Tổng Tài, Phu Nhân Lại Bỏ Trốn Rồi

Chương 49




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 Tiểu Màn Thầu con rốt cuộc muốn như th nào hả Tiêu Tiểu Diệp đau đầu nhìn Tiểu Màn Thầu

" Tiểu Màn Thầu con rốt cuộc muốn như thế nào hả?" Tiêu Tiểu Diệp đau đầu nhìn Tiểu Màn Thầu.

" Tối nay, 23 giờ có mưa sao băng, cho con xem đi mà!" Tiểu Màn Thầu nũng nịu với Tiêu Tiểu Diệp.

" Chẳng phải mai con có lớp học đàn sao? Như vậy sao mà con dậy sớm được." Tiêu Tiểu Diệp khuyên nhủ. Cậu nhóc này sao cứng đầu vậy nhỉ.

" Con muốn xem mưa sao băng ư?" Bạch Niên Vũ nãy giờ nghe hai người này cãi nhau thì đau cả đầu.

" Dạ. 100 năm mới có một lần đấy, con thực sự rất thích." Tiểu Màn Thầu chuyển đối tượng.

" Hảo, tí nữa ba nuôi đưa con đi xem." Bạch Niên Vũ bế cậu nhóc.

" Thật sự?" Cậu nhóc mắt sáng lên, cười tươi. 

" Không được." Tiêu Tiểu Diệp ngăn cản.

" Không sao đâu, ngày mai cùng lắm thì nghỉ học, ở nhà gia dạy đàn cho. Dương cầm chứ gì, gia đây chơi tất." Bạch Niên Vũ nói. 

" Nếu mà Cung Ân Thần biết được thì giết chết tôi đấy."

" Anh không nói, em cũng  không nói, Tiểu Màn Thầu càng không nói thì sao cô ấy biết được. Mà nếu có biết thì cứ bảo tên kia nói làm như vậy. Chúng ta thoát tội." Bạch Niên Vũ vạch kế hoạch.

Tiêu Tiểu Diệp khinh bỉ nhìn Bạch Niên Vũ, " Quân tử dám làm mà không dám chịu."

" Ô hô, anh chưa bao giờ nhận mình là quân tử. Chỉ có em coi trọng và nâng anh cao đến như vậy thôi." Bạch Niên Vũ phủ nhận. 

" Mẹ nuôi, ba nuôi đã nói vậy rồi thì.... nhé nhé!" Tiểu Màn Thầu nũng nịu, đôi mắt to tròn chớp chớp.

Tiêu Tiểu Diệp không thể từ chối được nữa, đành gật đầu.

"" Tuyệt vời! Ba nuôi, tí mình đi nên mang gì đây nhỉ, ống nhòm, vở ghi chép....." Một tràng thao thao bất duyệt của Tiểu Màn Thầu bắt đầu.

" Con muốn mang gì cũng được." Bạch Niên Vũ chiều lòng.

--------------------------------------------------------

Mười giờ rưỡi đêm, Bạch Niên Vũ chở Tiêu Tiểu Diệp và Tiểu Màn Thầu đến công ti Mances. Nơi này là một vị trí rất đặc biệt, có thể thấy toàn cảnh trời đêm. Cả ba người đứng trên tầng thượng của công ti, ngắm nhìn. May mắn mà không lạnh lắm, nếu không thì toi chuyện.

Tiểu Màn Thầu ngẩng mặt, kiễng chân tìm kiếm những ngôi sao băng. Bạch Niên Vũ thì đứng bên cạnh nhìn đồng hồ, đếm chuẩn từng phút, Tiêu Tiểu Diệp ngáp ngắn ngáp dài, trời lạnh thế mà hai kẻ kia vẫn chịu được.

" 5...4...3...2...1...0!"" Bạch Niên Vũ vừa đếm xong thì ngay lập tức ngôi sao băng đầu tiên đã bay qua, rạch ngang bầu trời.

Tiểu Màn Thầu háo hức, hai tay chắp lại, thầm thì cầu ước:" Hi vọng ba của mình sẽ sớm về bên cạnh mình."

Bạch Niên Vũ và Tiêu Tiểu Diệp nghe thấy điều ước thì nhìn nhau. Cả hai đều hiểu được ước mong của cậu nhóc.

"  Tiểu Màn Thầu, con ước thêm nhiều điều nữa đi!" Bạch Niên Vũ nhìn cậu nhóc cười. 

" Không. Con chỉ ước như vậy thôi. Duy nhất một điều, ba con sẽ về."

" Yên tâm, nhất định sẽ như vậy!" Tiêu Tiểu Diệp xoa đầu. Một ngày không xa nữa đâu, mảnh gương sẽ lành lại.

" Ba nuôi ước đi!" Tiểu Màn Thầu kéo tay Bạch Niên Vũ.

" Được. Hi vọng, Bạch phu nhân của anh mãi là Tiêu Tiểu Diệp!"" Tiếng anh không nhỏ,cũng chẳng lớn, đủ để cho cả hai người kia nghe thấy.

Tiểu Màn Thầu cười tủm tỉm.

Tiêu Tiểu Diệp ngượng ngùng cười, cô cũng ước," Hi vọng, một ngày nào đó, tôi có thể yêu Bạch Niên Vũ."

Bạch Niên Vũ nghe xong thì như mở cờ trong bụng, đây là tỏ tình phải không? Anh được cô tỏ tình phải không? Anh ôm lấy cô, cười.

