Tổng Giám Đốc Rất Sủng Cục Cưng Bé Nhỏ

Chương 141: Khổng Tử không giải quyết được, lão tử em giúp anh giải quyết!



Editor: Trà sữa trà xanh

Nghe được câu này, Lạc Thiểu Trạch không giải thích được xoay người, híp mắt xem xét muốn biết trước mắt rốt cuộc là ai.

"Này, bánh nướng áp chảo, tại sao anh lại ở chỗ này?" Lạc Mật Mật giả bộ ra một bộ dáng trùng hợp gặp, bộ dạng mừng rỡ đặc biệt giống như thật, "Có phải anh nhớ em phải không, đi tìm em lại tìm tới chỗ này rồi."

"Khoan nói đã, chúng ta cùng đi trong phòng." Lạc Thiểu Trạch vừa quay đầu lại quan sát tình huống, vừa cầm bả vai Lạc Mật Mật thận trọng đi vào phòng cà phê, bộ dạng hoàn toàn là tránh né người ngoài theo dõi.

Mới vừa ngồi xuống, còn không kịp nhìn Lạc Thiểu Trạch và Văn Y chào hỏi, Lạc Mật Mật liền không kịp chờ đợi muốn biết rõ ràng tình trạng, "Bánh nướng áp chảo, đến tột cùng xảy ra chuyện gì rồi hả ? Làm sao anh khẩn trương như vậy, có người theo dõi anh à?"

"Em thật thông minh, liếc mắt một cái đã bị em nhìn thấu." Lạc Thiểu Trạch kêu phục vụ gọi ly Bạch Thủy, quay mặt lại không ngừng quan sát ngoài cửa sổ, "Anh xác thực bị người theo dõi rồi, nhưng hai người tuyệt đối đoán không ra người nọ là ai."

"Hả? Người nào à?" Lạc Mật Mật giống như là đứa bé ngây ngô, đại não trông chờ nhìn ngoài cửa sổ."Không có chuyện gì, bánh nướng áp chảo, Khổng Tử không giải quyết được vấn đề giúp anh, lão tử em giúp anh giải quyết."

"Cái gì cùng cái gì nha." Lạc Thiểu Trạch bất đắc dĩ uống một ngụm nước, nghĩ thầm lúc đứa nhỏ này không đứng đắn anh thật không có cách nào cùng cô nghiêm chỉnh, "Là mẹ nha. Lão tử, em giải quyết đi!"

"À? ! Là mẹ sao!" Thấy dáng vẻ khinh thường của Lạc Thiểu Trạch, Lạc Mật Mật cầm thìa lên quấy tách cà phê, tròng mắt liếc nhìn Văn Y đối diện kể khổ, "Mẹ nha, lão tử em đây không giải quyết được."

"Hì hì, còn xưng là lão tử, Mật Mật cậu thật biết nói đùa. Thiểu Trạch, rốt cuộc chuyện gì xảy ra nha, ý của anh là nói dì đang theo dõi anh à?" Văn Y không thể tin được, coi như là dì ở phía sau, cũng không thể nói là "Theo dõi" nha, nhưng hai người đều nói như vậy, cô cũng không thể làm gì khác hơn là thuận theo mà nói tiếp.

Lạc Mật Mật cũng cảm thấy không được bình thường, nhìn dáng vẻ khổ sở của Lạc Thiểu Trạch, cô chợt nhớ tới một chuyện tình không ổn, vì vậy bỉu môi lầm bầm, "Ở nhà mẹ la hét bảo anh xem mắt, chẳng lẽ đuổi kịp tới nơi đây sao? Anh nói cho mẹ biết anh là hoa có chủ không được sao!"

Nhìn dáng vẻ ghen nóng nảy của Lạc Mật Mật, Lạc Thiểu Trạch thật không biết là nên cười hay là nên khóc, anh tự tay sờ đầu Lạc Mật Mật, dịu dàng giống như là ánh mặt trời mùa xuân, "Cô bé ngốc, em nghĩ cái gì vậy? Không liên quan đến việc xem mắt."

