Tổng Tài Tôi Yêu Chính Là Anh

Chương 120: Ngoại truyện 3-5




Nhan Mạt Hàn theo biện viện đi ra , cao hứng nâng bụng mình , đứa nhỏ tất cả đều khoẻ mạnh

Cô nở nụ cười nhìn Nam Cung Ảnh đứng ở dưới lầu , có nên nói cho hắn biết?! Hay để sau hãy nói? Cô do dự , vẫn xoay người rời đi .. Hoặc là một thời gian ngắn nữa sẽ nói cho hắn biết , có thể cho hắn ngạc nhiên

Như vậy sẽ có ba đứa nhỏ , một ngôi nhà thật sự hạnh phúc

Nhìn thời gian , là đến giờ tới trường rước Austin cùng April

Nhan Mạt Hàn khởi động xe , lái xe rời khỏi cao ốc của Nam Cung Ảnh

tới trường học cũng là vừa lúc

"Mẹ.." April chạy ra đầu tiên , nhào vào lòng ngực của Nhan MẠt Hàn..

"April, hôm nay ở trường học có tốt không?" Cô vừa mở cửa xe , vừa để cho April vào

Austin nghiêm mặt từ trường học đi ra" Hôm nay là một ngày thật sự buồn bực" Oán giận nhưng cũng vào xe

Nhan Mạt Hàn khoé môi nở nụ cười , một bên lái xe nhìn Austin " chuyện gì làm cho tiểu đại nhân Austin của chúng ta bực mình vậy?"

Austin bĩu môi " Không có gì" Austin cũng không muốn nghĩ tối , bởi vì không cẩn thận nên đã đi nhầm WC nam sang WC nữ khiến cho người khác cười cả ngày

"Được rồi" Nhan Mạt Hàn nhún nhún vai , bắt đầu chuyên chú lái xe ...

April che miệng cười trộm nói " Mẹ... hôm nay anh hai đã làm một chuyện tình rất đáng cười nhe"

Austin mặt lập tức tối lại , đưa tay che miệng April nói " Này , April , anh không cho phép em nói"

April trốn một bên " Ha Ha Ha , hôm nay anh hai đi sai WC ! khanh khách khanh khách"

Nhan Mạt hàn vừa nghe , " Phốc" một tiếng bật cười" Thật là như vậy?"

Austin không còn cách nào khác đành gật đầu " đúng vậy"

Nhan Mạt Hàn càng nghĩ càng thấy buồn cười " Mẹ trước đây cũng đã từng như vậy , thường xuyên vào WC Nam nha , để cho người khác cười , cười cả mấy ngày đấy"

Austin vừa nghe tựa như có được một chút an ủi , hay tai đang nắm chặt buông lỏng một chút " Thôi .. Không đề cập tới nữa" Nói xong liền nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ

Đã tới thời gian tan ca của Âu Dương Dật , hắn khẩn cấp muốn về nhà

Dạ Như đã tan ca sớm hơn , nên đã về đến nhà .. Vừa về đến nhà , chuông cửa liền vang

" Đến đây.." Cô không buông túi xách liền chạy ra mở cửa , " Dật ! Bác gái..." Cô ngẩng ra , vốn tưởng là Âu Dương Dật trở về , kết quả hắn không thấy chỉ thấy mẹ Âu

Mẹ Âu khinh bỉ trừng mắt nhìn cô " Đừng gọi con tôi là Dật ! Nghe thật ghê tởm"

Dạ Như hơi cúi đầu " Bác gái đến tìm anh ấy sao? Hiện tại anh ấy vẫn còn đang đi làm chưa về , bác có muốn vào nhà ngồi một chút không?" Cô thật sự cung kính

Mẹ Âu bất mãn nhìn cô một cái " Phòng của cô ở đâu?"

Dạ Như theo sau , khoá cửa " Ở trên lầu , bác muốn con dẫn bác lên xem không?"

Mẹ Âu bĩu môi " Tất nhiên , hừ"

Dạ Như gật gật đầu , đi lên trước , Mẹ Âu nhìn xung quanh vài lần , sau đó khinh bỉ nhìn bộ dạng người trước mặt , lên lầu , Dạ Như đẩy cửa ra " Bác gái , đây là phòng "

Hé ra một cái giường rộng một thước tám , tủ đầu giường là màu lam nhạt , phòng lớn thật sự rất ấm áp

Nhưng quan trọng là còn có thể nghe thấy hương vị " Ân ái?"

Mẹ Âu lập tức nắm cái mũ , ghê tỏm nói " Tôi nói , Dật ở đó?" Âm thanh cao thêm vài lần

Quả nhiên không ngoài dự kiến , Dạ Như đứng tại chỗ " Ở nơi này"

"Vậy còn cô?" Mẹ Âu thật không thể tin được , lại đề cao âm thanh

Dạ Như chỉ vào giường " Dạ, cũng là nơi này" .. Cô dừng một chút " Bác gái , con và Dật đã kết hôn , nên ngủ cùng nhau là chuyện bình thường?"

Mẹ Âu lập tức đi ra cửa " Hừ ! Thật kinh tỏm ! Con tôi cư nhiên lại ngủ cùng một giường với cô? Cô đừng nằm mơ ! Tôi sẽ ở lại , chờ nó về rồi dẫn nó đi ! Cô là dã nữ nhân lại muốn ăn thịt thiên nga sao? Tôi nói cho cô biết Không- Bao-Giờ-Có-Thể"

Dạ Như hít sâu , nói cho chính mình không tức giận , đúng , không tức giận , cùng người như vậy cãi cọ không đáng , không đáng " Tuỳ bác" .. Cô nói xong , liền quay xuống lầu cũng không hướng đến mẹ Âu mà cúi đầu

Mẹ Âu vừa nghe lập tức phát hoả " Tôi nói cái dã nữ nhân này có cái độ gì ?"

