Tổng Giám Đốc Và Anh Chàng Mở Khóa

Chương 9



Lăng Hi Nghiêu thở dốc nửa ngày, cảm giác thất lạc mới dần hồi phục, anh quay đầu, khuôn mặt mơ hồ của Hình Thiên trước sau lắc lư mấy lần, rốt cuộc đã lấy lại được tiêu cự.

Hình Thiên đứng ở nơi đó tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cười hì hì nhìn anh.

“Tôi chỉ sợ Lăng đại ca làm dơ thảm.” Hắn cười giải thích.

Lăng Hi Nghiêu cúi đầu nhìn, bàn làm việc đã chịu trận thay thảm trải sàn, dấu vết chất lỏng màu trắng loang lổ trên bàn đã tố cáo hết thảy.

Anh cuống quýt lấy khắn tay chà lau, dấu vết có thể lau hết nhưng ký ức thì không, Hình Thiên không cần nghĩ cũng khẳng định được điểm này.

“Sau này Lăng đại ca làm việc trên chiếc bàn này sẽ không quên được đã từng làm gì ở đây.”

Mặt Lăng Hi Nghiêu đỏ lên, lúc này mới nhớ ra hạ thân vẫn đang trần trụi, vội luống cuống tay chân kéo quần, lại bị Hình Thiên dùng ngón trỏ gõ gõ hai cái lên bàn nhắc nhở, vừa rồi tháo vòng xuống còn chưa đeo lại đâu.

Thừa dịp Lăng Hi Nghiêu cúi xuống đeo vòng, Hình Thiên đi vòng qua sau lưng anh, sau mông đã chuyển sang màu đỏ hồng, có nơi thậm chí còn nhìn thấy cả vết thước lưu lại.

“Anh còn lái xe được không?” Hình Thiên hỏi.

“Có thể.” Lăng Hi Nghiêu nhanh chóng trả lời, sau khi chỉnh sửa lại quần áo ngăn nắp, chớp mắt đã khôi phục bộ dáng tinh anh ban đầu khiến Hình Thiên không khỏi thầm tán thưởng trong lòng.

Bất quá rốt cuộc anh vẫn không thể lái xe. Lăng Hi Nghiêu vừa ngồi xuống, mông lập tức đau đến hít sâu một hơi, Hình Thiên đơn giản đỡ anh nằm sấp ở ghế sau, còn hắn lái xe đưa Lăng Hi Nghiêu về Thịnh Đức Gia Châu.

“Lăng đại ca, tôi muốn ăn món cá lần trước anh làm.” Vừa vào nhà Hình Thiên đã lớn tiếng đòi hỏi.

Lăng Hi Nghiêu cảm thấy buồn cười, vào những lúc này Hình Thiên đặc biệt giống một thằng nhóc to xác. Hoặc là nói hắn vốn chỉ là một đứa nhóc, nhưng có đôi khi hắn lại tản mát ra một loại khí chất khiến ngay cả một người đàn ông thành thục như anh cũng không thể ngăn cản, thậm chí cam nguyện cúi đầu xưng thần.

“Được, đợi tôi thay đồ xong sẽ làm.” Lăng Hi Nghiêu mở tủ lạnh, Hình Thiên quả thực rất giống một chú mèo, rất thích ăn cá, vậy nên trong tủ lạnh trữ đủ loại cá biển khác nhau, anh thậm chí còn nghĩ có nên mua một bể trữ cá hay không, như vậy Hình Thiên có thể ăn cá tươi mọi lúc.

Lăng Hi Nghiêu lấy cá ra, xoay người vào phòng thay đồ ở nhà, đi ra thấy Hình Thiên đang chơi game trên máy tính của anh đến vui vẻ.

“Cậu có muốn tắm trước không?” Lăng Hi Nghiêu đứng ở cửa thư phòng, nói.

Hình Thiên chơi đến nhập tâm, nào có quan tâm tới việc đó: “Ăn xong tắm cũng được.”

Lăng Hi Nghiêu cũng để tùy hắn, xoay người trở lại phòng bếp, trong phòng bắt đầu truyền đến từng trận mùi thơm.

Cơm chiều đã xong, Lăng Hi Nghiêu gọi Hình Thiên hai lần, đối phương vẫn khuông muốn rời khỏi máy tính.

“Lăng đại ca có thể ngồi rồi sao?” Hình Thiên nhìn một bàn đầy cao lương mĩ vị, nhưng vẫn không quên quan tâm đến mông Lăng Hi Nghiêu.