"Vậy chuyện gì xảy ra?"

Lạc Thiểu Trạch thở dài thật sâu, từ từ điều chỉnh bản thân, đôi tay nắm chặt, "Là bởi vì Bùi Nhã Phi."

Nghe thế, Lạc Mật Mật thiếu chút nữa từ trên chỗ ngồi bay lên, cả người giống như là trang bị võ trang đầy đủ, nhất thời sắc mặt nhanh chóng đỏ bừng, "Là Bùi Nhã Phi! Các ngươi. . . . . ."

"Em trước đừng có gấp, anh cùng cô ta không có gì!" Thấy Lạc Mật Mật giống như là đốt vòng quanh cái đuôi gà trống, Lạc Thiểu Trạch vội vàng đưa tay cầm bả vai Lạc Mật Mật đè xuống chỗ ngồi, "Là mẹ, mấy ngày nay không biết làm sao, lúc nào cũng đi theo anh, lúc đầu hỏi mẹ cái gì cũng không nói, sau rốt cuộc cũng nói, nói là sợ Bùi Nhã Phi xuất hiện dây dưa với anh, muốn giúp anh. Anh một đại nam nhân sao lại cần người khác bảo vệ, suy nghĩ một chút đây thật là. . . . . ."

Lạc Thiểu Trạch bất đắc dĩ lắc đầu, ngược lại Lạc Mật Mật ngồi ở một bên và Văn Y hai mặt nhìn nhau, tựa hồ đoán được cái gì.

Hai chân Lạc Mật Mật nghiêng về phía Lạc Thiểu Trạch, đoan đoan chánh chánh nhìn anh, một bộ dạng quan thẩm phán thật là nghiêm túc, "Bánh nướng áp chảo, anh nói cho em biết, có phải gần đây Bùi Nhã Phi đang làm phiền anh hay không? Nói cho anh biết, em giúp anh dọn dẹp cô ta."

Ôi mẹ nó, cái gì đang xảy ra? ! Khi nào thì đàn ông Lạc gia cần phụ nữ bảo vệ. Anh Lạc Thiểu Trạch rất yếu đuối sao, để cho già có trẻ đều muốn ra ngoài bảo vệ mình.

Hơn nữa, nếu để cho Lạc Mật Mật nhìn thấy Bùi Nhã Phi, một câu liền cãi nhau, Bùi Nhã Phi nói lung tung những thứ gì, vậy cố gắng mấy ngày nay của Lạc Thiểu Trạch anh chẳng phải là uổng phí!

"Không có chuyện gì, không có chuyện gì!" Mắt Lạc Thiểu Trạch trầm xuống, vẻ mặt thành thật an ủi "Tiểu mật điên khùng" trước mắt, vụng trộm lại hít sâu một hơi , "Không có chuyện gì, em hãy yên tâm đi. Mấy ngày nay anh bị mẹ làm phiền muốn chết, không biết cách xử lí."

"Như vậy sao." Lạc Mật Mật quay người lại, nháy mắt tiếp tục uống cà phê của mình.

Vốn tưởng rằng nói như vậy về sau, Lạc Mật Mật sẽ nghĩa khí xung phong nhận việc ra mặt giúp giải quyết mẹ, kết quả người ta không giống như anh nghĩ, ngồi ở một bên giả bộ ngu rồi.

Lạc Thiểu Trạch rất là bất đắc dĩ, một hơi uống cạn ly Bạch Thủy, "Được rồi, nếu hai người đều không trông nom, vậy anh tự mình giải quyết, bi ai nha. Anh cảm giác lòng của vỡ tan nát."

Nhìn Lạc Thiểu Trạch giả bộ đáng thương, Lạc Mật Mật vốn định tiến lên hò hét, làm chút động tác tình nhân thân mật, nhưng suy nghĩ một chút mẹ rất có thể bên ngoài cửa sổ nào đấy trong góc nhìn bọn họ chằm chằm, vì vậy vẫn trờ về ngồi đàng hoàng.

