Tổng Giám Đốc Và Người Tình Hung Dữ

Chương 7



Sáng sớm, từ trong ngực của Đốc Tuyên Hách Tang Á Ly tỉnh dậy mở mắt, ngón tay trỏ của cô chỉ vào giữa hai hàng lông mày rồi di chuyển xuống sống mũi. . . . . .

Anh có một khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt đẹp, mũi thẳng làm rung động bao người, đôi môi. . . . . .

Ngón tay khẽ miết theo viền môi, cô có thể cảm nhận được một chút hơi ấm từ hôm qua anh hút trên cơ thể cô còn sót lại trên đó ——

Ngón tay mềm mại khẽ vuốt trên khuôn mặt rắn rỏi đàn ông của anh, trong mắt cô chứa đầy tình yêu. Cô thích anh, lại càng thích được nằm trong vòng tay người đàn ông này.

Cơ thể hai người dính sát vào nhau, cảm nhận thân nhiệt lẫn nhau.

Bàn tay mềm mại của cô di chuyển xuống, Đốc Tuyên Hách mở mắt tinh thần tỉnh táo, đôi mắt đen mở to, thấy khuôn mặt xinh đẹp bên cạnh anh liền nở nụ cười.

"Anh dậy sớm thế, em còn chưa kịp xuống giường để vào bếp. "

"Anh rất hi vọng khi tỉnh dậy thấy em nằm bên cạnh anh chứ không phải ở dưới bếp bận bịu làm bữa sáng cho anh" nói xong anh duỗi tay ôm lấy thân thể mềm mại của cô vào lòng.

Cô nở một nụ cười ngọt ngào."Anh nghĩ sai rồi, em là muốn vào bếp để lấy con dao lên. . . . . . hoạn anh."

"Anh không tin chưa gì em đã tính tự tay mai táng hạnh phúc cả đời của mình."

Anh nghĩ là cô xấu hổ nên cúi đầu hôn lên đôi môi cô nhưng tay cô chợt vỗ vào vai anh."Em nói chờ một chút!"

Biết cô thực sự muốn anh dừng lại nên khi cô đánh vào vai anh tới cái hai mươi thì anh mới miễn cưỡng lăn về chỗ, đôi mắt đen nhìn cô đầy oán hận.

Tang Á Ly ngồi dậy kéo chăn, cúi đầu lặng im suy nghĩ.

"Có chuyện gì không?" Anh cũng ngồi dậy theo, tiện tay kéo lấy một góc chăn nhỏ để đắp lên phía dưới eo.

Liếc anh một cái, cô không nói gì vì cô chưa lấy được giọng nói nhẹ nhàng nhất để nói với anh. Chờ cô một chút, một phút là đủ rồi.

"Sáng sớm em có tâm sự gì?" Cánh tay chắc khỏe lướt nhẹ qua lưng trần của cô, mạnh mẽ ôm lấy vai cô."Nói cho anh biết tâm sự của em để anh cùng em giải quyết."

Cô không hợp với bộ dạng u sầu, cô phải luôn luôn mang nụ cười vui vẻ như thiên sứ, ít nhất khi ở bên cạnh anh, anh hi vọng cô sẽ như thế.

Nghe được lời này của anh giống như trong ngày đông được sưởi ấm, không chỉ toàn thân mà cả trong trái tim cô đều cảm thấy ấm áp.

Ngước mắt lên nhìn anh, cô dùng giọng đùa giỡn để thương lượng với anh."Em cần một trăm vạn, cho em một trăm vạn đi!"

Nghe vậy, anh mặt không thay đổi liền đáp ứng. "OK! Không thành vấn đề."

"Anh không hỏi em lấy một trăm vạn để làm gì sao?" Cô hoảng sợ tròn mắt nhìn anh. Cô chỉ là đùa một chút, không ngờ anh lại đồng ý luôn.

"Chỉ cần có thể đổi lấy nụ cười của em, một trăm vạn không đáng gì!" Dương dương tự đắc, anh ung dung nói.