Dạ Như không quay đầu " Con cùng Dật kết hôn không phải là cùng bác , bác đối tốt hay xấu không có vấn đề gì" Nói xong , liền đi xuống lầu , đến phòng bếp

Âu Dương Dật chuẩn bị tan ca , thu thập một số đồ , trong lòng cảm giác không yên

Tổng cảm thấy có chuyện gì xảy ra , cũng không biết Dạ Như về đến nhà chưa?

Tâm" Thình thịch" khiêu , hắn dùng tay đè lại " Sẽ không xảy ra chuyện gì" Lầu bầu lầm bầm , thu thập đồ nhanh hơn

Rất nhanh sau đó khoá cửa văn phòng , đến gara lấy xe ... Bằng tốc độ nhanh nhhất xe chạy đến nhà , quả nhiên không nằm ngoài dự đoán , ngoài cửa nhà có chiếc xe màu trắng

"Trời ạ , mẹ lại tới nữa?" Âu Dương Dật nâng đỡ mi tâm , chạy nhanh chuyển xe đến gara sau đó nắm công văn xuống nghe

Nghe được âm thanh của động cơ , Dạ Như và mẹ Âu đều biết Âu Dương Dật đã trở lại

Dạ Như đầu tiên đứng dậy tắt TV , Mẹ Âu cũng đã ngồi đây cả buổi chiều..

Mặc kệ bà châm chọc cô như thế nào , cô cũng sẽ không để ý , cũng sẽ không trả lời bà .. Điều này làm cho mẹ Âu có chút buồn bực

Biết là con trai đã trở lại , Mẹ Âu liền làm bộ mặt uỷ khuất đứng trước cửa

Rất nhanh , Âu Dương Dật mở cửa , giật mình " Mẹ ! Mẹ đến đây làm gì?" Hắn trấn an một chút , bất đắc dĩ nhìn Dạ Như một cái

Dạ như tiến đến , nắm tay Âu Dương Dật " Dật , tối nay anh muốn ăn gì?" Aâm thanh ngọt ngào của cô là cho Âu Dương Dật có chút ngạc nhiên , nhưng cũng làm cho mẹ Âu càng tức giận

"Dật... Người phụ nữ này khi dễ mẹ , con hãy theo mẹ về nhà đi" Mẹ Âu uỷ khuất , nước mắt chảy ra , nhìn Âu Dương Dật

Âu Dương Dật biết sự tình đã xảy ra .. " Mẹ, mẹ muốn con nói bao nhiêu lần? Con sẽ không rời bỏ Dạ Như:" Hắn nắm chặt tay Dạ Như " Thật sự mẹ đừng như vậy nữa , đừng làm rối bời lên nữa , con không có khả năng rời cô ấy di"

Dạ Như đắc ý hướng về phía mẹ Âu cười " Dật , mẹ anh có thể sau này sẽ muốn ở lại đây , nhìn xem phòng nào trống , dọn thôi" Cô không sợ , cô còn trẻ , còn nhiều thời gian cùng lão bà này mà đánh trận

Mẹ Âu tức giận , vẻ mặt thay đổiu , cũng ôm cánh tay Âu Dương Dật " Chỉ cần mẹ chưa chết , sẽ không để hai đứa hạnh phúc" Âm thanh của bà quanh quẩn trong biệt thự

Dạ Như rùng mình , bà ấy có thễ biến hoá thành nữ quỷ khủng bố điện ảnh

"Không có việc gì mẹ Âu , chúng ta còn rất nhiều thời gian , xem ai sống hơn ai" Cô cười , buông Âu dương Dật ra " Dật , em đi nấu cơm , anh muốn ăn gì?"

Âu Dương Dật thật cảm thấy đầu phải nổ mạnh , mẹ chồng nàng dâu cùng nhau khủng bố " Mì sợi đi"

Dạ Như cười gật gật đầu " biết" xoay người vào bếp

mẹ Âu liền chạy theo " Tôi sợ cô hạ độc con trai tôi , sau đó sẽ chiếm tài sản của nó"

Được , Dạ Như nhịn " Nếu muốn thì cháu đã đầu độc anh ấy từ rất nhiều ngày trước .. Làm ơn , bác muốn làm Holmes thì cũng cần phải có căn bản một chút" Lúc này cô khinh bỉ nhìn mẹ Âu .. nhanh hơn tiến vào phòng bếp

Mẹ Âu thật sự bị chốc giận điên lên rồi , nữ nhân này thật chính là không biết lớn nhỏ " Dật ! Con có nghe không? Con nghe không? Xem thế nào cô ấy đối xử với mẹ ! Mẹ khổ .. khổ ..." Mẹ Âu khóc , ngồi trên fa , ném túi " Con ta như ta như thế nào lại lấy một người vợ như vậy ? .. Tôi thật sự khổ a , o o o o " Tiếp tục khócs sau đó rút khăn tay ra " Bà nội của Dật trên trời có linh thiên , ngàn vạn lần đừng giận con , con thật sự không muốn như vậy... a .."

