Tổng Giám Đốc Rất Sủng Cục Cưng Bé Nhỏ

Chương 97: Diện mạo Laury, khí thế Ngự Tả



Editor: Trà sữa trà xanh

Hiệu trưởng chưa từng có gặp kiểu học sinh này, rõ ràng là mình phạm sai lầm không vội vàng ẩn núp ngược lại chủ động xuất hiện chất vấn người khác, chẳng lẽ không sợ người khác truy cứu sao?

Hiệu trưởng cố ý thở ra một hơi dài, cười khanh khách nhìn tiểu nha đầu không dể chọc trước mắt này, "Mật Mật đúng không? Thầy không biết rõ ý của em là sao, chuyện này Tô lão giáo sư cũng không có truy cứu, cho nên nhà trường cũng chưa có để ở trong lòng, chẳng lẽ như vậy không được sao?"

"Không tốt!" Lạc Mật Mật như đinh chém sắt.

. . . . . . Vậy làm sao cho tốt?"

"Bộ râu của Tô lão giáo sư là em làm, thầy xem máy giám sát thì biết, nhưng tại sao không truy cứu đây? Đây chính là lão sư mà trường học coi trọng nhất, tại sao xuất hiện chuyện như vậy lại không có một chút phản ứng đây?"

Nghe Lạc Mật Mật nói xong, trong nội tâm hiệu trưởng tâm thần bất định lo lắng, càng thêm không hiểu Lạc Mật Mật đến cùng muốn làm cái gì rồi, chỉ ngồi trên ghế cao nhìn học trò này.

"Hiệu trưởng, em cho thầy làm như vậy không được."

"Vậy em có ý gì đây?" Đôi tay hiệu trưởng đặt ở trên bàn, chân mày vắt thành một cục.

Lạc Mật Mật ho nhẹ một tiếng, chạy đến bàn làm việc đối diện ngồi xuống, "Hiệu trưởng, thầy nên theo quy định của trường trừng phạt nghiêm khắc mới đúng, như vậy mới là công đạo, vì Tô lão giáo sư mở rộng chánh nghĩa nha."

"À? !" Một bàn tay to của hiệu trưởng che mặt mình, "Em biết lời này của mình sẽ tạo thành hậu quả gì không? Người gây họa. . . . . ."

"Em biết rõ là em gây họa."

Hiệu trưởng ánh mắt kì dị, không nghĩ tới dáng dấp cô học trò trước mặt này rất Laury, khí thế Ngự Tả đâu rồi, dựa theo cô nói làm hiệu trưởng càng thêm không biết làm sao.

Dù sao xử phạt người đơn giản, nhưng là bên kia tiền bồi thường cùng phí bịt miệng của Lạc gia, chuyện như vậy thì không tốt.

Hiệu trưởng mặt làm khó, "Cô gái, em cũng không cần nói nữa, dù sao Tô lão giáo sư lòng dạ rộng lớn, tha cho em một cái mạng, em cần gì phải?"

"Em chính là không muốn thầy ấy tha em một mạng." Lạc Mật Mật tới gần phía trước, gắt gao nhìn chăm chú vào ánh mắt của hiệu trưởng, "Hiệu trưởng, không phải là có người động tay chân chứ? Nói đi, là ai ra mặt giải quyết?"

"Không có không có, thật không có." Bị Lạc Mật Mật hỏi, hiệu trưởng khẩn trương, vội vàng khoát tay.

Nhìn thấy phản ứng không bình thường của hiệu trưởng, trong lòng Lạc Mật Mật càng thêm có tính toán. Khẳng định cùng Lạc Thiểu Trạch có liên quan.

Nhưng tại sao ra mặt giải quyết, thì không thể cho biết đây? Hơn nữa hiệu trưởng còn khẩn trương không dám nói, chẳng lẽ Lạc Thiểu Trạch không muốn gặp lại mình sao?

Hay là bởi vì chuyện mình với Tề Nguyên Kiệt lần trước giận mình đây? Này cũng không giống tác phong của Lạc Thiểu Trạch nha!

Lạc Mật Mật bắt đầu có chút không hiểu Lạc Thiểu Trạch rồi.

Nếu trong miệng hiệu trưởng không chiếm được tin tức xác thực, Lạc Mật Mật quyết định không ép hỏi nữa, dù sao căn bản không có phương pháp lấy được vật mình muốn, không bằng lưu một cái đường lui cho nhau thôi.

"Được rồi, hiệu trưởng, thầy đã không muốn nói, em cũng không hỏi, nếu là thầy muốn xử phạt, em chờ, nếu là thầy mắt nhắm mắt mở, em cũng cho qua, tốt lắm, em đi nha."

Nhìn Lạc Mật Mật đứng dậy rời đi, hiệu trưởng không ngừng lau mồ hôi.

Gặp qua nhiều học sinh như vậy, chưa từng gặp qua học trò như thế này, khí thế kia giống như là hiệu trưởng mắc phải lỗi lớn Lạc Mật Mật tới hỏi tội, tư vị này thật không dễ chịu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.