Cô suy nghĩ rồi lộ ra nụ cười, vươn tay ôm lấy anh."Bây giờ gom hai trăm vạn."

"Cuối tháng lĩnh tiền." Anh đặt lên trán cô một nụ hôn, đồng hồ trên bàn báo thức nhắc anh giờ đã không còn sớm nữa."Bây giờ anh phải tới bệnh viện, em cũng biết là tâm trạng của Lượng Trúc vẫn chưa ổn định, anh phải theo dõi tình trạng cô ấy. . . . . ."

Anh bước xuống giường mặc quần áo, đồng thời kéo chăn lên cho cô chỉ còn hở ra mỗi cái đầu nhỏ.

"Đốc Tuyên Hách ——"

"Anh nhớ rồi, em gửi số tài khoản cho anh, anh bảo chị Vương chuyển cho em một trăm vạn ngay." Kéo quần dài, anh nghĩ là cô nhắc tới chuyện tiền vừa rồi.

"Không phải em muốn tiền, em muốn nói với anh một chuyện."

"Chuyện gì?" Thấy cô nghiêm túc, áo sơmi còn chưa cài xong anh vội nhảy lên giường, nhìn thẳng vào mắt cô.

"Em muốn anh kết hôn với Lượng Trúc."

Cô vừa nói xong, anh mở to mắt nhìn cô hồi lâu, biết cô không đùa."Mẹ anh lại ép em?"

Điều này anh dễ dàng đoán ra.

Lượng Trúc lại tự tử một lần nữa, điều này thực sự là một đả kích lớn cho mẹ anh, anh nên sớm đoán ra mẹ anh sẽ gây áp lực lên cô, tại anh quá bận nên không chú ý đến cô.

"Mẹ anh đúng là đã từng bảo với em nhưng thực sự em đã suy nghĩ, em đồng ý để anh kết hôn với Lượng Trúc." Cô nói mà mặt không biểu hiện gì, giọng nói cũng bình tĩnh.

"Em điên rồi! ?" Hai hàng lông mày rậm nhíu lại, anh không thích quyết định này của cô."Bán người đàn ông của mình, xem ra em ngủ dậy. . . . . . rất cao hứng?"

Nhíu mày cười một tiếng, nụ cười của cô có chút miễn cưỡng."Anh đừng quên, anh còn nợ em một lần."

"Nợ em cái gì?" Anh nheo mắt lại, giờ phút này, thật sự anh rất muốn đánh một cái vào mông để cô dừng lại.

"Anh nợ em một lần “em giúp anh quyết định một việc”, còn nhớ không?" Cô giả bộ mỉm cười đắc ý."Cho nên lần này, em quyết định hộ anh. Em nói thật, em muốn anh kết hôn với Lượng Trúc."

"Em. . . . . ."

"Nhưng anh đừng cho là em bỏ anh." Hai cánh tay trắng thò ra khỏi chăn, vòng tay ôm lấy cổ anh."Em muốn làm nhân tình bí mật của anh, mỗi ngày đều ở bên anh."

"Á Ly, em không cần nghe theo yêu cầu của mẹ anh, hôn nhân của anh để anh quyết định."

"Không phải em vì đáp ứng yêu cầu của mẹ anh nên mới nói thế. . . . . ." Cô đến gần tai anh, đôi môi đỏ mọng khẽ ngậm lấy vành tai anh."Em muốn làm người tình của anh, không phải đàn ông luôn cưng chiều tình nhân nhất sao?"

"Chuyện này chúng ta sẽ tìm thời gian bàn lại sau."

Xuống giường, anh mặc quần áo chỉnh tề, trước khi đi còn quay đầu lại liếc nhìn cô một cái."Hôm nay em không cần phải đến bệnh viện, ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe."

Nói xong, anh thở dài rồi nhẹ nhàng đi.

Nằm trên giường, Tang Á Ly chống cằm lên đầu gối, cô nói những lời trái với lương tâm, cô đâu có muốn làm tình nhân, cô chỉ là sợ một ngày Lượng Trúc chết rồi cô sẽ ân hận mà tự trách mình. . . . . .

