Tổng Tài, Phu Nhân Lại Bỏ Trốn Rồi

Chương 15




Tiêu Tiểu Diệp nhìn hắn, cái tên này cũng thật đẹp trai. Sống mũi cao vút, đôi môi mỏng và đặc biệt là đôi mắt đen thâm trầm. Cái khuôn mặt như tượng tạc, cộng với cả khí chất cao quý nữa, quả thật chính là miếng mồi trong mắt phụ nữ.

- Bạch Niên Vũ, xung quanh anh chắc phụ nữ như kiến nhỉ?- Tiểu Diệp đột nhiên hỏi.

Bạch Niên Vũ nhìn cô, ánh mắt anh thâm trầm," Quả thực phụ nữ rất nhiều nhưng xứng đáng để tôi yêu cũng chỉ có em", anh đã rất muốn nói với cô như vậy nhưng cuối cùng lại thôi.

- Tôi cần vợ, không cần phụ nữ.- Bạch Niên Vũ nói.

Tiêu Tiểu Diệp trố mắt nhìn hắn, chẳng lẽ Bạch Niên Vũ, hắn là Liễu Hạ Huệ.

- Ờ ờ. Tôi hiểu.- Tiêu Tiểu Diệp nói.

Thực ăn được đưa lên. Tiêu Tiểu Diệp cúi mặt ăn còn Bạch Niên Vũ anh ta ăn từ từ, không vội vàng như cô. Bởi anh hiểu tại sao cô lại ăn nhanh như vậy, là ngại ngùng vì câu nói của anh, là muốn nhanh chóng chấm dứt buổi sáng. Cuối cùng thì cũng ăn xong, Tiêu Tiểu Diệp thầm cười. Bạch Niên Vũ muốn kết hôn nhưng cô lại không mang giấy tờ, cho nên phải hoãn lại.

- Bạch Niên Vũ, sáng nay tôi không mang theo giấy tờ.- Tiêu Tiểu Diệp thản nhiên nói.

Bạch Niên Vũ nhìn cô, mặt anh không biểu lộ cảm xúc, chỉ mở miệng nói:" Tôi có mang theo."

Tiêu Tiểu Diệp thở dài," Anh mang theo nhưng tôi lại không mang. Đăng kí kết hôn đành hôm sau vậy.", vừa nói cô vừa bày ra cái vẻ mặt buồn rầu. Bạch Niên Vũ chỉ cười," Tôi mang cả giấy tờ cho cô rồi."

" Há?" Tiêu Tiểu Diệp há hốc.

" Tôi biết sáng nay cô chính là cố tình tránh tôi, 6 giờ sáng tôi đã ở trước cửa Tĩnh gia đợi cô. Giấy tờ- nhất định cô sẽ không mang theo nên tôi đã nhờ Thiên Dương lấy hộ. Lúc nãy thư kí của anh ta đã đưa tới." Bạch Niên Vũ nói.

" Thảo nào tôi lại thấy cái tên kia quen đến như vậy. Hoá ra là thư kí của Lâm Thiên Dương." Cô nghiến răng. " Bạch Niên Vũ, anh chờ tôi một chút.", Tiêu Tiểu Diệp nhẹ nói với Bạch Niên Vũ.

Cô lấy máy điện thoại ra, nhấn số, chờ đợi. Đầu dây bên kia bắt máy.

- Diệp tỉ, chị gọi tôi làm gì vậy.- Tiếng Lâm Thiên Dương hí hửng.

- Nguyên nhân đương nhiên cậu phải biết chắc chắn chứ. Tại sao cậu dám bán rẻ chị họ mình như vậy hả?- Tiểu Diệp tức giận.

- Alo... Alo, Tiểu Diệp, ở đây tín hiệu không được tốt lắm.

- Đừng giả vờ nữa.

- Diệp tỉ, người ta là người trọng tình nghĩa, cho nên bạn bè nhờ vả thì phải làm rồi.

- Thiên Dương, cậu được lắm, lần sau gặp tôi, cậu nhớ cái mặt đó.

- Đoàng....đoàng....đoàng- Bên phía Lâm Thiên Dương vang lên tiếng súng.