Mặc kệ, có mẹ nhìn chằm chằm anh, vừa đúng lúc giúp cô rồi, tránh cho hai người gặp mặt, để cho Bùi Nhã Phi có cơ hội muốn làm gì thì làm. Như vậy cô cũng nhẹ nhõm không ít !

Nghĩ được như vậy, Lạc Mật Mật híp mắt nhìn mặt lên cười hì hì, "Trong tâm tan nát, không sao, em nhìn thấy vỡ thành nhân bánh sủi cảo rồi, hôm nào cho bao anh ăn sủi cảo nha."

Lời châm chọc nói ra trước mặt Lạc Thiểu Trạch, Lạc Thiểu Trạch tức giận không biết nói cái gì cho phải, khoát tay chuẩn bị đi, nhấc chân mới vừa bước ra mấy bước, Lạc Mật Mật nói tiếp.

"Không được, em bao hoành thánh cũng được."

Hắc, tưởng rằng là muốn nói chuyện níu kéo anh, kết quả nói ác hơn.

"Em thật giỏi, vậy hai người ở chỗ này uống đi, anh phải đi rồi, rất nhiều chuyện không có làm!" Lạc Thiểu Trạch trực tiếp đi ra cửa.

"Anh không sợ mẹ đi theo nữa à?" Lạc Mật Mật không quên châm chọc một câu nữa.

"Mẹ đi theo cũng tốt hơn so với nghe em châm chọc." Tiếng nói ở trong quán coffee vang vọng, bóng người đã sớm không thấy.

Nhìn hai kẻ dở hơi này đã chọc Văn Y không nhẹ, cô vừa cười, vừa nhìn Lạc Mật Mật chuẩn bị nói cái gì đó, "Cậu cứ để cho anh ấy đi như vậy?" 13639221

"Không để cho anh ấy đi thì cho anh ấy uống một ly nước lọc nữa à." Lạc Mật Mật trừng mắt một cái, "Ít nhất có mẹ giúp mình nhìn chằm chằm, mình cũng yên tâm nha. Nhưng, mình muốn đi tìm Bùi Nhã Phi, xem đến tột cùng xảy ra chuyện gì rồi. Mình có cảm giác, mấy ngày nay tuyệt đối có chuyện gì đã xảy ra."

"Có ý gì? Mỗi lần ngươi đều nói như vậy, lão đại của chúng ta không tin, ngươi nghĩ rằng tùy tiện lừa gạt chúng tôi sẽ xong chuyện sao?" Tay cầm khảm đao, mấy người đàn ông hung hãng đeo kính đen đứng trước mặt Bùi Nhã Phi, vẻ mặt hung thần ác sát, giống như Bùi Nhã Phi chỉ cần có chút không đúng, sẽ cắt cô cắt thành tám khúc, "Ngươi phải nhanh trả nợ, hoặc là chúng tôi chặt tay ngươi!"

"Đại ca, các ngươi đừng như vậy, cho tôi thêm mấy ngày đi! Ừ, ở đây có 4000 đồng rồi, thật sự một phân tiền tôi cũng không có. Cho tôi thêm một tháng, tôi nhất định gom đủ tiền." Bùi Nhã Phi co rúc ở góc tường, cả người run rẩy, lông mi ươn ướt còn treo giọt nước mắt chừng hạt đậu bên trên.

Mấy người đàn ông tráng kiện nhìn nhau, bộ dáng nhe răng nhếch miệng thật dọa người, "Ngươi hù ai? ! Cho ngươi thời gian dài bao lâu, còn cần một tháng, ngươi cho chúng ta là con khỉ hả, nghĩ đùa bỡn thế nào liền đùa bỡn thế đấy? !"