Nước mắt trực trào ra, đôi mắt buồn.

Không, cô không thể treo bộ mặt buồn chán này được.

Cô tưởng tượng mình là tình nhân của viện trưởng sẽ rất vui vẻ, cô sẽ cùng anh cãi nhau, cùng anh ở chung thì trên mặt không thể buồn chán được.

Để anh không phải lựa chọn, chi bằng cô lùi một bước để mọi chuyện tốt đẹp. . . . . . việc cô có thể làm cho anh cũng chỉ có thế thôi.

Chỉ là, quyết định này thật sự rất khó khăn.

www. xs8. cn

Đi tới bệnh viện, Đốc Tuyên Hách đi vào phòng cách ly, Thừa Lượng Trúc nằm ngủ trên giường mà hai hàng nước mắt vẫn còn.

"Viện trưởng, cô Thừa cô ấy. . . . . ." Y tá chăm sóc Lượng Trúc nói, cô ấy luôn phải canh chừng bên cạnh Thừa Trúc một bước không dám rời đi, chỉ sợ bệnh nhân lại gây chuyện.

"Cô có thể ra ngoài, tôi muốn nói chuyện một chút với Thừa Trúc, tôi chưa ra ngoài thì không cho phép ai bước vào, bao gồm cả bác sĩ chủ trị." Đốc Tuyên Hách dặn dò y tá.

"Dạ, viện trưởng."

Sau khi y tá đi ra, Thừa Lượng Trúc xoay người lén lau nước mắt."Anh Tuyên Hách, thật xin lỗi. . . . . ."

Đốc Tuyên Hách lấy ghế ngồi xuống cạnh giường nhìn cô."Lượng Trúc đừng làm những việc ngốc nghếch nữa."

". . . . . ."

Người trên giường không nói lời nào, chỉ nghe tiếng khóc truyền đến, Đốc Tuyên Hách khẽ nói, "Nói cho anh biết, người đàn ông kia là ai?"

Nghe thấy câu hỏi này, Lượng Trúc xoay đầu lại đối mặt với anh."Anh Tuyên Hách . . . . . ."

"Anh rất buồn, bệnh của em đã được kiểm soát tốt, hình như có Á Ly bên cạnh em đã vui vẻ lên một chút, không lý gì mà lại nghĩ đến chuyện kết thúc mạng sống của mình ——

Anh đã hỏi y tá, cô ấy bảo vào buổi tối hôm đó khi thấy em đã ngủ, cô ấy có rời khỏi đây một lúc qua nói chuyện phiếm với y tá trực, sau khi quay lại thấy em đã tỉnh nhưng hình như vừa khóc xong, em bảo với cô ấy mình muốn ăn gì đó, cô ấy vừa ra ngoài em liền. . . . . ."

Dừng lại một chút, anh bỏ qua chuyện cô tự tử.

"Anh đến băng ghi hình ở hành lang phát hiện trong lúc y tá tán gẫu với mọi người thì có một người đàn ông vào phòng em, người đó là ai?"

Nước mắt vẫn rơi, Thừa Trúc khóc không thành tiếng.

"Nếu như em không nói, anh sẽ tố cáo hắn ta xông vào phòng bệnh uy hiếp sự an toàn của bệnh nhân trong bệnh viện."

"Không cần! Anh Tuyên Hách, em cầu xin đừng làm vậy." Giọng nói yếu ớt."Anh. . . . . . đừng hỏi em, được không?"

Đốc Tuyên Hách kéo ghế gần vào giường hơn."Lượng Trúc, nhà anh có trách nhiệm chăm sóc em nhưng em cũng phải nói cho mọi người biết chuyện của mình chứ. Nếu như em coi anh là anh trai thì hãy nói cho anh biết."

Đôi mắt đẫm lệ nhìn anh, đôi mắt vốn đẹp nay đầy bi thương.

"Nếu như em không muốn nói thì anh sẽ thuê người điều tra." Anh phải nói cho cô biết tính nghiêm trọng của chuyện này."Em cũng biết cha mẹ anh đối với chuyện không chăm sóc tốt cho em mà tự trách mình, lần trước mẹ anh còn bất tỉnh, bà rất đau lòng, luôn tự trách mình."