Mặt Lăng Hi Nghiêu hơi hồng: “Đã không còn đáng ngại.”

“Đó là do tôi thủ hạ lưu tình.” Hình Thiên nhắm một miếng cá thơm ngon cá gắp vào bát: “Thời điểm tôi bị đánh, lão sư xuống tay ác liệt hơn nhiều.”

“Lão sư dùng cách xử phạt thể xác là không đúng.” Lăng Hi Nghiêu đột nhiên nghĩ: “Cậu có thể tìm cấp trên của ông ta khiếu nại.”

Hình Thiên khinh thường liếc anh một cái: “Lúc đó tôi vẫn chỉ là một đứa bé, làm sao hiểu được điều này. Về sau lớn rồi mới biết xử phạt như vậy là sai, nhưng hồi bé có ai mà chưa từng bị giáo viên đánh đâu, a đúng rồi, không tính Lăng đại ca.”

Lăng Hi Nghiêu ngập ngừng: “Thật ra thời của tôi lão sư cũng dùng cách này để phạt học sinh, thời đó xử phạt bằng thể xác còn nhiều hơn thời các cậu nhiều, học sinh phạm lỗi, lão sư sẽ đánh phạt như là điều hiển nhiên vậy.”

“Thật sao?” Hình Thiên tò mò ngậm đũa: “Phạt như thế nào?”

“Phạt đứng, chạy quanh sân thể dục, ngồi xổm trung bình tấn, cũng có người bị vụt tay, còn nữa, tôi cảm thấy mất mặt nhất chính là phạt quỳ trên bục giảng chép bài.”

Hình Thiên oa một tiếng: “Có đánh mông không?”

“Cũng có… nhưng đương nhiên không phải tôi.” Lăng Hi Nghiêu cuống quít bổ sung.

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó… tôi cảm thấy muốn thử một chút, dù sao tôi cũng chưa từng bị ai đánh phạt bao giờ, không biết đó là loại cảm giác gì…”

Hình Thiên vui vẻ cười thành tiếng: “Tôi mỗi lần bị sư phụ đánh đều muốn nhanh chóng trở nên lợi hại giống sư phụ, như vậy ông sẽ không đánh tôi nữa. Lúc bị lão sư đánh chỉ hận không thể đánh trả, ra là còn có người muốn thử cảm giác bị đánh a, anh phải nói sớm chứ.”

“Khụ.” Lăng Hi Nghiêu né tránh ánh mắt đánh giá của hắn: “Sau đó tôi cố ý phạm lỗi, sai lầm hậu quả rất nghiêm trọng, vốn tưởng lần đó nhất định sẽ bị đánh, ai ngờ lão sư chỉ phê bình vài câu, về nhà bị cấm túc một ngày, sau đó sự việc cứ thế qua đi.”

“Aizz, đây là thế đạo gì vậy.” Hình Thiên cố ý thở dài: “Người không muốn bị đánh thì cả ngày bị đánh, người muốn được đánh thì chẳng ai chịu đánh.”

“Có lẽ do không được trải qua nên mới muốn thử.”

Người Hình Thiên hơi nhướn người về phía trước, ánh mắt lóe sáng nhìn Lăng Hi Nghiêu: “Không ngờ Lăng đại ca bắt đầu biến thái từ lúc còn nhỏ như vậy.”

Vẫn là hai chữ đó, lần đầu tiên phát ra từ miệng Hình Thiên làm Lăng Hi Nghiêu cả người như bị đẩy vào hầm băng, hiện tại nghe lại một lần nữa cũng vẫn là cảm giác xấu hổ, nhưng hơn nữa là phấn khởi. Chuyện cách nhau có một tháng, cho dù là nói chuyện hay nghe mệnh lệnh, tâm tình đều sinh ra thay đổi rất lớn.

Cơm nước xong, Hình Thiên phất tay đi tắm, tuy phòng dành cho khách cũng có phòng tắm, nhưng hắn lại thích phòng tắm trong phòng Lăng Hi Nghiêu hơn, bồn tắm không những lớn mà còn có chức năng mát xa.

Hắn thư thư phục phục trong nước, cảm thấy từng lỗ chân lông như được giãn nở, cả người sảng khoái không nói nên lời, nếu không phải do nước tắm nguội dần, hắn còn muốn nằm đó luôn đâu.

Từ trong bồn tắm bước ra, Hình Thiên chợt nhớ ra khăn tắm Lăng Hi Nghiêu chuẩn bị vẫn còn để trong phòng, trong này chỉ có đồ cá nhân của Lăng Hi Nghiêu, lấy ra dùng nhất định là không ổn.