Âu Dương Dật day day thái dương " Mẹ , đừng náo loạn nữa được không? Ngữ khí của hắn có chút tức giận

Mẹ Âu vừa nghe lại càng khóc to hơn " A! Ô .... Con cư nhiên tức giận mẹ vì cái người phụ nữ kia mà hung hăng với mẹ? Ô ô , số phận thật khổ , thật khổ" Vừa khóc vừa vỗ vào đùi , một bộ dạng chết đi sống lại

Âu Dương Dật thật sự không chịu nỗi , đau đầu muốn chết " Mẹ ! Phải nhất định như vậy sao?" Hắn ngồi xuống , cầm tay mẹ Âu " Mẹ , đừng làm loạn nữa , con yêu cô ấy , con sẽ không rời bỏ cô ấy"

Mẹ Âu bỏ tay hắn ra , không cảm kích nói " yêu cô ấy? Yêu cái gì yêu? Con cho đây là tình yêu sao? Con có biết cái dã nữ nhân kia , đoán được chính là mê tiền đó"

Âu Dương Dật lắc đầu , không muốn giải thích nữa . Hắn mệt mỏi

"Thật sự là người đàn bà phiền toái" Trong bếp làm đồ ăn , nâng đỡ trán , Dạ Như kì thật cũng không muốn tranh cãi cùng mẹ Âu , chính là bà thật sự rất phiền toái và đáng ghét

Trong phòng khác truyền đến âm thanh của người phụ nữ hét chói tai , nếu không là âm thanh mắng mỏ , Dạ Như nghiêm mặt làm cơm xong , bưng ra ngoài " Dật , ăn cơm đi" Cô không nhìn mẹ Âu , đem đồ ăn để lên bàn

Mẹ Âu lé mắt " Hừ , loại đồ này cũng có thể ăn?" Bà khinh bỉ nhìn thoáng qua

Dạ Như nâng đỡ trán , cô thật không tin là người mẹ như vậy lại có thể sinh ra đứa con vĩ đại như vậy .. Bất đắc dĩ

Lấy ra hai cái bát cùng hai đôi đũa mang lên bàn" Dật , ăn cơm đi"

Âu Dương Dật nhìn thoáng qua mẹ " Mẹ , cùng nhau ăn cơm không?"

Mẹ Âu cầm túi hừ lạnh một tiếng " Tôi không phải là người tuỳ tiện , đồ gì cũng có thể ăn" Ngẩng đầu , mang giày cao gót bước từng bước ra khỏi phòng khác , sau đó nghe thấy " Cạch" một tiếng , cửa nhà bị mẹ Âu đóng sầm lại

Dạ Như cũng mệt mõi , không muốn tranh cãi . Chỉ lẳng lặng ngồi xuống , cầm đũa gấp mấy miếng đồ ăn

Âu Dương Dật nghĩ nghĩ , sau đó đuổi theo

"Mẹ ! Mẹ" hắn gọi

Không biết vì sao bỗng nhiên Dạ Như có cảm giác mất đi hắn .. Dù sao cũng là mẹ hắn , lựa chọn bà cũng là điều đương nhiên

Tự một lo cơm nước xong , Âu Dương Dật vẫn chưa trở về .. Chẵng lẽ hắn rời đi rồi?

đồ ăn trên bàn đã lạnh hết , cô đứng dậy lên lầu đứng trước cửa sổ , thấy Âu Dương Dật cùng mẹ đang nói cái gì đó .. Không nhìn rõ thần khí của hắn , chỉ nhìn thấy bóng dáng..

Có lẽ vài năm trước lựa chọn rời hắn đi vẫn là tốt , tất cả mọi chuyện này đáng ra không nên bắt đầu

Cô tự giễu cười " Lâm Dạ NHư , kiên cường nào Lâm Dạ NHư" Lẩm bẩm , tiến vào trong chăn , kéo chăn qua khỏi đầu , đem chính mình cách ly cùng khỏi thế giới này

Thở dài , cuối cùng cầm điện thoại gọi cho Nhan Mạt Hàn

Rất nhanh điện thoại có người bắt máy " Này ? Dạ Như à?" Bên kia là âm thanh Nhan Mạt Hàn , thỉnh thoảng trong điện thoại còn truyền đến tiếng cười , hình như là Nam Cung Ảnh , Austin và April ... cũng nghe mạt hàn cười theo

Không biết vì sao , nước mắt rớt xuống " MẠt Hàn .. Quả thật là tốt không?" Cô cực lực khống chế chính mình

Nhan MẠt Hàn ngẩng người , cảm thấy giọng nói Dạ Như có gì đó không đúng " Làm sao vậy ? Tốt lắm , Dạ Như không phải đã xảy ra chuyện gì chứ?

Dạ NHư cầm điện thoại chui vào chăn , lắc đầu " Không có nha , ha ha , tất cả đều tốt" Nước mắt tràn mi , nhưng cô lựa chọn che dấu

Có lẽ cùng Âu Dương Dật ở chung là một sai lầm?

"Kìa , nghe âm thanh của cậu như thế nào?" Nhan Mạt Hàn dừng lại

"Không có , chỉ là có chút hơi lạnh" Dạ Như cố ý hít mũi " Austin và April đều tốt chứ?" Khoé môi cô nở nụ cười , ngẩng đầu nhìn trần nhà ngây ngô cười. Nước mắt lại theo khoé mắt chảy ra , nhịn xuống ! Lâm Dạ Như , phải nhịn xuống ! Cô tự yêu cầu chính mình

Nhan Mạt Hàn cười cười " Đương nhiên tốt , hiện tại đang cùng Ảnh chơi đùa , còn cậu? Cùng Dật khẵng định rất hạnh phúc?" Âm thanh của Nhan Mạt Hàn mang theo vẻ rất hâm mộ

Dạ Như che miệng lại , nghĩ chỉ muốn đem cảm xúc che giấu

Nghe Dạ Như không nói lời này , Nhan Mạt Hàn không xác định hỏi " Dạ Như ? Cậu thật sự không sao chứ? Như thế nào lại không lên tiếng?"

Dạ Như hít sau một hơi " Không có việc gì... Mạt Hàn" Cuối cùng không nhịn được vẫn khóc ra " Chỉ có cậu mới hiểu tớ"

"Dạ Như , làm sao vậy? Như thế nào lại khóc? Âm Thanh của Mạt Hàn lập tức nóng nảy

"Tớ... Mẹ Âu tìm đến nhà..." Dạ Như nức nở , một lần nũi dúi đầu vào chăn

Âu Dương Dật lúc này mới mở cửa trở về , cuối cùng cũng đuổi mẹ đi được

Nhìn thấy đồ ăn trên bàn , cùng một chén cơm.. Hắn biết , Dạ Như chắc chắn rất thương tâm .. Cố ăn cơm hay chạy lên lầu?