"Thật xin lỗi, em có lỗi với bác Đốc."

"Em không có lỗi, là nhà anh không có ở bên em khi cha mẹ em qua đời, không đi tìm em để chăm sóc cho em." Đốc Tuyên Hách nắm lấy tay cô."Lượng Trúc nói cho anh Tuyên Hách biết em làm sao thì anh mới có thể chữa khỏi bệnh cho em được."

Thừa Lượng Trúc nhìn anh, nước mắt vẫn lăn dài, hồi lâu mới nói: "Anh ấy. . . . . . anh ấy là anh em."

Đốc Tuyên Hách nhíu mày."Trong trí nhớ của anh thì em không có anh trai."

"Anh ấy không phải anh ruột, anh ấy là. . . . . ."

Thanh âm nghẹn ngào, êm tai cô nói ra hết muộn phiền trong lòng mà không muốn cho ai biết.

Nửa tiếng sau, Đốc Tuyên Hách đại khái hiểu được chuyện phát sinh sau khi cha mẹ cô mất đi.

Thì ra là mối tình đầu của mẹ cô vì bà ấy mà tự tử, vợ ông ta không chịu được đả kích này nên cũng uống thuốc độc tự tử, bố cô lại bị bệnh nặng, sau khi ông mất được ba tháng thì mẹ cô cũng đi theo ông ấy.

Sau đó cô được con trai cả của mối tình đầu mẹ cô nuôi dưỡng, và người đàn ông vào phòng cô chính là con trai mối tình đầu của mẹ cô.

Anh ta hận cô, nó gây ra khối u ác tính này.

"Anh ta tới thăm em sao?" Anh hoài nghi hỏi.

Đốc Tuyên Hách vừa hỏi thì hai hàng nước mắt như vỡ đê rơi hoài không ngừng."Anh. . . . . . anh ấy mong em chết nhanh, anh ấy. . . . . . em bị bệnh máu trắng là ông trời muốn em chịu phạt thay cho mẹ. . . . . . Anh Tuyên Hách, anh không cứu chữa cho em nữa được không? Để em đi tìm mẹ, em không tin mẹ em là người xấu. . . . . ."

"Anh ta thật khó ưa!" Đốc Tuyên Hách tức giận đứng lên."Anh không cho phép bất kỳ ai dám ngông cuồng nói lời xằng bậy về bệnh tình của bệnh nhân trong bệnh viện này. Anh sẽ đi gặp và nói cho anh ta biết bệnh máu trắng của em không phải do ông trời muốn trừng phạt em, nhưng trước tiên anh phải đánh cho anh ta một trận đã."

"Đừng anh Tuyên Hách, em cầu xin anh, anh đừng tìm và cũng đừng đánh anh ta. . . . . ."

"Tại sao? Anh ta là một kẻ đáng đánh, không phải sao? Vào bệnh viện của anh rồi bảo bệnh nhân chết nhanh lên, loài người như thế mà em nghĩ anh sẽ bỏ qua cho anh ta sao?" Đốc Tuyên Hách cố tình tỏ ra vô cùng tức giận là muốn thử dò xem có phải đúng như anh đoán, là cô đã đem lòng yêu người đàn ông coi cô như kẻ thù không.

"Anh Tuyên Hách. . . . . . không cần đi tìm anh ấy, em cầu xin anh. . . . . ." Thừa Lượng Trúc khóc, thực sự cho là anh sẽ đi tìm anh trai mình tính sổ nên muốn xuống giường quỳ xuống cầu xin anh.

Đốc Tuyên Hách ngăn cô lại không cho cô xuống giường."Lượng Trúc, anh ta hi vọng em chết mà, em không hận anh ta sao?"

Cô lắc đầu một cái."Là mẹ em đã hại cha mẹ anh ấy phải chết."

"Lượng Trúc khờ, em yêu anh ta đúng không?" Anh nghĩ, dù bất kỳ ai nếu bị người ta bảo mình chết đi cũng sẽ sinh ra thù hận nhưng cô một chút oán hận anh ta cũng không có.