Tiêu Tiểu Diệp bị bất ngờ, cả cơ thể rơi vào vòm ngực lớn của Bạch Niên Vũ. " Chặt quá rồi!"

" Cảm ơn em!"  Giọng anh ấm áp, êm dịu lạ thường.

Phía trên bầu trời, lại có một ngôi sao băng vạch một đường cánh cung dài sáng chói trên bầu trời, rơi xuống.

" Sao băng đẹp quá!" Tiểu Màn Thầu hào hứng hét to.

Cơn mưa sao băng chờ đợi cả đêm cuối cùng cũng xuất hiện, trên bầu trời đen thẳm, những vì sao lóe lên sáng chói rồi nối nhau rơi lả tả, cuối cùng biên mất ở cuối trời.

Bạch Niên Vũ nhìn đôi mắt long lanh của Tiêu Tiểu Diệp, cầm bàn tay của cô, nhẹ nhàng hôn lên mái tóc tơ, giọng trầm ấm: "I"d give up my life if I could command one smille of your eyes, one touch of your hand." ( Anh sẽ cho em tất cả cuộc đời này để đổi lại được nhìn em cười, được nắm tay em.)

Tiêu Tiểu Diệp nhìn vào đôi mắt hổ phách đẹp đang in hình cô, có thể bây giờ, anh vẫn xem cô là người thế thân nhưng cô vẫn cảm thấy hạnh phúc. Có lẽ Cung Ân Thần nói đúng, hãy trở thành người đáng được kẻ khác thế thân.

" Hai người xong chưa vậy?" Tiểu Màn Thầu xấu hổ nói.

Thế là khoảnh khắc tình tứ kia đã chấm hết.

-----------------------------------------------------------------------------------

" In lover"s sky, all stars are eclipsed by the eyes of the one you love."

- Dưới bầu trời tình yêu, tất cả những ngôi sao đều bị che khuất bởi con mắt của người bạn yêu.

------------------------------------------------------------------------------------

Ba người về đến Tuyết Linh Viên đã nửa đêm. 

" Con không nghỉ với mẹ đâu!" Tiểu Màn Thầu nói.

" Tại sao?" Tiêu Tiểu Diệp hỏi.

" Nam tử hán đại trượng phu, lớn rồi." 

" Vậy con ngủ với ai?" Tiêu Tiểu Diệp hỏi vặn lại.

" Ngủ một mình."

" Ba thích ý kiến của con." Bạch Niên Vũ giơ ngón cái hướng về cậu nhóc.

" Vậy thì mẹ ngủ ở đâu?" Tiêu Tiểu Diệp bối rối.

" Ngủ với ba." Tiểu Màn Thầu cười tủm tỉm.

Hai vị kia ngớ người.

" Nhà anh còn phòng trống không?" Tiểu Tiểu Diệp quay sang hỏi Bạch Niên Vũ.

" Không có."

" Cả căn biệt thự lớn thế này mà chi có hai phòng ư?"

" Nhà anh nghèo lắm." Bạch Niên Vũ diễn kịch. Khó khăn lắm mới chiếm được tiện nghi của bà xã.

" Anh mà  nghèo thì tôi ăn cám." Tiêu Tiểu Diệp bĩu môi.

" Ba mươi tư năm anh đều thủ thân như ngọc nhưng hôm nay vì em, anh đành chấp nhận ủy khuất." Bạch Niên Vũ bày cái mặt đáng thương ra.

"..." Ba vạch đen hiện trên trán Tiêu Tiểu Diệp.

-----------------------------------------------------------------------------

Sau khi cho Tiểu Màn Thầu đi ngủ, Tiểu Diệp lại đau đầu vì chỗ ngủ của mình. Bạch Niên Vũ đứng ngoài cửa đợi cô, hào hứng đưa cô về phòng. Cô nhìn phòng ngủ Bạch Niên Vũ, lần này là lần thứ hai cô vào đây. Thế mà vẫn chẳng thể nào yêu thương nổi.

" Em thay đồ ngủ đi!" Bạch Niên Vũ nói.

" Ờ!" Tiêu TiểuDiệp nhàn nhạt nói rồi đi vào phòng thay đồ.

Vào phòng, hồi ức kia lại hiện lên trong đầu cô. Một tháng trước, Bạch Niên Vũ và cô đã hôn nhau ở đây.

" Em vẫn nhớ chứ?" Bạch Niên Vũ khẽ nói.

Tiêu Tiểu Diệp giật mình, quay người lại thì đã bị Bạch Niên Vũ đẩy áp vào tường. Ánh mắt anh ôn nhu nhìn cô. Đôi môi khẽ kéo cong lên. Ngay lập tức, cánh môi mềm của Tiêu Tiểu Diệp đã được phủ lên. Bạch Niên Vũ nhẹ nhàng hôn cô. Tiêu Tiểu Diệp lúc đầu hơi giật mình nhưng sau đó đã bắt đầu "giao du" với Bạch Niên Vũ. Cô vòng tay ôm cổ anh, quấn quýt cùng anh. Bạch Niên Vũ như tiếp thêm sức mạnh, hung hãn chiếm hữu môi cô. Anh dừng lại, khẽ cười:" Bạch phu nhân, chúng ta kết hôn đã được hơn 1 tháng rồi mà vẫn chưa động phòng hoa chúc! Em nói xem, chúng ta có nên không nhỉ?"

Tiêu Tiểu Diệp đỏ mặt.........

~~~~ To be continued~~~~

-----------------------------------------------------

P/s: Cảnh giường chiếu sắp xuất hiện!!!