"Mạt Hàn , tớ thật sự không biết nên làm cái gì bây giờ , cùng Dật kết hôn nhưng không được chúc phúc ! Chịu đựng không được chúc phúc , mình là dã nữ nhân , mình không cho Dật hạnh phúc được " Dạ Như càng lúc càng thương tâm

Âu Dương Dật cước bộ , đứng tại cửa .. Trong lúc nhất thời , hắn đau lòng . Người phụ nữ hắn yêu bị đau , thương tâm .. Cô khóc như vậy chắc chắn rất đau , làm cho Âu Dương Dật thở không thông

"Mạt Hàn ... Mình không hạnh phúc ...không hạnh phúc .. không có không có" Dạ NHư khóc rất loớn , không thể khống chế chỉ gào to lên

Nhan MẠt Hàn trấn an " TRước hết , cậu đừng như vậy , bình tĩnh một chút , Dật yêu cậu như vậy , lại đợi nhiều năm "

"Chính là bọn mình ỡ cùng nhau sẽ không hạnh ..." Lời nói chưa dứt liền truyền đến một âm thanh rống giận " Cái gì không hạnh phúc? Em cùng anh ở một chỗ chính là hạnh phúc của anh" Rất nhanh truyền đến âm thanh " Tút tútt.."

Nhan Mạt Hàn biết là Âu Dương Dật vào

Cô bật cười , buông điên thoại

Dạ Như lau nước mắt " Anh vào làm gì?"

Âu Dương Dật tức giận , ném điện thoại lên đầu giường " Vì sao lại nói như vậy ? Vì sao?"

Dạ Như không nói gì , cúi đầu

"Chúng ta hạnh phúc như vậy , chỉ vì một chút đả kích đã không chịu được sao?" Âu Dương Dật kiềm trụ hai vai của cô , cưỡng chế làm cho cô nhìn thẳng vào mình

Dạ Như trốn tránh hắn , nhưng không thể trốn tránh được ánh mắt của hắn

"Em chỉ cảm thấy được , mẹ anh thường xuyên đến đây , chúng ta nhất định sẽ rất mệt mõi" Cô khóc đến đỏ mắt , nhìn hắn

TRing lúc nhất thời , ở bên trong hắn một lần nữa vỡ nát ra

Lúc này hắn không mắng nữa , mà đau lòng ôm lấy cô " Dạ Như , em đã nói là sẽ không buông tay" Âm thanh của hắn ngập tràn thương tiếc

Dạ Như gật đầu " Đúng .. nhưng em mệt mỏi"

Âu dương Dật ôm cô càng chặt " Mệt mỏi cũng không buông tay" hắn nói như ra lệnh

"Ha Hả , em cũng không biết như thế nào mà anh lại coi trọng con vịt xấu xí như em vậy" Dạ Như nhún vai , khoé mắt một lần nữa rơi ệ " Em bất quá chỉ là một đứa nhỏ không thuần mà thôi"

"Anh xem trọng em .. là vì tâm của em .... Người của em... tất cả của em" Âu Dương Dật ngập tràn từ tốn , lại một lần nữa cho Dạ Như ăn thuốc an thần...

"Nêu1 có thể , một lần nữa , em nhất định sẽ không lựa chọn yêu anh" Dạ Như cười khổ nói

Âu Dương Dật sửng sốt , thuận thế ôm cô " Đáng tiếc không còn cơ hội hối hận"

"Ừ" Dạ Như ừ một tiếng , tựa vào vai hắn

SÁng sớm hôm sau , Âu Dương Dật đi làm , Dạ Như đến cửa hàng bánh ngọt

Cả ngày đều thuận lợi... Hai người cũng không ai biết có phải Mẹ Ân lại đứng trước cửa để chờ...

Gần tối , Âu Dương Dật tới đón Dạ Như tan ca

hai người gặp trước là nở nụ cười , nhưng trong lòng hai người đều nghĩ giống nhau

Trong lòng Dạ Như , có phãi Mẫu Dạ Xoa đã đang đứng chờ trước cửa?

Trong lòng Âu Dương Dật , có phải mẹ lại đang đứng chờ trước cửa không?

Về đến nhà , nhìn cửa rỗng tuếch , không có chiếc xe , hai người tâm coi như là nhẹ nhõm

"Haha , mẹ anh không đến"

"Ha Ha , mẹ không tới"

Hai người đồng thời nói , sau đó lập tức nở nụ cười

Âu Dương Dật cầm tay Dạ Như " Yên tâm đi , chò dù mẹ đến anh cũng sẽ không buông tay em"Ánh mắt hắn kiên định , làm cho Dạ Như hoàn toàn an tâm

"Ừ" Dạ Như gật đầu mạnh , hai người xuống xe Ngoại truyện 4 :

Qua vài ngày , torng nhà như trước rất yên tĩnh

Dạ NHư Cùng Âu Dương Dật tận hưởng những ngày yên tĩnh

Nhan Mạt Hàn sờ bụng cũng thấy nó bắt đầu lớn lên một chút , những lúc Nam CUng Ảnh hỏi , chỉ nói do cô phì thêm , Nam Cung Ảnh thật đúng là tin nên không hỏi thêm gì

Nhưng Nhan Mạt Hàn biết , cũng không giấu được bao lâu , bụng càng ngày càng lớn thì sẽ không giấu được nữa .. Rõ ràng cô mang thai , Nam Cung Tịch và Nam Cung MẠc đều biết , nhưng chính là gạt Nam Cung Ảnh vì muốn cho hắn bất ngờ

Âu Dương Dật tan tầm , lái xe đến Cửa hàng bánh ngọt đón Dạ NHư

"Em nói hôm nay mẹ có đến không? " Âu Dương Dật tuỳ tiện tìm đề tài

Dạ Như cười cười " Sợ cái gì?" cô nghiêng đầu nhìn Âu Dương Dật

Âu Dương Dật nhún nhún vai " không sợ , chỉ là muốn hỏi một chút"

Dạ Như nghĩ nghĩ " Em cảm thấy , hẳn là không thể nào? Nhiều ngày như vậy không tới?"