Trong đầu anh liền hiện lên bóng dáng Tang Á Ly, nếu hôm nay đổi lại là cô ấy thì sẽ có phản ứng như thế nào, chắc là cầm dao cùng chết với anh nhỉ?”

"Anh Tuyên Hách. . . . . ."

Thừa Lượng Trúc không thể nào nén đau thương trong lòng nữa, quay đầu lại gục đầu vào ngực anh mà khóc không ngừng.

"Lượng Trúc khờ, đừng khóc, anh nhất định sẽ chăm sóc em."

Đúng lúc Đốc Tuyên Hách đang vỗ nhẹ lên lưng Lượng Trúc để an ủi thì ngoài cửa, có người không chịu nghe lời anh mà tới bệnh viện thăm Thừa Lượng Trúc, Tang Á Ly định đẩy cửa đi vào ——

Y tá trông chừng ngoài cửa coi Tang Á Ly là người nhà của viện trượng nên đặc cách cho cô vào, không ngờ lại làm cho Tang Á Ly nhìn thấy cảnh anh đang an ủi người đang khóc trong ngực anh.

Trước đó họ nói gì cô không nghe được nhưng cô nghe rất rõ ràng câu: " Lượng Trúc khờ, đừng khóc, anh nhất định sẽ chăm sóc em."

Có lẽ anh đang mải an ủi Lượng Trúc nên không để ý thấy có người mở cửa.

Lặng lẽ đóng cửa lại, cô nghĩ Lượng Trúc có anh quan tâm là đủ rồi.

www. xs8. cn

"Anh Tuyên Hách, anh. . . . . . anh muốn em kết hôn với anh?"

Đôi mắt còn ngấn lệ tròn xoe nhìn Đốc Tuyên Hách, vẻ mặt Lượng Trúc vô cùng kinh ngạc.

"Em hình như hiểu lầm rồi, ý anh là muốn nhờ em giúp một việc là đồng ý cưới anh."

Anh giải thích lần nữa để cô hiểu rõ.

"Em. . . . . . nghe không hiểu. . . . . ." Thừa Lượng Trúc lắc đầu một cái.

Đốc Tuyên Hách ngồi xuống ghế, từ từ giải thích cho cô thêm một lần nữa."Ba mẹ anh vì chuyện không chăm sóc tốt cho em mà cảm thấy áy náy nên họ muốn anh kết hôn với em."

"Nhưng, em. . . . . ."

"Anh biết chuyện này làm em khó xử —— nhưng chuyện này cũng làm anh đau đầu." Đốc Tuyên Hách khẽ nhíu mày."Với lại ba mẹ anh không chỉ một lần gây áp lực lên Tang Á Ly, muốn cô ấy buông tay để tác thành cho chúng ta."

"Vậy làm sao có thể? Thật xin lỗi, anh Tuyên Hách, em không biết việc em về đây lại mang đến bao chuyện cho mọi người. . . . . . trước hết em sẽ nói rõ với hai bác là em không muốn kết hôn với anh." Thừa Lượng Trúc đau khổ nhíu mày."Em. . . . . . em cũng muốn nói tiếng xin lỗi với Á Ly."

"Không, Lượng Trúc. Nếu giờ mà em làm như vậy sẽ làm mọi chuyện bế tắc hơn. Nghe anh, chỉ cần để bố mẹ anh đắc ý, cứ nói em đồng ý lấy anh như vậy may ra chuyện này mới có thế xoay chuyển được."

"Nhưng còn Á Ly thì sao?"

"Cô ấy muốn anh lấy em." Đốc Tuyên Hách khẽ cười."Nếu như em không đồng ý lấy anh có thể cô ấy sẽ tức giận. Còn nữa. . . . ., anh sẽ giúp em đổi sang phòng bệnh khác, nếu cần thiết thì anh sẽ lấy một phòng ở nhà làm thành phòng bệnh cách ly cho em, bây giờ em cũng không nhất thiết cần có người thăm, chỉ cần dưỡng bệnh cho tốt không cần phải suy nghĩ quá nhiều. Anh đi ra ngoài đã."