Nghĩ nghĩ, hắn đẩy cửa phòng tắm lớn tiếng gọi đối phương.

“Lăng đại ca, Lăng đại ca!”

Gọi liên tiếp hai tiếng, dưới lầu mới có động tĩnh: “Làm sao vậy?”

“Tôi quên lấy khăn tắm! Ngay trên giường tôi a!”

“Chờ!” Thanh âm Lăng Hi Nghiêu lại gần, Hình Thiên nghe tiếng bước chân đoán đối phương hẳn là đang lên lầu, hắn đi tới phòng bên cạnh, mở cửa phòng tắm chờ anh vào.

Thời điểm Lăng Hi Nghiêu cầm khăn tắm tới, trăm triệu lần không tưởng tượng được Hình Thiên cứ thế quang lõa mà đứng soi gương, cả người chỉ quấn chiếc khăn mặt ngang hông, từng giọt nước xuôi theo tóc nhỏ xuống cằm, khuỷu tay, thậm chí chảy xuống thắt lưng, tí tách rơi xuống thảm lông bên cạnh.

Trong phòng tắm hơi nước ấm áp bốc lên tạo nên cảm giác không chân thật, Lăng Hi Nghiêu chỉ cảm thấy hạ phúc nóng lên, một luồng khí truyền xuống, theo đó là từng trận đau buốt không thể kìm lại.

“Cảm ơn.” Hình Thiên mắt thấy Lăng Hi Nghiêu đã đến, vươn tay ra chờ anh đưa khăn tắm.

Lăng Hi Nghiêu thu hồi suy nghĩ, nhanh chóng bước lên hai bước giao khăn tắm cho hắn.

Đáng tiếc phút xuất thần ngắn ngủi không thể che giấu được ánh mắt sắc bén của Hình Thiên, hắn quay đầu liền thấy, lập tức nhận ra biểu hiện khẩn trương bất thường của đối phương.

“Lăng đại ca, anh sao vậy?” Hình Thiên thân thiết hỏi một câu.

Muốn Lăng Hi Nghiêu nhìn thẳng vào loại cảnh tượng này vẫn rất khó khăn, ánh mắt anh lóe lên, không biết nên dời tầm mắt đi đâu: “Không, không có gì.”

“Mặt anh hơi hồng.” Hình Thiên bước ra ngoài một bước, cả người vốn chỉ được che bộ vị trọng yếu không ngần ngại xuất hiện trước tầm nhìn của đối phương, khiến Lăng Hi Nghiêu không thể xoay đầu đi chỗ khác.

“Cậu mau mặc quần áo vào đi, sẽ cảm lạnh đó.”

Hình Thiên rũ mắt nhìn lại bản thân, lại nhìn sang đối phương, con ngươi khẽ động, hắn đã hiểu ra tám chín phần.

Hắn cầm khăn tắm trong tay lau mấy giọt nước còn đọng lại trên người, bước ra khỏi phòng tắm, cách Lăng Hi Nghiêu ngày càng gần, anh trở nên càng luống cuống.

“Tôi thiếu chút nữa quên mất, Lăng đại ca là đồng tính.” Hắn vừa đi vừa cười: “Có cảm giác với thân thể của tôi sao?”

Mắt thấy hắn chỉ còn cách mình một khoảng, Lăng Hi Nghiêu kìm lòng không đậu mà lui về sau một bước.

Lần này Hình Thiên không ép lên, hắn tựa hồ có chút nghi hoặc xem xét lại thân thể mình. “Dáng người tôi cũng đâu có giống phụ nữ đâu, sao Lăng đại ca có thể coi tôi như phụ nữ chứ?”

Trong khái niệm của Hình Thiên, đồng tính luyến ái ắt phải tồn tại một bên ẻo lả. Hồi hắn học trung học, trong lớp có một bạn học như vậy, còn bị hắn cười nhạo không ít lần, hắn thật sự nhìn không ra giữa mình và người bạn đó có điểm nào giống nhau.

Lăng Hi Nghiêu có chút chột dạ giải thích: “Không, không phải coi cậu như phụ nữ.”

“Vậy thì vì sao…” Hình Thiên bừng tỉnh: “Chẳng lẽ Lăng đại ca sắm vai nữ?”

