Tổng Giám Đốc Rất Sủng Cục Cưng Bé Nhỏ

Chương 74: Ly rượu cao trên bàn trà



Nghĩ như vậy, Lạc Mật Mật lại kiên định ý niệm của mình, chạy bộ hướng văn phòng làm việc của Lạc Thiểu Trạch tới.

Đến gần cửa phòng làm việc, thì có một loại cảm giác khác thường ập vào lòng. Tiếng sột soạt xuyên thấu qua khe cửa truyền ra, làm cho người ta cảm thấy không thoải mái.

Không thể nào? Chẳng lẽ giống như trong phim truyền hình, hai người kia ở bên trong làm chuyện không để người khác thấy được sao?

Càng muốn, Lạc Mật Mật càng cảm thấy tức giận, có luồng khí tức giận vô danh giống như trong bóng tối Quỷ Hỏa từ từ tiến lên tính vọt ra.

Đưa chân hung hăng đạp, hai tay Lạc Mật Mật nắm chặt quả đấm nhỏ, mắt nhìn thẳng chằm chằm phía trước, bực tức đi vào.

Nhưng, đi vào phòng làm việc, bên cạnh bàn làm việc cũng không có Lạc Thiểu Trạch. Lạc Mật Mật quan sát mọi nơi, thấy Bùi Nhã Phi ngồi bên cạnh ghế sofa đang sững sờ nhìn mình, miệng há to. Trên ghế sofa, Lạc Thiểu Trạch chổng vó ngủ say.

Trên bàn trà, hai ly rượu cao rỗng tuếch trong suốt.

Hai người rất có hứng thú nha, uống rượu đỏ còn muốn làm những gì?

Thấy Lạc Mật Mật đột nhiên xông vào, Bùi Nhã Phi lập tức đứng lên, sửa sang áo sơ mi xuyên thấu của mình, giơ tay lên sửa sang mấy lọn tóc, nụ cười quyến rũ ở khóe miệng.

"Là cô à, ai yêu, sao đi vào không gõ cửa trước, chẳng lẽ loại quy củ tối thiểu này mà cũng không hiểu sao? Thật không có nuôi dạy."

Lạc Mật Mật căn bản không có tâm tình chú ý tới Bùi Nhã Phi, cô lúc này chỉ muốn nhìn Lạc Thiểu Trạch đang ở trên ghế sofa như thế nào, vì vậy bước nhanh về phía trước đi tới bên sofa.

Chỉ thấy lúc này Lạc Thiểu Trạch ngủ như một đại nam hài không rành sự đời, dang tay chân thẳng giấc, áo sơ mi trắng không biết bị ai mở ra phân nửa cúc áo, áo khoác cũng bị người cố ý mở ra.

"Khốn kiếp, cô làm gì anh ấy?" Giờ phút này Lạc Mật Mật chợt hiểu ra cái gì, ngọn lửa tức giận nhuộm đầy trong mắt, thẳng tắp vứt cho Bùi Nhã Phi.

Bị ánh mắt của Lạc Mật Mật chấn động, Bùi Nhã Phi có chút khẩn trương, nhưng theo bản năng thu lại rất nhanh. Biết vậy, mới vừa rồi nên sửa sang trang phục của Lạc Thiểu Trạch trước, rồi mới đến phiên mình, hiện tại ngược lại lại đem mình làm cho vô cùng lúng túng.

Bùi Nhã Phi giơ tay dịch sợi tóc bên tai, mắt cố ý tránh hướng bên cạnh, "Không có gì, chính cô không phải đã thấy sao?"

"Cô là hồ ly tinh không biết xấu hổ, lại có thể làm ra chuyện này, thật là không biết liêm sỉ." Lạc Mật Mật đưa tay chỉ về hướng Bùi Nhã Phi, cả người tức giận phát run.

"Tôi không biết liêm sỉ? Là Lạc Thiểu Trạch chủ động được không? Cô cho rằng tôi sẽ chủ động cởi bỏ trang phục của anh ấy hay sao? Cô đang nghĩ cái gì đây?" Bùi Nhã Phi cũng tức giận không kém, cầm áo khoác bên ghế sofa mặc vào, chuẩn bị rời đi.

Lạc Mật Mật đưa tay ngăn ở trước mặt, một cỗ kích động muốn đánh Bùi Nhã Phi xông lên đầu, nhưng vẫn bị lý trí của mình khắc chế.

"Cô không phải muốn nói cho tôi biết rượu đỏ không phải là các người uống đó chứ?"

"Đúng, thế nào?"

"Tôi nghĩ hai ly rượu đỏ bên trong nhất định có một ly có vấn đề, hơn nữa tôi dám khẳng định là ly của Thiểu Trạch, cô không phải muốn tôi lấy đi làm xét nghiệm chứ?"

Ánh mắt tinh diệu quét qua ly rượu đỏ cùng Bùi Nhã Phi, khóe miệng Lạc Mật Mật nâng lên một nụ cười quỷ quyệt.

Từ nhỏ đến lớn, cô nhìn Thiểu Trạch cùng với người đẹp rắn độc này lui tới, Bùi Nhã Phi là m@l/q'd hạng người gì, cô rõ ràng, cho dù coi như Bùi Nhã Phi và Lạc Thiểu Trạch lên giường, Lạc Mật Mật cũng trước hết sẽ nghĩ đến Bùi Nhã Phi lúc đó giở trò quỷ.

Cho nên, đây cũng là nguyên nhân cho tới nay cô không tin Lạc Thiểu Trạch phản bội cô.

Tựa hồ bị người đoán được, sắc mặt kinh ngạc của Bùi Nhã Phi nhìn tiểu nha đầu tóc vàng trước mắt này. Ở trong mắt Bùi Nhã Phi, Lạc Mật Mật là một người điên, không biết trời cao đất rộng cũng dám làm kẻ điên.

Nhưng, cô ấy không phải luôn luôn là một cô gái nhỏ hay sao? Lúc nào thì cô gái này lại trưởng thành, lớn lên đến mình cũng không cảm giác thấy?

Còn, Bùi Nhã Phi căn bản cũng không từng "nhận thức" cô gái này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.