Âu Dương Dật gật đầu , cầm tay Dạ Như , hai người vui vẻ lái xe về nhà..Xe còn chưa tới nhà , liền loáng thoáng nhìn thấy một chiếc xe trước cửa sắt...

"A .. Mẹ anh lại đến.." Dạ Như chỉ chỉ vào xe

Âu Dương Dật gật đầu , hắn cũng thấy " Ừ , mẹ đến" Ngữ khí của hắn , lại bình tĩnh" Chúng ta không có gì phải sợ , anh yêu em là chuyện hiển nhiên rồi"

"Ừ" Dạ Như gật đầu , nắm chặt tay Âu Dương Dật

Rất nhanh , xe chạu đến cửa , thấy mẹ Âu và ba Âu đứng trước cửa

Đem xe vào gara , Mẹ Âu cùng ba Âu cũng theo cửa sắt

"Ôi ? Mới tan ca?" Mẹ Âu khinh bỉ nhìn Dạ NHư

Ba Âu lôi kéo " Bớt một chút" Sắc mặt nhục nhã

Mẹ Âu Quay đầu " Thế nào? Không được?" bà trừng lớn hai mắt hung hăng nhìn chồng mình . Một bộ dạng dựa vào cái gì ông dám can thiệp vào

Dạ Như nhanh nắm tay Âu Dương Dật " Xin chào bác trai bác gái" , Vẫn như cũ cô lễ phép chào hỏi , nhưng tựa hồ đã biết mẹ Âu đến là vì cái gì . Ngoại trừ can thiệp vào cuộc sống của họ , còn lý do nào nữa.??

"Hừ" Mẹ Âu liếc một cái , đứng bên cạnh chồng " Chúng ta vào"

Ba Âu nghiêm mặt , nhưng vẫn bị vợ túm đến trước cửa..

"Ba , mẹ , hôm nay đến đây có chuyện gì?" Hắn giả vờ không biết gì , lôi Dạ Như cầm chìa khoá mở cửa

Ba Âu nở nụ cười hiền lành" Nhìn xem các con , cuộc sống vợ chồng son thật hạnh phúc nha"

Mẹ Âu trực tiếp " Con trai của tôi cùng loại phụ nữ này kết hôn làm sao có thể hạnh phúc?" Rất nhanh mồm miệng ..

Dạ Như trực tiếp xem nhẹ nói " Bác trai , chúng con rất tốt" trên mặt lộ vẻ tươi cười

Âu Dương Dật nhìn cô một cái , cũng gật đầu " Ba mẹ vào đi" Mở cửa ra , cho ba mẹ vào

Hai người bước vào trong , mẹ Âu ngồi trên sofa , nhìn nhìn xung quanh " Thật là không biết người phụ nữ kia có cái gì tốt?"

Dạ NHư nghe được , nghiêm mặt lên lầu , cô cũng không nghĩ là sẽ quay xuống

"Mẹ , đừng nói nữa" Âu Dương Dật nhíu mày " có ở lại cùng ăn cơm không?Ba?"

Ba Âu cười " Được"

Âu Dương Dật gật gật , vào phòng bếp

Mới vừa tiến đến phòng bếp mẹ Âu đã hét " A ! Con trai tôi như thế nào lạii vào bếp? Người phụ nữ kia đâu? Như thế nào lại không xuống nấu cơm?" Âm thanh bà rất lớn , trên lầu Dạ NHư cũng có thể nghe thấy

Chẵng qua cô muốn lên thay quần áo , sau đó sẽ xuống nấu cơm. Cô Thật sự muốn hạ độc trong cơm của baà , nhưng không cần làm vậy . Phải bình tĩnh , bình tĩnh !

Dạ Như căm giận mặc quần áo , sau đó bước xuống

"A, còn biết xuống sao?" Mẹ Âu nhìn Dạ Như , tiếp theo xoay tay

Nhịn ! Dạ Như nhất định phải nhịn ! Cô cười " Ba Âu hôm nay sẽ ở lại cùng chúng con ăn cơm chứ?"

Ba Âu gật đầu , cười " Được , ha ha"

Dạ Như " Dạ" một tiếng , vào trong bếp

Tiến vào phòng cô liền khởi đại đao

"Em làm gì" Âu Dương Dật thấy thế liền một phen đoạt lại , " Bà là mẹ anh..." hắn lo lắng , có chút sợ..

Dạ Như ngẩn ra , sau đó cười khổ " Em thái rau thôi , thật xin lỗi" Cô cúi đầu , hít một hơi , đem đồ ăn ra cắt

Âu Dương Dật ở một bên , nhẹ nhàng không thu hồi " Dạ Như...Anh..."

"Tối lắm không cần nói , nấu cơm đi" Cô đánh gẩy lời hắn

Âu Dương Dật thở dài " Thật xin lỗi... không nên tức giận với em"

Dạ Như oán hận ngẩng đầu , hai tròng mắt đỏ " Em nói không cần nói , có thể chuyên tâm nấu cơm kkhông?" Âm thanh đề cao vài lần , hiện tại cô mệt chết đi ! cái gì cũng không muốn nghe , cái gì cũng không muốn nói

Âu Dương Dật bị cô mắng , ngây cả người .. Nhìn đôi mắt có chút ửng đỏ , hung hăng đứng lên

Phòng khách , nghe thấy bên trong có chút khắc khẩu , Mẹ Âu nâng khoé miệng " Tôi đã nói , người phụ nữ này sẽ không cho Dật hạnh phúc"

Ba Âu ngẩn raa " Vợ , đừng nói thế , tôi còn chưa nói tới bà đâu" Ông cũng có chút không kiên nhẫn ..

