫn chưa không chết, vẫn còn ở nhớ kỹ chuyện như vậy, vậy Lạc Mật Mật cô tại sao không thuận nước đẩy thuyền, lần này, tôi sẽ cho anh chết thảm hại hơn.

Đưa tay đặt ở trong túi hung hăng ấn xuống một cái, Lạc Mật Mật đột nhiên vọt tới bên cạnh Tô Trạch đỡ dậy, "Tô Trạch, tôi biết là anh muốn tốt cho tôi, nhưng xin anh không nên lỗ mãng, đối với anh cùng tôi không có chỗ tốt. Yên tâm, tôi đã gửi cho cọp mẹ của hắn bản sao lời nói của hắn, không sợ hắn sẽ làm gì tôi, sớm muộn gì cũng chịu báo ứng."

Thấy ánh mắt khẳng định của Lạc Mật Mật, Tô Trạch từ từ đứng dậy ngồi lên ghế sa lon bên cạnh. Trấn an tốt Tô Trạch, Lạc Mật Mật ngẩng đầu ưỡn ngực đứng trước mặt Tề Nguyên Kiệt, "Tốt, chỉ cần anh dám tôi liền chiều!"

"Mật Mật. . . . . . Không cần!" Văn Y không thể tin được lỗ tai của mình.

Lạc Mật Mật đứng tại chỗ, cũng không quay đầu lại, chỉ là ở phía sau khoát tay ý bảo Văn Y không cần tiến lên.

Tề Nguyên Kiệt nghe được lời này, kích động không thôi, cả khuôn mặt đều cười tươi, "Dĩ nhiên tôi dám rồi, tiểu bảo bối, chúng ta đổi địa phương đi, người ở đây quá nhiều, chúng ta tìm chỗ thanh tịnh ngồi đi! Mang theo hai con thỏ nhỏ chết kia!"

Lạc Mật Mật tức giận đánh cánh tay đang duỗi ra của Tề Nguyên Kiệt, "Anh nói cái gì? Không phải là anh đã đồng ý với tôi sẽ bỏ qua cho bọn họ sao?"

"Nhưng không giống như cô nghĩ, nếu đến lúc đó cô lại tới chơi tôi hoặc là chạy trốn, không có bọn họ tôi chẳng phải là không có cách nào." Tề Nguyên Kiệt cười giả tạo.

"Hèn hạ!"

Tề Nguyên Kiệt tiếp tục đưa tay, lần này hắn thuận lợi ôm bả vai của Lạc Mật Mật, liền vui sướng hài lòng đi tới cửa. Người áo đen đi tới bên cạnh Văn Y cùng Tô Trạch, không chút khách khí đưa bọn họ ra ngoài.

Chỉ có điện thoại di động của Văn Y, không người nào phát giác đã gửi một cái tin nhắn.1

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.