Tiêu Tiểu Diệp tái mét, Bạch Niên Vũ giật lấy điện thoại của cô, tắt ngay. Tiêu Tiểu Diệp vì nghe thấy tiếng súng nên nãy giờ mặt vẫn xanh ngắt.

- Niên Vũ, anh...có nghe thấy.- Tiêu Tiểu Diệp lắp bắp.

- Cô thực sự không biết gì?- Bạch Niên Vũ nghi hoặc. Là người của Tĩnh gia, tại sao nghe thấy tiếng súng lại sợ.

- Biết cái gì chứ? Thiên Dương, liệu cậu ta có...- Tiêu Tiểu Diệp ngớ người.

- Tiêu Tiểu Diệp, tôi hỏi cô một chuyện.- Bạch Niên Vũ nói.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn hắn, cả người đột nhiên lạnh ngắt, cái gã này sao tự nhiên lại đổi mặt như vậy. Nãy vẫn còn bình thường, sao bây giờ lại lạnh lùng như vậy.

- Cô có biết gì về thế giới ngầm không?- Bạch Niên Vũ nghiêm túc.

- Thế giới ngầm là cái gì, tôi không biết.

- Thực sự không biết?- Bạch Niên Vũ nghi hoặc.

- Đương nhiên.

Bạch Niên Vũ nhìn cái khuôn mặt như vừa nghe thấy cái gì mới vậy. Không hề giống nói dối.

- Tứ đại hắc đạo, nghe thấy chưa? - Bạch Niên Vũ hỏi tiếp.

- Chưa từng.- Tiêu Tiểu Diệp trả lời.

Bạch Niên Vũ lại thêm hoang mang.

" Tứ đại hắc đạo chính là tên gọi của Tứ đại gia tộc ở giới hắc đạo. Là bốn gia tộc lớn trong thế giới ngầm, nói cách khác là thế giới của những kẻ xấu, tội phạm. Kinh doanh bất động sản, điều hành bệnh viện... tất cả chỉ là một cái vỏ bọc kĩ càng để che giấu thân phận ở giới bạch đạo. Tứ đại hắc đạo chính là Bạch, Tĩnh, Hứa, Chấn. " Một giọng nói lạnh lùng, pha chút yêu nghiệt vang lên.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn thấy bên cạnh mình bây giờ là một người đàn ông, anh ta mặc bộ vest đen, khuôn mặt anh tuấn. Anh ta cúi xuống nhìn cô, miệng cười khẩy:" Bạch phu nhân, cô đã hiểu ra chưa?"

Bạch Niên Vũ từ khi có sự xuất hiện của hắn ta thì mặt tối sầm.

- Lục Ẩn, không cần cậu xía vào."

Lục Ẩn bỏ đi cái vẻ cợt nhả trên khuôn mặt, lạnh lùng," Niên Vũ, tối qua không gặp, bây giờ nhớ giọng tôi? "

Bạch Niên Vũ đứng dậy, kéo Tiêu Tiểu Diệp về phía hắn. Tiểu Diệp đột nhiên bị Bạch Niên Vũ kéo lại thì ngạc nhiên.

- Lục Ẩn, anh thôi đi.- Tiếng con gái tức giận nói.

Lâm Hiểu Khê ở phía sau tức giận, đnag trừng mắt nhìn Lục Ẩn. Lục Ẩn chỉ cười nhẹ rồi đi về phía Hiểu Khê." Tiểu Khê, em làm anh chờ mệt lắm đấy. Phi vụ của chúng ta không thể chờ lâu như vậy được."

- Xin lỗi đã để anh chờ.- Hiểu Khê chỉ nói qua loa." Bạch Niên Vũ, anh vẫn là đưa chị Tiểu Diệp đi trước đi."

Bạch Niên Vũ chỉ cười rồi kéo Tiêu Tiểu Diệp đi. Lúc Tiêu Tiểu Diệp đi qua Lục Ẩn, cô đã nhìn thấy ánh mắt đầy oán hận của hắn nhìn cô, và cả lời thì thầm của hắn: " Chờ tôi."