Mẹ Âu lập tức đứng dậy " Ông nói cái gì? Đồ ông chồng chết tiệt"

"Hừ" Ba Âu cười lạnh " Lúc trước bà là người như thế nào ? Quên rồi sao?" Mẹ Âu lập tức sửng sốt ...Bà lúc trước..." Tôi.." lời nói còn chưa dứt

"Chính là , hiện tại đối xử với Dạ NHư như vậy , có quá không?" Ba Âu tận lực phóng nhỏ âm thanh , nhưng trong giọng nói rất tức giận

"Nhưng tôi cũng vì hạnh phúc của con thôi" Mẹ Âu đứng tại chỗ

Ba Âu bĩu môi" Đúng vậy , tôi là ba cũng là vì hạnh phcú của con"

"Tôi.." Mẹ Âu bị ba Âu làm cho á khẩu , bà còn có thể nói thêm cái gì? Lúc trước bà cũng chỉ là con vit xấu xít , bởi bì ba âu yêu bà , nên ông nội của Âu Dương Dật mới đồng ý cho hai người kết hôn .. Thậm chí , Dạ Như và bà cũng giống nhau thôi..

" Chính là bà hãy tự nghĩ lại" Ba Âu liếc một cái , bất đắt dĩ cúi đầu

Nghe lời nói của ba Âu , tựa hồi cảm thấy được chính mình có điểm quá " Tôi.." Bà nghẹn ngào không nói nên lời

Bên Trong phòng bếp , hai người không nói gì nữa , Dạ NHư cúi đầu cắt rau

Âu Dương Dật đi qua đi lại , thật sự không biết nên làm gì " Dạ Như... Anh..." Hắn vừa mở miệng , liền im lặng , đem lời nói nuốt vào trong

Cơm làm xong , Dạ Như đem chén đĩa ra .. toàn bộ quá trình đều chuẩn bị kĩ , thật không biết nước mắt có rơi vào cơm?

Cô hung hăng cắn môi dưới , hừ ! Dạ Như không thể khóc..

Cuối cùng , Âu Dương Dật mở cửa ra ngoài , Dạ Như hít sâu một chút , giả vờ mỉm cười , bưng đồ ăn lên " Đến đây , ăn cơm thôi" Cô đem đồ ăn đặt trên bàn

Hồi lâu , mẹ Âu và ba Âu đều không lên tiếng , Âu Dương Dật ngồi trước bàn cơm " Ba Mẹ , ăn cơm thôi"

Dạ Như vuốt trán , Mẹ Âu đổi tính à? Không còn nghĩ cô muốn hạ độc con trai yêu quý của bà sao?

Lúc này , mẹ Âu đứng dậy " Tôi không ăn , có chút việc" Nói xong liền đi ra ngoài cửa . Đi phía trước còn mang theo ánh mắt có lỗi với Dạ Như

Dạ Như như hoá thạch tại chỗ , trời ạ ? Mặt trời mọc hướng tây sao?

Ba Âu cười " Ừ , đúng , lần sau lại tới" Tiếp theo cũng đi ra cửa

Hai người rời đi , phòng khác cực đại chỉ còn lại Dạ NHư và Âu Dương Dật

Không khí xấu hổ làm cho Dạ Như không tự nhiên , ngồi xuống cầm đũa , gấp tuỳ mấy miếng , ăn mau còn ra xem TV , cảm giác này thật kì quái

Hơn 10p sau , Dạ NHư buông chiếc đũa , cúi đầu cầm chén quay lại bếp

Au Dương Dật ánh mắt từ đầu đến cuối không hề rời khỏi cô " Dạ Như ... Em"

"Em ổn , lên lầu xem TV" Cô nói xong cười cười , liền xoay người lên lầu

Nhìn thấy bóng dáng của cô biến mất ở cầu thang , Âu Dương Dật hung hăng lỗ mãng buông đũa "Ba" một tiếng

Hắn ảo não nắm tóc " Trời ạ , hiện tại nên làm cái gì bây giờ?" Hắn cũng mệt mỏi , phiền chán cảnh này , mỗi ngày về nhà đều không yên ổn , bị chính mẹ mình châm chọc

Buổi tối , Dạ Như tắm rửa rồi chui vào trong chăn..

Cô nên làm cái gì bây giờ? Mặc kệ cô cố gắng như thế nào , đều không làm tốt được... Nghĩ nghĩ , nước mắt lại chảy xuống.. Cuộc sống như thế này có thể tiếp tục được bao lâu? Dật có thể tiếp tục được bao lâu? Chính cô có khả năng chịu được thêm bao lâu?

không biết qua bao nhiêu lâu , mới cảm thấy loáng thoáng có người trên giường lẩm bẩm nói " Dạ Như ... Anh yêu em .. Thật xin lỗi.."

Tiếp theo cả người cô liền tiến vào cái ôm rắn chắc , cánh tay dùng sức ôm thắt lưng của cô .. Loại cảm giác ấm áp an tâm này , làm cho cô nhất thời không nhịn được khóc lên " Dật... Không bao giờ buông tay nữa được không?" Cô khóc ôm thắt lưng hắn

Một tháng trôi qua , Cuộc sống của Âu Dương Dật và Dạ Như tựa hồ đã tốt hơn..