Khảm đao sáng loáng ngay trước mắt vung tới xua đi, Bùi Nhã Phi sợ đến há to miệng oa oa khóc mãi, cuống quít khoát tay hét to, "Không cần không cần, nhất định tôi sẽ trả lại cho các ngươi. Đại ca xem các ngươi ở bên ngoài tạt dầu đỏ, lại tìm được nhà tôi, tôi có thể không trả sao? Tôi lập tức liền khởi công, bắt đầu làm việc sau đó có tiền trả lại cho các ngươi rồi. . . . . ."

"Bắt đầu làm việc? Ngươi lại muốn gạt chúng tôi! Ngươi đã là minh tinh lỗi thời, ai còn tìm ngươi? Trả tiền lại, lập tức!"

Dưới ánh đèn sáng chói, một đám bóng lưng hung tợn bắt đầu đập đồ mọi nơi, rống giận, hoàn toàn trong bộ dáng hỗn chiến xét nhà.

"Cầu xin các ngươi chớ đập, tôi còn tiền, trả tiền lại. Nhưng trên người tôi thật không có tiền, nếu không như vậy, trong vòng nửa tháng tôi liền hoàn tiền cho các ngươi, có được hay không?"

Nhìn những bóng lưng lạnh lùng kia, Bùi Nhã Phi khổ sở cầu khẩn.

"Tốt, cho ngươi nửa tháng, nửa tháng sau không trả tiền lại, chúng tôi liền chặt cánh tay của cô." Người đàn ông dẫn đầu cầm đao từ từ tiến tới bên mặt Bùi Nhã Phi, ánh mắt rét lạnh như thanh kiếm lợi hại ép vào cổ họng của cô, "Nói cho ngươi biết, ngươi tốt nhất thức thời, nếu như chạy trốn, ngươi biết hậu quả rồi chứ."

Từng trận âm thanh hỗn loạn, người đòi nợ biến mất ở ngoài cửa.

Nhìn mọi nơi trong phòng, Bùi Nhã Phi co rúc khóc không ra nước mắt, cô che miệng cùng vết thương trên trán si ngốc nhìn ngoài cửa.

Chợt, cô nổi điên nhào vào trên cửa, trong lúc bối rối không mấy cái liền khóa kỹ cửa, cả người cũng xụi lơ ở trên cửa.

Thân thể theo khung cửa chậm rãi trượt xuống, cả trái tim giống như treo lơ lửng giữa không trung, không có chỗ đáp xuống, cái cảm giác mất đi an toàn khiến rốt cuộc cô tan vỡ một tia kiên trì, gào khóc.

Rốt cuộc cô đã làm cái nghiệt gì, đời này không có một người chịu giúp cô? Người thân từ bỏ cô, bạn bè không để ý cô, thậm chí Lạc Thiểu Trạch cô yêu cũng không để ý tới cô nữa! Tại sao, Thiểu Trạch, không phải anh nói sẽ giúp em sao? Không phải nói em có thể tìm anh sao? Chẳng lẽ lời nói trước kia đều là gạt em, dụ dỗ em, ứng phó em sao? ! Vì sao lại phải đối với em như vậy, tại sao!

Khóc thật lâu, cả người như cạn nước mắt. Lúc này chuông cửa giống như biết xảy ra chuyện gì, rất hợp thời vang lên.

"Người nào? !" Bùi Nhã Phi theo bản năng khẩn trương, quay đầu nhìn chằm chằm cửa phòng, cả người cũng bởi vì sợ run rẩy theo, "Không phải là đám người kia lại trở lại đi? Không phải nói tốt lắm rồi sao, làm sao sẽ lại trở về rồi?"

"Bùi Nhã Phi, chị ở đây sao?" Một giọng nói dịu dàng thanh thúy theo khe hở cửa truyền vào.

Là một phụ nữ.

Bùi Nhã Phi thở ra một hơi thật sâu, cô nắm thật chặt tay nắm cửa, mặt dán sát ở trên khe cửa nhẹ giọng hỏi, "Cô là ai?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.