Vỗ vỗ vai cô, sau khi mỉm cười động viên cô, anh xoay người rời đi.

Đốc Tuyên Hách đến cửa phòng bệnh thì y tá lại gần nói: "Viện trưởng, vừa rồi. . . . . . vừa rồi cô Tang có đến đây."

"Á Ly tới đây! ? Cô ấy đâu?" Đốc Tuyên Hách nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng Á Ly đâu.

"Cô ấy. . . . . . cô ấy định vào nhưng rồi cô ấy bảo có chút việc nên đã về rồi ạ." Y tá ấp úng nói.

"Cô ấy có mở cửa không?" Đốc Tuyên Hách hỏi không có ý trách mắng mà ngược lại quan tâm tới nguyên nhân Tang Á Ly bỏ đi.

"Cô ấy. . . . . . tôi nghĩ cô ấy là. . . . . . bạn gái của anh, cho nên tôi. . . . . . tôi không ngăn cô ấy." Y tá lúng túng nói cà lăm.

"Cô ấy có vào trong không?" Đốc Tuyên Hách nhíu mày. Sao anh lại không nghe thấy tiếng người bước vào?

"Cô ấy không có vào, cô ấy chỉ. . . . . . cô ấy chỉ mở cửa thôi." Y tá chột dạ càng nói càng nhỏ dần.

Đốc Tuyên Hách nhíu mày, âm thầm nghĩ nguyên nhân cô bỏ đi, bất chợt anh quay đầu lại làm cho cô y tá đứng bên cạnh run lên.

"Không có gì, cô qua chăm sóc cho Thừa Trúc đi."

"Dạ, viện trưởng." Không bị trách phạt, y tá cảm thấy may mắn liền như làn khói bay vào trong phòng bệnh.

www. xs8. cn

Tận mắt thấy cảnh Đốc Tuyên Hách nói muốn chăm sóc Lượng Trúc, Tang Á Ly cảm thấy trong lòng nặng trĩu ra khỏi bệnh viện, cô không về thẳng nhà mà đi mua một chút đồ sinh hoạt hàng ngày rồi mới về nhà.

Vừa vào cửa, liền nghe thấy âm thanh ping pang ping pong trong phòng, buồn bực đi vào xem thì thấy rất nhiều công nhân đang sửa lại phòng dành cho khách.

"Này, mấy người đang làm gì thế?"

Tài xế riêng của Đốc Tuyên Hách từ phía sau tiến lại gần giải thích với cô: "Cô Tang, đây là do yêu cầu của tổng giám đốc, cậu ấy muốn cô Thừa chuyển qua đây ở. "

Nghe vậy, Tang Á Ly á khẩu không nói được gì, sững sờ gật đầu."Đó, kia, mọi người cứ tiếp tục."

Xách theo túi đồ to đùng ra phòng khách, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tang Á Ly ủ rũ, trong lòng mắng Đốc Tuyên Hách.

Tên xấu xa!

Buổi sáng cô bảo anh lấy Lượng Trúc, anh còn tỏ vẻ phản đối còn bảo cô —— chuyện này, chúng ta tìm lúc khác nói tiếp.

Không ngờ cô tới bệnh viện liền nghe thấy anh bảo sẽ chăm sóc cho Thừa Trúc, về đến nhà thì thấy anh đang chuẩn bị phòng cho cô ấy.

Cái tên xấu xa này, hành động thật là tốc độ!

Cô mới nói đồng ý cho anh lấy Lượng Trúc chưa được mười tiếng thì anh đã sắp xếp xong mọi việc, gấp cũng không cần gấp như vậy chứ.

"Cô Tang." Bố Khả lại gần cô nói:"Tổng giám đốc muốn chút nữa tôi chở cô qua một chỗ để ăn tối với cậu ấy."