Mẹ Âu không đến , chỉ thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm

Dạ Như cảm thấy như là kì tích , mẹ Âu tại sao lại thay đổi như thế? Nhưng cô không hỏi gì thêm

Bụng của Nhan Mạt Hàn ngày càng lớn , rốt cục cũng không giấu được .. Mấy ngày qua cô mặc quần áo rộng thùng thình , tận lực che bụng của mình

Nam Cung Ảnh sau khi tan ca , ăn cơm đã lên lầu ngủ trước

Nhan MẠt Hàn dọn dẹp chén đĩa , cho Austin cùng April xem TV , sau đó lên lầu tắm rửa

"A...Còn có thể giấu bao lâu?" Cô nhìn cái bụng một lúc càng to của mình , lúc này nên gọi đứa nhỏ là gì? Cô cười , mở nước sau đó đi vào...

Ngâm trong nước ấm , thoã mãn nở nụ cười , cảm thán" Thật thoải mái.." Lúc này trên mặt nước , cô lấy một chút sữa tắm thoa lên người , mùi thơm ngát vây quanh...

Rốt cục sau đó mới rời bồn tắm , cô cẩn thật từng bước trên mặt đất lát đá cẩm thạch rất trơn..

Bỗng nhiên , cửa bị mở ra

"a" Nhan Mạt Hàn theo bản năng xoay người " Anh đi ra ngoài"

Nam Cung Ảnh đứng ở cửa , mái tóc rối tung cùng cặp mắt buồn ngủ không biết chuyện gì đã xảy ra , ngay sau đó hắn mới sửng sờ" A? Mạt Hàn , em thế nào lại ở WC , mau phủ thêm khăn tắm " Hắn không nhìn Mạt Hàn , thét chói tai , đem khăn tắm đưa cho cô

"Anh ra ngoài đi ! Em tự biết " Nhan MẠt Hàn thôi đẩy hắn , mặt ửng đỏ

"Làm gì , đều là vợ chồng đã có hai đứa con , em còn sợ gì? Làm như anh chưa từng thấy qua vậy.." Nam Cung Ảnh bộ dáng bình thản làm cho cô càng thêm xấu hổ

Hắn theo thói quen dùng khăn phủ lên người cô " A , bụng của em làm sao lại lớn thế..." Hắn ngốc nghếch nói ra một câu làm cho gương mặt Nhan MẠt Hàn ửng đỏ ... Giờ khắc này , bàn tay to của hắn xoa xoa bụng cô , bỗng nhiên dừng lại ... Bên trong bụng tựa hồ có cái gì ...

Ngay sau đó , hắn thét chói tai " Trời ạ , em lại..."

Lời nói còn chưa dứt đã bị Mạt hàn lấy tay che lại " Đúng" cô gật đầu , "của anh" Cô nở nụ cười vui vẻ

Giờ khắc này , Nam Cung Ảnh cảm thấy hạnh phúc tựa hồ muốn phá nát lòng ngực hắn " Mạt Hàn ! Thật tốt quá" Hắn cười giống một đứa trẻ , ôm Mạt Hàn xoay một vòng

"Ha Ha , được rồi" Nhan Mạt Hàn bị xoay đến choáng váng đầu..

Nhưng sau đó Nam Cung Ảnh thay đổi sắc mặt " Sao em lại không nói cho anh biết?"

Nhan Mạt Hàn bĩu môi , phủ khăn tắm tới gần hắn " Em chỉ muốn cho anh bất ngờ" Tiếp theo trừng mắt nhìn hắn

Nam Cung Ảnh thấy căng thẳng , sau đó ôm cô " Đã lớn rồi còn chơi trò này"

"Em nào có" Nhan Mạt Hàn cảm thấy chính mình vào miệng sói " Anh buông ra ! Sẽ tổn thương đứa nhhỏ"

Nam Cung Ảnh cười " Anh cẩn thận một chút , nhẹ nhàng thì tốt rồi"

"Không được ! Này ! Buông em ra" Tiếp theo trong nháy máy tất cả lời nói của cô bị Nam Cung Ảnh nuốt vào trong... Ngoại truyện 5

Dự tính ngày sinh của Nhan MẠt Hàn đã tới rồi , bụng ngày càng to cũng không thể giấu Austin cùng April được nữa

Ba mẹ Âu Dương Dật cũng không đến làm phiền nữa

"Ha Ha , Mạt Hàn lại mang thai" Dạ Như tuy rằng cười nhưng bên trong có chút đau

"Ừ , Dạ Như , khi nào chúng ta sẽ có con?" Âu Dương Dật tiến đến cạnh cô

Dạ Như lắc đầu "Không" Cô thật không nghĩ sẽ nói cho hắn , cô rốt cuộc có thể mang thai không ..

"Không cái gì?" Âu Dương Dật có chút vội vàng

Dạ Như hít sâu một hơi " Nói thật cho anh biết Dật... Em không biết là em có khả năng mang thai hay không nữa..."

Âu Dương Dật vừa nghe , trên mặt liền khẩn trương " Như thế nào có thể?"

Dạ Như cúi đầu " Anh còn nhớkhông? Hai lần..Bất kể cái gì cũng không có.." Ngữ khí của cô ngập tràn sự thất vọng

Âu Dương Dật mắng " Shit" Tiếp theo lại nhanh chóng đứng thẵng" Có phải kì an toàn không?" Hắn quay đầu trừng to mắt

Dạ Như sửng sốt " A? Có thể .. bởi vì cô...Thật đúng có thể" Cô lập tức vui vẻ " Thật sự có thể .. Hai lần kia đều là....Sao mình có thể ngu xuẩn như vậy.. HaHaHA" Hai người trong phòng khách cười một trận

Ngày sinh Mạt hàn tới , Nam Cung Ảnh khẩn trương không biết cái gì

"Vù vù ! BaBa , hít sâu" April cười khờ dại..