Hai người cách nhau quá gần, Lăng Hi Nghiêu căn bản không biết nên dời ánh mắt đi đâu, trên người đối phương truyền đến mùi dầu gội quen thuộc, anh chưa bao giờ nghĩ dầu gội đầu mình dùng lại có mùi nồng đậm đến vậy, hương vị nồng đậm đó khiến người ta đánh mất năng lực làm chủ. Bị nhiệt khí phát ra trên người Hình Thiên lấn át, đại não Lăng Hi Nghiêu bắt đầu mơ màng.

Thấy Lăng Hi Nghiêu buồn bực không nói lời nào, Hình Thiên biết mình đã đoán đúng: “Tôi cũng nghĩ vậy, đem nới đó của mình khóa lại, có lẽ chỉ cảm thấy đằng sau là đủ rồi.”

Hình Thiên lời nói càng ngày càng trắng trợn khiến Lăng Hi Nghiêu chỉ muốn chạy trốn: “Tôi đi xem quần áo đã giặt xong chưa.”

Hình Thiên một tay giữ anh lại: “Quần áo giặt xong vẫn còn đó, ngược lại tôi lại rất ngạc nhiên.”

Hắn cơ hồ dùng cả người phong tỏa đường thoát của Lăng Hi Nghiêu: “Lăng đại ca không phải là từ đầu đã… có loại ý nghĩ này với tôi chứ?”

Hắn quay đầu đi: “Tìm tôi mở khóa là có dự mưu từ trước?”

“Tôi thật sự làm mất chìa khóa.“ Lăng Hi Nghiêu giải thích.

“Vậy nếu lần đầu tiên đến mở khóa là Lưu thúc, anh có gọi chú ấy đến tiếp không?”

Hình Thiên nói đúng trọng điểm, triệt để vạch trần tâm tư Lăng Hi Nghiêu.

“Trả lời tôi.” Hình Thiên truy hỏi.

“…Sẽ không.” Lăng Hi Nghiêu thành thật thừa nhận.

“Chậc chậc.” Hình Thiên chậc hai tiếng: “Thì ra Lăng đại ca vẫn luôn ôm loại ý nghĩ đó tiếp cận tôi.” Lời hắn nói nghe như đang tức giận, nhưng giọng điệu lại mang ý cười: “Tôi là loại thiếu niên mới vào đời chưa lâu, thiếu chút nữa bị Lăng đại ca lừa rồi.”

Người đàn ông thành thục bị một thiếu niên chưa trải đời nhiều dồn vào góc tường, quả thực không biết nên làm thế nào mới tốt.

“Mỗi lần Lăng đại ca tự an ủi tôi đều ở bên cạnh đâu.” Hình Thiên hơi bĩu môi như đang làm nũng. “Không phải Lăng đại ca luôn nghĩ tới tôi đấy chứ?”

Bí mật trong lòng Lăng Hi Nghiêu từng chút từng chút bị Hình Thiên lật tẩy, mặt đỏ như tôm luộc.

“Thật sự là làm người ta thẹn thùng.”

Những lời cuối cùng Lăng Hi Nghiêu thật sự không biết hắn đang nói về ai. Hình Thiên nhìn qua, một chút cũng không giống người đang ở trong hoàn cảnh nan kham, thậm chí còn có vẻ đắc ý.

“Cho tôi xem.”

Lăng Hi Nghiêu không theo kịp suy nghĩ của hắn: “Xem cái gì?”

Hình Thiên chỉ xuống phía dưới: “Xem Lăng đại ca có loại suy nghĩ không trong sạch với tôi thật không.”

Lăng Hi Nghiêu theo bản năng che hạ thân: “Này… không cần đâu…”

“Cũng không phải là lần đầu tiên nhìn, anh ngượng ngùng gì chứ.” Hình Thiên tự tay cởi quần anh, quả nhiên dưới sự trói buộc của chiếc vòng kim loại, nơi đó bắt đầu rục rịch ngóc đầu.

“Nha? Lúc tan tầm vừa bắn xong đã cứng lại nhanh hư vậy rồi, Lăng đại ca thật sự chưa được thỏa mãn mà.” Hình Thiên không ngần ngại nhận xét: “Khó trách muốn tự khóa bản thân lại.”

“Tôi, tôi không phải vì như vậy…”

“Lăng đại ca.” Hình Thiên mới mặc kệ anh nói, một tay sờ nơi đó, vòng kim loại lúc này vẫn nhét đủ một ngón tay vào: “Anh từng mở khóa sao?”

Tác giả có lời muốn nói: Khẳng định có người đi sưu ma hoa! khẳng định có người đi sưu ma hoa!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.