"Tôi đã mệt mỏi cả ngày rồi, không muốn đi đâu cả." Tang Á Ly lắc đầu một cái."Anh nói lại với anh ấy, tôi không muốn đi bảo anh ấy khi nào về thì mua cho tôi một cốc mỳ ăn liền."

Xoay người, Tang Á Ly lê tấm thân mỏi mệt đi lên lầu.

Bảo cô giận dỗi, bảo cô nhỏ mọn cũng được, dù sao cô cũng không muốn cùng anh ăn mừng.

www. xs8. cn

Buồn bã đeo tạp dề, đứng ở bếp, Tang Á Ly tròn mắt nhìn một đống nguyên liệu nấu ăn mà Bố Khả mua về, trong lòng cảm thấy khó chịu vô cùng.

Công nhân sửa sang lại phòng dành cho khách đã về hết, Bố Khả chắc đã đi đón cậu chủ của mình, cả căn nhà trống rống chỉ có cô ở lại chiến đấu với một đống nguyên liệu nấu ăn.

Nói là nếu không muốn ra ngoài, vậy thì ở nhà ăn —— vấn đề là, người nào nấu? Còn không phải là cô sao! Sớm biết vậy, vừa rồi cô đã đồng ý ra ngoài ăn rồi.

Lấy cà chua cắn một miếng. Anh muốn cô nấu, được thôi cô sẽ nấu cho anh ăn!

www. xs8. cn

Nghĩ đến người yêu ở nhà nấu bữa tối tình yêu chờ anh về ăn thì anh liền đem chuyện ở bệnh viện và công ty vứt qua một bên, Đốc Tuyên Hách lái xe thật nhanh về nhà.

Ngồi trong xe, anh cầm điều khiển để mở cửa cuốn ai ngời bấm mãi mà cửa vẫn không thay đổi, anh đành xuống xe bấm chuông cửa, đợi cả buổi cũng không có ai ra mở.

Chán nản nhíu mày, anh lấy điện thoại ra gọi vào điện thoại trong nhà——

"Á Ly à? Em đang làm gì vậy? Có thể ra ngoài mở cửa giúp anh được không?"

"Không được rồi, em quên không báo cho anh biết là không hiểu sao mà cửa chính không mở được, em đã gọi cho ngườ đến sửa rồi mà chờ mãi không thấy họ đến."

"Không mở được cửa sao? Sao có thể chứ?"

Đốc Tuyên Hách rất nghi ngờ, đột nhiên ở đầu bên kia có tiếng Á Ly kêu lên: "Ai, đau chết mất."

"Á Ly, em làm sao vậy?"

"Anh mau trèo tường vào cứu em với, nếu không em sẽ đau chết mất."

"Em làm sao vậy?"

"Đau quá, đau quá đi mất . . ." Ở trong phòng Tang Á Ly bỏ điện thoại xuống, ung dung ngồi xuống ghế nói: "Đau a đau chết mất."

"Em đừng sợ, anh lập tức trèo tường vào đây."

Cất điện thoại, lo lắng cô có chuyện không hay nên Đốc Tuyên Hách nhảy lên bồn hoa, tay tóm vào tường dùng sức bật lên, chân bám vào tường, dùng sức bò trên tường——

Nhìn vào bên trong, dưới chân tường tối đen như mực, chẳng lẽ mất điện?

Không có thời gian suy nghĩ nhiều như vậy, anh trèo xuống, giật mình không biết giầy mắc vào cái gì làm anh ngã ngồi, ngã ngồi cũng không ổn, anh cảm thấy hình như anh đang ngồi trên một đống gai, theo bản năng đứng dậy thì tay lại bị gai chọc vào. . . . . .

Chán nản, anh lùi lại mấy bước, cúi người nhìn thì thấy dưới chân tường toàn gai, anh dịch lên phía trước thì thấy rõ cái đâm vào mông, đâm vào tay anh chính là từ chín mươi chín bó hoa hồng mà hôm trước anh tặng cô, thật khéo là cửa chính cũng mở ra ——

Ngay lập tức anh hiểu ra ——

Anh, Đốc Tuyên Hách bị người con gái tên là Tang Á Ly ở trong nhà trêu đùa rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.