Austin liếc mắt một cái " Lo gì lo , cũng không phải là ba sinh đứa bé"

Nam Cung Ảnh " ha hả " cười , dắt hai đứa con đến phòng bệnh cùng Nhan MẠt Hàn

Một lát sau Âu Dương Dật cũng đến

"Mạt Hàn" Dạ Như cao hứng chạy tới " Đứa nhỏ tất cả đều ổn chứ?"

Nhan MẠt Hàn gật đầu " Đường nhiên , còn cậu và Dật khi nào thì?"

Nhắc tới , mặt Dạ Như đỏ lên " Còn đang tính toán.."

Âu Dương Dật liền nói " Rất nhanh thôi"

"Này ! Anh đừng nói lung tung" Dạ Như chạy nhanh gnăn hắn lại .. Mặt đỏ tựa như trái cà chua

Nam Cung Ảnh chọt Âu Dương Dật " Này , hiện tại đều hạnh phúc?"

Âu Dương Dật quay lại cho hắn một quyền " Đương nhiên , về sau chúng tôi sẽ sinh nhiều con hơn hai người"

"Được a , không tồi , đem Dạ Như thành máy móc sinh sản" Nam Cung Ảnh vui đùa , rất nhanh hai người đánh nhau một trận... Nhan mạt Hàn cùng Dạ Như tán gẫu vui vẻ

Đột nhiên , Nhan MẠt Hàn ngẩn người , trời ạ ,,, bụng" A Ảnh.... E...mmmm" Cô lập tức đỡ bụng ... Nam Cung Ảnh cùng Âu Dương Dật dừng lại..

"Mạt hàn không phải là em sinh chứ? Mau kêu bác sĩ" Dạ Như chạy nhanh kêu Nam Cung Ảnh gọi bác sĩ

Nam Cung Ảnh trợn to mắt , tiếp theo liền chạy ra ngoài " bác sĩ , bác sĩ" hắn dồn dập ... khẩn trương..

"A! Mau A" Nhan Mạt Hàn gào thét làm cho Austin cùng April lo lắng .. Hai người cũng chạy ra hành lang" Bác sĩ ! Mẹ phải sinh rồi"

Dạ Như nắm chặt tay Mạt Hàn " Hít sâu ~ Hô~ thở ra.."

TRải qua một thời gian , mấy người ở ngoài phòng sinh đã mệt , mới nghe thấy " oa oa"

"Ai là ba của đứa nhỏ? Là con trai" bác sĩ nở nụ cười , mang đứa nhỏ ra

Nam Cung Ảnh đứng lên " Là tôi là tôi"

"Tất cả đều khoẻ mạnh , một hồi có thể thấy vợ ngài" Bác sĩ nói một câu , làm cho mọi người an lòng .. Dạ Như cùng Âu Dương Dật nở nụ cười

--

5 năm sau

"Âu Dương Hải , lại đây ăn cơm cho mẹ" Dạ Như đứng trước bàn cơm hô ta

Một đứa nhỏ từ trên sofa nhảy xuống chạy đến bàn cơm , ngồi lên ghế " MẸ .. con còn muốn xem TV"

"Ăn cơmm" Ngữ khí không lùi của Dạ Như , chỉ vào bát cơm " không ăn không cho xem"

Âu Dương Dật rờ trán " Tốt lắm vợ .. Đừng hung hăng như vậy .. đúng rồi , em có biết hôm qua anh nhận được một lễ vật rất tốt" hắn ôm Dạ Như

Dạ Như đẩy hắn ra " Này , con đang ở trước mặt kìa" Mặt cô có chút đỏ

"sợ cái gì?" Âu Dương Dật ôm chặt hơn

Âu Dương Hải " khanh khách" nở nụ cười , sau đó lại ăn cơm..

"Anh nhận được lời chúc phúc của ba mẹ" Âm thanh của Âu Dương Dật từ tốn

"Thật?" Dạ Như không thể tin vào nhữn gì mình đang nghe thấy " Thật tốt quá " Cô cao hứng , nhảy vào lòng ngực của Âu Dương Dật " Chồng , về sau em có thể gọi là ba mẹ đúng không?"

"đương nhiên" Âu Dương Dật sủng nịch ôm cô

"Thật tốt .. ha ha ha" Dạ Như cuối cùng cũng hoàn thành tâm nguyện

Tại nhà Nhan Mạt Hàn , năm trười ngồi trước bàn ăn .. nói chuyện hàn thuyên

Hai người cuối cùng đều có gia đình hoàn mỹ ...

Nam Cung Ảnh trước khi đi làm , mang ba đứa nhỏ đến trường

" Chồng.." Nhan Mạt Hàn gọi hắn

Nam Cung Ảnh xoay người trở về " Sao vậy? Lại muốn anh nói yêu em sao?" Hắn trữ tình trong lời nói đảo quanh bên tai MẠt Hàn

"Được rồi ! Đừng an ủi" Nhan MẠt hàn cười

"Vậy muốn nói với anh cái gì?" Nam Cung Ảnh ôm cô , thuận thế hôn lên môi cô

"Này" Nhan Mạt Hàn quay đầu " Ở trước mặt mấy đứa nhỏ..."

"HaHa , không có việc gì .. Đứa nhỏ không phải đều do như vậy mà được sinh ra sao?" Nam Cung Ảnh ôm chặt cô " vợ , anh đi làm nha"

Nhan Mạt Hàn nâng đỡ trán , ôm vòng eo hắn " Biết , những năm gần đây.. Cám ơn anh ... Em Yêu anh.."

"Anh cũng yêu em.." Nam Cung Ảnh cười " Đi thôi , buổi tối làm cơm chờ anh ở nhà"

"Ừ" Nhan MẠt hàn gật đầu , hướg tới chiếc xe phất phất tay

...................

~Toàn Văn Hoàn~